Chương 2: Blade 1 (Lời Đề Nghị Của Thần)
Minh nhíu mày. “Mày nói cái gì vậy? Trò chơi kiểu gì?”
Giọng nói im lặng vài giây, rồi tiếp tục: “Ta đã sống quá lâu. Hàng triệu năm. Có thể hàng tỷ. Ta không nhớ nữa. Thời gian không còn ý nghĩa với ta.”
“Okay…?” Minh không biết phải phản ứng thế nào.
“Ta đã thấy vũ trụ sinh ra, thấy các vì sao bùng cháy, thấy các hành tinh hình thành, thấy sự sống nảy nở, thấy các nền văn minh trỗi dậy rồi sụp đổ.” Giọng nói dừng lại. “Và ta nhàm chán.”
Minh nuốt nước bọt. Cổ hắn khô khốc.
“Nhàm chán với mọi thứ. Không có gì mới mẻ. Không có gì bất ngờ. Mọi thứ đều có thể đoán trước. Cho đến khi ta phát hiện ra loài người.”
“Loài người?”
“Đúng. Loài người của ngươi. Một loài sinh vật yếu ớt, sống chưa đầy trăm năm, nhưng lại có trí tưởng tượng phi thường.”
Giọng nói tiếp tục: “Chúng – các ngươi – tạo ra những câu chuyện, những thế giới hư cấu. Phim ảnh, tiểu thuyết, truyện tranh, anime, game. Những thứ không tồn tại, nhưng lại sống động đến kỳ lạ trong tâm trí các ngươi.”
Minh vẫn đứng yên, lắng nghe. Não hắn quay cuồng, cố gắng xử lý thông tin.
“Ta thấy thú vị. Vậy nên ta quyết định… tạo ra những thế giới đó.”
“Tạo ra?”
“Đúng. Ta biến những thế giới hư cấu thành hiện thực. Blade, Marvel, DC, Harry Potter, Game of Thrones, Naruto, One Piece. Tất cả đều tồn tại trong các chiều không gian khác.”
Minh há hốc mồm.
“Và ta chọn ngẫu nhiên những con người, vứt họ vào những thế giới đó. Xem họ vật lộn, xem họ sống, xem họ chết. Đó là trò giải trí của ta.”
Im lặng. Chỉ có tiếng thở của Minh. Nhanh. Gấp gáp. Như vừa chạy marathon.
“Ngươi hiểu chưa?”
“Hiểu cái quái gì?”
Giọng nói im lặng. Rồi: “Ngươi đã được chọn. Ngươi sẽ được đưa vào vũ trụ Blade. Vũ trụ mà ngươi vừa xem.”
—
Minh cười khẩy. “Thần? Vũ trụ Blade? Màu mè thật.”
hắn lắc đầu, gãi gãi tóc. “Chắc tao đang bị thuốc mê hay sao. Hoặc là đang nằm bệnh viện. Ngộ độc mì tôm Hảo Hảo. Ừ, chắc vậy. Tao ăn mì hết hạn rồi bị ngộ độc, giờ đang nằm hôn mê, não tao đang tự tạo ra cái giấc mơ điên khùng này.”
hắn gật gật, tự thuyết phục bản thân. “Ừ. Hợp lý. Hợp lý hơn là tin vào chuyện có thằng thần kiểu gì đó bắt tao đi vào phim Blade.”
Giọng nói không phản ứng.
Minh im lặng. Não hắn bắt đầu xoay chuyển. Giả sử… chỉ là giả sử thôi… giả sử thằng này nói thật. Giả sử thật sự có một con thần kiểu gì đó. Giả sử nó thật sự đưa hắn vào vũ trụ Blade. Vậy thì…
—
“Khoan đã.” Minh nuốt nước bọt. “Giả sử cậu nói thật đi. Vậy tôi sẽ…” hắn dừng lại. Tim đập thình thịch. “Tôi sẽ phải làm gì?”
“Sống sót.” Giọng nói trả lời đơn giản. “Sống sót trong vũ trụ Blade. Đó là mục tiêu duy nhất của ngươi. Sống đến khi bộ phim kết thúc. Hoặc chết trước đó. Tùy ngươi.”
Minh cảm thấy chân mình run lên. “Nếu tôi chết thì sao?”
“Thì ngươi chết. Vĩnh viễn. Không hồi sinh. Không respawn. Không load save. Chết là chết. Chết trong thế giới đó nghĩa là chết thật.”
Cổ Minh khô khốc. hắn nuốt nước bọt, nhưng không xuống. “Còn… còn nếu tôi sống sót? Sống đến cuối phim?”
“Thì ta sẽ đánh giá.”
“Đánh giá?”
“Đúng. Đánh giá độ hài lòng của ta. Nếu ngươi làm ta thích thú, ta có thể cho ngươi phần thưởng. Nếu ngươi quá nhàm chán…” Giọng nói dừng lại. “Ta sẽ xóa sổ ngươi ngay lập tức.”
—
Minh cảm thấy tim mình ngừng đập. “Xóa sổ? Nghĩa là… giết?”
“Đúng. Nếu ngươi quá nhàm chán, ta sẽ không chờ đến cuối phim. Ta sẽ xóa ngươi khỏi thế giới đó. Biến mất. Như ngươi chưa từng tồn tại.”
“Vậy… vậy thế nào là nhàm chán?” Minh hỏi, giọng run run. “Tiêu chí thế nào? Tôi phải làm gì để cậu không thấy nhàm chán?”
Im lặng. Rồi: “Ta không nói.”
Minh há hốc mồm. “Cái gì? Sao mày không nói?”
“Vì đó là một phần của trò chơi. Ngươi tự cảm nhận. Tự tìm ra cách để làm ta thích thú. Đó là thử thách.”
“Không công bằng tí nào!” Minh hét lên. “Mày bắt tao chơi game mà không cho biết luật? Làm sao tao biết được mày muốn gì?”
“Ai bảo phải công bằng?” Giọng nói vẫn phẳng lặng. Lạnh lùng. Không chút cảm xúc. “Ta là thần. Ngươi là con người. Ta đặt luật. Ngươi tuân theo. Đơn giản vậy thôi.”
Minh siết chặt nắm tay. Móng tay đâm vào lòng bàn tay, đau điếng.
“Còn gì nữa không? Còn quy tắc nào nữa không?”
“Có. Ngươi có toàn quyền tự do hành động. Ngươi có thể làm bất cứ điều gì. Theo kịch bản phim hoặc không theo. Tùy ngươi. Nhưng nhớ: mọi hành động đều có hậu quả.”
“Hậu quả?”
“Đúng. Nếu ngươi bị thương, vết thương đó sẽ giữ nguyên. Không tự hồi máu. Không respawn với máu đầy. Nếu ngươi mất một tay, ngươi sẽ mất một tay mãi mãi. Nếu ngươi bị cắn bởi vampire…” Giọng nói dừng lại, để Minh tự hiểu. “…ngươi sẽ trở thành vampire. Hoặc chết. Tùy thuộc vào cơ thể ngươi có chịu nổi sự biến đổi hay không.”
Minh nuốt nước bọt. Lần này khó hơn. Như có cục đá to mắc ở cổ họng.
“Mày… mày cho tao cái gì? Để giúp tao sống sót?”
—
“Ta sẽ ban cho ngươi khả năng ngôn ngữ. Ngươi sẽ hiểu và nói được tiếng Anh như người bản xứ. Ta cũng sẽ tạo cho ngươi giấy tờ tùy thân giả. Tên giả. Lý lịch giả. Để ngươi có thể hòa nhập vào thế giới đó mà không bị nghi ngờ.”
“Vậy thôi à?”
“Vậy thôi.”
“Không có vũ khí? Không có tiền? Không có…”
“Không có gì cả. Ngươi tự lo lấy.”
Minh cảm thấy đầu gối mềm nhũn. hắn muốn quỳ xuống, nhưng lại không muốn thể hiện sự yếu đuối trước thứ này.
“Tao… tao không muốn đi.” Giọng hắn nhỏ đi. Không còn giận dữ. Chỉ còn sợ hãi. “Tao chỉ là thằng công chức. Tao không biết đánh nhau. Tao sẽ chết trong vòng năm phút.”
“Có thể.” Giọng nói đáp lạnh lùng. “Hoặc có thể không. Ta không biết. Đó là lý do ta thích xem.”
Im lặng trong vài giây. Rồi giọng nói tiếp tục: “Ngươi có một phút để chuẩn bị. Sử dụng thời gian đó một cách khôn ngoan.”
“Một phút?!” Minh hét lên. “Một phút? Chẳng đủ làm gì cả!”
“Một phút.” Giọng nói lặp lại. “Bắt đầu từ… giờ.”
“Chết tiệt! Chết tiệt chết tiệt!” Minh quay cuồng. Não hắn hoạt động với tốc độ tối đa.
Một phút. Sáu mươi giây. Để làm gì?
Ôn lại phim. Đúng rồi. Ôn lại phim. Blade 1. hắn nhớ gì?
Deacon Frost. Vampire trẻ. Tham vọng. Muốn trở thành “thần máu” – Blood God. Cần nghi lễ với mười hai vampire già. Các trưởng lão vampire. La Mesa. Đúng rồi, La Mesa.
Blade giết hầu hết vampire trong phim. Đánh đấm. Bắn súng. Kiếm bạc. Tỏi. Ánh sáng UV.
Cuối phim… cuối phim Blade đánh bại Frost. Frost biến thành Blood God nhưng vẫn thua. Blade giết Frost. Phim kết thúc.
Còn ai nữa?
Karen Jensen. Nữ bác sĩ huyết học. Bị vampire cắn ở đầu phim. Blade cứu cô ta. Whistler – thầy của Blade – tiêm huyết thanh. Cô ta không biến thành vampire hoàn toàn. Cô ta giúp Blade trong phim.
Whistler. Abraham Whistler. Thầy của Blade. Người săn vampire già. Cuối phim bị vampire cắn. Blade bỏ đi. Whistler tự bắn mình. Nhưng… khoan đã. Trong Blade 2, Whistler sống lại. Nghĩa là ông ta không chết. Vampire cứu ông ta. Biến ông ta thành… cái gì đó.
“Trời ơi, tao chỉ nhớ sơ sơ thôi!” Minh túm tóc. “Chi tiết chẳng nhớ hết!”
Bối cảnh. Bối cảnh đâu? Ở đâu? Thành phố nào? Mỹ. Chắc là Mỹ. Thành phố nào? New York? Los Angeles? Tao không nhớ!
Thời gian? Phim ra mắt năm 1998. Vậy bối cảnh là những năm 90? Cuối những năm 90?
Vampire trong phim… yếu với tỏi, bạc, ánh sáng mặt trời. Mạnh hơn người thường. Nhanh hơn. Khỏe hơn. Hồi máu nhanh.
—
Còn Blade? Blade là Daywalker. Nửa người nửa vampire. Mạnh như vampire nhưng không sợ ánh sáng mặt trời. Nhưng khát máu. Phải tiêm huyết thanh đặc biệt để kiểm soát.
“Mấy mươi giây rồi?” Minh tự hỏi. Não hắn quay cuồng.
Địa điểm an toàn? Đâu là nơi an toàn trong phim Blade? Không có. Toàn bộ thành phố đều có vampire. Họ ở khắp nơi. Hộp đêm. Bệnh viện. Ngầm. Họ kiểm soát cả cảnh sát, chính trị gia, mọi thứ.
“Tao phải làm gì? Trốn? Nhưng trốn ở đâu?”
“Mười giây nữa.” Giọng thần vang lên.
Minh giật mình. “Chờ đã! Tao chưa sẵn sàng!”
“Năm.”
“Trời, chờ tao—”
“Bốn.”
“Tao cần thêm thời gian!”
“Ba.”
Minh nhắm chặt mắt. Tim đập như trống. Tay run lẩy bẩy.
“Hai.”
hắn hít một hơi thật sâu.
“Một.”
“Chờ—”
Ánh sáng. Ánh sáng chói lóa. Trắng xóa. Chói đến mức Minh phải nhắm chặt mắt lại.
Rồi… mùi. Mùi mồ hôi. Mùi nước hoa rẻ tiền. Mùi bia. Mùi thuốc lá. Mùi… máu.
Âm thanh. Nhạc. Nhạc techno inh ỏi. Bass đập thình thịch như tim. Tiếng người la hét. Tiếng cười. Tiếng rên rỉ.
Minh mở mắt và cầu nguyện rằng đây chỉ là cơn ác mộng.
Ánh sáng mờ dần. Minh mở mắt, rồi muốn nhắm lại ngay. Đèn laser xanh đỏ tím chói lóa quét qua mặt hắn như đang trong phòng tra tấn. Nhạc techno inh ỏi, bass đập thình thịch vào màng nhĩ đến nỗi Minh cảm thấy tim mình đập theo nhịp. Mùi mồ hôi, nước hoa rẻ tiền, rượu bia trộn lẫn khói thuốc xông vào mũi.
“What the hell…” Minh lẩm bẩm – bằng tiếng Anh.
Đợi đã. Bằng tiếng Anh? hắn há hốc mồm. Vừa rồi mình nói tiếng Anh à? Tự nhiên? Không cần suy nghĩ?
“Holy crap,” hắn thử lại. Câu từ trôi chảy như thể hắn sinh ra ở Mỹ. “It actually works.”
Khả năng ngôn ngữ. Thằng thần không nói dối. Nhưng điều đó có nghĩa là…
Minh nhìn quanh. hắn đứng giữa một đám đông đang nhảy múa điên cuồng. Sàn nhảy chật cứng người. Toàn da trắng. Toàn quần áo hở hang – áo ba lỗ, váy ngắn, quần skinny. Phong cách những năm 90.
“Ờ thì… đây là sàn nhảy trong phim.” Minh nuốt nước bọt. “Vậy là… thật à?”
hắn vẫn không tin. Não hắn vẫn cố gắng tìm lối thoát logic. Công nghệ VR. Phải vậy. Công nghệ VR siêu thực kiểu gì đó. Elon Musk làm chăng? Neuralink? Cắm chip vào não?
“Nhưng tao không nhớ có đi cắm chip…”
Một người đàn ông to con, da trắng bệch, mặc áo ba lỗ đen, xăm kín hai cánh tay, quay sang nhìn Minh. “You okay, man?” Giọng hắn trầm, có chút lo lắng.
Minh gật gật. “Yeah. Yeah, Im fine.”
Người đàn ông nhún vai, quay lại nhảy tiếp.
—
Minh đứng yên giữa dòng người. Mọi người xung quanh nhún nhảy theo nhịp nhạc. Tay vẫy. Chân giậm. La hét. Cười. Hôn nhau. Sờ soạng nhau. Một cảnh điển hình trong hộp đêm Mỹ.
“Chắc chỉ là kỹ xảo thôi,” Minh tự trấn an. “VR chân thật thôi. Chứ không thể nào là thật được.”
hắn thử chạm vào người bên cạnh – một cô gái tóc vàng mặc áo hai dây. Da ấm. Mồ hôi. Thịt. Xương.
“Trời, thật quá…”
Bỗng nhiên, âm nhạc dừng lại. Tiếng thì thầm lan khắp đám đông. Người ta ngước nhìn lên trần nhà. Minh cũng nhìn theo.
Trần nhà là một mạng lưới đường ống kim loại. Giữa đó, có một van xả – loại van chữa cháy, to bằng cái nắp thùng phuy.
Một giọt đỏ thẫm rơi xuống, rơi đúng lên vai người đàn ông to con bên cạnh Minh. hắn chạm vào giọt đó, nhìn ngón tay mình, đưa lên mũi ngửi, rồi… liếm.
Khuôn mặt hắn tươi rói. “Fresh blood.”
Minh nhướn mày. “Ngon không?”
Người đàn ông quay sang nhìn Minh, cười toe toét. Răng trắng bóng. Nhưng… nanh hơi nhọn.
Chờ chút. Nanh?
Trước khi Minh kịp suy nghĩ, tiếng nổ vang lên.
BOOM.
Van xả trên trần nhà bật tung. Và máu phun ra. Không phải giọt. Không phải tia. Mà ồ ạt như vòi rồng cứu hỏa. Máu đỏ thẫm, sền sệt, rưới xuống như mưa.
Đám đông la hét. Không phải la hét kinh sợ mà la hét phấn khích. Họ giơ tay lên, há miệng, để máu rơi vào.
Máu văng lên mặt Minh. Lên tóc. Lên áo. Lên tay. Mùi tanh hôi xộc vào mũi. Ấm nóng. Nhớp nháp.
Minh lau mặt, nhìn tay mình. Đỏ lòm. hắn đưa tay lên mũi, ngửi. Mùi sắt. Mùi tanh.
hắn liếm. Không suy nghĩ. Chỉ… bản năng. Vị mặn. Vị tanh. Vị đắng. Đặc quánh.
“Không phải giả.” Minh thì thầm. “Đây là máu thật.”
Tim hắn đập loạn nhịp. Não hắn từ chối chấp nhận. Nhưng giác quan hắn không nói dối. Đây là máu người. Máu thật. Không phải kỹ xảo. Không phải VR. Máu thật đang rưới xuống như mưa trong một hộp đêm.
Đám đông bắt đầu nhảy múa điên cuồng. Họ quay cuồng dưới cơn mưa máu. Áo quần ướp đẫm. Tóc nhớp nháp. Mặt đỏ lòm. Họ cười, la hét, hôn nhau. Máu trộn với nước bọt, với mồ hôi.
Một người đàn ông cởi trần, lấy tay xoa máu lên ngực mình như kem dưỡng da. Một cô gái quỳ xuống, há miệng hứng máu như uống rượu.
“Móa nó, móa nó, móa nó.” Minh lùi lại. Lưng chạm vào ai đó.
hắn quay lại. Một người đàn ông. Khoảng ba mươi tuổi. Tóc dài. Mặt trắng bệch. Mắt đỏ.
Không. Không phải đỏ do đèn laser. Mà đỏ thật. Toàn bộ con ngươi. Đỏ như máu.