Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
- Chương 19: 101 Chó Đốm ( Cối Xay Của Chúa Quay Chậm, Nhưng Xay Cực Kỳ Mịn )
Chương 19: 101 Chó Đốm ( Cối Xay Của Chúa Quay Chậm, Nhưng Xay Cực Kỳ Mịn )
Đúng như lời Minh nói, mụ tiến lại gần một bãi rác bên đường, nơi có một chiếc gương vỡ và một vài mảnh vải vụn màu đỏ tươi bị vứt bỏ. Với đôi tay thạo nghề của một nhà thiết kế bẩm sinh, Cruella nhặt mảnh vải lên, quấn nó quanh cổ mình như một chiếc khăn choàng rực rỡ. Mụ dùng những mảnh gương vỡ để nhìn lại gương mặt mình, bắt đầu dùng ngón tay cào cấu mái tóc, tạo cho nó một hình dáng xù xì, hoang dại hơn.
Mụ ngẩng cao đầu, bước đi giữa đám đông người London đang hối hả. Những người đi đường bắt đầu ngoái lại nhìn mụ. Họ không nhìn mụ bằng sự kính trọng, nhưng họ nhìn bằng sự tò mò và một chút ghê tởm.
“Ta đã ở trong bóng tối đủ lâu để nhận ra rằng,” Cruella cười lên sằng sặc, tiếng cười khô khốc vang vọng giữa phố phường ồn ào, “thế giới này vốn dĩ đã là một cái địa ngục (Hell Hall).”
Kitler quay sang Minh, ánh mắt đầy giễu cợt. “Ngươi thấy chưa? 18 năm tù không hề gột rửa tội lỗi của mụ. Nhưng mà, có những khi, hình phạt không làm người ta hối hận, là vì nó chưa đủ nặng mà thôi. Ngươi nhớ ta đã từng nói không? “Gottes Mühlen mahlen langsam, aber trefflich klein.” (Cối xay của Chúa quay chậm, nhưng xay cực kỳ mịn.)”.
===
Dưới gầm cầu Blackfriars, hơi lạnh của dòng sông Thames phả lên nồng nặc mùi bùn đất và rác rưởi. Những ánh đèn đường cao áp từ phía xa hắt lại chỉ đủ làm hiện rõ những khối bê tông xám xịt và những vũng nước đọng đen ngòm. Cruella de Vil, kẻ vừa bước ra khỏi 18 năm tù giam, đang co ro trong chiếc áo khoác rẻ tiền, đôi mắt dại đi vì sự lạc lõng giữa London năm 1981.
Nhưng sự lạc lõng đó nhanh chóng bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi nguyên thủy khi mụ nhìn thấy hai bóng hình đang đợi sẵn trong bóng tối.
Một con chó Chihuahua, thứ sinh vật lai giữa dơi và chuột một cách báng bổ thẩm mỹ nhân loại, và một con mèo trắng với nhúm lông đen kỳ quặc ngay dưới mũi – một dấu ấn mà mụ không bao giờ quên, thứ đã ám ảnh mụ trong những cơn ác mộng suốt gần hai thập kỷ qua tại nhà tù Holloway.
Kitler quay sang nhìn Minh, đôi mắt xanh của nó bỗng chốc rực lên một thứ ánh sáng lân tinh đáng sợ.
Cruella lùi lại, lưng đập vào trụ cầu lạnh lẽo. Mụ định gào thét, định xua đuổi chúng như mụ đã từng làm dưới hiên nhà Hell Hall năm xưa. nhưng cổ họng mụ tắc nghẹn.
Đột nhiên, từ kẽ móng và từng lỗ chân lông của Kitler, những tia lửa màu tím đen bắt đầu bùng phát khắp toàn thân. Không giống như ngọn lửa bình thường cháy bằng oxy, ngọn lửa này dường như đốt cháy chính không gian xung quanh. Kitler quằn quại, thân thể mèo nhỏ bé của nó căng ra, những tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ lồng ngực nó khiến Minh hoảng sợ nhảy bắn qua một bên.
“Đù móa nó, chuyện gì vậy?!” Minh chửi thề, lông cổ dựng đứng lên. Hình ảnh một con mèo bốc cháy nhưng không bị thiêu rụi mà lại tỏa ra sát khí đậm đặc khiến một con chó phải run rẩy.
Ngay khi ngọn lửa địa ngục bao trùm lấy Kitler, không gian dưới gầm cầu vặn xoắn lại. Cruella kinh hãi thấy những bóng đen cao lớn, dị dạng trồi lên từ mặt đất bê tông. Chúng không có mặt, chỉ có những hốc mắt sâu hoắm và những cánh tay dài ngoằng như rễ cây khô.
Bọn quỷ địa ngục áp sát Cruella. Mụ muốn chạy nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống đất. Một thực thể dùng chiếc kìm sắt khổng lồ, đen sì và còn đỏ rực sức nóng, nạy banh miệng mụ ra. Cruella chỉ kịp phát ra những tiếng “ư… ư…” nghẹn ngào trong sự tuyệt vọng tột độ.
Từ trong hư không, một chiếc gáo đồng nung chảy rực sáng hiện ra. Thứ chất lỏng màu cam đỏ, sôi sùng sục và tỏa ra hơi nóng kinh người được đổ thẳng vào thực quản của Cruella.
Tiếng xèo xèo của thịt da bị nung cháy vang lên ghê rợn. Cruella trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội. Điều kinh khủng nhất là mụ không chết. Nước đồng trôi tuột ra khỏi cơ thể mụ, kéo theo những mẩu nội tạng đen ngòm, cháy sém rơi xuống nền đất, nhưng ngay lập tức, cơ thể mụ lại được tái tạo để chịu đựng nỗi đau tiếp theo.
“Đây là quả báo cho tội ác vu khống của mụ,” Kitler nói, giọng nó rền rĩ trong cơn đau của chính mình khi ngọn lửa địa ngục vẫn đang thiêu đốt lớp da lông trắng. “Mụ đã dùng miệng lưỡi độc địa để đổi trắng thay đen, để hủy hoại danh tiếng và cuộc đời của kẻ khác bằng những lời dối trá tàn độc.”
Chưa kịp để Cruella định thần, không gian lại vang lên những tiếng gầm gừ tiếp theo. Từ trong bóng tối dưới gầm cầu, hàng chục đôi mắt đỏ rực hiện ra. Đó không phải là những chú chó đốm đáng yêu, mà là những con chó địa ngục với lớp da sần sùi, hàm răng sắc lẹm và hơi thở sặc mùi lưu huỳnh.
Chúng lao vào cắn xé Cruella. Từng mảng thịt trên đôi vai, đôi chân của mụ bị giật phăng ra. Mụ gào thét, nỗi đau của việc bị xé xác sống còn khủng khiếp hơn bất kỳ hình phạt nào ở trần thế.
“Đây là quả báo cho tội ác mụ đã từng lột da và giết hại động vật,” Kitler tiếp lời, mỗi lời nói của nó như một nhát dao găm vào thực tại.
Minh đứng đó, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, cảm thấy buồn nôn và hãi hùng. Hắn nhìn sang Kitler, con mèo vẫn đang bị ngọn lửa tím đen thiêu rụi.
“Đù móa, rồi tại sao mày cũng bị đốt cháy?” Minh hét lên giữa tiếng ồn ào của địa ngục.
Kitler rên siết, từng thớ cơ trên mặt nó giật liên hồi: “Vì ta là quỷ mèo… khi ta triệu hồi và thi hành hình phạt lên cái ác, bản thân ta là vật trung gian… ta cũng phải chịu ảnh hưởng và sự thiêu đốt từ chính cái nghiệp mà ta đang trực tiếp vận hành. Không có sự phán xét nào là miễn phí, thằng chó.”
Cruella, sau khi bị xé nát, lại một lần nữa phục hồi trong nháy mắt. Lớp da mụ lại trắng bệch như cũ, quần áo lại lành lặn, chỉ để chuẩn bị cho một vòng lặp mới. Bọn quỷ sứ lại tiến tới với chiếc kìm sắt.
Minh quay mặt đi, giọng run run: “Tao không thích thú với ý tưởng hành hạ người khác, dù là để trả thù. Như thế này có quá đáng không?”
Kitler rít lên, âm thanh nghe như tiếng kim loại cọ xát: “Đó không phải trả thù, thằng ngu! Đó là sự vận hành của Nghiệp lực (Kamma-vega). Chẳng lẽ ngươi không hiểu sao? Mỗi người khi làm ác sẽ tự mình tạo ra ngọn lửa thiêu đốt chính mình, không cần ai phải ra tay trả thù cả.”
“Vậy chứ mày đang làm cái gì ở đây?” Minh chất vấn.
“Nhiệm vụ của ta, thằng ngu, là làm cho nghiệp lực hoạt động một cách rõ rệt hơn!” Kitler gầm lên. “Thế giới 101 con chó đốm này vốn không hoàn chỉnh. Nó được tạo ra với sự ngây thơ dành cho con nít. Vị Thần không thích sự hời hợt đó. Ngài muốn thế giới này phải hoàn chỉnh, phải có sự cân bằng giữa thiện và ác, giữa tội lỗi và sự đền tội. Ta xuất hiện ở đây là để ‘vá’ lại cái lỗ hổng đạo đức đó, để cho nghiệp lực được vận hành đến tận cùng của nó.”
Minh thở dài, nhìn mụ Cruella đang giãy giụa trong vòng lặp tiếp theo của nước đồng sôi. “OK, coi như tao hiểu. Cái này kéo dài trong bao lâu?”
“7 ngày,” Kitler đáp, ngọn lửa trên người nó dịu đi đôi chút nhưng vẫn chưa tắt hẳn. “Mụ có đúng 7 ngày để tận hưởng mùi vị của địa ngục ngay trong kiếp người, ngay tại thành phố London mà mụ hằng yêu dấu.”
Trong mắt của những người qua đường tại London năm 1981, sự việc trông hoàn toàn khác.
Một vài người thanh niên Punk đi ngang qua gầm cầu chỉ thấy một mụ già rách rưới, tóc tai bù xù đang lăn lộn dưới đất, miệng há hốc ra như đang la hét nhưng không phát ra tiếng động nào lớn hơn tiếng nấc cụt. Bên cạnh mụ là một con chó Chihuahua nhỏ và một con mèo trắng đứng im lìm như những bức tượng.
“Này, bà già kia lên cơn điên rồi à?” một gã thanh niên hỏi bạn mình.
Họ gọi cảnh sát và nhân viên cứu thương. Khi nhân viên y tế đến, họ thấy Cruella đang cào cấu vào không trung, đôi mắt trợn ngược, mồ hôi vã ra như tắm. Họ kiểm tra cơ thể mụ nhưng không thấy bất kỳ vết thương nào. Không có vết bỏng, không có vết cắn, không có dấu hiệu của bạo lực.
“Chỉ là một cơn loạn thần cấp tính do di chứng từ tù giam lâu ngày,” một bác sĩ thực tập nhận định khi họ xích Cruella vào cáng và đưa mụ vào bệnh viện tâm thần Islington.
Suốt 7 ngày tiếp theo, trong căn phòng bệnh màu trắng toát, Cruella de Vil sống trong hai thực tại song song. Ban ngày, các y tá thấy mụ ngồi bất động, đôi khi co giật nhẹ. Nhưng trong thế giới của mụ, căn phòng đó luôn rực lửa. Cứ mỗi giờ, những thực thể đen tối lại xuất hiện, lặp lại quy trình nạy miệng đổ đồng và xé xác. Mụ không thể ngủ, không thể xỉu, vì nghiệp lực giữ cho mụ luôn tỉnh táo để cảm nhận từng li từng tí nỗi đau.
Minh và Kitler luôn xuất hiện ở góc phòng bệnh, vô hình đối với con người nhưng hiện hữu rõ mồn một đối với Cruella.
Ngày thứ bảy đến. Ánh nắng yếu ớt của London xuyên qua cửa sổ phòng bệnh, hắt lên khuôn mặt đã hoàn toàn kiệt quệ của Cruella. Lửa địa ngục trên người Kitler cuối cùng cũng tắt hẳn, để lại lớp lông trắng hơi xám xịt và đôi mắt mệt mỏi.
Cruella nằm thoi thóp trên giường bệnh, đôi mắt đục ngầu, hơi thở đứt quãng. Khi nhìn thấy Kitler tiến lại gần, mụ không còn sức để sợ hãi nữa. Mụ chỉ còn sự cầu xin.
“Làm ơn… giết ta đi…” mụ thào thào, đôi môi nứt nẻ run rẩy. “Ta xin ngươi… hãy cho ta được chết.”
Kitler nhảy lên thành giường, chậm rãi liếm láp bàn chân mình một cách thản nhiên như bao con mèo bình thường khác. Nó nhìn sâu vào đôi mắt mụ bằng cặp mắt không còn hỏa diễm nhưng chứa đựng một sự phán xét vô tận.
“Meow, ngươi cầu xin cái chết sao?” Kitler nói, giọng lạnh lùng như băng. “Ngươi sẽ được toại nguyện. Sự tồn tại ở cõi người này đã kết thúc với ngươi. Chỉ là, có một điều ngươi cần biết: Khi ngươi xuống dưới địa ngục thực sự, trước khi chịu đựng sự thiêu đốt vô tận mà không có sự phục hồi tạm thời nào, cái đầu tiên mà ngươi nhìn thấy ở cửa ngõ của sự hư nát… chính là ta.”
“Không!” Cruella hét lên một tiếng cuối cùng, một tiếng hét khô khốc và chứa đựng tất cả sự kinh hoàng của một linh hồn bị nguyền rủa.
Sáng hôm sau, khi các nhân viên bệnh viện tâm thần đi kiểm tra phòng, họ thấy Cruella nằm co ro trong một góc phòng bệnh thay vì trên giường. Cơ thể mụ lạnh ngắt, cứng đờ trong tư thế như đang cố gắng trốn chạy một thứ gì đó vô hình. Gương mặt mụ biến dạng vì sợ hãi, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn vào một điểm vô định trong không gian.
“Bà ta tắt thở rồi,” một y tá nói, khẽ thở dài. “Chắc là do suy tim thôi.”
===
Sáng ngày hôm sau, tại nhà xác của bệnh viện tâm thần Islington – nơi mà những linh hồn điên loạn cuối cùng cũng được “nghỉ hưu” vĩnh viễn – một chiếc hòm gỗ rẻ tiền, xấu xí như cái mũ bowler lỗi mốt, đang được đẩy ra xe tang. Không hoa, không nến, không cả một cái khăn tay lau nước mắt giả tạo. Cruella de Vil, nữ hoàng thời trang từng khiến giới fashion London run sợ như gặp ác mộng, kẻ từng lướt trên những chiếc xe thể thao sang chảnh như Jaguar E-Type (với lông chó đính đầy ghế) giờ chỉ là một con số hồ sơ lưu trữ lạnh lẽo. Không ai đến đưa tiễn mụ, ngoại trừ một con chó Chihuahua nhỏ xíu và một con mèo trắng lông xù. Chúng đứng lặng lẽ trong góc sân bệnh viện, dưới cơn mưa London xám xịt như nước thải sông Thames, nhìn cái hòm bị đẩy đi như hàng giảm giá cuối mùa.
“Ngươi thấy đấy, Minh,” Kitler lên tiếng, giọng nó tan vào tiếng mưa rơi lộp độp, nghe như tiếng cười khẩy của tử thần. “Thế giới này xóa sổ những kẻ thất bại nhanh hơn cách mụ ta từng xé toạc một tấm vải da chó. 18 năm tù chỉ là bước đệm, như cái spa thư giãn trước khi vào lò thiêu. Nhưng 7 ngày vừa qua mới là bản án thực sự nhưng 7 ngày vừa qua mới là bản án thực sự mà mụ mang theo xuống hố sâu.”
Minh nhìn theo chiếc xe tang đang khuất dần sau màn mưa, lăn bánh chậm rãi như đang cố tình kéo dài sự sỉ nhục cuối cùng. Hắn nhớ lại những dòng kịch bản gốc của Walt Disney, nơi Cruella thường chỉ kết thúc bằng việc bị rơi xuống mương bùn lầy hoặc bị cảnh sát bắt với vẻ hài hước châm biếm. Nhưng ở cái thế giới quái quỷ này – cái vũ trụ bị bẻ lái bởi một thằng Thần say rượu nào đó – mọi thứ đã bị đẩy sang quỹ đạo tàn khốc hơn: Cruella không chỉ thua cuộc, mụ còn phải chết thảm, chết cô đơn, và chết với mùi hôi thối của sự thất bại. Trong bộ dạng của một con Chihuahua lông ngắn, hắn cảm thấy cái lạnh của London năm 1981 thấm vào lớp da mỏng manh.
“Mụ ta sẽ đi đâu tiếp theo?” Hắn hỏi, cố gắng giữ giọng không run rẩy, dù nó đang run như cầy sấy.
Kitler cười khẩy, bộ ria mép nó rung rung. “Mụ sẽ đi thẳng xuống địa ngục A tỳ, nơi mà thời gian được tính bằng triệu năm, còn nỗi khốn khổ thì vô tận như đống nợ ngân hàng của mụ. Ở đó, mụ sẽ nhận lại kết quả tương xứng với cái giá mà mụ đã làm: bị lột da bởi chính những con chó đốm mụ từng săn đuổi, rồi được tắm vô tận trong nồi nước đồng sôi. Và địa ngục ở đây còn có dịch vụ spa miễn phí: tẩy da bằng lửa vĩnh cửu.”
Sau đó, hai sinh vật kỳ lạ ấy – Minh và Kitler – thực hiện một chuyến hành trình cuối cùng về hạt Suffolk. Hell Hall giờ đây không còn là một lâu đài uy nghi hay một dinh thự đáng sợ nữa. Thời gian và sự ruồng bỏ của con người đã biến nó thành một bộ xương khô bằng gạch đá, trông như xác ướp Ai Cập bị bỏ quên trong tủ quần áo. Những mái vòm đã sụp đổ, tạo thành đống gạch vụn mà lũ chuột dùng làm sân chơi; những ô cửa kính màu bị đập nát, giờ chỉ còn là những mảnh vỡ lấp lánh dưới nắng yếu ớt, như lời nhắc nhở rằng “sang chảnh cũng có hạn sử dụng”; và khu vườn nơi mụ Cruella từng gào thét giờ đây là nơi trú ngụ của những bầy quạ đen, chúng kêu quàng quạc như đang cười nhạo. Giờ Hell Hall chỉ là một đống hoang tàn, nơi mà du lịch kinh dị có thể tổ chức tour: “Thăm nhà Cruella – nơi ác mộng kết thúc bằng bụi bặm.”
Cách đó không xa, trang trại RSPE dưới sự quản lý của gia đình Radcliffe vẫn rực rỡ ánh đèn, như một bữa tiệc không bao giờ tàn. Roger và Anita giờ đã là những người già tóc bạc, ngồi bên lò sưởi ấm áp, bao quanh bởi những con chó đốm thuộc thế hệ thứ tư, thứ năm – lũ chó béo múp, vui vẻ, sủa vang như đang hát karaoke. Tiếng cười của con cháu họ (những đứa trẻ giờ đã lớn, có lẽ đang mơ về việc làm phim hoạt hình về ông bà chúng) và tiếng sủa vui vẻ của bầy chó tạo nên một sự tương phản ghê gớm với sự tĩnh lặng chết chóc của Hell Hall. Kiểu như vũ trụ đang cà khịa: “Này Cruella, mày chết thảm, còn kẻ thù mày thì sống sướng như tiên. Karma is a bitch, literally!”
Đêm đó, Minh và Kitler ngồi trên đỉnh của một tòa nhà cổ gần tu viện Westminster, gió lạnh thổi vù vù như đang cố đẩy chúng xuống vực. London hiện ra bên dưới như một bảng mạch điện tử khổng lồ với những ánh đèn neon xanh đỏ của thập niên 80, nhấp nháy như mắt quỷ dữ. Tiếng nhạc Rock từ những quán bar huyên náo hòa quyện với tiếng còi xe và tiếng la hét của dân say rượu, tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của thời đại: hỗn loạn, sôi động, và hoàn toàn không quan tâm đến số phận của một mụ phù thủy thời trang đã chết.
“Mày nói thế giới này không hoàn chỉnh,” Hắn mở lời, phá vỡ sự im lặng giữa hai người, trong khi cố không nhìn xuống dưới (nó sợ độ cao, okay?). “Mày nói Vị Thần muốn nó hoàn chỉnh. Thế mày trở thành lao động hợp đồng à? Kiểu như thầu khoán địa ngục cho Disney?”
Kitler liếm liếm bàn chân trước theo thói quen, kiểu như đang chuẩn bị cho một bài thuyết trình TED Talk phiên bản mèo. “Vị Thần – hay cái thực thể sáng tạo ra thế giới này – đã chán ngấy những kết thúc ‘Hạnh phúc mãi mãi về sau’ mà không có sự đền tội tương xứng. Ngài muốn nhìn thấy cơ chế vận hành của Vũ trụ: Gieo nhân nào, gặt quả nấy, nhưng với chút gia vị hài hước mà những “kẻ lữ hành” thêm vào. Ta chỉ là người thợ làm cho cái máy xay đó hoạt động thôi – kiểu như thợ sửa ống nước của địa ngục, đảm bảo rằng những kẻ như Cruella không chỉ bị tát nhẹ mà phải bị nghiền nát.”
Minh cười khẩy, OK, chào mừng đến với show ‘Karma’s Got Talent’!
Kết thúc arc 101 Con Chó Đốm.