Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Võ Đạo Thiên Lang

Cao Võ: Như Thế Nào Vô Địch? Mỗi Ngày Biến Cường Một Chút

Tháng 1 16, 2025
Chương 42. Tinh thần chi kiếm! Chương 41. Thấp Bà chi chiến
tay-du-nguoi-o-tren-troi-dinh-ngu-ma-giam-bao-gan-manh-len

Tây Du: Người Ở Trên Thiên Đình Ngự Mã Giám, Bạo Gan Mạnh Lên

Tháng 2 5, 2026
Chương 755: Oa Hoàng cung trong Chương 754: Oa Hoàng khiến
tan-the-my-nu-cua-ta-thi-co-quan-doan.jpg

Tận Thế: Mỹ Nữ Của Ta Thi Cơ Quân Đoàn

Tháng mười một 29, 2025
Chương 522: Hoàn thành cảm tưởng Chương 521: Đại kết cục
tu-cam-y-ve-bat-dau-vo-dich.jpg

Từ Cẩm Y Vệ Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 2 26, 2025
Chương 361. Nhất thống tam giới! Chương 360. Độc chiếm Lục Vực
hai-tac-chi-mau-sao-trat-tu.jpg

Hải Tặc Chi Mẫu Sào Trật Tự

Tháng 1 21, 2025
Chương 390. Mới đường Chương 389. Chương Yallin buông xuống
truong-sinh-tu-chieu-co-hoa-bi-su-nuong-bat-dau.jpg

Trường Sinh Từ Chiếu Cố Họa Bì Sư Nương Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 135. Trường sinh chí tôn, chứng đạo thành thần Chương 134. Phượng Tê ngô đồng, Cửu Thiên Tức Nhưỡng
tro-lai-dia-cau-lam-than-con.jpg

Trở Lại Địa Cầu Làm Thần Côn

Tháng 2 2, 2025
Chương 1870. Cuối cùng là vận mệnh Chương 1869. Ma Tà Vô Song
nguoi-o-tong-vo-bat-dau-khoi-tu-hoi-sinh.jpg

Người Ở Tống Võ, Bắt Đầu Khởi Tử Hồi Sinh

Tháng 3 31, 2025
Chương 46. Đại kết cục Chương 45. Thiên Tinh Kiếm Quyết, Nguyên Tổ Thiên Ma cái chết
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 16: 110 chó đốm ( Cối Bắt Đầu Xay )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 16: 110 chó đốm ( Cối Bắt Đầu Xay )

Jonathan bước vào, vẫn với vẻ ngoài chải chuốt thái quá, chiếc mũ phớt đội lệch và bộ vest kẻ sọc không lẫn vào đâu được. Trên vai gã, con Chihuahua Minh ngồi chễm chệ, đôi mắt lồi to tròn ẩn sau lớp kính râm đen kịt, tỏa ra một vẻ uy nghiêm đến kỳ quặc. Minh khẽ hất hàm, và Jonathan bắt đầu cất giọng, thực hiện đúng những gì “Giáo chủ” đã chỉ đạo trong đầu gã.

“Roger, người anh em,” Jonathan thong thả tiến lại gần, tay vung vẩy chiếc gậy ba toong một cách điệu nghệ. “Trước khi chúng ta đi sâu vào chuyện của 15 chú cún con và cuộc hành trình đơn độc của Pongo với Perdita, tôi có nghe thấy một tin tức rất đáng mừng. Bản tin âm nhạc sáng nay nói rằng ca khúc mới của cậu — bài hát về mụ Cruella — đang bán chạy như tôm tươi ở khắp các cửa hàng đĩa hát tại Soho.”

Roger ngẩng đầu lên, khuôn mặt phong trần hiện rõ vẻ mệt mỏi. Anh thở hắt ra một hơi dài, giọng khàn đặc: “Đúng vậy, Jonathan. Các nhà đài đang phát nó liên tục. Nhưng thành thật mà nói, đây chẳng phải là thời điểm thích hợp để ăn mừng bất cứ điều gì khi mà nhà tôi đang trống hoắc và Anita thì không thể chợp mắt.”

Jonathan nheo mắt, nụ cười trên môi gã chợt biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm trọng. Gã cúi thấp người xuống, nhìn thẳng vào mắt Roger: “Đó chính là vấn đề, Roger. Cậu đã phạm phải một sai lầm chết người khi cho phát hành ca khúc đó vào đúng lúc này. Cậu nghĩ mụ Cruella là ai? Một bà già lẩm cẩm chỉ biết diện đồ lông thú sao? Không, mụ ta là một con quỷ dữ với trí tuệ điên loạn và một đội ngũ luật sư còn khát máu hơn cả lũ cá mập ở bến cảng.”

Jonathan hắng giọng, lặp lại những lời mà Minh đã rỉ tai gã từ trước: “Nội dung bài hát của cậu chửi thẳng vào mặt mụ ta, bêu rếu mụ ta như một con quái vật. Với tính cách thù dai và điên cuồng của Cruella, mụ ta chắc chắn sẽ kiện cậu ra tòa vì tội phỉ báng và xúc phạm danh dự. Và hãy tin tôi đi, với sự dàn xếp và quyền lực của mụ ở cái London năm 1963 này, cậu có thể chỉ bị phạt hành chính, nhưng đó chưa phải là điều tệ nhất. Mụ ta sẽ yêu cầu cấm lưu hành ca khúc của cậu vĩnh viễn.”

Anita quay lại, gương mặt tái nhợt: “Ý anh là sao, Jonathan?”

“Ý tôi là,” Jonathan vung tay một cách kịch tính, “khi bản nhạc bị cấm, cậu sẽ vi phạm hợp đồng với nhà phát hành. Cậu sẽ phải hoàn trả toàn bộ số tiền bản quyền đã nhận, thậm chí là bồi thường gấp nhiều lần cho những tổn thất của họ. Cậu và Anita sẽ phá sản hoàn toàn, thậm chí là phải ra đứng đường ngay mùa đông này.”

Cả Roger và Anita đều bàng hoàng. Họ nhìn nhau trong nỗi kinh hoàng tột độ. Sự thực phũ phàng này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu họ, khiến nỗi đau mất chó càng thêm phần tê tái khi viễn cảnh mất luôn cả mái nhà đang hiện hữu ngay trước mắt.

Jonathan nhìn vẻ mặt hoảng hốt của hai người bạn, gã khẽ liếc nhìn con Chihuahua Minh đang ngồi im lìm trên bàn trà. Gã nhớ lại một câu nói cay nghiệt mà Minh đã từng nói khi họ ngồi trong dinh thự O’Connell: “Thế giới thực tế không giống như một bộ phim hoạt hình cho thiếu nhi, nơi mà cái thiện luôn thắng cái ác bằng những phép màu ngẫu nhiên. Ở đây, kẻ mạnh nắm giữ luật pháp và kẻ giàu định nghĩa sự thật”.

“Bình tĩnh nào, các bạn tôi,” Jonathan đổi giọng, nhẹ nhàng trấn an. “Để cho kịch bản tồi tệ đó không xảy ra, chúng ta chỉ cần một thứ duy nhất: Biến những lời lẽ trong bài hát của cậu thành sự thật. Một ca khúc phản ánh thực tế thì không thể bị coi là phỉ báng. Nếu mụ Cruella thực sự là một con quỷ bắt cóc chó con để lột da, thì bài hát của cậu chính là một lời cảnh báo cho công chúng, là một hành động chính nghĩa.”

Roger nhíu mày: “Nhưng làm sao chúng ta chứng minh được điều đó? Cảnh sát nói họ không tìm thấy dấu vết nào.”

Jonathan khà giọng, nháy mắt với con Chihuahua. “Đó là lý do tôi có mặt ở đây. Tôi hỏi thật, hai con chó đốm lớn nhà cậu, Pongo và Perdita, chúng đã đi đâu rồi?”

Roger thở dài: “Chúng đã bỏ đi từ mấy hôm nay. Tôi đồ rằng chúng không thể ngồi yên nhìn con mình bị bắt đi nên đã tự mình đi tìm.”

“Chính xác,” Jonathan vỗ tay cái bộp. “Mạng lưới tình báo của RSPE đã bắt được thông tin về chúng. Hiện tại, hai ‘vị phụ huynh’ dũng cảm đó đang tiến thẳng về phía lâu đài Hell Hall — dinh thự cũ kỹ và đầy ám khí của mụ Cruella ở vùng ngoại ô. Có vẻ như chúng đang có ý định một mình đột nhập vào hang cọp để giải cứu lũ trẻ.”

Anita kêu lên một tiếng lo lắng, đôi tay cô siết chặt lấy chiếc khăn choàng: “Chúa ơi, lâu đài đó rất nguy hiểm. Nếu mụ ta bắt được cả Pongo và Perdita thì sao?”

Jonathan nghiêm mặt lại, lắc đầu: “Điều đó chưa phải là cái tệ nhất, Anita. Điều ngu ngốc nhất là nếu chúng thực sự giải cứu thành công lũ cún con theo cách đó. Việc đưa lũ trẻ ra khỏi hiện trường gây án trước khi công lý can thiệp sẽ gián tiếp giúp mụ Cruella thoát tội hoàn toàn. Mụ ta chỉ cần tiêu hủy mọi bằng chứng còn lại và khẳng định rằng mụ ta chẳng biết gì cả. Sẽ không ai đi tin lời của hai con chó, vì đơn giản là chúng không biết nói trước tòa như quý ngài ở đây.”

Roger đứng phắt dậy, vớ lấy chiếc áo khoác da: “Tôi không thể ngồi yên được nữa. Tôi phải lên đường ngay lập tức để ngăn chúng lại hoặc ít nhất là giúp một tay!”

“Ngồi xuống, Roger!” Jonathan giơ tay ngăn lại, “Cậu định làm gì? Cưỡi con xe cà tàng của cậu xông vào một dinh thự kiên cố sao? Khi tôi đến đây để thông báo cho các cậu, thì tổ chức RSPE của chúng tôi đã sắp xếp mọi thứ cần thiết rồi. Chúng tôi không bao giờ để kịch bản của mình bị hỏng vì những hành động bộc phát.”

Anita nhìn Jonathan với vẻ nghi hoặc: “Các anh đã sắp xếp gì? Thuê một đội đặc nhiệm đột nhập sao?”

Jonathan cười lớn, một điệu cười đầy vẻ tinh quái của một kẻ hiểu rõ cách vận hành của xã hội: “Không, Anita. Đột nhập và giải cứu chỉ là cách làm của những kẻ nghiệp dư hay trong các câu chuyện cổ tích. Người trưởng thành, nhất là những người trưởng thành có vàng và quyền lực trong tay như chúng tôi, cần một giải pháp thực tế hơn: Chúng tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Báo cảnh sát?” Roger ngẩn người. “Nhưng họ đã nói là không đủ bằng chứng mà?”

“Họ không đủ bằng chứng vì trước đó họ chưa được ‘chỉ dẫn’ đúng cách,” Jonathan nháy mắt. “Ngay lúc này, các nhân viên của RSPE và mạng lưới tình báo đang bí mật vây quanh Hell Hall. Chúng tôi không chỉ theo dõi lũ chó, mà còn đang thiết lập một hiện trường bắt quả tang hoàn hảo. Khi cảnh sát ập vào, mụ Cruella sẽ bị bắt ngay tại trận cùng với 15 chú chó của cậu và cả 84 con chó đốm khác mà mụ đã thu gom từ khắp nơi. Đó không còn là phỉ báng nữa, Roger. Đó là công lý được thực thi bằng phương pháp chuyên nghiệp nhất.”

Minh khẽ sủa một tiếng “Gâu” đanh gọn, như một lời chốt hạ cho toàn bộ kế hoạch. Jonathan vỗ vỗ vai Roger: “Cứ yên tâm ở đây và chuẩn bị viết tiếp một bản tình ca về sự trở về đi. Phần còn lại, hãy để những ‘nhân viên’ của Thiên Địa Gâu Gâu Giáo xử lý .”

===

Bầu trời Suffolk đêm nay không có lấy một ngôi sao. Những dải sương mù dày đặc và lạnh lẽo từ Biển Bắc tràn vào, ôm trọn lấy những cánh đồng hoang vu và những rặng cây trụi lá, khiến khung cảnh trông giống như một bức tranh than chì dang dở. Trong sự tĩnh lặng của vùng nông thôn ấy, tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe thể thao màu đỏ đen của Cruella de Vil xé toạc không gian, nghe như tiếng gào thét của một con quái vật đang lên cơn khát máu.

Chiếc xe lao vun vút trên con đường mòn gồ ghề dẫn lối vào Hell Hall – cái tên gợi nhắc đến sự nguyền rủa và cái chết. Khi ánh đèn pha quét qua cổng dinh thự bằng sắt hoen gỉ, một bóng hình nhỏ bé hiện ra. Đó là một con mèo trắng với dáng vẻ kỳ lạ, đang ngồi chễm chệ trên đỉnh cột trụ bằng đá cũ kỹ. Dưới ánh sáng vàng vọt, nhúm lông đen ngay dưới mũi nó trông giống hệt một bộ ria mép ngắn củn, vuông vức – một đặc điểm quái đản khiến bất cứ ai nhìn vào phì cười. Con mèo không hề nao núng trước luồng sáng chói lòa, đôi mắt xanh của nó lóe lên tia nhìn sắc sảo, như thể nó không phải là một con vật bình thường, mà là một vị chỉ huy đang quan sát kẻ thù tiến vào bẫy.

Cruella rít phanh một tiếng chói tai, bụi đất bay mù mịt. Mụ không thèm liếc nhìn con mèo lấy một cái, đẩy cửa xe bước xuống với đôi giày cao gót nện thình thịch trên nền đá.

Cánh cửa gỗ nặng nề của Hell Hall bị đẩy tung. Cruella bước vào, chiếc áo choàng bằng lông thú cồng kềnh của mụ quét trên sàn nhà đầy bụi bặm. Mùi ẩm mốc, mùi tro tàn từ lò sưởi cũ và mùi hôi hám của sự bỏ hoang bao trùm khắp sảnh chính.

“Jasper! Horace!” Mụ gào lên, giọng nói sắc lẹm như tiếng kim loại cào trên kính. “Hai thằng ngu đâu rồi?”

Từ trong bóng tối của căn bếp, hai gã tay sai hiện ra. Jasper gầy nhom, cao nghêu với khuôn mặt dài ngoằng và đôi mắt láo liên; còn Horace thì lùn tịt, béo múp, tay đang cầm một ổ bánh mì nhai dở. Cả hai trông run rẩy và mệt mỏi dưới ánh đèn dầu leo lét.

“Chào bà chủ, bà về sớm thế…” Jasper ấp úng.

Cruella không để hắn dứt lời. Mụ lao đến, túm lấy cổ áo hắn, đôi mắt mở trừng trừng đầy vẻ điên dại. “Lột da chúng nó! Ngay bây giờ! Ta muốn bộ sưu tập của ta phải hoàn tất trước khi bình minh ló rạng!”

Horace nuốt chửng miếng bánh mì, lắp bắp: “Nhưng… nhưng bà Cruella, chúng còn nhỏ quá. Lông của chúng vẫn chưa đủ dày, lột lúc này thì… phí lắm. Đợi thêm vài tháng nữa, khi chúng lớn hơn một chút, chúng ta sẽ có những tấm da thượng hạng…”

“Câm mồm!” Cruella gầm lên, vung tay tát thẳng vào mặt Horace khiến gã lảo đảo. “Đồ óc lợn! Bọn cảnh sát đang lùng sục ngoài kia. Chúng đã bắt đầu nghi ngờ từ những hiệu đồ cũ ở London. Nếu chúng ta không phi tang bằng chứng và biến những con chó này thành những chiếc áo khoác sang trọng ngay đêm nay, tất cả chúng ta sẽ rục xương trong tù! Làm ngay! Không được chậm trễ một giây nào nữa!”

Mụ quay lưng lại, tà áo choàng bay phấp phới khi mụ sải bước ra phía cửa chính để kiểm tra xem có ai bám theo không. Bóng mụ trải dài trên sàn nhà, trông như một con nhện khổng lồ đang giăng bẫy.

Bên trong căn phòng khách tồi tàn, nơi 99 con chó đốm nhỏ đang run rẩy co cụm vào nhau trong một chiếc cũi sắt lớn, Jasper và Horace nhìn nhau với vẻ mặt tái mét. Tiếng rên rỉ khe khẽ của lũ chó con vang lên, những đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn hai gã đồ tể với vẻ sợ hãi tột cùng.

Jasper nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, rút ra một con dao găm sắc lẹm và một chiếc vồ gỗ nặng trịch. “Mụ ta điên thật rồi, Horace. Nhưng mụ nói đúng, cảnh sát đang bao vây vùng này. Chúng ta phải giải quyết nhanh thôi.”

Gã liếm môi, đôi mắt lóe lên sự tàn nhẫn của một kẻ cùng đường. “Nghe này, kế hoạch thế này: Mày giữ chân chúng nó, từng con một. Tao sẽ dùng cái vồ này đập mạnh vào đầu – một phát thôi là xong đời, không tiếng động. Sau đó mày phụ tao lột lông. Chúng ta sẽ làm thật sạch, cuốn vào bao tải rồi ném xuống hầm.”

Horace run rẩy cầm lấy chiếc bao tải rỗng. “Tao… tao không thích làm việc này với mấy con chó nhỏ thế này. Nhưng thôi, mạng của mình quan trọng hơn.”

Gã bước lại gần cũi sắt, bàn tay to béo bẩn thỉu thọc vào trong. Lũ chó con hoảng sợ tản ra, tiếng sủa non nớt vang lên yếu ớt. Đúng lúc Jasper giơ chiếc vồ lên cao, chuẩn bị giáng xuống con chó con đầu tiên…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-dao-dan-ton.jpg
Thần Đạo Đan Tôn
Tháng 1 27, 2025
tu-la-trang-toan-bo-trien-khai-cac-giao-hoa-deu-nghi-chien-luoc-ta.jpg
Tu La Tràng Toàn Bộ Triển Khai! Các Giáo Hoa Đều Nghĩ Chiến Lược Ta
Tháng 1 10, 2026
ta-tai-dai-minh-buon-ban-canh-ga.jpg
Ta Tại Đại Minh Buôn Bán Canh Gà
Tháng 3 9, 2025
ta-o-comic-lam-aquaman
Ta Ở Comic Làm Aquaman
Tháng 12 30, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP