Chương 1: InuYasha (Khởi Đầu)
Một giọng nói vang lên, không cảm xúc, lạnh lẽo và máy móc như được tổng hợp từ máy tính.
[Thế giới tiếp theo sẽ là InuYasha.]
Minh chớp mắt, cố định hình lại những gì vừa nghe. InuYasha? Cái tên nghe quen quen, hình như là một bộ anime/manga nào đó từ cái thời hắn còn đóng bỉm. Hắn đã xem qua hàng trăm bộ, từ những tác phẩm kinh điển đến những bộ isekai mì ăn liền, nhưng cái tên này… nó nằm ở đâu đó trong vùng ký ức mờ mịt.
“Cái đậu móa!” Minh hét lên vào khoảng không, nhưng âm thanh dường như bị nuốt chửng. “Anime nào tao chưa coi thì lại cho vào! Chơi khó nhau à?”
[Còn 50 giây trước khi dịch chuyển. 49… 48… 47…]
Giọng nói máy móc vẫn đều đều đếm ngược, không thèm đếm xỉa đến sự phẫn nộ của hắn.
“Bình tĩnh, bình tĩnh nào,” Minh tự trấn an, vò đầu bứt tóc dù hắn chẳng cảm nhận được tóc mình đâu. “InuYasha… Nhớ lại xem nào… Hình như có một thằng nhân vật chính… tóc trắng… tai chó? Đúng rồi! Một con chó yêu tinh tóc trắng có cây đao bự chảng!”
Hắn mừng rỡ như vớ được vàng. Ít nhất cũng có một chút thông tin.
[30… 29… 28…]
“Rồi sao nữa? Cốt truyện là gì? Đánh nhau với ai?” Hắn cố vắt kiệt bộ não của mình. “Hình như… có một con nhỏ nữa… mặc đồ nữ sinh Nhật Bản… xài cung tên thì phải? Tên gì ấy nhỉ? Tao không biết tên!”
Sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm. Biết mỗi nhân vật chính với vũ khí thì làm ăn được gì? Hắn còn không biết mục tiêu của thằng đó là gì, kẻ thù là ai. Đi theo nó có khi lại thành bia đỡ đạn.
[10… 9… 8…]
Tiếng đếm ngược như tiếng búa gõ vào thái dương.
“Ê! Ê! Thần ơi! Đại ca ơi!” Minh la lối trong tuyệt vọng. “Đổi được không? Cho tao sang One Piece hay Naruto cũng được! Mấy cái đó tao thuộc làu kịch bản rồi! Cái này tao chưa coi thật mà! Chơi vậy sao chơi lại?”
[3… 2… 1…]
“Khoan đãaaaaa…!”
[0.]
Một luồng ánh sáng trắng chói lòa hơn cả triệu cái đèn pha ô tô cùng lúc chiếu vào mắt hắn.
“Đù móa.”
Đó là suy nghĩ cuối cùng của Minh trước khi ý thức của hắn bị cuốn phăng đi.
________________
Khi Minh mở mắt ra lần nữa, thứ đầu tiên hắn cảm nhận được là mùi đất ẩm sau mưa, mùi khói bếp củi và mùi nhựa thông nồng nàn. Hắn đang nằm trên một lớp cỏ mềm, ánh nắng ấm áp xuyên qua tán lá của những cây cổ thụ cao vút chiếu lên mặt. Xung quanh là một khu rừng nguyên sinh rậm rạp, xa xa thấp thoáng vài mái nhà lợp tranh đơn sơ. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá tạo thành một bản giao hưởng của thiên nhiên hoang dã.
Hắn ngồi bật dậy, nhìn xuống bộ quần áo trên người mình – một bộ đồ ngủ cực kỳ thoải mái. Một thế giới Nhật Bản thời chiến quốc hiện ra sống động trước mắt.
“Rồi giờ sao,” hắn lẩm bẩm, khuôn mặt méo xệch. “Tao không biết kịch bản. Chẳng lẽ cứ đi lang thang rồi chờ chết à?”
Trong lúc hắn đang chìm trong tuyệt vọng, một luồng thông tin chợt lóe lên trong đầu, món quà từ “vị Thần” tốt bụng nào đó – khả năng thông thạo ngôn ngữ. Không chỉ là nói và nghe, mà là thấu hiểu tận gốc rễ. Hắn bỗng nhận ra ý nghĩa của cái tên “InuYasha”.
Trong đầu hắn, các ký tự tự động phân tách và giải nghĩa. Inu (犬) là “chó”. Yasha (夜叉) là “dạ xoa”. InuYasha – Khuyển Dạ Xoa.
“Khuyển Dạ Xoa à… nghe cũng ngầu đấy,” hắn gật gù.
Dòng suy nghĩ của hắn tiếp tục chạy. Dạ xoa, theo định nghĩa Phật giáo mà hắn từng đọc lướt qua ở đâu đó, là một dạng tồn tại cao cấp hơn con người, sở hữu sức mạnh và thần thông vượt trội, nhưng thường đi kèm với hình thù xấu xí, hung tợn. Một số Dạ Xoa khi chết đi sẽ hóa thành hình dạng của loài thú, từ đó dân gian mới tương truyền rằng loài thú tu luyện ngàn năm sẽ hóa thành tinh. Hắn bật cười khẩy, thực tế đây chỉ là một dạng hiểu lầm. Chẳng có chuyện con cáo, con chồn nào tu luyện thành tinh, mà chỉ có dạ xoa chết rồi mang hình hài loài thú mà thôi. Hình dáng nguyên bản của dạ xoa chẳng dính dáng gì đến thú vật cả.
“Mà thôi,” hắn lắc đầu, tự kéo mình ra khỏi dòng suy tưởng miên man. “Đây là anime, không phải lớp giáo lý Phật học. Thiết lập của InuYasha thì dạ xoa một dạng yêu quái mà thôi. Đơn giản, dễ hiểu, đỡ phải lằng nhằng.”
Hắn đứng dậy, phủi sạch cỏ và đất dính trên quần áo, nhìn quanh khu rừng bao la với ánh mắt đầy tính toán. Vấn đề cốt lõi bây giờ không phải là nguồn gốc của dạ xoa.
“Rồi sao,” hắn lẩm bẩm với vẻ mặt hết sức thực tế. “Cái con Dạ Xoa Chó đó ở đâu?”
Minh ngửa đầu nhìn tán lá rừng rậm rạp, chửi con bà nó. Hắn ngồi suy nghĩ về con đường phía trước. Huyết thống Holy Vampire cho hắn thể chất phi thường và khả năng chữa lành siêu việt, đúng tiêu chuẩn vú em DPS. Điểm mạnh thì có thừa, nhưng mục tiêu thì vẫn còn mông lung. Trước mắt là phải tìm cho đủ mấy cái mảnh vỡ Ngọc Tứ Hồn, và quan trọng hơn, là tìm “cái thằng Dạ xoa chó” kia mò theo cốt truyện.
“Muốn làm chuyện lớn, trước hết phải có người làm việc vặt,” Minh lẩm bẩm. “Đúng rồi, việc đầu tiên cần làm là thu nạp vài tên tiểu đệ.”
Hắn đang mải mê hình dung ra một đội quân tay chân hùng hậu, đứa bưng trà đứa rót nước, thì một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, cắt ngang dòng suy nghĩ. Từ trong bụi rậm, năm bóng đen lù lù tiến ra. Trông chúng như mấy con Orc trong phim, nhưng cái đầu lại là đầu heo, nước dãi chảy ròng ròng, mắt long lên sòng sọc. Một tên vác cung, một tên cầm giáo dài, một tên lăm lăm cây đao bản rộng, và tên có vẻ to con nhất thì lôi theo một cây chùy cán dài trông đến là nặng.
Thấy con mồi chỉ có một mình, bọn yêu quái đầu heo cười hềnh hệch, tiếng cười nghe như heo bị chọc tiết. Chúng gầm rú lên rồi đồng loạt xông tới.
Đối diện với năm thằng đầu heo cười, Minh cũng cười, một nụ cười tươi rói.
“Tao không biết giảng đạo lý,” hắn cất giọng thong thả, “nhưng tao biết giảng vật lý.”
Vút! Một mũi tên xé gió lao tới, nhắm thẳng vào giữa trán Minh. Với thời gian phản xạ chỉ 65 mili giây, thế giới trong mắt Minh như một cuốn phim quay chậm. Hắn thấy rõ từng đường vân gỗ trên thân tên, cả cái đầu lông vũ hơi tưa ra ở cuối. Hắn nhẹ nhàng đưa bàn tay lên, chụp lấy mũi tên cứ như chụp một con gà.
Tên yêu quái gần nhất vừa lao tới, đâm mũi thương về phía Minh. Hắn cúi rạp người khiến mũi thương vừa vặn sượt qua đỉnh đầu, làm bay vài sợi tóc. Thuận đà hắn lấy mũi tên vừa bắt được cắm phập vào bắp đùi của nó, sâu đến lút cán. Nó rú lên một tiếng đau đớn, còn chưa kịp định thần, Minh đã lướt qua. Mười đầu móng tay hắn đột ngột mọc dài ra, sắc như dao cạo, xé toạc một đường sâu hoắm trên cái đùi còn lại của nó.
Tên cầm đao từ bên hông bổ xuống một nhát toàn lực. Minh chỉ nghiêng người né sang một bên một khoảng vừa đủ, lưỡi đao chém vào không khí tạo ra một tiếng “xoẹt” rợn người. Không cho đối thủ có cơ hội thu đao về, Minh dồn năng lượng huyết năng bùng cháy xuống chân phải, tung một cú đạp ngang vào mạng sườn của nó. Một tiếng “RẦM” long trời lở đất vang lên. Cú đá tương đương lực của một chiếc xe tải đâm ở tốc độ 80 km/h khiến toàn bộ xương sườn của tên yêu quái vỡ vụn, thân hình nó bay như một viên đạn, đâm gãy cả một cây đại thụ rồi mới chịu nằm lại.
Tên cầm thương thấy đồng bọn bị hạ, điên cuồng đâm tới. Minh lại nằm rạp xuống đất, né được mũi thương trong gang tấc. Tay hắn chụp lấy thanh đao mà tên vừa bay màu đánh rơi, rồi như một con báo, hắn lăn một vòng vào sát người tên cầm thương. Một đường đao ngọt lịm, cánh tay cầm thương của nó đã lìa khỏi thân thể. Nó còn đang ngơ ngác nhìn cánh tay mình rơi xuống đất thì Minh đã xoay người, chém thêm một nhát nữa. “Xoẹt!”. Cái chân của nó cũng bay theo nốt.
Không một giây dừng lại, Minh chụp lấy cây thương của tên vừa bị phế, dồn sức mạnh cơ bắp, phóng thẳng về phía tên cầm cung đang lắp tên thứ hai. Cây thương bay đi với tốc độ kinh hoàng, xuyên qua lồng ngực tên yêu quái, găm chặt nó vào một thân cây phía sau.
Chỉ trong chớp mắt, năm tên chỉ còn hai. Thấy cảnh tượng quá kinh hoàng, hai tên còn lại, bao gồm cả tên cầm chùy to con nhất, liền đánh rơi vũ khí, xoay người bỏ chạy thục mạng.
“Tụi mày tính chạy đâu?”
Minh nhếch mép, phóng cây đao đang cầm trên tay. Thanh đao xoay tít trong không khí, vẽ nên một đường vòng cung chết chóc trước khi cắm phập vào giữa lồng ngực của một tên, xuyên tim.
Chỉ còn tên cuối cùng. Minh dồn toàn bộ huyết năng vào đôi chân, mặt đất dưới chân hắn nứt ra khi hắn lao đi. Tốc độ được phát huy tối đa. Chỉ trong một cái chớp mắt, hắn đã ở ngay sau lưng tên yêu quái cuối cùng. Hắn nhảy lên, co chân, và đạp một cú trời giáng vào giữa sống lưng nó. Một tiếng “RẮC!” khô khốc vang lên. Cột sống của nó gãy làm đôi.
Mọi thứ trở lại yên tĩnh. Minh phủi tay, nhìn bãi chiến trường la liệt mấy cái thân mà nếu không có gì xảy ra thì chỉ trong một chốc nữa sẽ thành xác chết.
Hơi thất vọng vì mấy tên đệ này quá yếu. Nhưng thôi kệ, méo mó có hơn không.
Nghĩ là làm, hắn lao như một cơn gió đến chỗ tên yêu quái bị thanh đao cắm xuyên tim. Theo tính toán sinh học của Minh, một con heo rừng bình thường bị thương cỡ này sẽ ngắc ngoải được vài phút trước khi đi gặp tổ tiên. May quá, vẫn còn kịp. Hắn dồn huyết năng, móng tay sắc lẻm rạch một đường trên đầu ngón tay cái. Một giọt máu màu vàng kim óng ánh như mật ong rỉ ra, tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp.
Không một chút nương tay, Minh nắm lấy chuôi đao và giật mạnh một cái. “Phụt!”. Máu đen hôi thối từ vết thương phụt ra như suối. Hắn nhanh chóng lật ngửa tên yêu quái lại, rồi thọc thẳng bàn tay vừa rạch vào lồng ngực đang mở toang của nó một cách thô bạo. Những ngón tay lần mò trong khoang ngực nhớp nháp, cuối cùng cũng chạm được vào quả tim đang đập những nhịp yếu ớt cuối cùng. Hắn áp ngón tay có máu hoàng kim vào. Một luồng sáng vàng rực lóe lên từ bên trong lồng ngực. Quả tim bị xuyên thủng đang co bóp yếu ớt bỗng giật mạnh một cái, rồi vết rách trên đó liền lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Minh rút tay ra, quẹt thêm một lớp máu vàng lên vết thương ở ngực và sau lưng. Tiếng da thịt tái sinh kêu “xèo xèo” vang lên, hai lỗ thủng nhanh chóng khép lại, chỉ để lại một lớp da non hồng hào.
Xong một đứa. Minh túm lấy chân tên yêu quái, lôi xềnh xệch nó đến một gốc cây rồi quăng vào đó như một bao tải rác.
Hắn cầm lấy cây đao, tiến về phía tên bị gãy cột sống đang co giật trên mặt đất. Hắn túm lấy nó, lật sấp lại một cách không thể thô bạo hơn, chỉnh cho nó nằm ngay ngắn. Rồi hắn giơ đao lên, rạch một đường dài dọc sống lưng, để lộ ra đoạn cột sống đã gãy nát bét. Trông nó không khác gì một đống xương vụn. Minh lại nhỏ vài giọt máu hoàng kim lên đống xương vụn đó. Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra, những mảnh xương gãy tự động sắp xếp lại vị trí, gắn kết với nhau bằng một thứ ánh sáng vàng. Chỉ trong vài giây, đoạn cột sống đã lành lặn như chưa từng bị tổn thương. Minh lại bôi máu lên vết rạch ngoài da, nó cũng nhanh chóng liền lại. Xong xuôi, hắn lại lôi nó quăng vào đống “hàng tân trang”.