Chương 1: Web lậu không nên click
Chuông điện thoại reo lúc 6h30 sáng với giai điệu “Despacito” mà Minh đã quên mất mình từng cài từ bao giờ. Tay hắn lần mò trên bàn đầu giường, vật lộn với cái iPhone 7 đã nứt màn hình từ năm ngoái, rồi tắt báo thức với một cái chạm bừa bãi.
“Thêm một ngày tồn tại trong cái xã hội quái quỷ này,” Minh nghĩ trong đầu, mắt vẫn nhắm nghiền.
Năm phút sau, chuông reo lại. Lần này là báo thức dự phòng. Minh rên lên một tiếng, lật người ra khỏi giường.
Căn phòng trọ 20 mét vuông tối om, chỉ có ánh sáng le lói từ khe cửa sổ lọt vào. Mùi ẩm mốc quen thuộc của tường bê tông cũ kỹ xộc vào mũi. Minh lê bước vào phòng tắm – một góc nhỏ trong phòng được ngăn bằng tấm rèm nhựa. Vòi sen phun ra tia nước lạnh tanh tách. hắn rùng mình, chửi thầm: “Chết tiệt cái bình nóng lạnh hỏng rồi.”
Ba mươi tuổi rồi, vẫn sống trong phòng trọ. Vẫn tắm nước lạnh mỗi sáng mùa đông. Vẫn ăn mì tôm khi hết tiền.
“Nhưng thôi được,” Minh tự an ủi trong khi đánh răng bằng kem Colgate giá 15k, “ít nhất là ổn định.”
Ổn định. Từ mà mọi bà mẹ Việt Nam yêu thích. Từ mà đã dẫn Minh đến công việc công chức cấp thấp tại Trại giam số 5, ngoại thành Hà Nội. Lương cơ bản bảy triệu rưỡi một tháng, cộng phụ cấp độc hại, khu vực, thâm niên… lên tầm chín triệu. Đủ sống không? Không đủ. Đủ chết không? Chưa chết. Vậy là ổn định.
—
7h15, Minh đạp xe đạp điện cũ kỹ ra khỏi ngõ, len lỏi trong làn xe máy trên đường Giải Phóng. Trời Hà Nội tháng Mười, sương mù dày đặc, lạnh cóng. Minh khoác chiếc áo khoác giả da mua ở chợ đêm, đội mũ bảo hiểm nửa đầu – cái mà cảnh sát giao thông thấy là phạt ngay. Nhưng thôi kệ. Minh đi đường tắt qua ngõ nhỏ, tránh được mấy chốt.
Hai mươi phút sau, hắn đến cổng trại giam. Một tòa nhà bê tông xám xịt, rào kẽm gai, tháp canh. Trông ảm đạm như trong phim kinh dị Liên Xô.
“Chào anh Minh!” – Chú bảo vệ cổng vẫy tay.
“Chào chú Hùng,” Minh gật đầu, đẩy xe vào bãi đỗ.
Vào phòng hành chính, check-in bằng máy chấm công – cái máy từ thời Tống cổ, bấm nút thì kêu “chíp” một tiếng nghe đau tai. 7h42. Còn mười tám phút nữa là muộn. Kịp.
“Sáng nay ăn sáng chưa, Minh?” – Chị Hoa, đồng nghiệp ngồi bàn tiếp dân, hỏi.
“Chưa chị, dậy trễ.”
“Ừ thì ra quán chị Hạnh mua bánh mì, hôm nay chị ấy làm pate gan ngon lắm.”
Minh liếc đồng hồ. Tám tiếng nữa phải check-in lại. Tám tiếng ngồi trong “chuồng cu” giám sát phạm nhân này, viết báo cáo, nghe cấp trên chửi.
“Thôi để chiều chị ạ. Giờ còn phải lên khu C kiểm tra.”
Chị Hoa gật gật, quay lại màn hình máy tính, tiếp tục lướt Facebook.
—
Khu C là nơi giam giữ các phạm nhân nguy hiểm vừa phải – trộm cắp, cướp giật, đánh nhau. Không phải trọng án, nhưng cũng không phải dân lành. Minh mở cổng sắt bằng chìa khóa, bước vào hành lang dài. Mùi mồ hôi, mùi thuốc lá, mùi cơm rang ôi thiu xộc vào mũi. Hai bên là các phòng giam, mỗi phòng khoảng mười người.
“Chào cán bộ!” – Mấy thằng phạm nhân thấy Minh, đứng dậy chào.
“Ừ,” Minh gật đầu. “Sáng nay ai bị ốm không?”
“Dạ không ạ!”
“Ăn sáng đủ chưa?”
“Dạ đủ rồi ạ!”
Câu trả lời máy móc, giọng điệu giả tạo. Minh biết mấy thằng này đang nghĩ gì: “Thằng cán bộ lờ này, hỏi cho có hỏi thôi, chẳng quan tâm đâu.”
Và đúng thật. Minh chẳng quan tâm. hắn chỉ làm đúng quy trình: kiểm tra buổi sáng, hỏi thăm sức khỏe, ghi chép vào sổ. Xong. Vào chuồng cu. Ngồi đến chiều. Tan làm.
“Cuộc đời có bao giờ công bằng,” Minh nghĩ trong khi đi dọc hành lang, nhìn qua các phòng giam. “Mấy thằng này phạm tội, bị giam. Còn tao? Không phạm tội mà cũng như bị giam. Giam trong công việc, giam trong cuộc sống nhàm chán, giam trong căn phòng trọ hai mươi mét vuông.”
Nhưng than phiền làm gì? Thế giới này ai mà chẳng bị giam?
—
10 giờ sáng. Minh ngồi trong phòng trực – một căn phòng nhỏ bên cạnh khu C, có bàn gỗ cũ kỹ, ghế xoay kêu cọt kẹt, và một cái quạt trần quay leng keng như sắp rơi xuống đầu bất cứ lúc nào. Trên bàn là mấy quyển sổ ghi chép, một cái cốc nhựa đựng nước trà nguội, và cái iPhone 7 màn hình nứt của hắn.
Công việc của Minh buổi sáng? Ngồi đây. Đảm bảo không có chuyện gì xảy ra ở khu C. Nếu có phạm nhân đánh nhau, gọi đội an ninh. Nếu có phạm nhân ốm, gọi y tá. Nếu không có gì, thì… ngồi.
“Công việc chẳng khác gì bảo vệ,” Minh nghĩ trong đầu, mở điện thoại lên lướt Facebook.
Timeline toàn mấy thứ nhảm nhí. Bài viết về “5 dấu hiệu cho thấy bạn sắp giàu” – Minh lướt qua. Bài viết “Cách làm giàu từ 10 triệu đồng” – lướt tiếp. Ảnh cưới của thằng bạn cũ – lướt nhanh hơn.
“Nhàm quá,” Minh thở dài.
Chuyển sang Youtube. Mở video của thằng streamer nào đó đang chơi game, la hét ầm ĩ. Xem được hai phút thì chán. Tắt. Lướt qua mục “Đề xuất”. Toàn thumbnail mặt nhăn nhó, ngực to, tiêu đề: “Bạn sẽ KHÔNG THỂ tin những gì xảy ra tiếp theo!!!”
“Chán,” Minh lẩm bẩm, tắt Youtube.
Giờ làm gì đây? Mắt hắn lướt qua các app trên điện thoại. Zalo – không ai nhắn. Messenger – cũng không ai nhắn. Gmail – toàn mail rác.
Rồi hắn thấy một quảng cáo bật lên ở góc màn hình: “XEM BLADE TRILOGY – FULL HD – VIETSUB – MIỄN PHÍ!”
Minh nheo mắt. Blade. Phim ma cà rồng với Wesley Snipes. Hồi cấp hai, hắn cày bộ này không biết bao nhiêu lần. Đĩa DVD thuê ở quán gần nhà, xem đi xem lại đến khi đĩa xước không phát được nữa.
“Ừ,” Minh gật gật. “Xem lại cho nó hoài cổ.”
Click vào link. Một trang web mở ra phim-con-bà-nó-hay chấm cơm. Giao diện tệ quá, toàn quảng cáo nhảy múa. Nhưng Minh chẳng quan tâm. hắn quen rồi. Sống ở Việt Nam mà muốn xem phim miễn phí thì phải chịu cảnh này.
Chọn Blade (1998). Click play. Chất lượng SD. Hơi mờ. Phụ đề Việt sub dịch kiểu: “Tôi là Blade, thợ săn ma cà rồng” – nghe kỳ cục vãi. Nhưng thôi, xem được rồi.
—
Minh cắm tai nghe vào, bật âm lượng. Cảnh mở đầu: một câu lạc bộ đầy máu, vampire nhảy múa, rồi Blade xuất hiện với thanh kiếm bạc, chém tứ tung.
“Oánh đã vãi,” Minh nghĩ.
Nhưng xem thêm vài phút, hắn bắt đầu thắc mắc: “Mấy thằng chó này bị ngu à? Thằng Blade đứng im một chỗ mà bắn vẫn trượt à?”
Cảnh Blade múa kiếm, chém vampire thành tro. “Wesley Snipes diễn hơi lố. Giờ tụi nó gọi là gì nhỉ? Hội chứng chuunibyou.”
Cảnh vampire trốn trong cống, sợ ánh sáng mặt trời. “Đám vampire ngu thật. Có quyền lực, sống mãi mãi, mà cứ phải ẩn náu như chuột. Sao không ra mặt trời đội nón lá, thoa kem chống nắng đi cho nhanh?”
Nhưng dù phàn nàn, Minh vẫn xem. Xem hết Blade 1. Rồi tiếp Blade 2. Rồi đến Blade 3: Trinity.
Lúc này đã 3 giờ chiều. Chị Hoa gõ cửa phòng trực: “Minh ơi, tan làm đấy.”
Minh giật mình, tháo tai nghe. “Dạ, em biết rồi chị.”
“Về sớm đi, trời sắp mưa đấy.”
“Dạ.”
Minh tắt điện thoại, thu dọn đồ đạc. Nhìn lại màn hình iPhone – cảnh cuối Blade 3, Blade đi vào bóng tối, một mình chiến đấu với bọn vampire.
“Chất lượng SD nhìn đau con mắt thật,” Minh lẩm bẩm. “Về nhà xem lại bản HD cho nó nét.”
—
5 giờ chiều, Minh về đến phòng trọ. Đổ người lên giường, thở phào. Mệt không phải vì làm việc nặng, mà mệt vì… nhàm chán.
Bụng đói. Minh lê ra góc bếp – một cái bếp gas mini bằng nửa cái bàn, để trên mặt tủ quần áo. Mở tủ lạnh mini, lấy ra gói mì tôm Hảo Hảo vị tôm chua cay. Nấu mì. Ăn luôn trong nồi. Không bát đĩa gì cả. Tiết kiệm nước rửa.
“Cuộc sống thật tuyệt vời,” Minh nghĩ, miệng nhai sụp sụp.
Ăn xong, hắn lại nằm lên giường. Nhìn trần nhà. Nhớ lại ba tập phim Blade vừa xem. Cảnh Blade chém vampire, máu tung tóe. Cảnh Whistler pha huyết thanh. Cảnh vampire bị thiêu rụi dưới ánh mặt trời.
“Chất lượng SD mờ quá,” Minh lẩm bẩm. “Xem lại bản HD cho nó sướng mắt.”
hắn bò dậy, mở laptop Dell cũ kỹ trên bàn. Quạt laptop kêu ù ù, như máy bay cất cánh. Màn hình sáng lên, Windows 10 load chậm như rùa bò.
Mở Chrome. Gõ: “Blade 1998 full hd.”
Kết quả đầu tiên: phim – không – còn – mới chấm cơm. Click vào. Trang web đầy quảng cáo. Pop-up nhảy ra: “Chúc mừng bạn đã trúng iPhone 15 Pro Max!” Tắt. Kéo xuống. Tìm phim. Không có.
“Con bà nó,” Minh chửi.
Thử trang khác: phim hay – không – phải – nhất chấm xyz. Tên nghe không uy tín tí nào. Nhưng thôi kệ. Vào trang. Giao diện tối, chữ vàng, font chữ nhìn như web lừa đảo. Nhưng có phim Blade.
“Thôi kệ, miễn là xem được. Quảng cáo nhiều thì tắt đi.”
Minh click vào Blade (1998). Chọn bản Full HD 1080p. Click play.
Màn hình laptop chớp sáng. Không phải chớp bình thường. Mà chớp *mạnh*. Chớp đến mức Minh phải nhắm mắt lại.
“Cái gì thế này?”
hắn định tắt trình duyệt, nhưng chuột không click được. Bàn phím không bấm được. Laptop như bị đơ.
“Virus à?”
Màn hình tiếp tục chớp. Lần này, ánh sáng lan ra khỏi màn hình, bao trùm cả căn phòng. Minh cảm thấy lạ. Cảm giác như… như đang bị kéo. Kéo vào đâu? Vào màn hình.
“Cái gì vậy?!”
hắn đứng dậy, định chạy, nhưng cơ thể không nghe lời. Chân như bị dính chặt vào sàn nhà. Ánh sáng từ màn hình laptop bắn ra, quấn quanh người Minh như những sợi dây vô hình.
Suy nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu hắn: “Móa nó. Đừng bao giờ xem phim trên web lậu.”
Rồi tất cả chìm vào bóng tối.
—
Căn phòng trọ im lặng. Laptop vẫn sáng, nhưng màn hình giờ chỉ còn màu đen. Minh đã biến mất. Không còn dấu vết. Không còn tiếng động. Chỉ còn cái laptop cũ kỹ, quạt kêu ù ù, và một dòng chữ nhỏ hiện lên giữa màn hình: “Chào mừng đến với vũ trụ Blade.”
Rồi dòng chữ cũng biến mất.
Minh cảm thấy cơ thể mình đang rơi. Rơi vào khoảng không. Không có đất, không có trời. Chỉ có bóng tối bao trùm tứ phía. Và một giọng nói vang lên, trầm trầm, như tiếng vọng từ một thế giới khác: “Chúc mừng. Bạn đã được chọn.”
Minh mở mắt.
Trắng. Trắng toát. Trắng xóa. Trắng đến mức chói mắt.
Không có trần nhà. Không có tường. Không có sàn. Chỉ có màu trắng bao trùm tứ phía, kéo dài vô tận như trong phòng thí nghiệm của mấy bộ phim sci-fi rẻ tiền.
“Cái gì thế này?”
Minh ngồi bật dậy – hoặc ít nhất là hắn *nghĩ* mình ngồi dậy. Khó mà biết được khi dưới chân không có gì cả. Nhưng hắn đang đứng trên một bề mặt nào đó. Cứng. Phẳng. Nhưng trong suốt như không khí.
hắn đứng lên, quay người nhìn quanh. Trắng. Toàn trắng.
“Mơ à?”
Minh nhíu mày, nhìn xuống bàn tay mình. Năm ngón tay vẫn còn đó. Vẫn còn vết chai ở ngón cái. Vẫn còn cái móng tay đen xì vì lâu không cắt. hắn nhéo vào cánh tay.
“A!” Đau. Đau thật.
“Chết thật, không phải mơ.”
Tim Minh đập nhanh hơn. Não hắn cố gắng xử lý tình huống. Phòng trọ. Laptop. Phim Blade. Màn hình chớp sáng. Rồi…
“Vậy là sao? Bị bắt cóc?”
hắn quay nhanh người, tìm kiếm dấu hiệu của cửa, của tường, của bất cứ thứ gì không phải màu trắng. Không có.
“Có ai không?!”
Tiếng hắn vang vọng trong khoảng không. Không có hồi âm. Chỉ có tiếng hắn, rồi im lặng.
“Ai đùa tao đây à?!”
Minh hét to hơn. Giọng hắn run run, không phải vì giận, mà vì sợ. Loại sợ hãi âm ỉ, từ từ bò lên từ bụng, len lỏi vào ngực, bóp nghẹt họng. hắn không biết mình đang ở đâu. hắn không biết làm sao về nhà. hắn không biết chuyện gì đang xảy ra.
“Quái quỷ…”
—
“Chào.”
Một giọng nói vang lên. Minh giật mình, quay người tìm kiếm nguồn âm thanh. Không có ai. Chỉ có giọng nói. Không có hình hài. Không có bóng dáng. Chỉ có âm thanh, vang vọng từ mọi phía, như loa phát thanh trong siêu thị.
“Mày là ai? Ở đâu?”
Minh hét lên, nắm chặt hai tay, như thể nắm tay lại có thể giúp hắn cảm thấy an toàn hơn.
“Tôi là một tồn tại mà ngươi có thể gọi là thần.”
Giọng nói không có cảm xúc. Không vui, không buồn, không giận, không ghét. Phẳng lặng như AI text-to-speech. Như Siri. Như Google Assistant. Nhưng lạnh hơn.
Minh im lặng vài giây, rồi bật cười.
“Thần? Hahahaha! Thần cái gì chứ. Mày là thằng nào đùa tao đúng không? Youtuber à? Làm content dọa người lạ kiểu gì đó à?”
hắn vẫy tay lung tung, tìm kiếm camera ẩn.
“Okay okay, tao bị dọa rồi. Giờ thì cho tao ra đi. Tao phải đi làm ngày mai.”
“Ngươi không thể ra được.” Giọng nói vẫn phẳng lặng. “Ngươi đã bị chọn.”
Minh ngừng vẫy tay. Nụ cười trên mặt hắn phai dần.
“Chọn cái gì?”
“Chọn để tham gia trò chơi của ta.”
“Trò chơi?”