Chương 18: Blade 17 (Bẫy Rập)
Quinn đứng bật dậy, mặt đỏ gay: “Mày nói cái gì?”
Minh không nhìn Quinn, chỉ nhìn thẳng vào Frost: “Tao nói thật. Mày có cả hệ thống vampire ngầm trong cảnh sát. Mày có nghị sĩ, quan chức, thẩm phán trong túi. Nhưng mày không sử dụng. Mày chỉ cho họ làm nhiệm vụ giao máu, bảo vệ địa bàn. Đó là lãng phí tài nguyên.”
Frost vẫn ngồi im. Không nói gì. Nhưng ánh mắt sắc bén.
“Tiếp tục,” Frost nói.
Minh gật đầu: “Đây là kế hoạch của tao.”
“Đối với các nghị sĩ loài người,” Minh nói, “cần có người chịu trách nhiệm cho vụ thảm sát. Dư luận đang phẫn nộ. Báo chí đang đặt câu hỏi. FBI đang chịu áp lực. Họ cần một nghi phạm. Một kẻ xấu. Một con tốt thí.”
“Blade,” Frost nói.
“Đúng,” Minh gật đầu. “Tao sẽ gặp các nghị sĩ vampire đã mua – tao biết mày có ít nhất năm nghị sĩ trong túi – và thuyết phục họ. Thỏa thuận như sau:”
Minh đọc từ màn hình: “Một: Vampire đảm bảo trật tự. Không còn blood rave công khai. Không còn thảm sát ồn ào. Mọi thứ im lặng, bí mật. Hai: Đổi lại, nghị sĩ giúp đỡ điều tra đi đúng hướng – hướng về phía Blade. Họ bảo vệ những kẻ đã mua là vampire, và đổ lỗi toàn bộ cho Blade. Ba: Nếu nghị sĩ không hợp tác, tao sẽ leak thông tin về họ ra báo chí. Họ sẽ mất chức. Mất quyền lực. Mất tất cả.”
Quinn cười khẩy: “Mày định tống tiền nghị sĩ à?”
“Không phải tống tiền,” Minh nói. “Đàm phán. Tao đưa họ hai lựa chọn: hợp tác và giữ nguyên quyền lực, hoặc từ chối và mất tất cả. Họ sẽ chọn cái nào?”
Frost mỉm cười – nụ cười lạnh lẽo: “Họ sẽ chọn hợp tác.”
“Chính xác,” Minh gật đầu. “Và khi họ hợp tác, FBI sẽ nhận được chỉ thị từ trên xuống: Tập trung vào Blade. Đó là nghi phạm chính.”
“Nhưng bằng chứng?” Frost hỏi. “Vỏ đạn và DNA của Blade không đủ để kết tội. Họ cần xác nạn nhân.”
Minh mỉm cười – nụ cười như con cáo già: “Tao nói bọn mày ngu mà cứ cãi. Mấy cái xác chết bị vampire giết, chết vì mất máu đúng không? Mày mua nốt bọn pháp y, điều tra trong tay người của mày, chẳng ai quan tâm.”
Quinn nhảy dựng: “Mày nói cái quái gì?”
“Ngồi xuống,” Minh nói lạnh lùng. “Tao chưa nói xong.”
Frost vẫy tay bảo Quinn ngồi, rồi nhìn Minh: “Giải thích.”
“Hơn nữa, tao sẽ thuê hacker vampire,” Minh nói, “chỉnh sửa camera an ninh từ vụ thảm sát. Xóa hình ảnh vampire biến thành tro. Giữ lại hình ảnh Blade bắn súng. Thêm hiệu ứng máu bắn tung tóe khi Blade bắn.”
“Video sẽ trông như thế nào?” Frost hỏi.
“Trông giống như,” Minh đáp, “Blade xông vào, bắn chết hàng chục người vô tội. Không có vampire. Không có điều kỳ lạ. Chỉ có một kẻ điên với súng.”
Quinn cau mày: “FBI sẽ tin không?”
“Nói chuyện với tụi mày mệt quá,” Minh đáp. “Nghị sĩ là người của mày, FBI là người của mày, giờ mày hỏi tụi nó có tin không.”
Frost gật đầu chậm rãi. “OK. Nhưng vẫn chưa đủ.”
“Tao biết,” Minh gật đầu. “FBI cần động cơ,” Minh nói. “Tại sao Blade giết người? hắn không phải kẻ cướp. Không phải kẻ hiếp dâm. Không phải kẻ trộm. Vậy tại sao?”
“Câu trả lời,” Minh dừng lại, nhìn Frost, “là Blade bị hoang tưởng.”
Quinn cười khẩy: “Hoang tưởng?”
“Đúng,” Minh gật đầu. “Mày cho tổ chức những show trên sóng truyền hình, có chuyên gia tâm lý, điều tra viên, và vẽ ra một hồ sơ cho nó.”
“Blade – tên thật không rõ – là một kẻ hoang tưởng, tin rằng thế giới bị vampire xâm chiếm. hắn giết người vô tội, tưởng họ là vampire. hắn coi mình là thợ săn vampire, một anh hùng đang cứu thế giới. Nhưng thực tế, hắn chỉ là một kẻ tâm thần nguy hiểm. hắn cần bị bắt ngay lập tức trước khi giết thêm người.”
Frost gật đầu: “Dân chúng sẽ tin không?”
“Sẽ tin,” Minh đáp. “Vì dân chúng cần có cái để tin, hơn nữa nó phù hợp với bằng chứng. Blade mặc áo da đen. Cầm kiếm – kiếm bạc. Cầm súng – súng bắn đạn bạc. Tất cả đều là vũ khí chống vampire. Trong mắt FBI, đây là bằng chứng rõ ràng: Blade tin mình đang săn vampire.”
“Nhưng vampire không tồn tại,” Minh tiếp tục, mỉm cười. “Ít nhất là trong mắt dân chúng. Vì vậy, Blade là kẻ hoang tưởng. Nguy hiểm. Cần bị bắt.”
Quinn gật đầu chậm rãi: “Tao bắt đầu hiểu rồi.”
Frost cũng gật đầu, nhưng vẫn hỏi: “Rồi sao nữa?”
“Tiền,” Minh nói. “Mọi người đều thích tiền.”
Frost mỉm cười: “Bao nhiêu?”
“Một triệu đô,” Minh đáp. “Mày dùng một công ty shell – công ty ma – đặt thưởng một triệu đô cho ai cung cấp thông tin bắt được Blade.”
Quinn thở phào: “Một triệu đô? Mày điên à?”
“Không điên,” Minh nói. “Đầu tư. Một triệu đô để loại bỏ Blade là rẻ. Blade giết hai mươi vampire mỗi tháng. Mỗi vampire giá trị bao nhiêu? Bao nhiêu năm đào tạo? Bao nhiêu kinh nghiệm? Bao nhiêu máu?”
Minh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Frost: “Một triệu đô để loại bỏ Blade là đầu tư đáng giá nhất mày từng làm. Hơn nữa đây không phải là chuyện một mình mày, nhóm trưởng lão ở Hội đồng kia cũng phải trả tiền khi mày thành công.”
Frost ngồi im, suy nghĩ. Phòng im lặng trong ba mươi giây. Rồi Frost gật đầu: “Được. Làm đi.”
Minh thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng thuyết phục được ông trùm vampire.
“Nhưng,” Frost nói, giọng lạnh lẽo, “nếu kế hoạch thất bại, mày sẽ chịu trách nhiệm.”
Minh gật đầu: “Tao hiểu.”
“Không,” Frost nói. “Mày không hiểu. Nếu kế hoạch thất bại, tao sẽ cho Quinn làm với mày điều Quinn muốn làm từ lâu.”
Quinn cười nhe nanh – nụ cười đầy ác ý.
Minh nuốt nước bọt. Nhưng vẫn gật đầu: “Tao hiểu. Kế hoạch sẽ không thất bại.”
“Tốt,” Frost đứng dậy. “Bắt đầu từ ngày mai. Mày có ba tháng.”
“Đủ,” Minh nói.
Frost bước ra khỏi phòng. Quinn đi theo, nhưng trước khi ra, hắn quay lại nhìn Minh: “Tao mong mày thất bại.”
Rồi Quinn cũng đi ra, đóng cửa lại.
Minh ngồi một mình trong phòng. Nhìn ra cửa sổ. Thành phố Los Angeles về đêm. Ánh đèn neon lấp lánh.
“Không có thất bại được,” Minh thì thầm. “Không có đường lui.”
Tuần đầu tiên tháng 4, 1998.
Một vampire nam, khoảng ba mươi tuổi, tóc nâu ngắn, mặc áo sơ mi trắng và quần jeans, bước vào đồn cảnh sát LAPD. hắn trông như một người bình thường. Không có nanh. Không có mắt vàng. Chỉ là một công dân Mỹ đến trình báo.
Tại bàn tiếp tân, nữ cảnh sát nhìn lên. “Tôi có thể giúp gì cho anh?”
Vampire nuốt nước bọt – động tác đã được Minh luyện tập kỹ với họ – tay run run. “Tôi… tôi muốn báo cáo về vụ thảm sát sàn nhảy hồi tháng 2.”
Nữ cảnh sát ngồi thẳng lên. “Anh là nhân chứng?”
“Tôi là nạn nhân sống sót,” vampire nói, giọng run. “Tôi ở đó. Tôi thấy hắn.”
“Hắn là ai?”
“Người da đen. Cao. Mặc áo da. Cầm súng. Cầm kiếm.” Vampire ngập ngừng. “Hắn… hắn giết bạn tôi. Tôi chạy thoát được.”
Nữ cảnh sát gọi thám tử. Năm phút sau, vampire ngồi trong phòng thẩm vấn.
Thám tử – một người đàn ông tóc hoa râm, mặt mệt mỏi – mở sổ ghi chép. “Tên anh?”
“Michael Torres.” – Tên giả Alex đã tạo.
“Địa chỉ?”
“423 West 5th Street, Apartment 12B.” – Địa chỉ một căn hộ trống.
Thám tử ghi chép. “Anh có mặt tại sàn nhảy hôm 15 tháng 2?”
“Có.”
“Kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.”
Vampire – Michael Torres – thở sâu. “Tôi đến đó với bạn tôi – Jason. Chúng tôi chỉ muốn nhảy, uống ít bia. Nhưng rồi… rồi hắn xuất hiện.”
“Hắn là ai?”
“Người da đen. Cao khoảng 1m85. Đầu húi cua. Mặc áo da đen dài đến gối. Tay cầm kiếm bạc và súng lớn.”
Thám tử gật đầu. “Tiếp tục.”
“Hắn xông vào. Không nói gì. Chỉ bắn. Súng phát ra ánh sáng xanh. Người bị bắn ngã xuống. Máu bắn tung tóe. Jason – bạn tôi – bị trúng ngực. Hắn ngã xuống ngay trước mặt tôi. Tôi… tôi chạy.”
“Hắn nói gì không?”
Michael Torres gật đầu, mắt đỏ hoe. “Hắn nói… Các người sẽ chết hết.”
Thám tử viết nhanh. “Anh có thể mô tả chi tiết hơn về hắn không?”
“Da đen. Mắt lạnh lùng. Không có cảm xúc. Như… như con quái vật.”
“Anh có thể nhận dạng hắn nếu nhìn thấy ảnh không?”
“Có.”
Thám tử mở laptop, bật hình ảnh Blade từ camera an ninh. “Đây có phải là hắn không?”
Michael Torres nhìn ảnh, tái mặt. “Đúng. Đó là hắn. Tôi sẽ không bao giờ quên khuôn mặt đó.”
Thám tử gật đầu. “Cảm ơn anh. Chúng tôi sẽ liên lạc nếu cần thêm thông tin.”
Ba ngày sau, vampire thứ hai đến đồn cảnh sát. Một phụ nữ, khoảng hai mươi lăm tuổi, tóc vàng, mặc váy đen. Cũng trông như người bình thường. Cô ta kể câu chuyện tương tự. Tên giả. Địa chỉ giả. Nhưng chi tiết giống nhau: người da đen, áo da, kiếm bạc, súng lớn. “Các người sẽ chết hết.”
Tuần thứ hai, năm vampire nữa đến trình báo. Năm câu chuyện. Cùng một nghi phạm.
Tuần thứ ba, bảy vampire. Tất cả mô tả giống nhau.
Tuần thứ tư, năm vampire cuối cùng. Tổng cộng: hai mươi nhân chứng. Hai mươi người khai báo. Tất cả chỉ về một người: Blade.
Minh ngồi trong một văn phòng sang trọng tại tòa nhà California State Capitol, Sacramento. Đối diện là Senator Richard Hawthorne – một người đàn ông năm mươi tuổi, tóc bạc chải gọn, vest xám.
“Mr. Hawthorne,” Minh nói nhẹ nhàng. “Tôi đại diện cho Mr. Frost.”
Hawthorne cau mày. “Tôi biết. Ngươi muốn gì?”
Minh mở cặp da, lấy ra một tập hồ sơ dày. “FBI đang điều tra vụ thảm sát sàn nhảy. Nếu họ điều tra đi sâu, họ sẽ phát hiện ra vampire. Và nếu họ phát hiện ra vampire…”
Minh đẩy hồ sơ qua bàn. “…họ sẽ phát hiện ra ông.”
Hawthorne nhìn hồ sơ. Bên trong là bằng chứng: ảnh chụp Hawthorne gặp Frost, biên lai chuyển tiền, email trao đổi. Mặt Hawthorne tái đi.
“Anh đang đe dọa tôi?”
“Không,” Minh lắc đầu. “Tôi đang đưa ra giải pháp.”
“Giải pháp gì?”
“Blade,” Minh nói thẳng. “FBI cần một nghi phạm. Ông đưa cho họ Blade. Ông gây áp lực cho FBI: Tập trung vào Blade. Hắn là kẻ thảm sát. Đừng lãng phí thời gian vào những thứ khác.”
Hawthorne nheo mắt. “Tại sao tôi phải làm vậy?”
“Vì nếu ông không làm, hồ sơ này sẽ được gửi đến Los Angeles Times. Ông sẽ mất chức. Sự nghiệp tan vỡ. Có thể bị bắt.” Minh dừng lại. “Nhưng nếu ông hợp tác, Frost sẽ bảo vệ ông. Trả thêm tiền. Và đảm bảo không có thêm blood rave nào nữa.”
Hawthorne ngồi im, suy nghĩ. Sau một phút, ông ta gật đầu. “Được. Tôi sẽ làm.”
Minh lặp lại quá trình với bốn nghị sĩ đều là thành viên trong phe của Frost: Congressman Michael Davidson, Congressman Sarah Mitchell, Deputy Mayor John Crawford, và LAPD Chief of Detectives Thomas Reid. Tất cả đều đồng ý.
Với một người, Minh phải nói thẳng vào mặt: “Tụi mày ngu đúng không? Dăm ba cái khẩu súng bắn đạn bạc tụi mày không trang bị được cho quân đội à? Vampire chúng tao không phải là uy hiếp. Đổi lại, chúng tao có thể ban cho tụi bây một đời sống bất tử. Blade là kẻ phá luật chơi. Hắn mới là vấn đề.”
Kết quả: Cả năm người đồng ý chỉ đạo FBI hướng điều tra vào Blade.
Alex – hacker vampire – ngồi trong một căn phòng tối, ba màn hình máy tính sáng lóa trước mặt. Trên màn hình giữa là footage gốc từ camera an ninh blood rave: Blade xông vào, bắn súng, vampire bị bắn biến thành tro.
“Xóa phần này,” Minh chỉ vào hình ảnh vampire biến thành tro.
Alex gật đầu, loay hoay chuột và phím. Hình ảnh vampire biến thành tro từ từ mờ dần, biến mất.
“Giữ lại Blade bắn súng.”
Alex giữ lại cảnh Blade bắn. Nhưng bây giờ, thay vì vampire biến thành tro, người bị bắn chỉ ngã xuống.
“Thêm máu.”
Alex gõ phím. Hiệu ứng máu bắn tung tóe xuất hiện. Máu đỏ. Máu người. Không phải tro.
“Làm mờ một chút. Để trông như camera chất lượng thấp.”
Alex thêm filter. Video bây giờ trông giống như quay từ camera an ninh cũ kỹ – hơi mờ, hơi nhòe, nhưng đủ rõ để nhận dạng Blade.
“Xong,” Alex nói.
Minh nhìn video. Trông hoàn hảo.
“Gửi cho John của FBI, nói với hắn là video khôi phục được từ camera giám sát.”