Chương 1: 101 chó đốm ( Làm Chó )
Không gian trắng toát. Vẫn là cái màu trắng chết tiệt, nhức mắt và vô cảm ấy. Nó giống như màu của trần nhà bệnh viện, hay màu của tờ giấy báo tử chưa điền tên.
Minh đứng đó, ngơ ngác. Cảm giác đau đầu như búa bổ từ cú “reset” ở thế giới thực vẫn còn âm ỉ, nhưng rồi đột ngột, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng hắn. Không phải là cái lạnh của điều hòa hỏng trong phòng trọ, mà là cái lạnh của dữ liệu đang được nạp cưỡng bức vào não bộ.
Ký ức ùa về. Không phải ký ức về bát mì tôm Hảo Hảo hay bộ phim Blade chất lượng SD mờ tịt. Mà là ký ức về sa mạc nóng bỏng, về những con bọ hung ăn thịt người, về bộ đồ Siêu nhân Đỏ bó sát đến mức nghẹt thở, và về màn kịch “Năm anh em siêu nhân” sến súa đến mức hắn muốn đào hố chôn mình ngay lập tức.
Và quan trọng nhất, hắn nhớ lại khoảnh khắc chia tay.
Ciri vác bao tải vàng to như cái nhà. Thành ôm viên kim cương sáng chói lọi như đèn pha ô tô. Còn Hắn? Hắn– Minh, kẻ đầu têu, đạo diễn, biên kịch kiêm diễn viên chính – nhận được cái gì?
Một lời cảm ơn suông. Một cái “Good game”. Và sau đó là bị đá đít về thế giới thực với hai bàn tay trắng, lại còn bị xóa trí nhớ để tiếp tục làm một đần, sống kiếp NPC trong cái xã hội này.
“Đậu móa!” Minh gầm lên, tiếng hét vang vọng trong không gian vô tận. “Lừa đảo! Đây là lừa đảo trắng trợn! Đa cấp vũ trụ à? Tư bản bóc lột sức lao động à?”
Hắn nhớ lại vẻ mặt hớn hở của Thành khi ôm viên kim cương. Nhớ lại vẻ mặt thỏa mãn của Ciri khi xốc bao vàng. Trong khi đó, hắn đã phải bán mạng, phải dùng não, phải diễn sâu, thậm chí phải hy sinh lòng tự trọng của một thằng đàn ông hơn 30 tuổi để mặc đồ spandex màu đỏ… để rồi nhận lại con số không tròn trĩnh.
“Cái đậu móa con chó!” Minh đá mạnh vào khoảng không dưới chân, dù chẳng trúng cái gì. “Tao làm hùng hục như trâu, cứu cả thế giới, ngăn chặn thế chiến, mà không cho tao được một cọng lông vàng nào sao?”
Không gian trắng vẫn im lặng, dửng dưng như đang cười vào mặt hắn.
“Này cái thằng Thần kia!” Minh ngửa mặt lên trời (hoặc cái thứ gì đó giống bầu trời) chỉ tay đầy phẫn nộ. “Mày hiện ra đây cho tao! Mày bảo tích công đức để nâng cấp, nhưng tao về thế giới thực thì tao quên sạch lấy cái mịa gì mà tích? Mày chơi tao đúng không?”
Một giọng nói vang lên, vẫn cái giọng AI text-to-speech lạnh lùng, không cảm xúc, nhưng lần này Minh thề là anh nghe thấy chút gì đó giễu cợt trong tần số âm thanh của nó.
“Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ. Sự an toàn của ngươi là phần thưởng lớn nhất.”
“An toàn cái quần què!” Minh chửi thề, máu nóng dồn lên não.
Hắn thở hồng hộc, cảm giác uất ức dồn nén bấy lâu nay bùng nổ. Đậu móa nó cái xã hội chèn ép còn chưa đủ và giờ là bị lừa gạt bởi cả một thực thể siêu nhiên.
“Tao nói cho mày biết,” Minh nghiến răng, mắt vằn lên tia máu. “Tao nghỉ! Tao quit game! Mày thích tìm ai thì tìm, tao không làm nữa. Bố mày đình công!”
“Hợp đồng linh hồn đã ký. Không thể hủy bỏ.” Giọng nói đáp lại, ngắn gọn và tàn nhẫn.
“Hợp đồng cái gì? Tao ký lúc nào? Mày bắt cóc tao thì có!” Minh gào lên. “Tao thề, tao thề độc luôn! Đậu móa, tao mà làm nhiệm vụ cho mày nữa thì tao làm con chó! Nghe rõ chưa? Tao làm con chó!”
Không gian im lặng trong một giây. Một giây định mệnh.
Rồi giọng nói vang lên, lần này không còn vẻ dửng dưng nữa, mà mang theo một sự “hài lòng” quái đản, như thể nó vừa chờ đợi câu nói này từ lâu lắm rồi.
“Như ngươi mong muốn.”
Minh sững người. Cái gì?
“Khoan…” Minh lắp bắp, cảm giác lạnh toát chạy từ gót chân lên đỉnh đầu. “Mày… mày nói cái gì? Tao chỉ nói lẫy thôi mà? Ê! Chờ đã! Tao rút lại lời nói! Ê!!!”
“Yêu cầu được chấp thuận. Chế độ chuyển sinh kích hoạt.”
“Cái gì mà chuyển sinh? Tao không muốn isekai kiểu này! Dừng lại!” Minh hoảng loạn, cố gắng chạy, nhưng chân anh như bị đóng đinh vào hư không.
“Thế giới tiếp theo: 101 Con Chó Đốm.”
Dòng chữ hiện lên đỏ lòm trước mặt Minh, to đùng và đầy đe dọa.
“101 Con Chó Đốm? Phim hoạt hình Disney á? Mày đùa tao à? Tao không muốn làm chó đốm! Tao ghét chó đốm! Bọn nó ồn ào bỏ mẹ!”
“Loài: Canis lupus familiaris. Giống: Ngẫu nhiên (dựa trên nhân phẩm). Vai trò: Hỗ trợ.”
“Nhân phẩm cái gì? Tao nhân phẩm tốt mà! Ê! Ê!!!”
Ánh sáng trắng vụt tắt. Minh cảm thấy mình bị hút vào một cái hố đen, cơ thể bị vặn xoắn, nghiền nát rồi nhào nặn lại. Cảm giác đau đớn không diễn tả được bằng lời, như thể từng thớ thịt, từng khúc xương đang bị bẻ gãy và sắp xếp lại theo một cấu trúc hoàn toàn khác.
===
“ĐOÀNG!!!”
Tiếng sấm nổ vang rền như xé toạc bầu trời, kéo Minh ra khỏi cơn hôn mê.
Hắn giật bắn mình, theo phản xạ định hét lên “Á đù moá!” nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng lại là một tiếng kêu thảm thiết, chói tai và đầy nhục nhã:
“Ẳng!!!”
Cùng lúc đó, một dòng nước ấm nóng, mất kiểm soát tuôn ra từ phần dưới cơ thể. Minh cảm thấy ướt sũng, nhớp nháp. Anh hoảng hốt đưa tay xuống định giữ lấy cái quần, nhưng tay hắn… tay hắn không chạm được vào đâu cả.
Và quan trọng hơn, hắn không thấy cái quần đâu.
“Quần… quần đâu rồi?” Minh nghĩ trong đầu, sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm. “Tao bị lột đồ à? Biến thái à?”
Anh mở mắt trừng trừng, cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối lờ mờ. Đây là một nhà kho rộng lớn, trần cao vút, đầy bụi bặm và mạng nhện. Những tia chớp loang loáng bên ngoài cửa sổ vỡ hắt vào những bóng đen ma quái nhảy múa trên tường. Mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục, và mùi… nước tiểu khai ngấy xộc vào mũi. Mũi hắn thính một cách bất thường.
Minh cúi xuống nhìn cơ thể mình.
Không có tay. Không có chân người. Không có bộ đồ ngủ ở nhà.
Thay vào đó là hai cái chân trước khẳng khiu như hai que tăm, phủ đầy lông ngắn màu vàng kem. Hắn nhìn xuống bụng, thấy một cái bụng hóp lại, xương sườn lòi ra, và… ừm, bộ phận sinh ục của một con chó đực đang lủng lẳng.
Và dưới chân hắn, vũng nước tiểu vàng khè đang lan rộng, phản chiếu hình ảnh của hắn qua ánh chớp vừa lóe lên.
Trong vũng nước, một cái đầu to quá khổ so với thân mình, đôi mắt lồi ra như hai hòn bi ve, cái mõm ngắn tũn, và hai cái tai dựng đứng to như hai cái radar đang nhìn lại anh với vẻ kinh hoàng tột độ.
Đó không phải là chó đốm. Không phải Husky ngầu lòi. Không phải Golden Retriever thân thiện. Cũng chẳng phải Becgie dũng mãnh.
Đó là một con Chihuahua.
Loài chó mà Minh ghét nhất trên đời. Loài chó mà hắn luôn gọi là “lũ chuột cống biết sủa”. Loài chó biểu tượng của sự ồn ào, thần kinh yếu và hay run rẩy.
“Gâu gâu gâu ẳng ẳng!!!”
Minh không kiềm chế được, buột miệng chửi thề, nhưng tất cả những gì phát ra chỉ là một tràng tiếng sủa chói tai, the thé, nghe như tiếng móng tay cào lên bảng đen.
Cơ thể hắn bắt đầu run lên bần bật. Không phải vì lạnh (dù trời đang rất lạnh) mà là phản xạ tự nhiên của giống loài này. Hắn cảm thấy tim mình đập nhanh như chim ruồi vỗ cánh, cảm giác sợ hãi vô cớ ập đến khiến hắn chỉ muốn chui tọt vào một cái lỗ nào đó.
“Tao đéo ngờ nó chơi thiệt luôn…” Minh nghĩ, nước mắt (thực sự là nước mắt chó) bắt đầu ầng ậc nơi khóe mắt lồi. “Nó biến tao thành chó. Mà còn lại là chó Chihuahua. Nhân phẩm tao tệ đến mức này sao? Tao thà làm con chó mực ngoài quán thịt cầy còn hơn làm cái giống quái thai này!”
Hắn cố gắng đứng dậy bằng hai chân sau theo thói quen của con người, nhưng trọng tâm cơ thể thay đổi khiến hắn ngã dúi dụi, mõm đập xuống sàn gỗ đầy bụi.
“Nhục. Quá nhục. Đường đường là một kẻ từng đánh bại Vua Bọ Cạp (dù là ké) giờ lại nằm đây, đái dầm và run lẩy bẩy trong lốt một con chó cảnh hết thời.”
Tiếng sủa inh ỏi của Minh dường như đã đánh thức một sinh vật khác đang nằm cuộn tròn trong góc tối, sau mấy thùng hàng gỗ mục nát.
“Meow…”
Một tiếng kêu khàn khàn, đầy vẻ khó chịu và trịch thượng vang lên.
Minh (giờ là Chihuahua Minh) giật mình, quay cái đầu to quá khổ của mình về phía phát ra tiếng động. Đôi tai radar của hắn xoay xoay, bắt sóng âm thanh cực tốt.
Từ trong bóng tối, một con mèo con bước ra.
Một con mèo trắng muốt, sạch sẽ đến lạ kỳ giữa cái đống đổ nát này. Nhưng thứ khiến hắn sởn gai ốc chính là cái nhúm lông đen hình bàn chải đánh răng nằm ngay ngắn dưới mũi nó — một biểu tượng đã từng khiến cả thế giới rung chuyển, và cũng là thứ khiến hắn cười ra nước mắt ở Ai Cập.
Con mèo không vồ lấy hắn. Nó không gầm gừ. Nó chỉ đứng đó, đôi mắt xanh thẳm nhìn hắn với một sự phức tạp đến mức không tưởng: có sự ghê tởm, có sự thù hận, nhưng bao trùm lên tất cả là một nỗi sợ hãi tột cùng — một nỗi sợ không dành cho hắn, mà dành cho một thứ gì đó vô hình đang lởn vởn quanh nó.
Bên trong bộ não nhỏ bé của con mèo trắng, là tâm thức của Adolf Hitler — kẻ từng lăm le nuốt chửng cả thế giới — đang thét gào trong sự im lặng.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng ở kiếp trước, khi bọn phản bội buộc hắn phải tự sát trong tầng hầm của Berlin. Những gì xảy ra sau đó khiến cho sự sợ hãi khiến hắn phải tự sát – trong chuồng thú cho thiên hạ chiêm ngưỡng tại Hamunaptra – trở thành trò đùa trẻ con.
Ngay khi bóng tối bao trùm lấy hắn sau tiếng súng kết liễu, Hitler không tìm thấy sự giải thoát. Hắn rơi. Rơi mãi vào một khoảng không không có điểm dừng, cho đến khi hắn chạm mặt những kẻ coi giữ Địa ngục.
Đối với Kitler, Địa ngục Avici không phải là một khái niệm tôn giáo xa vời, mà là một thực tại hữu hình, nơi cái “Tôi” vĩ đại của một Quốc trưởng bị nghiền nát thành bụi bặm. Hắn rùng mình khi nhớ về hình phạt “Năm cọc”. Hắn vẫn còn cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ những chiếc cọc sắt nung đỏ khi chúng xuyên qua từng thớ thịt trên hai bàn tay, hai bàn chân và găm chặt vào giữa ngực hắn. Ở đó, nỗi đau không có khái niệm kết thúc; hắn chịu đựng những cảm giác thống khổ, khốc liệt đến mức mọi ý chí kiêu hùng đều tan biến, chỉ còn lại tiếng rên rỉ của một con thú bị dồn vào đường cùng.