Chương 18: The Witcher ( Bonhart Xuất Hiện )
Qua lớp kính cửa sổ mờ đục vì hơi nước và dầu mỡ, Mistle nheo mắt quan sát bên trong.
Leo Bonhart ngồi đó, ở một cái bàn trong góc sâu nhất của quán. Vị trí của hắn được chọn lựa với sự già đời của một kẻ sống bằng nghề săn người: lưng dựa hẳn vào tường đá lạnh lẽo, mặt hướng ra toàn bộ sảnh chính, đảm bảo không một ai có thể tiếp cận hắn từ phía sau mà không bị phát hiện.
Hắn không cởi bỏ giáp trụ. Chiếc mũ sắt vẫn đội trên đầu, chỉ có phần che mặt được kéo lên để lộ ra khuôn mặt gầy gò, khắc khổ khi hắn đưa cốc bia lên miệng. Thanh kiếm dài của hắn dựng ngay cạnh bàn, trong khi thanh kiếm ngắn vẫn đeo bên hông. Dù đang ngồi ăn uống, chân phải của hắn vẫn luôn chạm nhẹ vào bao kiếm, một thói quen, hay đúng hơn là một bản năng cảnh giác chưa bao giờ ngủ quên.
Ngồi cùng bàn với Bonhart là hai gã lính đánh thuê to xác. Chúng đang nốc bia ừng ực và cười hô hố trước một câu chuyện tục tĩu nào đó, nhưng Mistle nhận ra ánh mắt chúng không hoàn toàn lờ đờ. Thỉnh thoảng, chúng vẫn đảo mắt nhìn quanh quán, không quá căng thẳng nhưng cũng chẳng hề say mềm.
Mistle siết chặt bàn tay phải, cảm nhận sự lạnh lẽo của cò lẫy chiếc nỏ tay giấu trong ống áo. Tim cô đập mạnh, nhưng hơi thở vẫn giữ nhịp nhàng.
Nhiệm vụ của cô rất rõ ràng: Hạ Bonhart. Nhanh. Êm thấm. Và rút lui trước khi cái quán này kịp náo loạn.
Cô sẽ không cho hắn cơ hội đứng dậy. Cô sẽ không cho hắn cơ hội chạm tay vào chuôi kiếm đó. Chỉ một mũi tên tẩm độc vào cổ họng, và huyền thoại về kẻ săn Witcher sẽ kết thúc trong vũng máu và bia rượu rẻ tiền.
“Chị sẽ thấy, Linh,” Mistle thầm thì, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào gã đàn ông trong góc quán. “Đây không phải là nhiệm vụ cuối cùng. Đây là sự khởi đầu.”
Mistle đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch, mang theo hơi lạnh và bụi mưa từ bên ngoài ùa vào trong quán. Cô kéo thấp vành mũ trùm đầu, đôi vai hơi rũ xuống, cố tình tạo dáng đi lê thê, nặng nhọc của một kẻ lữ hành đã kiệt sức sau chặng đường dài. Ngay lập tức, thứ không khí đặc quánh bên trong ập tới, vỗ thẳng vào mặt cô: hơi nóng hầm hập từ lò sưởi, mùi mỡ cháy xèo xèo trên vỉ nướng, mùi men rượu chua nồng quyện với khói thuốc lá mù mịt tạo thành một màn sương mờ ảo, ngột ngạt.
Bên dưới lớp mũ trùm, đôi mắt Mistle đảo nhanh như chớp, quét qua toàn bộ sảnh chính chỉ trong vài nhịp thở. Mục tiêu của cô – Leo Bonhart – vẫn ngồi lì ở cái góc chết tiệt đó, vị trí đắc địa ngay sát chân cầu thang gỗ dẫn lên khu phòng trọ tầng trên. Phía bên trái sảnh, một lò sưởi lớn bằng đá đang cháy rừng rực, những ngọn lửa vàng cam nhảy múa, hắt bóng chập chờn lên những bức tường ám khói đen kịt. Cô ghi nhớ nhanh các lối thoát: cánh cửa chính sau lưng, cửa dẫn vào bếp sau quầy rượu đang ồn ào tiếng bát đĩa, và một cánh cửa hông nhỏ đang đóng chặt ở phía xa, lẩn khuất trong bóng tối.
Đám đông trong quán khá hỗn tạp. Chừng sáu bảy gã lính đánh thuê đang cụng ly ồn ào, vũ khí vứt bừa bãi trên bàn, xen lẫn đám cờ bạc đang chửi thề và một nhóm thương nhân đang thì thầm to nhỏ với vẻ mặt lo âu.
Mistle chọn một chiếc bàn trống gần lò sưởi. Vị trí này giúp cô quay lưng lại với Bonhart, tránh ánh mắt trực diện đầy soi mói của hắn, nhưng hơi ấm từ lửa cũng giúp che giấu đi sự căng thẳng của cơ bắp đang chực chờ bùng nổ. Cô gọi một vại bia đen. Khi người phục vụ rời đi, Mistle cầm chiếc muỗng thiếc trên bàn lên, giả vờ lau chùi. Bề mặt kim loại lồi lõm, mờ đục vì dầu mỡ lâu ngày, nhưng chừng đó là đủ. Nó phản chiếu méo mó nhưng trọn vẹn hình ảnh phía sau lưng cô.
Tay trái Mistle đặt hờ lên quai vại bia, trong khi tay phải hoạt động lặng lẽ dưới gầm bàn. Những ngón tay thon dài nhưng chai sần thao tác thuần thục, gắn chiếc ống da nhỏ chứa bột hắc ám vào mặt trong cổ tay áo. Chỉ cần một cú búng tay nhẹ, thứ hỗn hợp cay xè ấy sẽ bung ra, tạo thành một màn sương mù mịt ngay trước mặt đối thủ trong cự ly gần, đủ để cô tung đòn quyết định.
Một lần nữa cầm chiếc muỗng lên. Qua hình ảnh phản chiếu lờ mờ trên chiếc muỗng, Mistle quan sát Bonhart. Hắn đang ăn, tay cầm dao xắn thịt đưa lên miệng thô tục chẳng khác gì một gã nông dân to xác chết đói. Nhưng đừng để vẻ ngoài đó đánh lừa. Tư thế ngồi của hắn vững chãi như một tảng đá: lưng thẳng tắp, không hề dựa dẫm thoải mái vào ghế. Đôi mắt hắn, dù đang nhai, vẫn thỉnh thoảng quét một vòng quanh sảnh như đèn hải đăng tìm kiếm đá ngầm. Và bàn tay phải của hắn, chưa bao giờ rời quá xa chuôi thanh kiếm ngắn.
Mistle tính toán nhanh trong đầu. Từ cự ly này, chiếc nỏ tay giấu trong áo có thể găm một mũi tên tẩm độc xuyên qua cổ họng hắn. Nhưng rủi ro quá cao. Với phản xạ quái vật của một kẻ chuyên săn Witcher, hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được sát khí, nghiêng đầu né tránh hoặc dùng cái đĩa ăn để đỡ đòn. Một khi đòn phủ đầu thất bại, cô sẽ mất đi yếu tố bất ngờ – vũ khí mạnh nhất của cô. Cô cần tiếp cận gần hơn, hoặc tạo ra một tình huống khiến sự tập trung sắt đá của hắn bị lung lay.
Bất chợt, một gã say khướt lảo đảo đi ngang qua, chân nam đá chân chiêu va mạnh vào bàn của Mistle. Theo phản xạ bản năng đã được tôi luyện qua bao trận chiến sinh tử, Mistle không hề giật mình hoảng hốt. Cô chỉ khẽ xoay người, xê dịch trọng tâm một chút để né cú va chạm trực diện, đồng thời tay trái lướt nhẹ chạm vào vai gã để giữ khoảng cách, tay phải đỡ lấy khuỷu tay hắn để triệt tiêu lực va đập, giữ cho cả hai không bị ngã. Gã say chỉ cười khà khà, lầm bầm xin lỗi bằng cái giọng nhừa nhựa rồi lại lảo đảo bước tiếp, hoàn toàn không biết mình vừa được “đỡ” bởi một sát thủ.
Nhưng ở góc phòng, đôi mắt của Leo Bonhart thoáng nhướng lên.
Hắn đã nhìn thấy. Hắn không nhìn gã say, mà nhìn cô. Hắn đã quan sát trọn vẹn khoảnh khắc đó: cách cô giữ thăng bằng hoàn hảo khi bị va chạm bất ngờ, cách những ngón tay cô siết vào khuỷu tay gã kia dứt khoát và gọn gàng, không thừa một động tác. Đó không phải phản ứng của một lữ khách mệt mỏi hay một cô gái yếu đuối sợ sệt. Đó là dấu hiệu của một kẻ có huấn luyện, một con thú săn mồi đang ẩn mình.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ nặng nề bất ngờ bật tung như thể bị một con thú khổng lồ húc vào. Cơn gió đêm hung hãn mang theo hơi lạnh buốt giá ùa vào, càn quét qua sảnh chính, khiến những ngọn đèn dầu treo trên vách chao đảo dữ dội. Ánh sáng vàng vọt bị bóng tối nuốt chửng trong tích tắc, chỉ còn lại ánh lửa chập chờn từ lò sưởi đang cố chống chọi với gió lùa. Tiếng la ó, chửi bới vang lên khắp nơi khi tầm nhìn của đám đông đột ngột bị che khuất.
Chính khoảnh khắc hỗn loạn tranh tối tranh sáng ấy là cơ hội Mistle chờ đợi.
Cô không đứng dậy, mà lợi dụng quán tính xoay người ngay trên ghế, mượn bóng tối làm tấm khiên che chắn. Tay phải lướt nhanh như rắn trườn khỏi lớp áo choàng dày, chiếc nỏ tay nhỏ gọn nhưng chết chóc vươn lên. Mọi tạp âm xung quanh dường như tắt lịm, trong mắt cô giờ chỉ còn một điểm duy nhất: khe hở nhỏ xíu nơi cổ áo Bonhart, điểm yếu chí mạng nơi lớp da thịt lộ ra để cổ hắn dễ dàng cử động.
Ngón trỏ siết cò lạnh lùng.
“Pặc!”
Tiếng dây nỏ bật nghe khô khốc, chìm nghỉm trong tiếng gió rít. Mũi bu-lông xé gió lao đi, nhanh và êm như hơi thở của tử thần. Nhưng Bonhart không phải là người thường. Hắn sở hữu trực giác của một con thú hoang dã nơi rừng rậm, thứ bản năng đã giúp hắn sống sót qua vô số cuộc săn người. Ngay khi ánh kim loại vừa lóe lên trong bóng tối, hắn đã nghiêng đầu, cả người ngả mạnh ra sau cùng chiếc ghế gỗ, phá vỡ trọng tâm một cách phi lý.
Mũi tên lẽ ra phải xuyên thủng yết hầu hắn thì nay chỉ sượt qua vai áo, cắm phập vào cây cột gỗ phía sau, đuôi tên rung lên bần bật như trêu ngươi.
Mistle không hề khựng lại dù chỉ một phần mười giây. Cô đã dự trù cho kịch bản tồi tệ nhất này ngay từ khi bước vào quán. Tay trái cô vung mạnh một đường vòng cung ngang mặt bàn, cơ chế lò xo ở cổ tay bật mở. Một đám bụi đen đặc, mịn như tro tàn nhưng cay xè lập tức bùng nổ, phủ chụp lấy Bonhart và hai gã lính đánh thuê ngồi gần đó như một đám mây độc địa.
Tiếng ho sặc sụa và những câu chửi thề tục tĩu vang lên xé toạc không gian. Đám bột hắc ám xâm nhập vào mắt, mũi, họng khiến chúng đau rát như bị tạt axit, nước mắt trào ra không kiểm soát. Trong cơn hoảng loạn mù lòa, chiếc bàn gỗ nặng trịch bị hất tung, bia rượu và đĩa thịt nướng văng tung tóe, tạo nên một mớ hỗn độn nhầy nhụa trên sàn gỗ.
Mistle bật người khỏi ghế như một chiếc lò xo nén hết cỡ. Tiếng kim loại cọ xát vang lên sắc lạnh, thanh kiếm ngắn lưỡi mỏng đã nằm gọn trong tay cô, loáng lên ánh lửa chập chờn từ lò sưởi. Ánh mắt cô đanh lại, toàn thân căng cứng. Thời khắc của một cuộc ám sát lén lút đã kết thúc, giờ đây, trước mặt cô là cuộc cận chiến sinh tử trần trụi.
Cơn gió lùa mạnh qua cánh cửa mở toang, tàn nhẫn dập tắt nốt những ngọn đèn dầu leo lét gần lối ra vào. Quán rượu chìm sâu vào vùng tranh tối tranh sáng đầy ma quái. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng bàn ghế va đập chan chát và tiếng ly tách vỡ vụn hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn, điên cuồng.
Trong khoảnh khắc nhập nhoạng ấy, Mistle hiểu rõ từng giây trôi qua quý giá hơn vàng. Màn khói cay độc địa kia chỉ là bức màn tạm thời, một lợi thế ngắn ngủi trước khi con quái vật mang tên Bonhart lấy lại thị giác.
Thay vì lùi lại để quan sát, cô lướt nhanh sang bên phải – một hướng di chuyển ngược với phản xạ thông thường, tránh đi những đòn đánh cầu may vào khoảng không trước mặt mà kẻ địch có thể tung ra. Chân cô tung một cú đá dứt khoát vào chân ghế của gã lính gần nhất. Tên này ngã ngửa ra sàn, tay vẫn còn đang dụi mắt trong vô vọng. Con dao găm từ tay áo Mistle trượt xuống lòng bàn tay như một ảo thuật gia, và với một động tác gọn ghẽ lạnh lùng, cô cắm phập nó vào yết hầu hắn. Lưỡi dao rút ra êm ru, không một tiếng động thừa, chỉ có dòng máu nóng hổi phun trào lên mặt bàn gỗ sẫm màu, tanh nồng.
Cùng lúc đó, bóng dáng cao lớn của Bonhart đã bật dậy. Dù một tay đang che đôi mắt cay xè, tay kia của hắn vẫn tìm đến chuôi kiếm dài theo bản năng của một sát thủ già dơ. Nhưng Mistle không đời nào để hắn có cơ hội rút thứ vũ khí chết người ấy ra. Cô lao vào áp sát, lưỡi kiếm ngắn vẽ một đường chém ngang hông đầy hiểm hóc, nhắm vào phần sườn non dưới lớp giáp da – một đòn đánh nếu trúng đích sẽ cắt sâu vào xương sườn trước khi hắn kịp trở tay.
Bonhart không nhìn thấy, nhưng hắn cảm thấy. Tiếng rít xé gió của lưỡi thép báo hiệu cái chết đang đến gần. Hắn xoay hông một cách kỳ diệu, khiến lưỡi kiếm của Mistle chỉ kịp sượt qua lớp áo da, để lại một vết rạch nông trên da thịt thay vì một vết thương chí mạng. Kinh nghiệm từ vô số lần đối đầu với những gã Witcher đột biến đã tôi luyện cho hắn thứ phản xạ nhạy bén đến mức gần như tiên tri.
Hắn khẽ khịt mũi, đôi mắt vẫn nhắm nghiền đỏ hoe, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gằn đầy hứng thú:
“Một con nhóc sát thủ được huấn luyện bài bản sao? Được thôi, khiêu vũ nào.”
Hắn buông tay khỏi chuôi kiếm dài, biết rằng không gian chật hẹp này không dành cho nó. Thay vào đó, tay trái hắn giật phắt thanh kiếm ngắn đeo bên hông.