Chương 1: Vượt Ngục
Trắng.
Trên trắng, dưới trắng, trái trắng, phải trắng. Một màu trắng tinh khôi đến mức vô lý, khiến người ta không phân biệt được phương hướng.
Minh đứng giữa khoảng không, phủi phủi bộ quần áo tưởng tượng trên người rồi giơ ngón tay cái lên trời.
“Phải cho ông Thần một like,” hắn nói vào hư không. “Màn phối hợp biến mất vừa rồi rất đúng lúc. Cú quay đầu 180 độ của Valak suýt làm tao vãi cả ra.”
Một giọng nói vang lên từ khắp mọi phía, không phân biệt nam nữ, không già không trẻ, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
“Vì ta thấy ngươi thú vị.”
“Thú vị cái đầu.” Minh gãi gãi đầu. “Này, nhiệm vụ này có ban thưởng gì không? Tao không đòi nhiều đâu, cho tao cái hệ thống gì đó, kiểu giết quái vật được điểm rồi đổi kỹ năng ấy. Hoặc cái không gian cá nhân cũng được, kiểu bỏ đồ vào không mất chỗ ấy.”
“Máu Chúa.”
“Hả?”
“Bản chất nó là hư cấu. Ta đã biến sự hư cấu đó thành thực thể, cho ngươi khả năng hấp thu và phát triển. Như thế đã là ban thưởng lớn nhất rồi.”
Minh nhíu mày. “Ờ… nghe có vẻ ngon đấy. Nhưng…”
“34 người trước đó đi theo lối mòn rất nhàm chán.”
Minh im lặng một lúc. Rồi hắn hỏi, giọng chậm lại:
“Như vậy… bọn họ…”
“Không còn tồn tại ở thế giới ngươi nữa.”
“…”
Minh thở ra một hơi dài.
“Đù móa nó.”
Hắn đứng yên một lúc, nhìn xuống bàn tay mình. Rồi lại nhìn lên không gian trắng vô tận.
“Này, còn thế giới The Nun 1 thì sao?” Minh hỏi. “Ý tao là… sau khi tao đi, nó sẽ như thế nào? Mấy người trong tu viện, Maurice, làng Hùm Xám, mấy thằng nhóc tao chữa bệnh… chúng nó ra sao?”
“Ta xóa chúng.”
Hai từ ngắn gọn và lạnh lùng như một nhát búa tạ nện thẳng vào đầu Minh. Hắn đứng hình mất vài giây, rồi như một quả bóng bị xì hơi, hắn gào lên.
“CÁI CON BÀ MÀY ĐÙA NHAU À? XÓA? Vậy tao xây dựng tình cảm, tạo dựng quan hệ, vắt óc suy nghĩ kế hoạch để làm mọe gì? Để mày bấm nút Delete à?”
“Nếu ngươi có cơ hội quay lại, ta sẽ tái tạo lại nó một cách hoàn hảo dựa trên ký ức của ngươi. Còn hiện tại, chúng không có giá trị tồn tại.”
“Mày rảnh há?” Minh tức đến bật cười. “Tạo rồi xóa, tạo rồi xóa, không thấy mệt hả? Bộ mày là admin server game lậu hay gì?”
“Ngươi thử tưởng tượng xem,” giọng nói vẫn bình thản. “Một ngôi nhà gỗ bên bờ cát trắng. Phía sau lưng là một ngọn núi hùng vĩ. Trước mặt có một đàn cá heo đang nhảy múa trên sóng biển. Trên bầu trời, mặt trời và mặt trăng xuất hiện đồng thời. Bên phải ngươi là một cột lửa rực cháy, bên trái là một bức tường hàn băng.”
Minh ngơ ngác. “Ừ, rồi sao nữa?”
“Nó có tốn sức của ngươi lắm không?”
Minh chết lặng. Tưởng tượng ra những thứ đó trong đầu thì đúng là chẳng tốn chút sức lực nào. Nhưng biến nó thành hiện thực…
“Đù móa… Mạnh vậy?”
“Hết giờ rồi. Mong chờ được thấy sự thú vị của ngươi ở lần sau.”
Chưa kịp để Minh chửi thêm câu nào, không gian trắng trước mắt hắn vỡ vụn như một tấm gương.
Rầm!
Minh giật bắn mình tỉnh dậy, lưng đập vào thành ghế. Hắn đang ngồi trên chiếc ghế gaming quen thuộc trong phòng mình. Trên màn hình laptop, bộ phim vẫn đang chiếu dở, ngay đoạn trước khi hắn bị hút vào. Thời gian ở thế giới thực dường như không hề trôi qua.
“Cứ như một giấc mơ…” Minh lẩm bẩm, tim vẫn còn đập thình thịch.
Hắn vội vàng cúi xuống, chộp lấy cái túi xách trước đó chụp vội khi bị hút vào.
May quá, nó vẫn còn đây.
“Chắc nó phải bền ngang ngửa cái quần của thằng Hulk,” Minh thở phào. Bằng một cách thần kỳ nào đó, cái túi đã cùng hắn đi qua thế giới kia và trở về mà không bị hủy mất.
Hắn đổ hết mọi thứ trong túi ra sàn nhà.
Ngổn ngang mấy cái lọ thủy tinh không.
Một lọ thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu đỏ sậm – máu của sơ Irene.
Và một xấp tiền mặt nhàu nhĩ hắn kiếm được hồi chữa bệnh ở ngôi làng gần tu viện.
Khoan đã. Mấy lọ thủy tinh không?
Minh nhặt một cái lọ lên xem xét. Đúng là nó. Cái lọ mà hắn đã dùng để nhốt linh hồn thằng nhóc Daniel rồi dùng máu mình để phong ấn. Nhưng giờ nó trống rỗng. Con quỷ linh đã biến mất. Hắn chợt nhớ lại lời của ông Thần: “Ta xóa chúng.”
“Tao chào hỏi mười tám đời tổ tiên nhà mày thằng Thần Đằng!” Minh giơ ngón giữa lên trần nhà, nghiến răng kèn kẹt.
Thôi được rồi, bình tĩnh lại nào. Ít nhất… ít nhất còn có tiền.
Hắn gom mớ tiền lại. Trông chúng lạ lắm, hắn chưa từng thấy bao giờ. Tờ tiền giấy cũ mèm, in hình và ngôn ngữ gì đó xa lạ.
Minh mở Google, gõ vài từ khóa tìm kiếm hình ảnh tiền tệ cũ.
Một lúc sau, mặt hắn méo xệch.
Đây là tiền Leu cũ của Romania. Mà Romania thì đã trải qua hai lần đổi tiền:
Năm 1952: Đổi tiền lần 1, 1 Leu mới ăn 20 Leu cũ.
Năm 2005: Đổi tiền lần 2, 1 Leu mới (RON) ăn 10.000 Leu cũ (ROL).
Số tiền hắn đang cầm thuộc loại “ROL” tức là đã bị khai tử từ lâu. Về cơ bản, giá trị của nó giờ chỉ ngang giấy lộn, may ra bán được cho mấy tay buôn tiền cổ nếu còn mới và đẹp.
Minh nhìn lại mớ tiền nhàu nát, cũ kỹ, có tờ còn dính cả bùn đất trong tay mình. Tiền kiếm được ở một vùng nông thôn hẻo lánh thì lấy đâu ra tiền mới coóng cho hắn?
Hắn ngồi thẫn thờ giữa đống “tài sản” vừa mang về từ cõi chết.
Con bà nó, mấy ngày tới sống sao đây?
===
Ngày hôm sau, Minh vẫn vác xác đi làm.
Tin tốt là hắn không còn phải mặc bộ đồ Ninja Lead kín mít từ đầu đến chân nữa.
Tin xấu là chai kem chống nắng lỡ mua rồi, không dùng thì phí, nên hắn vẫn thoa một lớp mỏng cho đỡ áy náy với cái ví tiền.
Tin tốt là sau khi hấp thụ Máu Chúa, hắn không cần ăn uống nữa.
Tin xấu là hắn vẫn không có tiền.
Tin tốt là hắn không cần ăn cơm.
Tin xấu là hắn cần uống máu.
Tin tốt là máu gì cũng được.
Tin xấu là trong cái thành phố này, thứ máu duy nhất miễn phí và chạy rông ngoài đường là… máu chó.
Móa nó đời.
Minh nghiêm túc suy nghĩ. Từ nay về sau, hắn xin trân trọng thông báo cho bà con cô bác, nhà có nuôi chó thì làm ơn nhốt trong nhà, xích lại cẩn thận. Chó thả rông ngoài đường từ giờ trở đi có mệnh hệ gì, anh đây không chịu trách nhiệm.
Nghĩ tới đây, hắn lại thấy tương lai mình sao mà mờ mịt. Người ta xuyên không thì làm bá chủ, hốt mỹ nữ, thống nhất thiên hạ. Hắn xuyên không về, trực tiếp trở thành đối thủ cạnh tranh của mấy thằng chạy Exciter chuyên đi bắt chó.
Minh bất giác mường tượng ra một kịch bản vô cùng cẩu huyết. Đêm khuya, hai thằng trộm chó vừa nhảy xuống xe, lăm lăm cái thòng lọng chuẩn bị “cẩu tặc” một em Corgi mông to chân ngắn đang ngơ ngác đứng hóng gió. Bỗng một tiếng “vù” xé gió, hắn đã xuất hiện ngay sau lưng một thằng, nhe cặp răng nanh ma cà rồng trắng ởn, sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường. Thằng nhóc trộm chó sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy, suýt thì tè ra quần. Hắn khoan thai tiến tới, kề miệng vào tai nó, thì thầm bằng một giọng khàn đặc đầy ma mị:
“Con chó này… là của tao.”
Con bà nó, nghĩ thôi đã muốn tìm cái lỗ chui xuống cho đỡ nhục.
Ca trực ban ngày ở khu C trôi qua trong tẻ nhạt. Mấy tên tù nhân vẫn là những gương mặt quen thuộc, những câu chuyện tầm phào quen thuộc, những ánh mắt thù địch cũng quen thuộc nốt. Mọi thứ bình yên đến mức buồn ngủ.
Màn đêm buông xuống. Minh bắt đầu ca trực đêm.
Hắn ngồi trong phòng gác, mắt lim dim nhưng tai thì vểnh lên như hai cái ra-đa. Với thính lực được tăng cường, hắn có thể dễ dàng nghe được mọi cuộc tán dóc của mấy tên phạm nhân trong các buồng giam gần đó.
“Thằng Bảy Đầu Bò hôm qua bị táo bón, rặn muốn lòi trĩ…”
“Con vợ tao ở nhà không biết có đi với thằng nào không…”
“Giá mà có tô phở nóng húp lúc này…”
Toàn những chuyện nhàm chán. Minh ngáp một cái dài. Làm ma cà rồng mà phải đi nghe lén mấy chuyện này, đúng là phí phạm tài nguyên.
Cạch.
Thằng Quân, một lính gác trẻ măng, cầm khẩu súng trường đi tuần ngang qua phòng gác khu C. Nó ló đầu vào, cười hề hề.
“Anh Minh, có điếu thuốc nào không?”
Minh lẳng lặng rút một điếu trong bao quăng cho nó. Quân chụp lấy, rít một hơi sảng khoái. Thằng này thuộc dạng con ông cháu cha, vào đây làm lính nghĩa vụ chủ yếu là để “trải nghiệm” cho vui, chờ hết hạn rồi về cơ quan nhà nước ngồi. Nhưng được cái nó sống biết điều, không hống hách, nên anh em cán bộ cũng không ai thấy phản cảm.
“Đêm nay yên ắng quá anh nhỉ,” Quân vừa phả khói vừa nói.
“Yên mới tốt. Mày thích có biến à?”
“Đâu có, em chỉ…”
Quân chưa kịp nói hết câu, Minh chợt ra hiệu im lặng.
Một tiếng “Ahh!” thất thanh, sắc lẻm vang lên, nhưng lại có cảm giác rất xa. Ngay sau đó là một tiếng hú ghê rợn, không giống tiếng người, cũng chẳng phải tiếng thú. Rồi tất cả im bặt.
Nếu là người thường, có lẽ chỉ nghe tiếng thét đó một cách mơ hồ, vì âm thanh đã bị vô số lớp cửa sắt và tường bê tông của buồng giam cản lại. Nhưng với đôi tai của Minh, nó rõ mồn một. Đáng sợ hơn, hắn xác định được phương hướng.
Khu B. Cách khu C của hắn cả trăm mét.
“Quân, mày chờ chút,” Minh nói, giọng trầm xuống. Hắn đứng bật dậy, toàn thân căng như dây đàn.
Ngay lúc đó, một âm thanh khác lọt vào tai hắn.
Kétttt…
Một tiếng động rất nhẹ, tiếng kim loại ma sát vào nhau. Tiếng của một cánh cửa sắt đang được mở ra một cách cực kỳ chậm rãi và cẩn thận.
Trong trại giam, tiếng cửa sắt có hai tác dụng. Một là để chấn nhiếp, dằn mặt phạm nhân. Mỗi lần nghe tiếng cửa đóng sầm lại, chúng sẽ hình thành một nỗi sợ hãi trong tiềm thức. Hai là để báo động. Cửa buồng giam được thiết kế rất nặng và ồn ào, không thể nào mở ra hay đóng lại một cách nhẹ nhàng được. Bất cứ âm thanh nào phát ra từ nó đều là một tín hiệu.
Và lần này, nó đã làm rất tốt chức năng báo động của mình, ít nhất là với Minh.
Một kẻ nào đó đang mở cửa buồng giam từ bên trong, một cách lén lút.
Mặt Minh lạnh tanh. Hắn quay sang thằng Quân, ánh mắt sắc lẹm.
“Quân, gọi ngay cho trực ban. Báo có biến ở khu B, yêu cầu hỗ trợ ngay lập tức!”
Thằng Quân dù chưa hiểu chuyện gì nhưng thấy sắc mặt của Minh thì cũng biết tình hình nghiêm trọng. Nó gật đầu lia lịa rồi ba chân bốn cẳng chạy đi gọi bộ đàm.
Minh nhìn về phía khu B, đầu óc nhanh chóng phân tích.
Trại tạm giam thành phố được xây dựng kiên cố. Tường vây bên ngoài cao ngất ngưởng, bên trên còn chằng chịt mấy lớp dây thép gai có điện. Trèo tường là chuyện không tưởng.
Tường của từng dãy nhà giam thì dày cả mét, ở giữa còn có một lớp lưới sắt B40. Muốn đào tường cũng phải mất cả tuần, không thể nào không bị phát hiện.
Nếu bỏ qua hai cách đó, chỉ còn một con đường duy nhất để thoát ra ngoài: xông qua cửa chính.
Nhưng cách này đồng nghĩa với việc phải đối mặt trực diện với toàn bộ lực lượng vũ trang của trại giam. Tự sát thì đúng hơn.
Thông thường, các cuộc vượt ngục chỉ xảy ra ở các trại cải tạo lao động, lợi dụng lúc đi làm đồng, làm rẫy để trốn, hoặc ở trại tạm giam cấp huyện, nơi an ninh lỏng lẻo hơn. Rất hiếm khi có kẻ nào dám trốn khỏi một trại tạm giam kiên cố giữa lòng thành phố như thế này.
Minh nhíu mày.
Thằng ngu nào đang chơi trò vượt ngục vậy?
===