Chương 03: Blade 2 (Đêm Máu Tại Hộp Đêm)
Người đàn ông cười. Miệng há ra. Nanh. Nanh dài, nhọn, trắng bóng.
“Welcome to the party.” Giọng hắn khàn khàn, rít lên.
Rồi hắn lao về phía một cô gái đang nhảy múa, ôm cổ cô ta và cắn.
—
Máu văng tung tóe. Cô gái la hét. Không phải hét vui mà hét đau, hét sợ. Nhưng tiếng hét của cô ta bị nuốt chửng trong âm nhạc và tiếng la hét của đám đông.
Người đàn ông ngửng mặt lên, mồm đầy máu, cười khẩy. Cô gái sụp xuống, cổ rách toang, máu phun ra như vòi.
“Cái đậu…” Minh đứng sững. Não hắn ngừng hoạt động.
Xung quanh, cảnh tượng tương tự đang diễn ra khắp nơi. Những người có nanh – vampire – lao vào đám đông. Cắn. Xé. Cào. Máu văng. Thịt rơi. Tiếng la hét đau đớn trộn lẫn tiếng la hét phấn khích.
Một người đàn ông bị ba con vampire vồ lấy. Họ xé áo hắn, cắn vào vai, vào cổ, vào bụng. hắn vùng vẫy, đấm đá, nhưng vô ích.
Một cô gái chạy qua bên cạnh Minh, máu chảy đầm đìa từ cánh tay, mặt nhợt nhạt, mắt sợ hãi. “Help! Somebody help!” Không ai giúp.
Một con vampire – một cô gái trẻ, tóc đỏ, mặc váy ngắn – đuổi theo, lao tới, vồ lấy tóc cô gái, kéo ngã, rồi cắn vào cổ. Máu phun lên mặt Minh. Ấm. Dính. Tanh hôi.
Minh nhìn xuống. Cô gái đang giãy giụa, mắt lờ đờ, miệng há hốc, máu chảy ra từ kẽ môi. Rồi bất động.
Minh nhận ra: “Mấy thằng này… là vampire. Vampire thật. Không phải hóa trang. Không phải diễn viên.”
Một con vampire quay sang nhìn hắn, mỉm cười, nanh nhọn lấm tấm máu, rồi bước tới.
—
Bản năng sinh tồn bật lên như công tắc. Minh quay người, chạy. Không nghĩ. Chỉ chạy.
hắn lao vào đám đông, va chạm, xô đẩy. Người ta dẫm lên chân hắn. Khuỷu tay đâm vào sườn. Đau nhói.
“Move! Get out of my way!” Minh hét lên bằng tiếng Anh, giọng run rẩy. Không ai nghe. Hoặc không ai quan tâm.
Một con vampire lao qua đầu hắn, nhảy lên lưng một người đàn ông, cắn vào gáy. Người đàn ông gào lên, quỵ xuống, ngã đè lên Minh. Minh đẩy ra. Máu dính đầy tay. Nhớp nháp. Ấm nóng.
hắn bò. Đúng là bò. Bò trên sàn nhà. Sàn trơn trượt vì máu. Tay hắn chạm vào thứ gì đó mềm. hắn nhìn xuống. Một bàn tay đứt lìa. Năm ngón tay còn co giật.
“What the fuck what the fuck what the fuck—”
Minh bò nhanh hơn. Người ta dẫm lên lưng hắn, lên tay, lên chân. Giày cao gót đâm vào sườn. Đau điếng.
“Đau. Không phải VR. Đây là thật. Đây là thật.”
hắn nhìn lên. Phía trước, một lối ra. Cửa sắt đang mở. Ánh sáng từ bên ngoài lọt vào.
“Tao phải ra khỏi đây.”
Minh bò về phía đó. Một người đàn ông chạy qua, vấp phải hắn, ngã sõng soài. Một con vampire lao tới, vồ lấy, kéo hắn trở lại. Tiếng gào thét.
Minh không dừng lại. Không quay đầu. Chỉ bò. Bò về phía ánh sáng.
Một cô gái bị hai con vampire kéo ngược về phía sau. Cô ta vươn tay về phía Minh. “Please! Help me!”
Minh nhìn vào mắt cô ta. Xanh. Sợ hãi. Tuyệt vọng. Rồi hắn quay mặt đi, tiếp tục bò.
“Xin lỗi. Tôi xin lỗi. Nhưng tôi phải sống.”
Phía sau, tiếng la hét của cô gái đứt quãng.
Minh đến được cửa, vươn tay ra, bám vào khung cửa, kéo mình lên. Chân run bần bật. Đứng không vững.
Nhìn lại một lần cuối. Sàn nhảy biến thành lò mổ. Máu đỏ lòm trên nền đen. Xác người nằm la liệt. Vampire đang cúi xuống, ăn, cắn, xé.
Một cô gái – không thể quá hai mươi tuổi – đang bị ba con vampire xé xác. Họ kéo tay cô ta, kéo chân, cắn vào bụng. Ruột chảy ra, lòng thòng, đỏ tươi. Mùi tanh hôi nồng nặc.
Minh úp tay lên miệng. Nôn. Nôn ọe ngay tại chỗ. Dạ dày co thắt. Mật đắng ùa lên. hắn ói ra toàn nước – chưa kịp ăn gì từ sáng.
“Tao phải ra khỏi đây. Tao phải sống. Tao phải—”
Một bàn tay đặt lên vai hắn. Minh giật mình, quay lại.
Một con vampire. Nam. Tóc đen. Mặt trắng bệch. Mắt đỏ. Miệng há ra, nanh nhọn.
“Going somewhere?”
Minh đấm. Không suy nghĩ. Chỉ đấm. Nắm đấm va vào mặt con vampire. Đau cả bàn tay.
Con vampire lắc đầu, cười. “That tickles.”
Rồi nó vồ lấy cổ Minh, nâng hắn lên khỏi mặt đất. Minh giãy giụa, chân đạp loạn xạ, tay bám vào cổ tay nó cố bứt ra. Vô ích. Con vampire mạnh như quái vật.
Nó kéo Minh lại gần, mồm há ra, nanh long lanh dưới ánh đèn laser.
“Tao sẽ chết.” Minh nghĩ. “Tao sẽ chết ngay đây.”
Nanh càng lúc càng gần. Minh nhắm chặt mắt.
Rồi một tiếng nổ vang lên. BANG.
Đầu con vampire phía trước nổ tung. Không phải nổ như trong phim hành động Hồng Kông – máu đỏ tươi văng tung tóe – mà nổ như… bóng nước đen. Máu đen sền sệt bắn ra khắp nơi, dính lên mặt Minh, lên tường, lên trần.
Con vampire buông tay, thân thể nó rung giật, rồi… bốc cháy. Không, không phải cháy mà tan rã. Thịt bong ra từng mảng như giấy cháy. Da bóc vảy. Xương lộ ra. Rồi cả xương cũng vỡ vụn thành tro. Trong vòng ba giây, con vampire biến thành đống tro đen trên sàn.
Minh té ngồi xuống, mông chạm vào máu. Ướt. Nhớp nháp.
“Cái đậu…”
Một tiếng nổ khác. BANG. Minh giật mình, quay lại.
Một con vampire khác – con mà đang định lao tới cắn một cô gái – bị bắn xuyên ngực. Một lỗ thủng to bằng nắm đấm. Ánh sáng lóe lên từ trong lỗ thủng, màu xanh, chói lòa.
Con vampire gào lên, không phải tiếng gào của con người mà tiếng rít như kim loại cọ vào nhau, rồi bùng cháy từ trong ra ngoài. Lửa xanh thiêu rụi cả thân thể trong tích tắc. Tro rơi xuống sàn.
Minh nhìn về phía tiếng súng.
Một người đàn ông. Da đen. Cao khoảng một mét tám mấy. Vai rộng. Cơ bắp cuồn cuộn dưới áo da đen bó sát. Quần da đen. Bốt da đen. Đeo kính râm trong nhà tối, giữa hộp đêm.
Cầm khẩu súng bạc – khẩu Desert Eagle to tướng – trong tay phải. Tay trái cầm một khẩu súng khác. Sau lưng, một thanh kiếm dài, cán bạc lấp lánh dưới ánh đèn laser.
“Blade…” Minh thì thầm, giọng run. Không phải sợ mà… choáng.
Blade thật. Đứng đó. Cách hắn không đầy năm mét.
Xung quanh, vampire bắt đầu la hét. Không phải la hét chiến đấu mà la hét hoảng loạn.
“Its the Daywalker!”
“Run! Run!”
Họ quay lưng, chạy tán loạn về mọi hướng.
Blade không nói gì. Chỉ bước vào từng bước, chậm rãi, có chủ đích. Giơ súng.
BANG. Một con vampire chạy qua cửa bị bắn vào đầu. Đầu nổ tung. Thân thể ngã xuống, bốc cháy.
BANG. Một con khác bị bắn vào lưng. Lỗ thủng xuyên qua ngực. Ánh sáng xanh lóe lên. Cháy rụi.
BANG. BANG. BANG.
Mỗi phát đều trúng đích. Mỗi phát đều giết chết một con vampire.
Blade không hề vội vã, không hề hoảng loạn. hắn nhắm bắn như đang tập bắn bia. Bình tĩnh. Chính xác. Chết người.
Một con vampire – to con, xăm kín người – không chạy. Nó gầm lên, lao thẳng về phía Blade.
Blade hạ súng, đưa tay ra sau lưng, rút kiếm. Tiếng kim loại rít lên khi lưỡi kiếm tuột khỏi vỏ.
Con vampire lao tới, vuốt nanh, mặt biến dạng thành con quái vật.
Blade đứng yên. Đợi. Khi con vampire cách hắn chưa đầy một mét, Blade vung kiếm. Một đường chém ngang, nhanh đến nỗi Minh không kịp nhìn rõ.
Đầu con vampire bay lên không trung. Thân thể vẫn chạy thêm hai bước trước khi ngã xuống. Cả đầu lẫn thân đều bốc cháy, thiêu rụi trong vài giây.
Minh nằm sóng soài trên sàn, miệng há hốc, mắt đảo lung tung giữa Blade và đống tro vampire.
“Thật rồi.” hắn thì thầm. “Blade thật rồi. Không còn nghi ngờ gì nữa. Không phải VR. Không phải giấc mơ. Không phải ảo giác.”
Não hắn đã ngừng tìm lối thoát logic. Chấp nhận sự thật. hắn đang ở trong vũ trụ Blade. Blade thật đang đứng trước mặt. Vampire thật đang chết như ruồi.
“Và tao… tao vẫn còn sống.”
Blade quét sạch sàn nhảy trong vòng hai phút. Vampire chết la liệt. Không, không phải chết la liệt mà biến thành tro la liệt. Đống tro đen nằm rải rác khắp sàn nhà, trộn lẫn với máu đỏ của nạn nhân.
Mùi khét. Mùi lưu huỳnh. Mùi thịt cháy.
Minh nín thở, cố gắng không nôn thêm lần nữa.
Blade dừng bắn, nhìn quanh, kiểm tra. Không còn vampire nào đứng vững. Thằng vampire trong phim thì đang bị đóng cọc vào tường, thiêu sống, bốc mùi khét lẹt.
hắn cắm súng vào bao hông, lau lưỡi kiếm bằng một mảnh vải đen, cắm kiếm trở lại sau lưng, rồi quay sang phía Minh. Bước tới.
Mỗi bước chân của Blade đều nặng nề. Bốt da đạp lên sàn nhà, phát ra tiếng “thump thump” đều đặn.
Minh muốn bò lùi, nhưng chân tay tê liệt. Não sai nhưng cơ thể không nghe.
Blade đến trước mặt, nhìn xuống. Ánh đèn laser quét qua kính râm của hắn. Minh không nhìn thấy mắt, chỉ thấy phản chiếu của chính mình trong kính – một thằng Việt Nam ốm nhách, đầy máu, tóc bù xù, mặt nhợt nhạt như ma.
Blade cúi xuống, nắm lấy cổ áo Minh, kéo lên. Minh bị kéo khỏi mặt đất như con gà, chân rũ xuống, toàn thân đau nhức.
“Ăn… ăn…” Minh lắp bắp, giọng run.
Blade không nói gì. Tay trái hắn nắm lấy cằm Minh, nghiêng đầu sang trái, kiểm tra cổ. Ngón tay to, chai sần, mạnh. Minh cảm thấy như đang bị kẹp trong ê tô.
Blade kiểm tra bên phải, rồi cổ tay, rồi cánh tay.
“I… Im human.” Minh lắp bắp bằng tiếng Anh, giọng Việt Nam accent nặng như chú bảo vệ nói tiếng Anh với khách Tây. “Please dont kill me. Im… Im just… I dont know what the heck is happening. I was… I was in Vietnam and then… and then Im here and… and…”
Blade nhìn thẳng vào mắt Minh. Qua kính râm, Minh không thấy gì, nhưng hắn cảm thấy. Cảm thấy như đang bị xuyên thấu, như Blade đang nhìn thẳng vào linh hồn.
Minh nuốt nước bọt. Tim đập thình thịch.
“Đừng giết tao. Làm ơn đừng giết tao.” hắn nghĩ thầm bằng tiếng Việt.
Mười giây trôi qua, dài như mười năm.
Blade buông ra. “Youre clean.” Giọng hắn trầm, khàn, lạnh lùng như băng.
Minh té ngồi xuống, mông chạm sàn, đau điếng.
Blade quay lưng, bước về phía lối ra.
Tiếng còi hụ vang lên từ bên ngoài. Wee-ooo-wee-ooo-wee-ooo. Đèn đỏ xanh chiếu qua cửa sổ, lóe lên tường, lóe lên trần.
“POLICE! DROP YOUR WEAPONS!” Tiếng hét từ bên ngoài qua loa phóng thanh, vang vọng.
Blade dừng lại, quay đầu nhìn ra cửa, rồi nhìn lại Minh. Một giây.
“Run.”
Chỉ một từ. Rồi Blade biến mất vào bóng tối, nhanh đến nỗi Minh không kịp nhìn rõ hắn đi đâu. Như ma. Như khói.
Tiếng ầm ầm của giày bốt. Cảnh sát ùa vào. Năm người. Mười người. Mười lăm người. Đồng phục xanh. Mũ. Áo giáp. Súng ngắn. Đèn pin.
“HANDS UP! DONT MOVE!”
Ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt Minh. Chói mắt. Minh giơ hai tay lên.
“Không động rồi! Không động rồi!” hắn hét lên bằng tiếng Việt, rồi nhớ ra mình đang ở Mỹ. “I… I dont move! I dont move!” Giọng run rẩy, accent nặng như đang nói tiếng Anh qua Google Translate.
Hai cảnh sát lao tới, đẩy Minh nằm sấp. Mặt chạm sàn. Máu dính đầy má. Mùi tanh hôi xộc vào mũi. Tay bị kéo ra sau lưng. Kim loại lạnh buốt khóa quanh cổ tay. Còng tay.
Minh bị kéo đứng dậy. Chân run. Đứng không vững. Hai cảnh sát nắm hai bên cánh tay, lôi đi.
Bên ngoài hộp đêm là một bãi đỗ xe rộng. Đèn đỏ xanh từ hàng chục chiếc xe cảnh sát lóe lung linh. Xe cứu thương đậu la liệt. Nhân viên y tế chạy tới chạy lui với cáng, với túi máu, với bình oxy.
Trên mặt đất, thi thể nằm rải rác, được phủ bạt trắng. Máu thấm ra ngoài, đỏ lòm dưới ánh đèn. Một. Hai. Ba. Năm. Mười. Minh đếm không nổi.
“Jesus Christ…” Một cảnh sát già, tóc hoa râm, đứng bên xe cứu thương, nhìn vào hộp đêm, mặt tái mét. “What the hell happened in there?”
“Massacre, sir.” Cảnh sát trẻ đứng bên cạnh đáp. “Looks like a gang hit. Or… or something worse.”
Minh bị dẫn qua đám đông. Người ta nhìn hắn, thì thầm, chỉ trỏ.
“Is he a survivor?”
“Look at all that blood…”
“Think he did it?”
Hai cảnh sát đưa Minh đến một chiếc xe cảnh sát, mở cửa sau, đẩy hắn vào.
“Sit. Dont move.”
Minh ngồi, tay còng sau lưng, không nhúc nhích. Một cảnh sát đóng cửa, quay lưng đi. Cảnh sát còn lại đứng bên cạnh xe, nói chuyện qua bộ đàm.
Minh ngồi trong xe, im lặng, nhìn ra ngoài qua cửa kính. Cảnh sát đứng quay lưng lại, nói chuyện với đồng nghiệp. Ánh đèn đỏ xanh lóe lên mặt hắn. hắn cười, nói gì đó, rồi quay đầu lại nhìn thẳng vào Minh.
Mắt hắn lóe lên. Một cái. Nhanh. Màu vàng. Không phải màu mắt người mà màu mắt… vampire.
Minh toát mồ hôi lạnh. “Trời…”
Cảnh sát mỉm cười, nụ cười nhe nanh, rồi quay đi, tiếp tục nói chuyện như không có gì xảy ra.
Minh ngồi đó. Tim đập điên cuồng. Hơi thở gấp gáp.
Vampire. Trong cảnh sát. Thằng kia không nói dối. Vampire ở khắp nơi. Ngay cả trong lực lượng cảnh sát.
“Tao… tao chẳng biết sống sao…” Minh thì thầm.
Nhìn ra ngoài. Nhìn đám cảnh sát. Nhìn xe cứu thương. Nhìn thi thể. Nhìn thành phố xa xa – những tòa nhà cao tầng, đèn neon, biển quảng cáo.
Đâu đó trong đó, Blade đang ẩn náu, đang săn vampire, đang chiến đấu.
Và Minh – một anh công chức Việt Nam chuyên ngồi chơi game trong giờ làm – đang ngồi trong xe cảnh sát, bị còng tay, bị nghi ngờ giết người, được chở về đồn bởi… vampire.
“Welcome to America.” hắn tự nhủ. “Welcome to hell.”