Chương 15: The Witcher (Lời Tiên Tri)
Cỗ máy bắt đầu rền rĩ, một âm thanh tần số thấp khiến lồng ngực Yennefer thắt lại. Vilgefortz đổ một thứ dung dịch màu xanh lục sủi bọt vào ống dẫn truyền thẳng vào tĩnh mạch cô. Ngay lập tức, thế giới của Yennefer vỡ vụn thành những mảnh kính sắc nhọn. Không phải là nỗi đau thể xác đơn thuần, mà là sự xâm nhập thô bạo vào chính linh hồn.
“Để tìm thấy một kẻ trốn chạy giỏi như Ciri, phép thuật định vị thông thường là vô dụng,” Vilgefortz nói, giọng hắn vang vọng như từ một nơi xa xăm, trong khi tay hắn điều chỉnh các van áp suất ma thuật. “Ta cần một chiếc la bàn sống. Một ma trận cảm xúc. Ta cần một người yêu thương con bé đến mức tâm trí họ luôn vô thức hướng về nó. Và cô, Yennefer thân mến, là ứng viên hoàn hảo.”
Hắn cúi xuống, khuôn mặt biến dạng ghé sát vào cô, thì thầm những bí mật đen tối của lịch sử. Hắn nói về Lara Dorren, về Dòng Máu Cổ Xưa, và cái cách mà định mệnh đã nhào nặn ra Ciri như một vật chứa hoàn hảo cho nguồn sức mạnh hủy diệt thế giới.
“Ta không chỉ muốn sức mạnh của nó,” Vilgefortz thú nhận, ánh mắt hắn cháy lên ngọn lửa tham vọng điên cuồng. “Ta muốn chiết xuất nó. Ta muốn cái gien đặc biệt đó. Ta sẽ mổ xẻ nó, tách từng thớ thịt, từng giọt tủy để chiếm lấy di sản của Lara Dorren.”
“Không…” Yennefer rên rỉ, cố gắng dựng lên những bức tường tâm trí, nhưng thứ thuốc độc dược đang bào mòn ý chí cô.
Thấy Yennefer vẫn ngoan cố che giấu hình ảnh của Ciri trong tâm trí, Vilgefortz thở dài, vẻ thất vọng giả tạo hiện lên trên nửa khuôn mặt còn nguyên vẹn. Hắn ra hiệu cho Rience. Tên sát thủ bước tới, trên tay cầm một bộ dụng cụ tra tấn bằng kim loại lạnh lẽo – những chiếc kẹp ốc vít dùng để nghiền nát các ngón tay.
Vilgefortz nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn tột độ:
“Đôi lúc, có những tình huống ngang ngược đến mức cả phép thuật, thần dược và thuốc phiện cũng không thể thay thế được cho sự đau đớn truyền thống. Đừng ép ta phải làm vậy. Địa điểm.”
Yennefer ngước nhìn hắn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi mắt tím rực lửa căm hờn. Cô phun một ngụm máu lẫn nước bọt về phía hắn.
“Xuống địa ngục đi, Vilgefortz!”
Đó là câu trả lời duy nhất của cô. Một lời khẳng định đanh thép cho lòng trung thành và tình mẫu tử thiêng liêng mà cô dành cho đứa con gái nuôi.
Vilgefortz gật đầu nhẹ. Rience mỉm cười man rợ và bắt đầu vặn ốc vít.
Tiếng xương gãy vụn hòa lẫn với tiếng thét xé lòng của Yennefer vang vọng khắp căn phòng đá. Cơn đau vượt quá ngưỡng chịu đựng của con người. Ý chí sắt đá của nữ pháp sư bắt đầu nứt vỡ. Trong cơn mê sảng tột cùng, khi tâm trí cô tìm kiếm một điểm tựa để bám víu, để cầu cứu, cô đã không nghĩ đến Ciri – vì bản năng bảo vệ con bé quá lớn. Thay vào đó, trái tim cô gào thét tên một người khác. Một người mà cô yêu bằng cả sinh mạng, một người mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.
Trên quả cầu pha lê kết nối với tâm trí Yennefer, hình ảnh hiện lên không phải là cô bé tóc xám, mà là một gã đàn ông tóc trắng với hai thanh kiếm sau lưng.
Vilgefortz nhíu mày, ra lệnh dừng tay. Hắn nhìn chằm chằm vào hình ảnh đang hiện rõ dần. Geralt xứ Rivia. Gã Witcher đang đi cùng một nhóm người kỳ lạ: một hiệp sĩ đội mũ trụ có cánh chim săn mồi – Cahir, gã thi sĩ lòe loẹt Dandelion, và một nữ cung thủ.
Vilgefortz bật cười, một tiếng cười khan đầy ngạc nhiên và mỉa mai. Hắn quay sang nhìn Yennefer, người đang lịm đi vì đau đớn trên ghế.
“Ta muốn Cirilla và cô ta đã giao cho ta gã witcher. Cô ta không có ma trận cảm xúc với đứa con gái, nhưng vào giây phút yếu ớt đã đưa ra ma trận với Geralt. Ta đã không tin rằng cô ta có cảm xúc mãnh liệt với hắn đến vậy…”
Hắn phủi tay áo, quay lưng lại với Yennefer và bắt đầu ra lệnh cho đám tay sai đang chờ đợi trong bóng tối.
“Schirrú,” hắn gọi tên gã bán yêu với đôi mắt mèo độc địa. “Ngươi có việc rồi đây. Tìm gã Witcher. Giết hắn. Và mang cái mề đay sói về cho ta.”
Sau đó, hắn quay sang Rience, kẻ đang lau vết máu của Yennefer dính trên tay mình.
“Còn ngươi, Rience. Đến gặp Vattier de Rideaux. Chúng ta cần lợi dụng mạng lưới điệp viên của Nilfgaard. Và hãy để mắt đến Stefan Skellen và gã thợ săn tiền thưởng Leo Bonhart. Nếu chúng tìm thấy con bé trước ta… hãy đảm bảo chúng không sống để kể lại câu chuyện.”
===
Bầu trời phía trên Angren xám xịt màu chì, nặng trĩu như muốn sập xuống đầu những kẻ lữ hành. Nhóm của Geralt di chuyển qua những con đường mòn lầy lội, nơi ranh giới giữa đất và nước bị xóa nhòa bởi máu và bùn. Chiến tranh đã cày nát vùng đất này. Dọc đường đi, những cái xác bị tra tấn dã man treo lủng lẳng trên những cành cây khô khốc, là lời cảnh báo tàn bạo của các phe phái đang giằng xé nhau từng tấc đất. Tiếng vó ngựa của các đạo quân di chuyển liên tục vọng lại từ xa, buộc cả nhóm phải luôn cảnh giác, lẩn khuất trong những bụi rậm ven đường.
Giữa cái không khí ngột ngạt của tử khí, một âm thanh quen thuộc vang lên, lạc điệu hoàn toàn với khung cảnh xung quanh: tiếng chửi thề rộn rã và tiếng đập bài chan chát xuống mặt gỗ.
Geralt ra hiệu cho mọi người dừng lại. Trước mặt họ, bên cạnh một đống lửa trại được che chắn kỹ lưỡng, là Zoltan Chivay và nhóm người lùn. Họ đang say sưa với ván bài “Screwed” la hét và văng tục như thể thế giới xung quanh vẫn bình yên vô sự. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, Geralt nhận ra sự thiếu vắng của một thành viên.
“Caleb Stratton đâu rồi?” Geralt hỏi sau những cái bắt tay chào hỏi nồng nhiệt nhưng vội vã.
Nụ cười trên môi Zoltan tắt ngấm. Gã người lùn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, ánh mắt tối sầm lại. “Chết rồi. Lũ chó đẻ Nilfgaard đã phục kích chúng ta ở sông Ina. Hắn không qua khỏi.”
Không khí chùng xuống trong giây lát. Nhưng Zoltan, với bản tính kiên cường của tộc người lùn, nhanh chóng xua tay. Gã chỉ về phía sau xe ngựa, nơi có hai người phụ nữ tị nạn đang ôm chặt những đứa trẻ, và một cô gái trẻ ngồi co ro ở góc xa, đôi mắt thất thần nhìn vào hư không.
“Chúng ta vớt được họ trên đường,” Zoltan giải thích. “Đám tị nạn tội nghiệp.”
Geralt nhận ra cô gái trẻ kia. Đó chính là người mà họ từng thấy bị một gã linh mục điên cuồng trói vào xe và định thiêu sống vì cho rằng cô là phù thủy. Dù đã được cứu, nhưng đôi bàn tay của cô đã bị bỏng nặng, những vết thương sưng tấy và nhiễm trùng trông thật đau đớn.
Regis, với phong thái điềm tĩnh thường thấy, lặng lẽ tiến lại gần cô gái. “Tôi có thể giúp,” ông nói nhẹ nhàng, mở túi thuốc mang theo bên mình. Mùi thảo dược hăng hắc tỏa ra, lấn át đi mùi bùn lầy.
Cô gái rụt người lại vì sợ hãi, nhưng ánh mắt hiền từ của vị “thầy thuốc” đã trấn an cô. Khi Regis nhẹ nhàng bôi thứ thuốc mỡ mát lạnh lên những vết bỏng rộp, cơ thể cô gái bỗng nhiên cứng đờ lại. Đôi mắt cô đảo ngược lên trên, chỉ còn lại tròng trắng dã, và hơi thở trở nên dồn dập, khò khè như tiếng gió rít qua khe cửa.
Mọi người xung quanh nín thở. Regis ngừng tay, chăm chú quan sát.
Cô gái bắt đầu nói, nhưng không phải bằng giọng nói run rẩy, sợ sệt của mình. Đó là một âm thanh vang vọng, trầm đục, như thể phát ra từ một hầm mộ sâu thẳm dưới lòng đất, mang theo sức nặng của định mệnh.
“Kẻ làm đổ máu, và kẻ đi uống máu, sẽ trả giá bằng máu. Trong ba ngày nữa, một người sẽ chết trong một người, và trong mỗi người sẽ chết đi một ít…”
Cả nhóm người lùn ngừng chơi bài. Geralt nắm chặt chuôi kiếm, cảm nhận được luồng ma lực hỗn loạn đang tuôn trào xung quanh cô gái. Cô gái rướn người lên, như đang cố nhìn xuyên qua màn sương mù của tương lai, xuyên qua không gian và thời gian để thấy một nơi xa xôi nào đó.
“…Sương mù. Một tòa tháp giữa làn sương. Đây là Tháp Nhạn… trên một cái hồ, bao phủ bởi băng giá.”
Lời tiên tri dứt, cô gái rùng mình mạnh một cái rồi ngã gục xuống, mê man bất tỉnh.
Sự im lặng bao trùm lấy khu trại. Chỉ còn tiếng củi nổ lách tách trong đống lửa. Geralt nhìn chằm chằm vào cô gái, rồi nhìn sang Cahir và Regis. “Tháp Nhạn,” anh lẩm bẩm, cái tên gợi lên một dự cảm chẳng lành. Đó là nơi Ciri đang hướng đến, hay là nơi cô bé sẽ gặp nạn? Và “kẻ đi uống máu” mà lời tiên tri nhắc đến, liệu có phải là ám chỉ Regis, hay một thế lực đen tối nào khác đang chực chờ nuốt chửng họ?
Trong bóng tối của rừng già Angren, lời tiên tri lơ lửng như một lưỡi gươm Damocles, báo hiệu rằng con đường phía trước không chỉ có máu của kẻ thù, mà còn có cả sự hy sinh của chính những người bạn đồng hành.
===
Cầu bình luận, cầu đề cử, cầu cất giữ. Đừng nuôi truyện, nuôi nuôi liền phát hiện truyện cmn chết a!