Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ngu-thu-nhung-la-he-thong-lam-thoi-gian-tuyen.jpg

Ngự Thú, Nhưng Là Hệ Thống Lầm Thời Gian Tuyến

Tháng 2 3, 2026
Chương 495: Đoán được Chương 494: Thời đại bánh xe
luc-su-de-nguoi-so-voi-ai-khac-deu-an-nup-vo-cung-sau.jpg

Lục Sư Đệ, Ngươi So Với Ai Khác Đều Ẩn Núp Vô Cùng Sâu

Tháng 1 18, 2025
Chương 140. Đại kết cục, chương cuối Chương 139. Lại một trương da thú
truong-luc-kim-than-tran-yeu-ma-ta-than-thong-vo-thuong-han

Trượng Lục Kim Thân Trấn Yêu Ma, Ta Thần Thông Vô Thượng Hạn

Tháng mười một 20, 2025
Chương 267: Luân hồi chung yên! Niết Bàn trọng sinh! (đại kết cục) (3) Chương 267: Luân hồi chung yên! Niết Bàn trọng sinh! (đại kết cục) (2)
ta-vo-dich-theo-bai-gia-bat-dau.jpg

Ta, Vô Địch Theo Bại Gia Bắt Đầu!

Tháng 1 25, 2025
Chương 1063. Dung hợp bản nguyên chi tâm, thành tựu Vô Thượng Chúa Tể! Chương 1062. Ngươi như thế sẽ chơi, sẽ có vẻ ta rất trang bức a!
thien-co-dien.jpg

Thiên Cơ Điện

Tháng 1 26, 2025
Chương 883. Hồi cuối Chương 882. Càn khôn nghịch chuyển
marvel-lao-cha-ta-la-tony-stark.jpg

Marvel: Lão Cha Ta Là Tony Stark

Tháng 2 5, 2026
Chương 298: Chăn nuôi và thưởng thức mỹ thực (3) Chương 297: Chăn nuôi và thưởng thức mỹ thực (2)
marvel-vo-han-di-nang.jpg

Marvel: Vô Hạn Dị Năng

Tháng 1 18, 2025
Chương 331. Nghịch chuyển, vận mệnh! Chương 330. Deadpool: Ta bị vây ở cùng một ngày một ngàn năm
de-nguoi-luyen-dan-khong-co-de-nguoi-ban-buon-tien-dan

Để Ngươi Luyện Đan, Không Có Để Ngươi Bán Buôn Tiên Đan

Tháng mười một 1, 2025
Chương 696: Hoàn mỹ thế giới! Bước lên đỉnh cao! Hết trọn bộ! Chương 695: Sáng lập thuộc về chúng ta hoàn toàn mới thế giới
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 17: The Witcher ( Sự Thật Tàn Khốc )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 17: The Witcher ( Sự Thật Tàn Khốc )

Tiếng quát của Linh đanh lại, sắc lạnh như tiếng roi quất. Cô túm lấy cổ áo Ciri, đẩy mạnh cô bé vào vách gỗ. Sự ngọt ngào biến mất, chỉ còn lại sự tàn nhẫn của một kẻ nắm rõ bàn cờ chính trị.

“Em nghĩ Emhyr var Emreis là một người cha đang mong chờ con gái về nhà sao? Tỉnh lại đi!” Linh gằn giọng, khuôn mặt cô kề sát mặt Ciri, hơi thở nóng hổi phả vào làn da tái nhợt của cô bé. “Hắn muốn cưới em. Hắn muốn loạn luân với chính con gái ruột của mình để hợp thức hóa quyền lực lên Cintra. Em định hiến thân cho con quái vật đó sao? Em định nằm dưới thân kẻ đã tàn phá quê hương mình, để hắn dày vò, chỉ để đổi lấy cái mạng rách của bọn chị?”

Ciri sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu. Sự thật trần trụi và kinh tởm mà Linh vừa thốt ra khiến dạ dày cô quặn thắt. Cô chưa bao giờ nghĩ đến khía cạnh đó, hoặc cố tình lờ đi.

Linh buông tay, vuốt phẳng lại nếp áo cho Ciri, giọng trở lại vẻ êm ái đáng sợ thường thấy.

“Hơn nữa, em nghĩ mình là Cirilla duy nhất sao? Tại sao lại có tin đồn về đám cưới nếu em đang ở đây? Có kẻ đã tạo ra một con rối. Một Cirilla giả mạo đang ở Nilfgaard. Và hãy dùng cái đầu thông minh của em để nghĩ xem: Nếu Cirilla thật xuất hiện lúc này, ai sẽ là người muốn em chết nhất?”

Linh đếm trên ngón tay: “Những kẻ đã dựng lên con rối kia sẽ giết em để bịt đầu mối. Những kẻ thù của Emhyr sẽ giết em để ngăn cản liên minh. Và chính Emhyr… nếu em không ngoan ngoãn, hắn sẽ xích em lại trong hầm tối như một con chó cái để nhân giống dòng máu Elder Blood.”

Ciri trượt dài theo vách gỗ, ngồi sụp xuống nền đất lạnh. Thanh kiếm rơi khỏi tay cô, kêu leng keng khô khốc. Mọi hy vọng, mọi sự hy sinh cao cả mà cô tự vẽ ra đã bị Linh đập tan tành. Cô chỉ là một đứa trẻ lạc lối giữa bầy sói đói.

Linh quỳ xuống, nâng cằm Ciri lên. Đôi mắt cô giờ đây lại ánh lên vẻ dịu dàng, nhưng là sự dịu dàng chiếm hữu đến nghẹt thở.

“Nghe này, Falka. Em là của chị. Em là thành viên của băng Wolfs. Chị đã dạy em cách cầm dao, cách nhìn thấu kẻ thù, không phải để em đi nộp mạng cho một lão già bệnh hoạn hay một gã thợ săn tiền thưởng.”

Linh lau đi giọt nước mắt trên má Ciri, ngón tay cô miết nhẹ lên vết sẹo trên mặt cô bé.

“Thế giới ngoài kia không ai cần Ciri cả. Họ chỉ cần cái tử cung hoặc cái xác của em thôi. Nhưng ở đây, chị cần em. Băng Wolfs cần Falka. Chị thà tự tay bẻ gãy chân em để giữ em lại trong hầm, còn hơn để em bước ra ngoài kia và bị xâu xé.”

Lời nói của Linh tàn nhẫn, nhưng lại mang theo một sự bảo bọc kỳ lạ. Một tình thương méo mó nhưng an toàn tuyệt đối. Ciri nhìn vào mắt Linh, thấy trong đó sự quyết tâm đáng sợ. Cô biết Linh nói thật. Nếu cô cố bước ra khỏi cửa chuồng ngựa này, Linh sẽ đánh gẫy chân cô thật.

“Vậy… chúng ta phải làm gì?” Ciri hỏi, giọng khản đặc, hoàn toàn khuất phục. “Bonhart đang đến…”

Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và ngọt ngào như hoa nở, nhưng lại khiến người ta rùng mình. Cô kéo Ciri đứng dậy, ôm cô bé vào lòng, vỗ về như dỗ một đứa trẻ hư.

“Ngoan lắm. Chúng ta không chạy trốn, cũng không đầu hàng. Bonhart là thợ săn, nhưng hắn quên mất một điều: Sói đi theo bầy, và bầy sói này có một con đầu đàn biết tư duy. Hắn muốn săn? Chúng ta sẽ biến hắn thành con mồi.”

Linh buông Ciri ra, dắt con Kelpie trở lại chuồng, tháo yên cương một cách dứt khoát.

“Về ngủ đi. Ngày mai, chúng ta sẽ dạy cho ‘ông già’ Bonhart một bài học về nghệ thuật chiến tranh du kích. Và nhớ kỹ lời chị: Đừng bao giờ, đừng bao giờ nghĩ đến việc rời bỏ chị một lần nữa. Hậu quả sẽ không dễ chịu đâu.”

===

Linh khép nhẹ cánh cửa gỗ dẫn ra chuồng ngựa, rũ bỏ những hạt mưa bụi còn vương trên vai áo. Căn phòng chính chìm trong bóng tối nhờ nhờ, chỉ còn chút than hồng đỏ rực trong lò sưởi, hắt lên những cái bóng nhảy múa trên tường.

Một cái bóng tách ra khỏi góc tối, chặn ngay lối đi của Linh. Là Mistle.

“Nó định bỏ đi, phải không?” Mistle hỏi, giọng khàn khàn, không giấu được sự ghen tuông. “Và chị lại ra đó, dỗ dành nó như một bà mẹ hiền từ.”

Linh không ngạc nhiên. Cô bước đến bên bàn, rót một cốc nước, thong thả uống một ngụm rồi mới quay lại nhìn Mistle. “Falka còn trẻ, Mistle. Nó cần được hướng dẫn, không phải bị săn đuổi ngay trong chính ngôi nhà của mình.”

“Nó không còn trẻ!” Mistle rít lên, bước tới một bước. “Nó mười lăm tuổi, bằng tuổi em khi… khi chị tìm thấy em. Chị bảo vệ nó quá mức. Chị đối xử với nó như một con cún cưng, còn em, em chỉ là con thú hoang mà chị nhặt về.” Cô hạ giọng, vừa khao khát vừa hằn học. “Em muốn con bé đó, Linh à. Em thích cách nó nhìn em sợ sệt. Nhưng em ghét cái cách chị nhìn nó. Chị nhìn nó như thể nó là… tương lai. Còn em chỉ là hiện tại tạm bợ.”

Linh dừng tay. Cô tra kiếm vào vỏ, tiếng “cạch” khô khốc vang lên như tiếng đóng nắp quan tài. Cô ngước lên, đôi mắt đen thẫm nhìn thẳng vào sự hỗn loạn trong mắt Mistle.

Linh: “Em đang để ghen tuông làm mờ mắt, Mistle. Trong nghề của chúng ta, cái đầu nóng là thứ vô dụng nhất.”

Mistle: “Em không ghen!” Mistle rít lên, chộp lấy bàn tay Linh. “Em chỉ muốn chị biết ai mới là người mạnh nhất. Ai mới là người có thể bảo vệ chị, và cả con bé đó nữa. Chị dạy nó, được thôi. Nhưng chị đừng quên ai đã cùng chị tắm máu để sống đến ngày hôm nay.”

Linh gỡ tay Mistle ra, động tác dứt khoát nhưng không thô bạo. Cô giữ vai Mistle, giọng nói nhẹ nhàng nhưng nghiêm nghị.

Linh: “Nghe này, Mistle. Sự liều lĩnh của em đã cứu chúng ta nhiều lần, nhưng nó cũng là điểm yếu chết người của em. Em đang cố chứng tỏ bản thân, nhưng em đang đánh mất sự tỉnh táo.”

Linh ghé sát mặt Mistle, ánh lửa hắt lên nửa khuôn mặt cô, tạo nên những mảng sáng tối u ám.

Linh: “Một người hành động theo tình cảm thì đó sẽ là nhiệm vụ cuối cùng của họ. Bởi vì họ sẽ chết. Kiếm sĩ giỏi không cần trái tim rung động, họ cần cái đầu lạnh. Nếu em bước ra chiến trường với tâm thế muốn ‘chiếm hữu’ hay ‘chứng tỏ’ em sẽ không bao giờ quay về được đâu.”

Mistle sững người. Lời cảnh báo của Linh như gáo nước lạnh tạt vào mặt, nhưng thay vì dập tắt ngọn lửa trong lòng, nó lại khiến hơi nước bốc lên mù mịt, che lấp lý trí.

Mistle: “Nhiệm vụ cuối cùng…” Mistle lặp lại, giọng lạc đi. “Ý chị là… em sẽ chết nếu em cứ yêu chị thế này sao?”

Linh thở dài, đứng dậy phủi bụi trên quần áo. “Chị nói là hãy kiểm soát nó. Leo Bonhart đang ở rất gần. Hắn không phải là lũ lính quèn hay mấy gã thương buôn béo tốt đâu. Hắn là tử thần. Nếu gặp hắn với cái tâm trạng này, em chết chắc. Đi ngủ đi.”

Linh quay lưng bước về phía chỗ của mình, bỏ lại Mistle ngồi trơ trọi.

________________

Mistle ngồi đó rất lâu, nhìn đống lửa lụi tàn dần cho đến khi chỉ còn là những đốm than đỏ rực như mắt quỷ.

Trong đầu cô vang vọng câu nói của Linh: “Đó sẽ là nhiệm vụ cuối cùng.”

“Chị sai rồi, Linh,” Mistle thầm nghĩ, ngón tay vô thức vuốt ve chuôi kiếm. “Chị nghĩ em yếu đuối vì em có tình cảm? Không. Tình cảm chính là thứ khiến em mạnh mẽ hơn bất cứ ai.”

Cô nhìn về phía Ciri. Cô muốn sở hữu cô gái tóc tro đó, muốn biến Ciri thành của riêng mình, nhưng cô biết, nếu Linh còn coi trọng Ciri hơn cô, thì cô mãi mãi chỉ là kẻ đứng sau.

Và cái tên Leo Bonhart.

Linh sợ hắn. Linh thận trọng vì hắn. Linh bảo Mistle sẽ chết nếu gặp hắn.

Một ý nghĩ điên rồ và ngạo nghễ nảy ra trong đầu Mistle. Nếu cô giết được Bonhart? Nếu cô mang cái đầu của gã thợ săn tiền thưởng khét tiếng đó về ném xuống trước mặt Linh vào sáng mai?

Lúc đó, Linh sẽ phải rút lại lời nói. Linh sẽ nhìn cô bằng ánh mắt sùng bái. Linh sẽ hiểu rằng Mistle không phải là “con thú hoang nhặt về” mà là lưỡi gươm sắc bén nhất, hoàn hảo nhất. Và khi mối đe dọa lớn nhất biến mất, Linh sẽ lại thuộc về cô, Ciri cũng sẽ thuộc về cô.

“Nhiệm vụ cuối cùng ư?” Mistle cười nhạt, đứng dậy, buộc lại dây giày và khoác áo choàng lên. “Đúng, nó sẽ là nhiệm vụ cuối cùng của con Mistle cũ kỹ. Sáng mai, người trở về sẽ là một huyền thoại.”

Mistle không nhìn lại lều của Linh lần nữa. Cô sợ nếu nhìn lại, cô sẽ mềm lòng. Cô lẳng lặng tan vào màn đêm, hướng về phía thị trấn nơi có tin đồn Bonhart đang nghỉ chân.

===

Trời đã tối hẳn, bóng đêm đặc quánh nuốt chửng những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo của thị trấn. Cơn mưa phùn lấm tấm không đủ làm sạch không khí mà chỉ khiến mọi thứ trở nên nhớp nháp. Những phiến đá lát đường dẫn vào quán trọ “Đầu Chimera” trơn trượt như được bôi mỡ, phản chiếu ánh đèn vàng vọt hắt ra từ những ô cửa sổ bám đầy bụi bẩn.

Không khí đặc quánh một thứ mùi hỗn tạp đến buồn nôn: mùi rượu rẻ tiền chua loét, mùi mồ hôi của đám đàn ông lâu ngày không tắm, khói thuốc lá khét lẹt và mùi thịt nướng cháy cạnh, tất cả quyện chặt lấy cái mùi rác mục rữa bốc lên từ rãnh nước đen ngòm chạy dọc chân tường.

Mistle nép mình vào bóng tối của con ngõ đối diện, hòa lẫn vào màn đêm. Cô khoác lên mình bộ áo da sẫm màu, cũ kỹ và bám bụi đường, trông chẳng khác gì một tay buôn lậu vũ khí hạng xoàng hay một kẻ lang thang vô hại thường thấy ở cái chốn biên thùy vô pháp này. Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc tầm thường ấy là cả một kho vũ khí chết người được sắp đặt tỉ mỉ.

Cô khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì sự hưng phấn của cuộc đi săn. Bên hông trái, thanh kiếm ngắn với lưỡi mỏng dính, hơi cong nhẹ, nằm im lìm trong vỏ. Nó không được rèn để đỡ đòn hay chặt chém như những thanh trọng kiếm nặng trịch của lũ Witcher, mà được thiết kế cho tốc độ—để đâm, rạch và rút lui trước khi đối thủ kịp nhận ra mình đã chết. Hai bên hông, hai con dao găm được giấu khéo léo, chuôi dao hướng ra ngoài để tay thuận có thể rút ra trong tích tắc.

Nhưng thứ khiến Mistle tự tin nhất đêm nay không phải là kiếm. Ẩn sâu trong ống tay áo rộng thùng thình là một chiếc nỏ tay gập loại nhỏ. Cơ chế bánh cóc và quai kéo tinh xảo cho phép lên dây cực nhanh mà không cần dùng quá nhiều sức. Bên cạnh đó là một ống da nhỏ được niêm phong kỹ lưỡng, chứa những mũi bu-lông đã tẩm độc thần kinh chiết xuất từ nọc rắn—thứ độc dược khiến nạn nhân tê liệt cơ bắp chỉ sau vài nhịp thở.

Mistle sờ nhẹ vào thắt lưng, kiểm tra lại những món “đồ chơi” được Linh dạy dỗ. Một cuộn dây thừng mảnh bện chặt có móc thép, đủ sắc để xiết cổ một gã to con. Những gói bột hắc ám—hỗn hợp của than, tiêu, ớt và vụn bạc—sẵn sàng tung ra để làm mù mắt kẻ thù. Những cây kim phi tiêu nhỏ xíu tẩm độc cài kín đáo giữa nẹp tay áo, và một ống nhỏ đựng loại dầu đặc biệt, chỉ cần quét lên lưỡi dao và lướt qua nguồn lửa, lưỡi kiếm sẽ bùng cháy như ngọn đuốc của tử thần.

Cô đã khảo sát kỹ lưỡng. “Đầu Chimera” là cái rốn của sự hỗn loạn. Lính đánh thuê, những tay cờ bạc bịp bợm, bọn cò mồi cho phù thủy, thậm chí cả người lùn và những kẻ trốn chạy pháp luật đều tụ tập ở đây. Sự ồn ào và hỗn tạp chính là lớp ngụy trang tốt nhất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dung-gia-bo-dao-truong-nguoi-chinh-la-tai-tu-tien
Đừng Giả Bộ, Đạo Trưởng Ngươi Chính Là Tại Tu Tiên
Tháng 10 20, 2025
bi-thanh-nu-dap-do-sau-ta-vo-dich.jpg
Bị Thánh Nữ Đạp Đổ Sau, Ta Vô Địch
Tháng 2 1, 2026
dau-la-lam-ngan-thao-may-man-ta-co-hop-thanh-khi.jpg
Đấu La, Lam Ngân Thảo? May Mắn Ta Có Hợp Thành Khí
Tháng 2 9, 2026
hong-hoang-vu-toc-bat-tranh-ba-duong-dai-dia-tao-vat-chu.jpg
Hồng Hoang: Vu Tộc Bất Tranh Bá, Đương Đại Địa Tạo Vật Chủ
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP