Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
- Chương 17: 101 Chó Đốm ( Thiên Địa Thánh Hỏa Giáo Phản Công )
Chương 17: 101 Chó Đốm ( Thiên Địa Thánh Hỏa Giáo Phản Công )
Bên ngoài, Cruella vừa bước ra đến hiên nhà thì khựng lại. Ánh đèn pin của mụ quét vào bóng tối và mụ đứng hình.
Một hàng dài những bóng đen to lớn đang đứng chặn ngay cửa xe của mụ. Đó không phải là người, mà là những con chó Great Dane khổng lồ. Chúng đứng đó, uy nghi như những bức tượng thần canh cửa, bộ lông sẫm màu hòa lẫn vào màn đêm, chỉ có những hàm răng trắng ởn đang nhe ra và tiếng gầm gừ trầm đục rung chuyển cả lồng ngực.
“Lũ súc vật khốn khiếp này ở đâu ra thế?” Cruella hét lên, mụ vung chiếc túi xách đắt tiền về phía chúng. “Cút đi! Cút ngay khỏi đây!”
Nhưng bọn chó không hề nhúc nhích. Một con Great Dane đầu đàn, với vết sẹo dài trên mắt, tiến lên một bước. Nó gầm lên một tiếng vang dội, khiến Cruella giật mình lùi lại, vấp phải bậc thềm. Mụ bắt đầu hoảng loạn, những móng tay sơn đỏ quặp lấy cánh cửa.
Cùng lúc đó, bên trong dinh thự, một sự kiện không tưởng xảy ra.
Vừa khi Jasper định ra tay, tiếng cửa kính vỡ tan tành vang lên từ phía cửa sổ tầng trên. “Xoảng!”
Một bóng trắng lao xuống như một tia chớp. Đó chính là con mèo có nhúm lông mũi kỳ lạ – vị “chỉ huy” trên cổng thành khi nãy. Theo sau nó, hàng chục, rồi hàng trăm con mèo khác – từ mèo mướp, mèo mun đến mèo rừng – từ các khe hở trên mái nhà, từ các ô cửa sổ cũ nát tràn vào như một cơn lũ.
“Cái quái gì thế này?” Horace hét lên khi một con mèo mướp nhảy xổ vào mặt gã, cào cấu điên cuồng.
Jasper vung vồ định đập con mèo trắng, nhưng nó nhanh nhẹn né sang một bên rồi nhảy lên đầu gã, cắm bộ móng sắc lẹm vào da đầu gã. Căn phòng trở nên hỗn loạn tột độ. Tiếng mèo rít, tiếng người la hét, tiếng đồ đạc đổ vỡ hòa quyện vào nhau. Lũ mèo không tấn công để giết, chúng tấn công để gây nhiễu. Chúng nhảy lên vai, quấn vào chân, làm Jasper và Horace mất thăng bằng.
Con mèo trắng với bộ ria mép kỳ quặc đứng trên đỉnh tủ lò sưởi, nó kêu lên một tiếng đanh thép như đang phát lệnh. Ngay lập tức, lũ mèo tập trung tấn công vào tay của Jasper, khiến gã đánh rơi con dao và chiếc vồ xuống sàn.
“Thánh hỏa sáng tỏ
Thánh quang diệu diệu
Đệ tử bổn giáo
Meo meo meo meo”
“Meo meo meo meo!”
“Meo meo meo meo!”
Cruella, sau khi tìm cách luồn lách qua lũ chó Great Dane bằng cách ném chiếc áo choàng lông thú vào chúng để đánh lạc hướng, đã bò được vào trong chiếc xe của mình. Mụ run rẩy tra chìa khóa vào ổ, miệng không ngừng chửi thề: “Lũ chó chết tiệt! Ta sẽ lột da hết bọn mày! Ta sẽ làm thảm chùi chân từ tất cả bọn mày!”
Động cơ xe vừa nổ máy, Cruella định nhấn ga bỏ chạy thì đột nhiên, những luồng sáng xanh và đỏ rực rỡ từ phía con đường mòn quét thẳng vào kính chiếu hậu.
Niii-nooo! Niii-nooo!
Tiếng còi hú của cảnh sát xé tan màn đêm tĩnh mịch của Suffolk. Ba chiếc xe cảnh sát Rover đen trắng lao tới với tốc độ kinh hoàng, chặn đứng mọi lối thoát của chiếc xe thể thao. Cruella bị kẹt ở giữa, ánh đèn pha từ xe cảnh sát làm mụ lóa mắt.
Cảnh sát trưởng – một người đàn ông trung niên với bộ ria mép dày và ánh mắt nghiêm nghị – bước xuống xe. Ông điều chỉnh lại chiếc mũ đồng phục rồi tiến về phía Cruella, tay đặt lên bao súng.
“Bà De Vil, tôi yêu cầu bà bước ra khỏi xe và giữ bình tĩnh,” Cảnh sát trưởng nói bằng giọng trầm, đầy uy quyền.
“Các ông làm gì ở đây?” Cruella thò đầu ra cửa sổ, tóc tai rũ rượi, mặt mày lem luốc. “Tôi là nạn nhân! Tôi bị lũ chó điên tấn công ngay tại nhà mình! Các ông phải bắn chết chúng ngay!”
Cảnh sát trưởng không hề nao núng. “Chúng tôi nhận được thông báo ẩn danh về một vụ trộm cắp quy mô lớn và hiện trường tiêu thụ đồ gian. Thêm vào đó, chúng tôi có lệnh khám xét vì nghi ngờ có hành vi ngược đãi động vật và tàng trữ hàng hóa bất hợp pháp liên quan đến các vụ mất tích chó con tại London.”
“Đồ gian nào? Các ông nhầm rồi!” Cruella gào lên, mụ cố gắng đóng cửa xe nhưng một viên sĩ quan trẻ đã kịp thời chặn lại.
“Chúng ta sẽ biết ngay thôi,” Cảnh sát trưởng ra hiệu. Hai con chó nghiệp vụ béc-giê Đức to lớn được dẫn lên phía trước. Chúng sủa vang và kéo sợi dây xích về phía cửa chính của Hell Hall:
“Thiên địa trường cửu,
Nhật nguyệt dài lâu,
Quy y bổn giáo,
Gâu gâu gâu gâu”.
“Gâu gâu gâu gâu!”
“Gâu gâu gâu gâu!”
Bên trong dinh thự, cảnh tượng trông giống như một bãi chiến trường. Jasper và Horace đang quay cuồng vung vẩy những chiếc gậy gỗ để xua đuổi bầy mèo đang bao vây mình.
“Đồ mèo khốn kiếp! Cút đi!” Jasper gầm gừ, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.
Đúng lúc đó, cửa chính của căn phòng bị đá tung. Một tiếng “Rầm!” khô khốc vang lên khiến cả người lẫn mèo đều sững lại.
“CẢNH SÁT ĐÂY! GIƠ TAY LÊN VÀ KHÔNG ĐƯỢC CỬ ĐỘNG!”
Ánh đèn pin cực mạnh rọi thẳng vào mặt Jasper và Horace. Cảnh sát ập vào như một cơn lốc. Jasper đánh rơi chiếc gậy gỗ, run rẩy giơ hai tay lên quá đầu. Horace thì sợ hãi đến mức ngã ngồi xuống sàn, miệng vẫn còn lắp bắp những lời vô nghĩa.
Khi lũ mèo tản ra, để lộ hiện trường với những con dao, vồ gỗ và chiếc cũi chứa 99 con chó đốm đang run rẩy, các viên cảnh sát không khỏi rùng mình trước sự tàn độc đang được chuẩn bị diễn ra.
“Bắt lấy chúng!” Cảnh sát trưởng ra lệnh khi ông bước vào phòng, nhìn lướt qua lũ chó con rồi quay sang nhìn Jasper và Horace với vẻ khinh bỉ. “Hai anh sẽ có rất nhiều thời gian để giải thích chuyện này tại đồn.”
Cruella bị áp giải vào sau đó. Khi nhìn thấy lũ chó con vẫn còn nguyên vẹn và hai tên tay sai đã bị còng tay, mụ gào thét như một con thú bị thương. Mụ vùng vẫy khỏi tay các viên cảnh sát, móng tay cào cấu vào không khí.
“Của ta! Chúng là của ta! Bộ sưu tập của ta!”
Mụ nhìn về phía lò sưởi, nơi con mèo trắng với nhúm lông mũi kỳ lạ đang ngồi. Nó lặng lẽ nhìn mụ, rồi chậm rãi liếm láp bàn chân mình một cách thản nhiên.
“Meow!”
Khi những chiếc xe cảnh sát lăn bánh rời khỏi Hell Hall, mang theo Cruella, Jasper và Horace về phía London, bóng tối của đêm đen bắt đầu nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của buổi bình minh.
Lũ chó con được chuyển sang những chiếc xe tải ấm áp của hội bảo vệ động vật. Kitler đứng trên ban công cao nhất của dinh thự, nhìn theo đoàn xe khuất dần sau rặng cây. Nó kêu lên một tiếng dài, một tiếng kêu thanh thoát và đầy tự hào. Chiếc áo choàng lông thú đắt tiền của Cruella bị bỏ lại trên nền đất bùn, bị những dấu chân chó dẫm lên, giờ đây chẳng khác gì một miếng giẻ rách không giá trị.
===
Bình minh lên trên vùng nông thôn Suffolk không còn mang vẻ đe dọa như đêm hôm trước. Ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua lớp sương mù mỏng, sưởi ấm những đồng cỏ xanh mướt bao quanh trang trại trung tâm của RSPE (Hội Hoàng gia Bảo vệ Động vật). Những sinh vật tội nghiệp vừa thoát khỏi bàn tay tử thần của mụ Cruella được đưa về để chăm sóc và phục hồi thể trạng.
Tại gian chuồng chính, tiếng sủa non nớt vang lên như một bản giao hưởng của sự sống. Roger và Anita đứng đó, đôi mắt họ thâm quầng vì một đêm không ngủ nhưng ánh lên niềm hạnh phúc tột cùng. Pongo và Perdita, hai chú chó đốm trưởng thành, vừa được các nhân viên y tế kiểm tra xong, đã lao vút về phía chủ nhân của mình. Pongo chồm lên người Roger, liếm lấy liếm để vào mặt anh, trong khi Perdita rúc đầu vào lòng Anita, rên rỉ những tiếng yêu thương như muốn kể lại toàn bộ hành trình kinh hoàng mà chúng đã trải qua.
Nhưng cảnh tượng kỳ vĩ nhất chính là phía sau chúng: một biển những đốm đen trên nền lông trắng. Chín mươi chín chú chó con, sau khi được tắm rửa sạch sẽ và cho ăn no, đang chạy nhảy lung tung khắp gian phòng rộng lớn. Chúng quấn quýt lấy nhau, lăn lộn trên những đống rơm khô thơm mùi nắng mới.
John, quản lý trung tâm chi nhánh RSPE, bước lại gần hai vợ chồng với một tập hồ sơ trên tay. Hắn mỉm cười, vẻ điềm tĩnh của một người đã chứng kiến nhiều cuộc giải cứu, nhưng trong mắt vẫn không giấu nổi sự kinh ngạc trước số lượng chó đốm khổng lồ này.
“Thưa anh chị Radcliffe,” John hắng giọng, chỉ tay về phía đám đông náo nhiệt kia. “Nhiệm vụ của tôi là đưa những chú chó này về với chủ cũ. Chúng tôi biết anh chị bị mất 15 chú chó con. Giờ đây, giữa một rừng đốm này, liệu anh chị có thể giúp chúng tôi nhận diện lại 15 thành viên nhỏ của gia đình mình không? Những con còn lại, chúng tôi sẽ phải đăng thông báo tìm kiếm chủ nhân, hoặc đưa vào trại nhận nuôi.”
Anita nhìn xuống đôi bàn chân mình, nơi có đến năm sáu chú chó con đang thi nhau cào vào gấu váy của cô. Cô nhìn sang Roger, rồi lại nhìn về phía 99 sinh linh bé nhỏ. Đôi mắt cô hoe đỏ. Cô biết rằng trong số này có những chú chó bị bắt trộm từ các cửa hàng thú cưng, có những con bị bắt cóc từ những gia đình khác, nhưng nhìn chúng quấn quýt bên Pongo và Perdita như một bầy con thực thụ, trái tim cô thắt lại.
Cô quay sang thì thầm với chồng: “Roger, anh nhìn xem… chúng đã cùng nhau vượt qua cái chết. Pongo và Perdita đã coi tất cả là con của mình rồi. Nếu chúng ta tách chúng ra, gửi chúng vào những trại nuôi nhốt xa lạ, liệu chúng có thể hạnh phúc được không?”
Roger nhìn vợ, rồi nhìn Pongo đang cố gắng liếm láp cho một chú chó con lạ hoắc vừa bị ngã. Anh hít một hơi thật sâu, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “Em đang nghĩ điều anh đang nghĩ đúng không, Anita?”
Anita gật đầu, giọng kiên định: “Chúng ta sẽ nhận hết. Tất cả 99 đứa trẻ này. Cộng với Pongo và Perdita, chúng ta sẽ có một gia đình 101 con chó đốm.”
John há hốc mồm kinh ngạc: “Tất cả sao? Anh chị có biết chi phí để nuôi dưỡng, chăm sóc và không gian để chứa bấy nhiêu chú chó tại London là một con số khổng lồ không?”
Roger vỗ nhẹ vào túi áo khoác của mình, nơi anh đang để bản thảo của bài hát mới. “Ông biết đấy, John, mụ Cruella de Vil đã mang lại cho tôi một cảm hứng kinh khủng, nhưng cũng cực kỳ đắt giá. Bài hát tôi viết về mụ ta đang trở thành một ‘hit’ lớn trên các đài phát thanh. Tiền bản quyền đang đổ về nhiều hơn tôi tưởng. Tôi đã tính toán rồi, số tiền đó đủ để chúng ta mua một trang trại thực thụ ở vùng quê này, rời xa sự chật chội của London. Chúng ta sẽ xây dựng một ‘Dalmatian Plantation’ – một đồn điền chó đốm, nơi chúng có thể chạy nhảy tự do suốt đời.”
Đứng cạnh đó, Evelyn và Rick – cặp đôi đã hỗ trợ đắc lực trong cuộc giải cứu – lặng lẽ quan sát. Evelyn mỉm cười rạng rỡ, cô tiến lên một bước và đặt tay lên vai Anita.
“Thật là một ý tưởng tuyệt vời,” Evelyn nói, giọng cô đầy sự ngưỡng mộ. “Thực tế, RSPE đang có kế hoạch mở rộng hệ thống trang trại vệ tinh để giảm tải cho trung tâm. Thay vì anh chị phải tự đi tìm mua đất, tôi muốn đề nghị hai người hãy tiếp nhận và quản lý chính hệ thống trang trại này của RSPE. Với tình yêu động vật thuần khiết của hai người, tôi tin chắc nơi đây sẽ thành thiên đường. Về phần tôi và Rick…” Cô nhìn sang người bạn đồng hành của mình. “Chúng tôi yêu thích việc khám phá những lăng mộ cổ xưa và những bí ẩn lịch sử hơn là việc chăm sóc thú cưng hàng ngày. Công việc khảo cổ vẫy gọi chúng tôi hơn là tiếng sủa của bầy trẻ này.”
Rick ngẩng đầu lên, điều chỉnh lại gọng kính, gật đầu đồng tình với Evelyn.