Chương 17: The Mummy ( Xây Dựng )
Thành không hề bận tâm đến cú sốc văn hóa mà mình vừa gây ra cho người đối diện. Cậu ta tiến lại gần, đặt mạnh cuốn Sách Vàng của Amun-Ra lên bàn cái “Rầm!”.
“Ông cứ lo việc xây đường ray cho thẳng, còn chuyện thời tiết để tôi lo,” Thành vỗ ngực, tiếng bịch bịch vang lên đầy uy lực. “Tôi bảo nắng là nắng, bảo mưa là mưa. Tôi cam đoan với ông, trong bán kính 500 dặm quanh cái công trường này, sẽ không có một hạt cát nào bay lạc hướng nếu không có sự cho phép của tôi.”
Sterling nuốt nước bọt, cố gắng lấy lại sự chuyên nghiệp dù mồ hôi hột đang lăn dài trên trán: “À… vâng… nếu… nếu ngài có thể… kiểm soát được khí tượng… thì…” Ông ta lén nhìn sang Rick như muốn cầu cứu, nhưng Rick chỉ nhún vai, vẻ mặt kiểu “Tôi biết, tôi cũng khổ tâm lắm”.
Lúc này, từ bóng tối phía sau, Imhotep bước ra. Vị Đại tư tế 3000 năm tuổi không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt lên bàn một chiếc rương nặng trịch. Nắp rương bật mở, ánh sáng vàng kim lấp lánh hắt lên khuôn mặt sững sờ của Sterling. Bên trong là vàng thỏi, trang sức cổ đại và những viên đá quý to bằng quả trứng gà.
“Ta không quan tâm tốn bao nhiêu,” Imhotep nói bằng tiếng cổ ngữ, và Minh nhanh chóng phiên dịch lại, “Ta muốn tốc độ nhanh nhất. Thuê tất cả nhân công có thể. Ai Cập này không thiếu người, chỉ thiếu tiền. Mà tiền thì ta có thừa.”
Mắt ông Sterling sáng rực lên. Sự chuyên nghiệp của một nhà tư bản lập tức lấn át cú sốc về thời trang ban nãy. Ông ta rút bàn tính ra, gảy tanh tách với tốc độ chóng mặt.
“Nếu tài chính không giới hạn… và điều kiện thời tiết được đảm bảo tuyệt đối như ngài… ừm… Thủy thủ đây cam kết,” Sterling nói, giọng run lên vì phấn khích, “Chúng tôi có thể chia làm 10 mũi thi công cùng lúc, làm việc 3 ca liên tục cả ngày lẫn đêm. 200km đường sắt… tôi cam đoan sẽ hoàn thành trong vòng 50 ngày! Một kỷ lục vô tiền khoáng hậu!”
“Chốt đơn!” Minh đập tay xuống bàn. “Ông lo đường sắt, tụi tui lo khách sạn.”
===
Trong khi đại công trường đường sắt bắt đầu rầm rộ khởi công với hàng ngàn nhân công người trần mắt thịt được huy động từ Luxor, thì tại Hamunaptra, một công trường khác cũng đang hoạt động hết công suất, nhưng với một lực lượng lao động “đặc biệt” hơn nhiều.
Thành đứng trên một đụn cát cao, tay cầm cuốn Sách Đen của Người Chết, miệng lẩm bẩm những câu thần chú gọi hồn. Dưới sự điều khiển của cậu, hàng trăm xác ướp khô khốc, quấn băng trắng toát, đang hì hục khuân vác những tảng đá khổng lồ để xây dựng nền móng cho “Hamunaptra Resort & Spa”.
Khác với công nhân người thường cần ăn nghỉ, đám xác ướp này làm việc không biết mệt, không đòi tăng lương và đặc biệt là không bao giờ phàn nàn về điều kiện bảo hộ lao động.
Tại khu vực lán chỉ huy tạm thời, Minh và Thành đang chụm đầu vào một bản vẽ phác thảo trên giấy da dê.
“Tao nghĩ cái cổng chào phải làm theo phong cách Gothic kết hợp Ai Cập cổ đại,” Minh (trong xác Beni) chỉ trỏ, “Hai bên là hai tượng Anubis khổng lồ cầm đuốc, ở giữa treo cái bảng đèn Neon ‘Welcome to Hell’ cho nó ngầu. Khách du lịch thích mấy cái dark dark deep deep kiểu đó lắm.”
Thành gãi đầu, làm lệch cả cái vương miện trên trán: “Anh không thấy nó hơi phèn hả? Em tính làm kiểu cổng Torii của Nhật nhưng bằng đá sa thạch, kết hợp với hoa văn rồng phượng của Việt Nam. Nhìn cho nó giao thoa văn hóa.”
“Giao thoa cái đầu mày, đây là Ai Cập!” Minh gắt, “Thôi, chốt phương án đơn giản thôi. Hai cột trụ lớn, khắc hình tao và mày đang bắt tay nhau. Biểu tượng của tình hữu nghị xuyên không gian.”
“Cũng được,” Thành gật gù, “Vậy để em gọi tụi đệ ra lệnh cho tụi nó đục đá luôn.”
Thành quay sang bên cạnh, đưa tay định cầm lấy cuốn Sách Đen để niệm chú truyền lệnh mới. Nhưng bàn tay cậu chỉ quờ quạng vào khoảng không.
“Ủa?” Thành ngơ ngác nhìn xuống mặt bàn trống trơn. “Cuốn sách đâu rồi? Mới để đây mà?”
Minh cũng giật mình: “Mày giỡn mặt hả? Đồ nghề kiếm cơm mà mày quăng đâu?”
Đúng lúc đó, cách đó vài mét, một tên xác ướp lính quèn đang hớn hở vẫy tay gọi đồng đội. Tên này có vẻ rất tự hào về “sáng kiến” kỹ thuật của mình. Hắn chỉ vào chân một bức tường đá đang được xây dở, nơi có một viên đá tảng bị cập kênh, không đứng vững được.
“Ê tụi bây!” Tên xác ướp kêu lên, “Tao mới kiếm được cục đá đen này kê chân tường ngon lắm nè!”
Minh và Thành cùng quay ngoắt lại nhìn theo hướng tay chỉ của tên xác ướp.
Nằm chễm chệ dưới chân bức tường đá nặng cả tấn, bị chèn ép không thương tiếc để giữ thăng bằng cho công trình, chính là cuốn Sách Đen của Người Chết – vật phẩm quyền năng nhất nhì thế giới ngầm, thứ có thể gọi hồn và hủy diệt thế giới.
Mặt Thành đỏ gay, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Cậu lao tới như một cơn lốc, bộ đồ thủy thủ mặt trăng tung bay phấp phới.
“ĐÙ MÓA MÀY TRẢ ĐÂY!!!”
Thành hét lên, một tay nhấc bổng tảng đá lên như nhấc một cục xốp, tay kia giật phăng cuốn sách ra khỏi vị trí “kê chân”. Cậu quay sang tên xác ướp đang đứng ngơ ngác, giơ cuốn sách lên như định phang vào đầu nó.
“Đù móa!” Minh cũng cười, “tao mà không kiêng nhẫn là chẻ tụi này ra nấu mì tôm rồi.”
===
Màn đêm sa mạc buông xuống, mang theo cái lạnh thấu xương đặc trưng, nhưng tại một khu đất trống rộng lớn nằm giữa những cồn cát phía Tây Hamunaptra, không khí lại nóng hừng hực như thể có một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Rick O’Connell chỉnh lại cổ áo sơ mi, cảm thấy hơi ngột ngạt dù gió đêm đang thổi lồng lộng. Anh quay sang nhìn Evelyn, người đang cầm cuốn sổ tay với vẻ mặt háo hức pha lẫn tò mò. Bên cạnh họ, Jonathan đang lúi húi kiểm tra túi áo, đảm bảo rằng ví tiền của mình vẫn an toàn trước khi tập trung vào “sự kiện” kỳ quái này.
Ở hàng ghế “VIP” được kê bằng những tảng đá sa thạch phủ nhung đỏ, Imhotep ngồi uy nghi như một pho tượng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ dò xét. Ciri ngồi vắt vẻo trên một tảng đá cao hơn, đôi mắt quan sát mọi thứ với sự thích thú của một kẻ lữ hành xuyên không gian. Thành, vẫn trong bộ dạng Thủy thủ Mặt trăng cơ bắp cuồn cuộn, ngồi khoanh tay, cái nơ đỏ trước ngực phập phồng theo nhịp thở, lầm bầm: “Thằng cha Minh này lại bày trò gì nữa đây?”
Trước mặt họ là một sân khấu khổng lồ được dựng lên thần tốc bởi sức lao động không biết mệt mỏi của đội quân xác ướp. Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là quy mô của nó, mà là hệ thống thiết bị bao quanh. Những chiếc loa thùng to như tủ quần áo, được chế tạo thủ công nhưng tích hợp công nghệ khuếch đại âm thanh mà Minh đã “hack” từ kiến thức tương lai, kết hợp với ma thuật cộng hưởng âm thanh của cổ đại. Hệ thống đèn pha không dùng điện mà dùng những viên đá quang năng được sách Amun-Ra nạp năng lượng, sáng rực rỡ như những mặt trời thu nhỏ.
“Các vị khách quý!” Tiếng loa rè rè vang lên, giọng của một tên xác ướp (được Minh điều khiển làm MC) vọng lại, “Hãy chuẩn bị tinh thần, vì những gì các vị sắp thấy sẽ thay đổi định nghĩa về giải trí của thế giới này mãi mãi!”
Đột nhiên, tất cả đèn vụt tắt. Bóng tối bao trùm hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng bàng bạc yếu ớt.
Một âm thanh kỳ dị bắt đầu vang lên. Không phải tiếng trống trận, không phải tiếng sáo hay đàn hạc của Ai Cập cổ đại. Đó là một tiếng Cót két… kéo dài, rùng rợn, như tiếng cánh cửa địa ngục đang mở ra. Tiếp theo là tiếng bước chân nặng nề, tiếng gió hú nhân tạo được khuếch đại qua dàn loa “khủng”.
Và rồi, tiếng Bassline huyền thoại vang lên. Tùng… tùng tùng… tùng…
Thành, người đang ngồi ngáp ngắn ngáp dài, bỗng dưng bật dậy như lò xo. Cậu trố mắt nhìn về phía sân khấu, miệng há hốc đến mức quai hàm như muốn rớt xuống đất. Giai điệu này… cái nhịp điệu Funk pha lẫn Disco rùng rợn này… không thể lẫn vào đâu được.
“Móa nó!” Thành thốt lên, tay ôm trán, “Không thể nào! Nó định chơi lớn tới mức này sao?”
Trên sân khấu, một tấm màn trắng khổng lồ được căng lên. Từ phía sau tấm màn, một luồng ánh sáng cực mạnh bật lên, chiếu rọi một bóng người in hằn lên vải trắng. Đó là cái bóng của Beni – nhỏ thó, gầy gò – nhưng tư thế đứng thì không hề tầm thường. Một chân co lên, mũi giày cắm xuống đất, một tay giữ mũ phớt, tay kia để hờ hững bên hông. Cái dáng đứng nghiêng người 45 độ bất chấp trọng lực.
Dáng đứng huyền thoại của Ông hoàng nhạc Pop – Michael Jackson.
“It’s close to midnight… and something evil’s lurking in the dark…”
Giọng hát của Minh (đã được chỉnh sửa qua bộ lọc âm thanh ma thuật để nghe trong trẻo và ma mị hơn cái giọng the thé của Beni) vang lên, khớp từng nhịp với tiếng nhạc nền dồn dập.
Đồng thời, từ những đụn cát xung quanh khu vực khán giả, và từ những chiếc quan tài dựng đứng trên sân khấu, nắp hòm bật tung.
“Á á á!” Jonathan hét lên, nhảy tót lên người Rick khi thấy một bàn tay khô khốc thò lên từ dưới cát ngay cạnh chân mình.
Nhưng lũ xác ướp không tấn công. Chúng trồi lên, rũ sạch cát bụi, trang phục rách rưới bay phấp phới. Thay vì lao vào cắn xé, chúng bắt đầu… giật cục. Cái đầu ngoẹo sang một bên, vai nhô lên, chân lê lết theo một nhịp điệu đồng nhất đến đáng sợ.
Tấm màn trắng trên sân khấu được kéo toạc ra sang hai bên.
Minh xuất hiện. Hắn mặc một chiếc áo khoác da màu đỏ cam với những đường viền đen hình chữ V – chiếc áo khoác Thriller huyền thoại, được may đo cấp tốc bởi những thợ may giỏi nhất Cairo. Hắn đội chiếc mũ phớt đen, quần đen cắt ngắn lộ tất trắng.
“Under the moonlight, you see a sight that almost stops your heart…”
Minh lướt đi trên sân khấu. Không phải đi bộ, mà là Moonwalk. Hắn trượt ngược về phía sau trơn tru như thể sàn diễn được bôi mỡ, trong khi đôi chân vẫn bước tới trước.
Imhotep, vị đại tư tế quyền năng, người đã từng chứng kiến các Pharaoh lên ngôi và các triều đại sụp đổ, lúc này đang ngồi chết lặng. Đôi mắt ông mở to hết cỡ. Ông nhìn thấy ma thuật, nhưng không phải loại ma thuật trong Sách Đen hay Sách Vàng. Đây là ma thuật của sự chuyển động, của âm thanh, của sự mê hoặc thị giác.
“Hắn… hắn đang làm gì vậy?” Imhotep quay sang hỏi Thành, giọng hoang mang tột độ. “Đó là nghi thức gọi hồn sao?”
Thành cười khẩy, vỗ vai vị tư tế 3000 tuổi: “Không, cụ tổ ạ. Đó là Showbiz.”