Chương 16: The Witcher ( Trạm Bưu Điện )
Mưa quất ràn rạt vào mái ngói của trạm bưu điện cô lập giữa vùng hoang vu. Khác với những hang ổ ồn ào và nồng nặc mùi rượu của các băng cướp thông thường, không khí bên trong trạm bưu điện này tĩnh lặng và sặc mùi kỷ luật thép.
Linh ngồi trên chiếc ghế bành lớn ở giữa phòng, tay lơ đễnh xoay một con dao găm, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám “em út”. Không có tiếng la hét, không có những ván bài say xỉn, và tuyệt đối không có thứ bột trắng chết người mang tên fisstech. Xác gã trợ lý bưu điện đã được dọn dẹp sạch sẽ ra sau vườn, còn gã bưu tá trưởng đang bị trói chặt dưới hầm, miệng bị nhét giẻ, chờ đợi thời khắc lũ buôn lậu sa lưới.
Băng Wolfs dưới bàn tay nhào nặn của Linh đã lột xác. Giselher đang lau chùi thanh kiếm sáng loáng, Mistle kiểm tra lại dây cung, còn Kayleigh và Reef đang canh gác các cửa sổ với sự tập trung của những lính trinh sát chuyên nghiệp. Không ai xăm hình lòe loẹt lên mặt, không ai phê thuốc. Họ là những thợ săn, không phải những kẻ du thủ du thực.
Cánh cửa bật mở. Hotsporn bước vào, rũ nước mưa khỏi chiếc áo choàng. Gã khựng lại một chút, ngạc nhiên trước sự im lặng đáng sợ này. Gã đã mong chờ một bữa tiệc thác loạn, nhưng thứ gã thấy là một đơn vị tác chiến đang chờ lệnh.
“Chào mừng, Hotsporn,” Linh cất tiếng, giọng ngọt ngào, ai mà biết nàng khi cắt cổ kẻ địch cũng cười như vậy, đều lạnh sống lưng. “Tin tức thế nào?”
Hotsporn kéo ghế ngồi xuống, liếc nhìn Falka (Ciri) đang ngồi ở góc phòng với vẻ mặt cau có. Gã bắt đầu kể về tình hình bên ngoài: Thống đốc Amarillo, nhà Varnhagen và đặc biệt là Nam tước Casadei đang giăng lưới khắp nơi.
“Casadei đang treo thưởng rất cao,” Hotsporn nói, giọng điệu châm biếm. “Ông ta điên tiết vì con gái mình bị các người cướp và… để lại chấn thương tâm lý.”
Ciri đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy: “Đó hoàn toàn không phải những gì đã xảy ra! Chúng tôi đã cư xử tử tế và tôn trọng tiểu thư và để họ đi! Lẽ ra có người nên phang con bé đó mới phải!”
Linh khẽ giơ tay, ra hiệu cho Ciri bình tĩnh lại, nhưng ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Hotsporn. Ciri phẫn nộ vì sự bất công trong cách nhìn nhận của giới quý tộc. Trong suy nghĩ của cô bé, việc tha mạng và không xâm hại thân thể đã là một ân huệ lớn lao.
Hotsporn cười khẩy, nhún vai: “Quả thực. Quả đúng là một sự xúc phạm khi không ‘phang con bé đó’. Chẳng ngạc nhiên gì khi Casadei nổi giận, kêu gọi cả gia tộc, và hứa hẹn một món tiền thưởng. Trong cái thế giới đảo điên này, sự ‘tử tế’ của các người bị coi là sự khinh miệt đấy, Falka ạ. Ông ta thề sẽ lột da cô vì dám coi thường con gái ông ta.”
“Để ông ta thử xem,” Giselher gầm gừ, tay nắm chặt chuôi kiếm.
“Đừng vội to mồm,” Hotsporn hạ giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. “Casadei chỉ là chuyện nhỏ. Tin xấu thực sự là Leo Bonhart đã nhận hợp đồng.”
Cái tên khiến không khí trong phòng chùng xuống. Bonhart – gã thợ săn tiền thưởng huyền thoại, kẻ đã tắm máu băng của Valdez và Lothar Lớn.
“Hắn đã giết Valdez,” Hotsporn nhấn mạnh. “Và hắn đang đến đây.”
Giselher định phản bác, cái tôi của một thủ lĩnh băng cướp trỗi dậy: “Chúng ta không phải là băng của Valdez. Chúng ta có lòng dũng cảm, chúng ta…”
“Giselher,” Linh cắt ngang, giọng nhẹ tênh. “Valdez chết vì hắn ngu ngốc và kiêu ngạo. Chúng ta không so sánh mình với kẻ chết.” Cô quay sang Hotsporn. “Bonhart là một con quái vật, nhưng quái vật nào cũng có điểm yếu. Hắn đang ở đâu?”
“Quán trọ Đầu Chimera, làng Ghen Tuông. Cách đây chưa đầy 30 dặm,” Hotsporn đáp. “Nhưng tôi có một giải pháp khác cho các người. Một lệnh ân xá.”
Gã thương nhân ngừng lại một chút để quan sát phản ứng, rồi tung ra tin tức chấn động: “Hoàng đế Emhyr var Emreis sắp kết hôn. Cô dâu là Cirilla Fiona Elen Riannon, người thừa kế ngai vàng Cintra.”
Khuôn mặt Ciri biến sắc. Cô bé lùi lại, va vào cạnh bàn, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng và giận dữ. “Dối trá! Đó là cứt nhảm nhí!”
Linh nheo mắt quan sát phản ứng thái quá của đứa em út.
“Đó là sự thật,” Hotsporn bình thản giải thích, không để ý đến sự kích động của Ciri. “Động cơ chính trị cả thôi. Biến Cintra thành chư hầu, chấm dứt chiến tranh biên giới. Một khi hôn lễ cử hành, lệnh ân xá sẽ được ban bố. Hội thương nhân sẵn sàng bảo lãnh cho băng Wolfs… nếu các người còn sống đến lúc đó.”
“Ta không cần ân xá từ tên Hoàng đế đó!” Ciri hét lên, giọng lạc đi.
Linh đứng dậy, bước đến bên cạnh Ciri, đặt một bàn tay lên vai cô bé. Cái chạm nhẹ nhàng vẫn đủ khiến Ciri im bặt, dù người cô vẫn run lên vì giận dữ.
“Cảm ơn thông tin của anh, Hotsporn,” Linh nói, nụ cười ngọt ngào trở lại trên môi nhưng đôi mắt thì không cười. “Anh có thể đi. Chúng tôi cần ‘họp gia đình’.”
Khi Hotsporn vừa khuất bóng sau cánh cửa, Linh quay lại nhìn cả nhóm. Sự hiền hòa biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng của một chỉ huy.
“Nghe đây,” Linh nói, giọng đanh thép. “Quên chuyện ân xá đi. Nếu Bonhart đang ở Đầu Chimera, hắn sẽ không đợi lệnh ân xá đâu. Hắn là thợ săn, và hắn muốn đầu của chúng ta.”
Cô nhìn lướt qua Giselher, Mistle và cuối cùng dừng lại ở Ciri.
“Falka, chị không quan tâm em là ai hay tại sao em ghét cái đám cưới đó. Nhưng hiện tại, sự giận dữ làm mờ mắt em. Nếu muốn sống sót trước Bonhart, các em phải nghe lời chị. Chúng ta sẽ không chạy trốn như lũ chuột cống. Chúng ta sẽ thiết lập một vùng tử địa.”
Linh rút con dao găm cắm phập xuống bản đồ trải trên bàn.
“Hắn muốn săn sói? Được thôi. Chúng ta sẽ cho hắn thấy, sói đi theo bầy và được dẫn dắt bởi hổ thì đáng sợ như thế nào.”
===
Dưới ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ gian phòng chính, Linh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ sần sùi, âm thanh đều đặn như tiếng tích tắc của đồng hồ đếm ngược.
“Reef,” cô gọi khẽ, không cần quay đầu lại.
Chàng trai trẻ với mái tóc rối bù bước lên, vẻ mặt nghiêm nghị khác hẳn ngày thường. “Chị Linh?”
“Cậu nhanh nhẹn nhất, lại có mắt quan sát. Đêm nay, hãy đến quán trọ Đầu Chimera. Chỉ nhìn, không hành động. Tôi muốn biết Bonhart ăn gì, uống gì, ngủ lúc mấy giờ và quan trọng nhất… hắn có đi một mình không.” Linh ngừng lại, ánh mắt sắc lẹm xoáy vào Reef. “Nếu bị phát hiện, đừng cố chạy về đây ngay. Hãy chạy vòng, cắt đuôi, hoặc… tự xử. Đừng dẫn sói về hang. Hiểu chưa?”
Reef nuốt khan, gật đầu chắc nịch rồi tan vào màn mưa đêm.
________________
Đêm khuya thanh vắng, tiếng mưa đã ngớt, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng ngáy của Giselher vọng lại từ góc phòng. Ciri trằn trọc không yên. Những lời của Hotsporn về đám cưới hoàng gia, về lệnh ân xá, cứ nhảy múa trong đầu cô như những đốm lửa ma trơi.
Họ sẽ được tha tội. Giselher, Mistle, tất cả… nếu mình đến đó.
Ciri rón rén ngồi dậy, vơ lấy thanh kiếm và chiếc áo choàng. Cô bé di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo hoang, lách qua những thân hình đang say ngủ, hướng về phía cửa sau dẫn ra chuồng ngựa.
Chuồng ngựa nồng nặc mùi rơm rạ ẩm ướt và mùi hôi đặc trưng của loài vật. Con ngựa đen Kelpie khẽ hí lên khi thấy chủ nhân, nhưng Ciri nhanh chóng vuốt ve mũi nó để trấn an. Cô run rẩy đặt yên lên lưng ngựa, bàn tay lạnh toát không phải vì khí trời, mà vì quyết định điên rồ mình sắp thực hiện.
“Yên cương lỏng quá, ngã gãy cổ đấy.”
Giọng nói ngọt ngào, êm như nhung nhưng lạnh như băng vang lên từ góc tối nhất của chuồng ngựa.
Ciri giật bắn người, tay theo phản xạ đặt lên chuôi kiếm, xoay phắt lại. Linh ngồi vắt vẻo trên đống rơm cao, tay nghịch một lọn tóc, đôi mắt đen láy sáng quắc trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào cô bé. Không có vẻ gì là ngái ngủ. Cô ấy đã đợi ở đây từ lâu.
“Chị Linh…” Ciri lắp bắp, rồi cố lấy lại vẻ cứng cỏi. “Tránh ra. Chị không ngăn được tôi đâu.”
Linh nhảy xuống nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động, bước từng bước chậm rãi về phía Ciri. Mỗi bước chân của cô như dồn ép không khí xung quanh, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực cô bé tóc xám.
“Đi đâu?” Linh hỏi, giọng nhẹ tênh. “Đến Nilfgaard? Đến đám cưới?”
“Đó là cách duy nhất!” Ciri gắt lên, giọng nghẹn lại vì xúc động. “Chị nghe Hotsporn nói rồi đấy! Lệnh ân xá! Emhyr… Hoàng đế sẽ tha cho băng Wolfs nếu hôn lễ diễn ra. Tôi… tôi có thể khiến hắn ban lệnh ân xá ngay lập tức.”
Linh bật cười, một điệu cười khúc khích nhưng méo mó. Cô tiến đến sát Ciri, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cô bé như một người chị ân cần, nhưng bàn tay ấy lại lướt nhẹ xuống cổ, dừng lại ở động mạch đang đập thình thịch.
“Em ngây thơ đến mức đáng thương, Falka à. À không, hay chị nên gọi em là tiểu thư Cirilla?”
Ciri chết lặng, đôi mắt mở to kinh hoàng. Bí mật mà cô giữ kín bằng cả mạng sống, giờ đây bị Linh bóc trần nhẹ bẫng.
“Sao… sao chị…”
Linh tặc lưỡi, lắc đầu ngán ngẩm. Cô đi vòng quanh Ciri, giọng nói trở nên phân tích, sắc bén như dao mổ xẻ tâm trí đối phương:
“Em nghĩ mình giấu kỹ lắm sao? Bonhart là một con quái vật, nhưng hắn có cái mũi của một con chó săn già đời. Bản thân băng Wolfs không đến mức phải thuê một con chó như vậy. Hắn đánh hơi được em. Thì em nghĩ một người như chị lại có thể mù hay sao?”
Linh ghé sát tai Ciri, thì thầm lại những gì cô biết, nhưng với giọng điệu của chính mình, đầy đe dọa và ma mị:
“Em lúc nào cũng tỏa ra thứ mùi đặc trưng của một con bé được huấn luyện bởi các witcher ở Kaer Morhen. Cách em di chuyển, cách em cầm kiếm, cách em phản xạ… nó không phải là thứ một đứa trẻ đường phố có được. Rồi chuyện ở Geso, em nhớ không? Em đã bảo một nam tước phu nhân rằng tước hiệu của bà ta chỉ đáng làm giẻ rách và bà ta nên quỳ xuống.”
Linh siết nhẹ vai Ciri, cảm nhận sự run rẩy của cô bé.
“Kiêu ngạo. Ngông cuồng. Đó là dòng máu quý tộc chảy trong người em, không giấu đi đâu được. Chị đã tự hỏi: Một witcher? Một nữ bá tước? Và rồi Stefan Skellen – thanh tra trưởng hoàng gia – lại đang lùng sục em từ Korath đến Ebbing. Một đứa trẻ được cả thế giới ngầm lẫn triều đình săn đuổi…”
Linh xoay người Ciri lại, ép cô bé nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt Linh lúc này không còn chút hơi ấm, nó sâu thẳm và đen tối, như muốn nuốt chửng Ciri.
“Nếu một gã đồ tể như Bonhart còn đoán ra được em là ai, thì em nghĩ mình có thể bước vào cung điện của Emhyr mà toàn mạng sao?”
“Tôi là con gái của Pavetta! Cháu ngoại của Calanthe!” Ciri hét lên, nước mắt trào ra. “Hắn là… hắn cần tôi! Tôi sẽ đổi mạng mình lấy tự do cho các người! Tôi sẽ làm nữ hoàng, tôi sẽ…”
“Câm miệng!”