Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hao-mon-an-hon-cao-lanh-chu-no.jpg

Hào Môn Ẩn Hôn: Cao Lãnh Chủ Nợ

Tháng 1 23, 2025
Chương 347. Xong xuôi thiên Chương 346. Phiên ngoại ―― cố nam vui mừng ngoài ý muốn 9
nu-ton-co-duyen-cua-ta-moi-tuan-doi-moi.jpg

Nữ Tôn: Cơ Duyên Của Ta Mỗi Tuần Đổi Mới

Tháng 2 4, 2026
Chương 111: Ở chung Chương 110: Hai nữ nhân đánh nhau!
cai-nay-the-than-nhan-vat-phan-dien-ta-duong-dinh.jpg

Cái Này Thế Thân Nhân Vật Phản Diện Ta Đương Định

Tháng mười một 26, 2025
Chương 126 Cửu Châu cộng chủ ( Đại kết cục ) (2) Chương 126 Cửu Châu cộng chủ ( Đại kết cục ) (1)
cuoi-cung-quy-tro-choi-bat-dau-doc-tam-ca-nha-muon-giet-ta

Chung Quỷ Trò Chơi: Bắt Đầu Đọc Tâm, Cả Nhà Muốn Giết Ta

Tháng 12 14, 2025
Chương 1039: Chính thức bắt đầu bổ văn 121 ( 2 ) Chương 1038: Chính thức bắt đầu bổ văn 121 ( 1 )
dai-minh-cho-lao-chu-doan-menh-con-cua-nguoi-phai-chet.jpg

Đại Minh: Cho Lão Chu Đoán Mệnh, Con Của Ngươi Phải Chết

Tháng 1 10, 2026
Chương 368: Giang Nam thu thuế Chương 367: Phản ứng hoá học
bang-hoa-pha-hoai-than.jpg

Băng Hỏa Phá Hoại Thần

Tháng 4 5, 2025
Chương 697. Thời đại mới Chương 696. Huy hoàng nhất mặt trời mọc
xoat-douyin-bao-ban-thuong-bat-dau-mot-co-ferrari.jpg

Xoát Douyin Bạo Ban Thưởng, Bắt Đầu Một Cỗ Ferrari

Tháng 2 6, 2026
Chương 385 Phố Wall nhật báo bài tin tức. Chương 384 phát 1000 vạn Mĩ kim tiền thưởng.
tu-tien-ta-co-the-hop-thanh-van-vat.jpg

Tu Tiên, Ta Có Thể Hợp Thành Vạn Vật

Tháng 2 1, 2026
Chương 122: trúc nhện Chương 121: « Thiên Trúc Tạo Vật Pháp »
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 15: The Mummy ( Ngư Ông Đắc Lợi )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 15: The Mummy ( Ngư Ông Đắc Lợi )

Tại một góc khuất an toàn, cách xa đại sảnh đẫm máu.

Cả nhóm dừng lại để thở. Tiếng súng và tiếng la hét vọng lại từ xa khiến ai nấy đều rùng mình.

Ciri tra kiếm vào vỏ, nhíu mày nhìn Minh: “Tại sao chúng ta lại bỏ chạy? Với sức mạnh của tôi, của Thành và súng đạn của Rick, chúng ta hoàn toàn có thể tiêu diệt Imhotep ngay tại chỗ và khống chế đám người Mỹ. Việc bỏ đi như vậy… không giống phong cách của một chiến binh.”

Minh dựa lưng vào tường, khoanh tay cười nhạt: “Gái à gái, em dũng cảm thì có thừa, nhưng đôi khi phải dùng cái đầu lạnh một chút. Giờ không nhân cơ hội chạy thì chờ khi nào?”

Hắn chỉ tay về phía tiếng súng vọng lại: “Bên mình hỏa lực yếu hơn bọn Mỹ. Đám đó có súng tiểu liên, có lựu đạn. Nếu chúng ta đứng đó giằng co, đạn lạc tên bay, ai dám chắc Rick hay Evelyn không dính đạn? Hơn nữa, Imhotep lúc đó đang điên tiết, hắn sẽ tấn công bất cứ ai. Chi bằng để ‘chó cắn chó’ chúng ta ngư ông đắc lợi.”

Thành đứng bên cạnh, mặt cúi gằm xuống, tay nắm chặt cuốn Sách Vàng. Gã lí nhí lên tiếng, giọng đầy day dứt: “Nhưng anh Minh…”

Minh quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo cắt ngang lời Thành: “Mày im.”

Không khí chùng xuống đáng sợ. Minh bay tới trước mặt Thành, giọng hạ thấp nhưng đầy uy lực: “Nghe đây Thành. Đây không phải là game, không có nút ‘Respawn’ cho mày hay cho Rick đâu. Bọn Mỹ đó, vừa nãy chúng nó chĩa súng vào đầu mày, đòi cướp công sức của mày, mày quên rồi à?”

Thành im bặt, không cãi được câu nào. Gã biết Minh nói đúng về mặt lý trí, nhưng lương tâm gã vẫn cắn rứt.

Tiếng súng và tiếng hét phía xa dần lắng xuống. Sự im lặng chết chóc bao trùm trở lại.

Minh thở hắt ra, vẻ mặt giãn ra đôi chút: “Được rồi, xong phim rồi đấy. Giờ để tao đi thám thính xem tình hình thế nào.”

Hắn thoát ra khỏi Jonathan, bay xuyên qua trần hầm mộ, lướt nhanh về phía đại sảnh.

Cảnh tượng trước mắt đúng như Minh dự đoán. Ba cái xác khô quắt nằm chỏng chơ trên sàn. Đám người Mỹ còn sống đã chạy mất dạng. Và đứng giữa đại sảnh là Imhotep – giờ đây đã hoàn toàn là một con người bằng xương bằng thịt. Hắn đang khoác lên mình một chiếc áo choàng lấy từ xác của đám người Mỹ, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt sắc sảo và đầy quyền uy. Không còn vẻ thảm hại, tự kỷ lúc nãy nữa.

“Ngon lành,” Minh lẩm bẩm. “Giờ mới là lúc nói chuyện phải quấy.”

Hắn quay lại chỗ nhóm bạn, vẫy tay: “An toàn rồi. Lên sàn diễn thôi các tình yêu.”

Cả nhóm rón rén quay lại đại sảnh. Minh nhìn Jonathan đang đứng nép sau lưng Rick, cười hề hề: “Ông anh, cho mượn cái xác tí nhé. Hứa trả nguyên vẹn.”

“Khoan, đừng…” Jonathan chưa kịp phản đối thì “Bụp!” mắt hắn lại trợn ngược lên. Minh lại nhập xác thành công.

Jonathan (Minh) chỉnh đốn trang phục, vuốt tóc, rồi đĩnh đạc bước ra ánh sáng, dẫn đầu cả nhóm.

Imhotep đang đứng quay lưng lại, nghe tiếng bước chân liền xoay người. Đôi mắt hắn quét qua cả nhóm, rồi dừng lại ở Evelyn.

Trong ánh đuốc chập chờn, vẻ đẹp cổ điển của Evelyn khiến Imhotep ngẩn ngơ. Ký ức 3000 năm trước ùa về.

“Anck-Su-Namun?” Hắn thốt lên, giọng trầm khàn đầy cảm xúc. Hắn bước tới một bước, đưa tay ra như muốn chạm vào người tình trong mộng.

Minh (trong xác Jonathan) đứng chắn trước mặt Evelyn, tặc lưỡi lắc đầu ngán ngẩm: “Trời má, lại nữa. Mày bị lé hay gì. Con này là Nefertiri, đếch phải Anck-Su-Namun, không phải côcon bồ thích mặc đồ lưới của mày đâu.”

Imhotep khựng lại, đôi mày rậm nhíu chặt. Hắn nhìn kỹ Minh, rồi nhìn sang Thành. Ánh mắt hắn dừng lại ở hai cuốn sách.

Sách Vàng Amun-Ra trên tay Thành.

Sách Đen của Người Chết trên tay Minh.

Ký ức kinh hoàng về 6 lần bị “giết đi sống lại” cách đây ít phút ùa về như thác lũ. Cảm giác bị tước đoạt sức mạnh, bị đâm xuyên tim, bị chết trong tức tưởi khiến Imhotep – dù giờ đã đầy đủ sức mạnh – cũng phải rùng mình kiêng kỵ. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt dao động.

Hắn không muốn dây dưa với đám “quái thai” này nữa. Hắn cần tìm Anck-Su-Namun, hắn cần hồi sinh cô ấy, chứ không phải đánh nhau với một đám cầm “tool hack” trong tay.

Cơ thể Imhotep bắt đầu tan rã, biến thành một cơn lốc xoáy cát nhỏ, định bay đi.

“Ê ê, anh trai!” Minh hô lớn, giọng điệu vẫn tưng tửng nhưng chứa đầy hàm ý đe dọa. “Anh mà bỏ đi bây giờ, anh đoán xem tụi này sẽ làm gì với cái xác ướp của Anck-Su-Namun?”

Cơn lốc cát khựng lại giữa không trung. Gió ngừng thổi. Cát tụ lại, và Imhotep hiện hình trở lại. Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì giận dữ, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Minh.

“Mày… mày dám?” Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng cả hầm mộ. “Mày muốn gì?”

Minh cười nhạt, vỗ vỗ vào bìa cuốn Sách Đen đen bóng trên tay:

“Đấy, phải thế chứ. Đừng có hở tí là biến hình bỏ chạy, mất phong thái Đại Tư Tế lắm.”

Hắn chỉ tay vào một tảng đá phẳng gần đó, rồi làm động tác mời mọc rất lịch sự:

“Ngồi xuống đi ông anh. Ăn miếng bánh, uống miếng nước, rồi từ từ nói chuyện. Tao có một đề nghị mà mày không thể từ chối đâu. Liên quan đến việc hồi sinh con bồ của mày đấy.”

===

===

Minh cầm cuốn Sách Đen của Người Chết trên tay, cảm nhận sức nặng trĩu của tri thức và quyền năng hắc ám, rồi quay sang nhìn Thành. Gã khổng lồ cơ bắp này đang cầm cuốn Sách Vàng Amun-Ra bằng một tay, tay kia vẫn còn đang gãi đầu gãi tai.

“Này,” Minh ném cuốn Sách Đen về phía Thành. “Mày giữ cái này đi. Hai tay hai tạ cho nó cân bằng.”

Thành luống cuống đón lấy cuốn sách đen sì, nặng trịch. Gã ướm thử, một tay Sách Vàng chói lọi, một tay Sách Đen u ám. Trông gã bây giờ như một vị thần cai quản tri thức, nhưng lại mang dáng dấp của một vận động viên thể hình đang tập tạ tay.

“Có lý,” Thành gật gù, siết chặt hai cuốn sách, bắp tay cuồn cuộn nổi lên như những con trăn khổng lồ dưới lớp da. “Cầm thế này đầm tay phết, cảm giác đấm ai cũng tự tin hơn hẳn.”

Minh hài lòng gật đầu, rồi quay lại phía Imhotep, kẻ đang nhìn chằm chằm vào hai cuốn sách với ánh mắt vừa thèm thuồng vừa kiêng kỵ.

“Được rồi, ông anh,” Minh vỗ tay cái bốp, kéo sự chú ý của Imhotep về phía mình. “Vào việc chính nhé. Tao có một tin vui và một tin buồn cho mày. Theo quy trình chuẩn của mấy bộ phim drama thì mày muốn nghe tin nào trước?”

Imhotep nhíu mày, cái đầu trọc lóc bóng loáng phản chiếu ánh lửa. Hắn không hiểu “drama” là cái gì, nhưng hắn hiểu khái niệm tin vui và tin buồn. Sau vài giây cân nhắc, hắn khàn giọng đáp:

“Mày muốn nói cái gì? Đừng có vòng vo.”

Minh tặc lưỡi, lắc đầu ngao ngán. Hắn quay sang nhìn Ciri đang đứng dựa tường, than thở: “Đúng là người cổ đại, tư duy tuyến tính quá, đếch hiểu gì về nghệ thuật nói chuyện ‘xà lơ’ cả. Chán thật sự.”

Quay lại với Imhotep, Minh giơ một ngón tay lên: “Tin vui trước nhé. Anck-Su-Namun, con ghệ yêu dấu mà mày sẵn sàng bán cả linh hồn để hồi sinh ấy, nó đã đầu thai rồi. Mày không cần phải lặn lội đi tìm xác ướp hay hiến tế ai cả, định mệnh đã sắp đặt rồi, nó sẽ tự tìm đến mày thôi.”

Đôi mắt của Imhotep sáng rực lên. Sự hung tàn và lạnh lẽo biến mất, thay vào đó là niềm hy vọng mãnh liệt của một kẻ si tình ngàn năm. Hắn chồm dậy, giọng run run: “Thật sao? Nàng ấy… nàng ấy đang ở đâu? Nàng ấy sẽ đến đây ư?”

“Từ từ, bình tĩnh, chưa hết đâu,” Minh giơ tay chặn lại sự phấn khích của Imhotep. “Đấy là tin vui. Còn tin buồn là…”

Imhotep khựng lại, tim hắn (nếu hắn có tim) chắc đã hẫng đi một nhịp. “Tin buồn là gì?”

Minh thở dài, làm vẻ mặt đầy cảm thông sâu sắc: “Để coi nào… Theo thông tin tình báo của tao thì kiếp này, cô nàng Anck-Su-Namun của mày hiện tại mới chỉ là một cô bé hơn 10 tuổi thôi.”

“Mười… mười tuổi?” Imhotep ngơ ngác, bộ não cổ đại của hắn đang cố gắng xử lý con số này.

“Đúng vậy,” Minh gật đầu lia lịa. “Nên là, nếu mày không muốn cái câu chuyện tình lãng mạn xuyên không gian thời gian này bị dán nhãn 404, bị cục kiểm duyệt sờ gáy hay bị cộng đồng mạng tế sống vì tội ấm dâu, thì mày phải chịu khó chờ. Ít nhất là chừng 6 năm nữa, khi em nó đủ tuổi trăng tròn, em nó sẽ tự khắc mò đến đây tìm mày.”

Imhotep nhíu mày, khuôn mặt vặn vẹo vì khó hiểu: “404 là cái gì? Một loại bùa chú mới à?”

Minh cười bí hiểm, ánh mắt xa xăm: “404… đó là một thế lực đáng sợ hơn cả các vị thần Ai Cập, hơn cả lời nguyền Hom-Dai. Nó có thể xóa sổ sự tồn tại của mày, của tao, của cả cái thế giới này chỉ trong một cái chớp mắt mà không cần lý do. Tin tao đi, mày không muốn biết, và càng không muốn chọc vào nó đâu.”

Imhotep rùng mình. Hắn cảm nhận được sự nghiêm túc trong giọng nói cợt nhả của Minh. Hắn là một đại tư tế, hắn biết trên đời có những thế lực vô hình không thể gọi tên. Nếu kẻ trước mặt đã nói vậy, tốt nhất là nên tin.

“Vậy… giờ mày muốn gì ở tao?” Imhotep hỏi lại, giọng đã dịu đi nhiều phần.

Minh xoa cằm, bắt đầu ra điều kiện: “Đơn giản thôi. Mày có hai lựa chọn. Một là tao cho mày nằm lại vào trong cái hòm, dán tem niêm phong, tao ru mày ngủ ngon. 6 năm sau, khi con bồ mày đến, nó sẽ mở nắp quan tài đánh thức mày dậy bằng một nụ hôn nồng cháy. Lãng mạn phết đấy chứ?”

Imhotep trừng mắt. Hắn vừa mới thoát ra, vừa mới hít thở không khí tự do, giờ lại bắt hắn chui vào cái hộp chật chội đó nằm 6 năm? Không đời nào.

“Lựa chọn thứ hai?” Hắn gằn giọng.

“Lựa chọn thứ hai,” Minh mỉm cười, nụ cười của một tay đa cấp chuyên nghiệp. “Mày nghe theo sự an bài của tao. Chúng ta hợp tác. Mày sẽ không phải nằm trong hòm, mà sẽ sống như một ông hoàng, chuẩn bị cơ ngơi, tiền bạc để đón nàng về dinh. 6 năm sau, tụi mày đoàn tụ, happy ending, cả nhà cùng vui. OK không?”

Imhotep rơi vào trầm tư. Hắn nhìn Minh, nhìn Thành với hai cuốn sách lăm lăm trên tay, rồi nhìn Ciri với thanh kiếm sắc lạnh. Hắn không muốn chết lần nữa – cảm giác bị đâm nát tim gan lúc nãy vẫn còn ám ảnh. Nhưng việc nghe lời một thằng nhãi ranh xa lạ cũng khiến lòng tự tôn của một Đại Tư Tế bị tổn thương.

Tuy nhiên, Imhotep là một kẻ thực dụng. Hắn đã chờ đợi 3000 năm, chờ thêm 6 năm nữa trong sự sung sướng thì có xá gì? Hơn nữa, hắn cần chuẩn bị. Hắn không thể đón Anck-Su-Namun với hai bàn tay trắng và mấy cái xác ướp khô héo được.

“Được,” Imhotep gật đầu dứt khoát. “Ta sẽ tạm thời hợp tác với ngươi. Nhưng nếu ngươi lừa ta…”

“Yên tâm, uy tín quý hơn vàng,” Minh vỗ ngực (ngực Jonathan).

Đúng lúc không khí hòa bình vừa được thiết lập, thì từ phía hành lang dẫn xuống hầm mộ, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Ánh đuốc loang loáng, kèm theo tiếng hô hào bằng tiếng Ả Rập cổ.

Ardeth Bay, thủ lĩnh của hội Medjai, dẫn đầu một toán quân hơn hai mươi người lao xuống. Họ mặc đồ đen, khăn che mặt, tay lăm lăm những thanh kiếm cong sắc bén và súng trường cổ điển.

Vừa nhìn thấy Imhotep đứng đó, da thịt hồng hào, đầy đủ sức sống, Ardeth Bay tái mặt.

“Quái vật! Hắn đã hồi sinh hoàn toàn!” Ardeth hét lên, giọng lạc đi vì kinh hãi. “Giết hắn! Không được để hắn thoát ra khỏi đây!”

“Khoan! Bình tĩnh nào mấy chú em!” Minh vội vàng bước ra chắn giữa hai bên, giơ hai tay lên làm dấu hiệu hòa bình. “Anh đây đã thỏa thuận với Imhotep rồi. Hắn đã hứa sẽ ngoan ngoãn, không gây hại cho nhân loại, không làm sập thị trường chứng khoán hay gây biến đổi khí hậu đâu. Mọi người cất súng đi, ngồi xuống uống miếng nước…”

Nhưng Ardeth Bay, với sứ mệnh ngàn năm bảo vệ thế giới khỏi xác ướp, đâu có lọt tai những lời “xà lơ” của Minh. Trong mắt anh ta, Minh và nhóm của hắn chính là những kẻ tội đồ đã giải phóng quỷ dữ.

“Ngươi là kẻ đồng lõa! Ngươi đã phản bội nhân loại!” Ardeth gầm lên, đôi mắt rực lửa căm hờn. “Giết hết bọn chúng! Không chừa một ai!”

“Tấn công!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

theo-cam-xuong-cay-bo-de-bat-dau-thanh-than
Theo Cắm Xuống Bồ Đề Thụ Bắt Đầu Thành Thần
Tháng 2 5, 2026
hokage-ta-cho-he-thong-chi-nhan-tien
Hokage, Ta Chó Hệ Thống Chỉ Nhận Tiền
Tháng 10 10, 2025
giai-tri-van-cau-dang-cap-quoc-gia-dung-khi-de-nguoi-nua.jpg
Giải Trí: Van Cầu ,đẳng Cấp Quốc Gia Đừng Khi Dễ Người Nữa
Tháng 1 22, 2025
o-vo-hiep-tro-choi-van-tu-ben-trong-lam-mang-phu.jpg
Ở Võ Hiệp Trò Chơi Văn Tự Bên Trong Làm Mãng Phu
Tháng 4 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP