Chương 3: InuYasha (Vật Lý Dạy Dỗ)
Không khí như đặc quánh lại. Cả bốn tên orc còn lại nín thở, không dám nhìn thẳng vào Minh.
Minh từ từ hạ cây côn xuống. Anh tiến lại gần, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì, điều đó còn đáng sợ hơn cả khi hắn nổi giận.
“Grunt,” Minh nói bằng giọng đều đều. “Mày có biết mày vừa vẽ cái méo gì không?”
Grunt lắp bắp: “Dạ… dạ… chữ… Ka…?”
“Ka cái bà nội mày!”
RẦM!
Cây côn gỗ của Minh vung lên, vẽ một đường vòng cung hoàn hảo trong không khí và hạ xuống đỉnh đầu Grunt một cách chính xác tuyệt đối. Âm thanh của va chạm với sự ngu dốt vang lên khô khốc. Grunt không kịp kêu một tiếng, hai mắt trợn trắng rồi đổ vật xuống đất, sùi bọt mép.
“Đồ ngu si tứ chi phát triển!” Minh chửi đổng. “Tao đã bảo là ba nét! Ba nét rõ ràng! Mày vẽ một nùi như mớ ruột heo thế này mà gọi là chữ à?”
Anh quay sang bốn tên còn lại, đang run như cầy sấy. “Thằng kia, mày tên gì?”
“Dạ… Gork!”
“Tốt, mày lên!”
Gork sợ đến mức suýt tè ra quần. Nó lết cái thân hình hộ pháp của mình lên, cầm cành cây mà hai tay run bần bật. Nó liếc nhìn Grunt đang nằm bất động, rồi nhìn vào chữ mẫu của Minh. Nỗi sợ hãi đã kích hoạt một phần não bộ chưa bao giờ được sử dụng của nó. Nó cố gắng bắt chước.
Kết quả khá hơn một chút. Ít nhất thì nó cũng có ba nét, dù chúng nó dính vào nhau và xiêu vẹo như một ông già say rượu.
Minh nheo mắt. “Tạm được. Có cố gắng. Nhưng vẫn xấu như cái mặt mày. Con bà nó, cái nét cuối sao lại cong lên như cái đuôi chó thế kia?”
BỐP!
Lần này cây côn không nhắm vào đầu, mà quất thẳng vào mông Gork. Gork rú lên một tiếng rồi nhảy dựng lên, hai tay ôm lấy bàn tọa đang ê ẩm.
“Đau không?” Minh hỏi.
“Dạ… đau ạ…” Gork mếu máo.
“Tốt! Nỗi đau sẽ giúp mày nhớ! Cái nét cuối phải dứt khoát, hơi cong xuống, như lúc cây côn của tao hạ xuống mông mày vậy! Hiểu chưa?”
Gork vừa xoa mông vừa gật đầu lia lịa. Kỳ lạ thay, trong đầu nó bỗng lóe lên một tia sáng. Nó nhìn lại chữ か. À, đúng rồi, cái nét cuối… nó giống như quỹ đạo của cây côn vừa rồi…
Đến lượt Mork. Rút kinh nghiệm từ hai thằng bạn, nó tập trung cao độ. Nó hít một hơi thật sâu, nín thở, và cẩn thận vạch từng nét.
Chữ か hiện ra. Tuy còn hơi thô, nhưng đã đúng hình, đúng nét.
Minh “hừ” một tiếng, một âm thanh có thể coi là gần với sự hài lòng nhất. “Cũng ra gì đấy. Coi bộ việc nhìn đồng bọn bị đập cũng có tác dụng khai sáng trí tuệ. Tốt. Thằng kia!”
Thud, tên to con và đần độn nhất bầy, bước lên. Nó đã chứng kiến toàn bộ quá trình. Nó nhìn Grunt đang co giật, nhìn Gork đang xoa mông, nhìn Mork được tha. Một logic đơn giản nhưng hiệu quả hình thành trong đầu nó: Vẽ đúng – không bị đánh. Vẽ sai – bị đánh chết mẹ.
Nó cầm cành cây bằng cả hai tay, dồn hết tâm trí, mồ hôi chảy ròng ròng trên cái mặt heo. Nó vạch nét đầu tiên. Dừng lại. Hít thở. Vạch nét thứ hai. Dừng lại. Hít thở. Vạch nét cuối cùng, dứt khoát như lời Minh dạy.
Chữ か hiện ra trên mặt đất, gần như hoàn hảo.
Cả khu rừng như im bặt. Bốn tên orc (kể cả Grunt vừa lờ mờ tỉnh dậy) đều tròn mắt kinh ngạc. Thud, thằng Thud đần nhất bọn, lại có thể viết được chữ.
Minh nhếch mép cười. Một nụ cười đáng sợ.
“Thấy chưa lũ mọi rợ? Vật lý là công cụ sư phạm hiệu quả nhất. Khi nỗi đau thể xác đủ lớn, nó sẽ đập tan sự ngu dốt trong não chúng mày. Đầu óc chúng mày sẽ sáng ra như bị sét đánh trúng.”
Anh ta chỉ vào Snarl, tên cuối cùng. “Mày! Viết lại chữ đó năm lần. Sai một chữ, tao cho mày nếm thử ‘vật lý gia tốc’.”
Snarl, được chứng kiến phép màu từ nỗi đau, không một chút do dự. Nó răm rắp viết năm chữ か ngay ngắn thẳng hàng.
Minh gật đầu hài lòng. Hắn đi một vòng, cây côn kéo lê trên mặt đất tạo thành một đường thẳng.
“Tốt. Hôm nay là chữ ‘KA’ (か). Ngày mai sẽ là ‘KI’ (き). Cứ chuẩn bị tinh thần đi. Lớp học của tao không có chỗ cho sự nhân từ, chỉ có kiến thức và những cú đập khai sáng trí tuệ thôi. Giờ thì cút đi kiếm gì ăn đi, lũ óc heo!”
Năm tên orc lồm cồm bò dậy, đứa xoa đầu, đứa xoa mông, nhưng trong mắt chúng không còn vẻ mông muội như trước. Chúng nhìn xuống những chữ か trên mặt đất với một sự kính sợ lạ lùng. Lần đầu tiên trong đời, những sinh vật chỉ biết đến sức mạnh cơ bắp này đã lĩnh hội được một thứ sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ những ký tự đơn giản, được khắc sâu vào tâm trí chúng không phải bằng mực, mà là bằng vật lý.
Buổi học kết thúc. Trong khu rừng, năm tên orc đầu heo vừa đi vừa lẩm bẩm “Ka… Ka…” và thỉnh thoảng lại giật mình thon thót khi một cành cây khô rơi xuống gần đó. Trí tuệ của chúng đã thực sự được khai thông.
________________
Sau khi được xổng chuồng, bọn orc chạy vào rừng. Tiếng gầm rú và tiếng cây cối gãy răng rắc vang lên ầm ĩ. Bằng sức mạnh vũ phu và bản năng mọi rợ, chúng vật ngã một con lợn rừng đang điên cuồng chống cự, tóm gọn một con nai tơ hoảng loạn và vặt trụi lông vài con thỏ xấu số.
Chúng lôi đống chiến lợi phẩm về trảng cỏ, nơi một đống lửa lớn đã được nhóm lên, cháy bập bùng như địa ngục. Mùi thịt nướng cháy xém, mỡ chảy xèo xèo hòa cùng mùi hôi hám đặc trưng của lũ orc tạo thành một thứ hương vị kinh tởm. Cả năm thằng ngồi chồm hỗm quanh đống lửa, ngấu nghiến từng tảng thịt còn ứa máu, tiếng nhai xương rôm rốp vang lên man rợ. Mỡ màng dính đầy bộ mặt heo của chúng, chảy ròng ròng xuống bộ ngực trần bẩn thỉu.
Minh lặng lẽ quan sát bữa tiệc của lũ đệ. Hắn không nói gì, chỉ nhìn chúng nhồi nhét, húp soàm soạp, cho đến khi cái bụng căng phồng như cái trống.
Khi tiếng ợ no nê cuối cùng vang lên, hắn lên tiếng.
“Ăn no căng háng rồi chứ, lũ súc sinh?”
Năm tên orc giật bắn mình, vội vàng quỳ rạp xuống đất, mặt tái mét. Thằng Gork lắp bắp:
“D… dạ no rồi đại sư!”
“Tốt.”
Hắn tiến lại gần, khuôn mặt hơi điển trai đã có phần trắng bệch, vài vệt nắng chiếu lên mặt hắn ánh lên ánh đỏ của máu kháng cự lại ánh mặt trời.
“Chúng mày đã ăn phần của chúng mày,” Minh nói, giọng đều đều. “Giờ đến lượt tao.”
Không đợi chúng kịp phản ứng, hắn túm lấy gáy thằng Grunt, cái thằng xui xẻo luôn được “khai sáng” đầu tiên. Lũ orc còn lại cứng đờ người, không dám thở mạnh. Hàm răng trắng ởn của Minh bỗng dài ra, hai chiếc nanh sắc nhọn ánh lên dưới ánh mặt trời.
Phập!
Hắn cắm phập cặp nanh vào cái cổ bẩn thỉu, đầy mạch máu của Grunt.
Grunt giật nảy lên, toàn thân co giật bần bật, nhưng một tiếng rên cũng không dám phát ra. Nó chỉ có thể cảm nhận sinh lực của mình đang bị hút ra, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến nó chóng mặt, buồn nôn. Minh nhắm mắt, khẽ rít lên một tiếng thỏa mãn khe khẽ.
Hắn hút không nhiều, chỉ một ngụm vừa đủ để dằn cơn khát. Rồi hắn dứt ra, để lại hai lỗ nhỏ trên cổ Grunt đang từ từ rỉ máu. Hắn bôi máu hoàng kim lên vết thương cầm máu cho nó. Grunt lảo đảo rồi ngã vật xuống đất, mắt trợn trừng, thở hổn hển.
Minh vươn cái lưỡi dài, liếm vệt máu đỏ sẫm còn vương trên mép, đôi mắt hắn ánh lên vẻ thỏa mãn.
“Đù móa, máu của lũ đầu heo này vừa hôi vừa đặc quánh, đếch thể nào so được với máu người non tơ,” hắn thầm nghĩ. “Nhưng thôi, uống tạm cho đỡ khát cũng được. Coi như phí dạy học cho lũ ngu này.”
________________
14 giờ chiều. Minh dạy chúng đếm số.
“Tao sẽ khai sáng cho bộ não toàn shit của chúng mày. Tao sẽ dạy chúng mày đếm.”
Lũ orc ngơ ngác nhìn nhau. Đếm? Cái thứ vô dụng đó để làm gì? Bọn chúng chỉ cần biết “một” (cho bản thân) và “nhiều” (cho kẻ địch).
“Tao cần chúng mày làm việc, mà lũ ngu chúng mày đến số ngón tay trên một bàn còn đếch biết thì làm ăn được cái cụ nội gì?” Minh chửi. “Thằng Gork, bước lên!”
Thằng orc to con nhất, Gork, run rẩy bước lên phía trước.
“Đếm. Từ một đến mười. Bắt đầu.”
Gork nuốt nước bọt, giơ bàn tay năm ngón bẩn thỉu của nó lên. “D… dạ… Một… hai… bốn…”
RẮC!
Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên. Minh đã di chuyển nhanh như một bóng ma, bẻ gập ngón tay của Gork lại. Thằng orc rú lên một tiếng rồi vội bịt mồm lại, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“SAU HAI LÀ BA, THẰNG ĐẦN!” Minh gào lên. “Mày bỏ qua số ba của tao. Đếm lại!”
Gork vừa khóc thút thít vừa đếm, giọng run bần bật: “Một… hai… ba… bốn… sáu…”
RẮC!
Thêm một ngón tay nữa bị bẻ gãy. Gork quỵ xuống, ôm lấy bàn tay nát bét của mình.
“MỘT NGÓN CHO SỐ BA. MỘT NGÓN NỮA CHO SỐ NĂM. MÀY CÒN MUỐN ĐẾM SỐ NGÓN GÃY TRÊN TAY MÀY KHÔNG?” Minh túm tóc nó lôi dậy. “Cả lũ chúng mày, đếm cùng nó! Đứa nào sai, tao bẻ răng!”
Cả bọn hoảng sợ, đồng thanh hét lên: “MỘT! HAI! BA! BỐN! NĂM! SÁU! BẢY! TÁM! CHÍN! MƯỜI!”
Chúng hét to đến mức lá cây xung quanh cũng phải rụng.
“Tốt,” Minh buông thằng Gork ra. “Tạm được. Giờ, sau số mười là số nào?”
Sự im lặng bao trùm. Lũ orc nhìn nhau, bộ mặt ngu độn của chúng lộ rõ vẻ bối rối. Sau mười? Làm gì có số nào sau mười? Mười đã là tất cả các ngón tay rồi.
Thằng Snarl, đứa ranh mãnh nhất, lí nhí: “Dạ… thưa đại sư… là… nhiều?”
Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để kiềm chế cơn thịnh nộ đang sôi sục. Hắn cảm thấy mạch máu trên thái dương đang giật thình thịch.
“Nhiều cái đùi bầu”.
Hắn lừ mắt nhìn cả bọn, rồi đột ngột túm lấy thằng Grunt, lôi nó ra giữa.
“NGHE CHO KỸ ĐÂY, MẤY CON BÒ!”
Một tên lí nhí: “Tụi em là yêu quái heo.”
Minh đạp cho nó một cước: “Cái con bà mày, tao nói bò là bò.”
Hắn chỉ vào Grunt. “Thằng này, là MƯỜI! Nhớ chưa? Cả một thằng orc ngu độn này là MƯỜI!”
Rồi hắn túm lấy thằng Grog đứng cạnh, đẩy nó đứng cạnh Grunt. “Còn thằng này, là MỘT!”
Hắn dí sát mặt vào lũ còn lại. “Khi một thằng MƯỜI đứng cạnh một thằng MỘT, chúng ta có cái gì?”
Im lặng.
“MƯỜI MỘT, LŨ ĐẦN! MƯỜI MỘT!” Minh gầm lên, tiện tay đấm một cú trời giáng vào bụng thằng Grog khiến nó gập người lại, mật xanh mật vàng trào cả ra miệng.
“GIỜ THÌ SAO?” Hắn lại lôi thêm một thằng nữa, thằng Snarl, đặt cạnh thằng Grunt. “Một thằng MƯỜI và hai thằng MỘT! Là cái gì?”
Lũ orc sợ đến tè cả ra quần. Thằng Gork, dù bàn tay đau điếng, lắp bắp: “M… Mười… hai…?”
Minh khựng lại. Một tia sáng le lói. “Đúng! Mười hai! Tiếp tục!”
Hắn tiếp tục lôi từng thằng một ra làm “đơn vị”. Lũ orc, dưới sự đe dọa của bạo lực và nỗi kinh hoàng tột độ, cuối cùng cũng lắp bắp đếm được đến “mười chín”.
“Tốt,” Minh thở ra một hơi, có vẻ bớt căng thẳng hơn một chút. “Sau mười chín là gì?”
Đây là câu hỏi quyết định. Cả bọn lại im bặt. Chúng đã dùng hết “đơn vị” rồi. Khái niệm “hai mươi” là một thứ gì đó quá trừu tượng.
Thằng Gork, trong một nỗ lực tuyệt vọng để tỏ ra thông minh, chỉ vào hai thằng orc đầu tiên và nói: “Dạ… hai… hai thằng mười?”
Cơn tức quá mà cười.
“HAI THẰNG MƯỜI CÁI CON CHỊ HỌ MÀY!”
Hắn vỗ đầu từng thằng một:
“HAI MƯƠI! LÀ HAI MƯƠI! NGHE RÕ CHƯA?”
Minh đi đi lại lại như một thằng khùng. Hắn nhận ra việc dạy cho lũ này khác đếch gì dạy một con lợn làm thơ.
“Ngồi đó mà tập đếm!” hắn gầm lên. “Tao cho chúng mày một ngày. Ngày mai, đứa nào không đếm trôi chảy được từ một đến hai mươi, tao sẽ cho nó đếm số răng còn lại trong mồm.”
Đến 17 giờ, năm tên orc đã đếm được từ 1 đến 20, mặc dù đầu chúng sưng to gấp đôi.
________________