Chương 14: The Mummy ( Sách Đen Huyền Thoại )
Đến lúc này, Minh mới có một chút thời gian để ngó qua sách Đen huyền thoại.
Khác với cuốn Sách Vàng Amun-Ra mang năng lượng của sự sống và ánh sáng, cuốn Sách Đen của Người Chết (Book of the Dead) thực chất là một kho tàng của sự hủy diệt và hỗn mang. Minh lướt mắt qua những ký tự tượng hình cổ đại đang phát sáng lờ mờ, tổng hợp lại được mười đại phép thuật cốt lõi ẩn chứa bên trong:
Đầu tiên và cũng là quyền năng nổi tiếng nhất, thứ đã gây ra bao rắc rối cho nhóm O’Connell: Hồi sinh người chết. Nó không chỉ đơn giản là dựng dậy một cái xác, mà là kéo linh hồn từ cõi âm trở về, ban cho thể xác bất tử.
Tiếp theo là nhóm phép thuật mang tính “tai ương” gợi nhớ đến mười thảm họa của Ai Cập cổ đại. Minh gật gù khi đọc đến phép Tạo ra châu chấu và Điều khiển sâu bọ. Đây là những kỹ năng diện rộng cực tốt để gây hoang mang và tiêu hao sinh lực địch thủ trước khi vào trận chiến chính thức.
Ở trang kế tiếp, sức mạnh hủy diệt được nâng lên một tầm cao mới. Đó là Tạo lửa thiên thạch – triệu hồi những quả cầu lửa từ trên trời giáng xuống như mưa bom, và Biến nước thành máu, một đòn tâm lý chiến kinh hoàng khiến nguồn nước trở nên vô dụng và gieo rắc nỗi sợ hãi tột độ.
Không chỉ có lửa, cuốn sách còn ban cho người dùng quyền năng thao túng thủy triều với phép Tạo sóng thần, dù ở giữa sa mạc thì kỹ năng này có vẻ hơi vô dụng, nhưng nếu chiến đấu gần sông Nile, nó sẽ là vũ khí tối thượng. Bên cạnh đó là khả năng Tạo dịch bệnh, một loại phép thuật ám hại âm thầm nhưng tàn độc, có thể quét sạch cả một đội quân mà không cần tốn một mũi tên.
Minh lướt qua phép thứ tám: Tạo bão cát. Khả năng thay đổi địa hình và thời tiết này cực kỳ hữu dụng trong việc công lẫn thủ.
Hai phép thuật cuối cùng mang thiên hướng hỗ trợ và phá hoại ngầm. Che khuất ánh sáng cho phép người dùng tạo ra nhật thực hoặc màn đêm vĩnh cửu, cực kỳ phù hợp cho những sinh vật bóng tối. Và cuối cùng là Gieo rắc hư thối, một lời nguyền khiến kim loại hoen rỉ ngay lập tức và lương thực thối rữa trong nháy mắt, triệt tiêu khả năng hậu cần của kẻ địch.
Gập cuốn sách lại, Minh nhếch mép cười hài lòng. Mười câu chú thuật này không chỉ là phép thuật, chúng là một bộ công cụ hoàn hảo để thống trị, tra tấn và hủy diệt. Hắn tự nhủ, nếu biết kết hợp khéo léo, cuốn sách này còn nguy hiểm hơn cả một đội quân Anubis.
===
Tiếng bước chân rầm rập phá tan bầu không khí kỳ quái dưới hầm mộ. Ánh đèn pin loang loáng quét qua những bức tường đá cổ xưa, kèm theo đó là tiếng thở dốc và tiếng chửi thề bằng tiếng Anh. Nhóm người Mỹ, dẫn đầu là gã cao bồi Henderson và tay tiến sĩ Chamberlain, lao xuống cầu thang đá, súng lăm lăm trên tay.
Bọn họ khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Đôi mắt lão tiến sĩ sáng rực lên đầy tham lam khi nhìn thấy cuốn Sách Vàng Amun-Ra tỏa hào quang lấp lánh trên tay Thành. Rồi lão liếc sang Jonathan (đang bị Minh nhập) thấy cuốn Sách Đen của Người Chết đang được kẹp nách một cách tùy tiện.
“Đứng lại!” Chamberlain hét lên, chỉ tay vào Jonathan. “Đó là cuốn sách của tôi! Các người đã ăn cắp nó từ lều của tôi!”
Gã quay sang đám lính đánh thuê người Mỹ, giọng đanh lại: “Bắt lấy bọn chúng! Bọn khốn này không chỉ ăn trộm Sách Đen mà còn giấu giếm cả cuốn Sách Vàng Amun-Ra. Theo luật khảo cổ và luật quốc tế… à không, theo luật của tao, tao tịch thu tất cả! Bắt chúng nó bồi thường cả cuốn sách vàng vì tội gây rối loạn tinh thần!”
Burns, gã đeo kính cận, cũng hùa theo: “Đúng đấy! Trả sách đây! Các người là trộm cướp!”
Không khí chùng xuống. Rick O’Connell nhíu mày, tay đặt lên báng súng lục, bước lên chắn trước Evelyn. Ciri cũng lạnh lùng rút kiếm, ánh mắt sắc lẹm nhìn đám người Mỹ.
Minh (trong thân xác Jonathan) nhếch mép, một nụ cười khinh khỉnh hiện lên trên khuôn mặt vốn dĩ hèn nhát của Jonathan. Hắn nhìn Chamberlain như nhìn một con gián.
“Bồi thường?” Minh hỏi lại, giọng kéo dài đầy giễu cợt. “Ông muốn tôi đưa cả hai cuốn sách cho ông à?”
“Chính xác!” Chamberlain đắc thắng. “Nếu biết điều thì…”
“Cái *éo.”
Câu trả lời của Minh ngắn gọn, súc tích và thô thiển đến mức khiến Chamberlain nghẹn họng. Lão ta đỏ mặt tía tai, lắp bắp: “Mày… mày nói cái gì?”
“Tao nói là: CÁI. *ÉO.” Minh nhấn mạnh từng chữ, giọng điệu đầy khiêu khích. “Muốn lấy sách? Bước qua xác tao… à nhầm, bước qua xác thằng Jonathan này đã.”
“Lên đạn!” Henderson gầm lên.
Hàng loạt tiếng “lạch cạch” vang lên. Hơn chục họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào nhóm của Minh. Ở phía đối diện, Rick cũng rút hai khẩu súng lục ra, Ciri thủ thế, và Thành – dù đang cầm sách – cũng gồng cơ bắp cuồn cuộn lên đe dọa.
Tình hình căng như dây đàn. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể châm ngòi cho một cuộc tắm máu.
Và tiếng động đó đã đến.
“Gừ… ư… ư…”
Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên từ góc phòng. Imhotep, kẻ đang ngồi tự kỷ, bỗng nhiên ngẩng đầu lên. Hốc mắt trống rỗng của hắn rực lên ngọn lửa màu xanh lục đầy đói khát. Hắn cảm nhận được. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ đã mở chiếc rương nguyền rủa. Những kẻ nắm giữ những chiếc lọ canopic. Những “bình máu” di động của hắn.
Sự trói buộc của lời nguyền mạnh hơn cả nỗi sợ hãi bị “spawn-kill” lúc nãy. Bản năng sinh tồn và khao khát hồi sinh trỗi dậy mãnh liệt.
Imhotep từ từ đứng dậy. Xương cốt hắn kêu răng rắc. Hắn quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào nhóm người Mỹ – cụ thể là Burns, Henderson và Chamberlain.
“Cái… cái quái gì thế kia?” Daniels, một tay súng trong nhóm Mỹ, run rẩy chỉ vào Imhotep.
Imhotep gầm lên một tiếng kinh hoàng, lao thẳng về phía đám người Mỹ.
“Bắn! Bắn nó!” Henderson hét lên.
“Đoàng! Đoàng! Đoàng! Tạch tạch tạch!”
Tiếng súng nổ vang rền hầm mộ. Hàng trăm viên đạn xé gió lao vào cơ thể Imhotep. Nhưng tất cả chỉ như muối bỏ bể. Những viên đạn xuyên qua cơ thể mục nát của hắn, làm tung lên những đám bụi và mảnh vải vụn, nhưng không hề làm hắn chậm lại. Hắn là bất tử (ít nhất là khi không bị Minh dùng sách hack game).
“Nó không chết! Súng không có tác dụng!” Burns hoảng loạn lùi lại.
Lợi dụng sự hỗn loạn, Minh hét lớn với nhóm của mình: “Chạy! Rút lui ngay!”
Rick và Evelyn không cần nhắc lần thứ hai. Họ kéo nhau lao về phía lối ra khác.
Minh chạy sát bên tai Thành. Hắn thì thầm một mệnh lệnh lạnh lùng, tàn nhẫn mà chỉ có Thành nghe thấy.
Thành khựng lại một nhịp, đôi mắt mở to nhìn Minh đầy kinh ngạc. Gã không ngờ Minh lại đưa ra một quyết định tàn độc đến vậy. Nhưng nhìn ánh mắt kiên định và lạnh lùng của Minh, cộng với tình thế cấp bách, Thành gật đầu.
Gã giơ cuốn Sách Vàng lên, lẩm bẩm một câu chú ngữ ngắn gọn.
Nhóm người Minh nhanh chóng biến mất vào bóng tối của một hành lang ngách.
Quay lại đại sảnh, nhóm người Mỹ đang rơi vào tuyệt vọng. Súng đạn vô dụng, con quái vật thì cứ lừ lừ tiến tới.
“Rút lui! Chạy ra ngoài mau!” Chamberlain hét lên, vứt bỏ cả sự lịch thiệp giả tạo, xô đẩy người khác để chạy trước.
Cả đám người Mỹ quay đầu bỏ chạy về phía lối ra chính. Nhưng khi họ vừa chạy đến cửa hầm, một cảnh tượng kinh hoàng chặn đứng bước chân họ.
Từ trong bóng tối, hai hàng Xác Ướp Thủ Vệ bước ra. Những bộ xương dát vàng, tay cầm khiên và giáo, đứng sừng sững chặn kín lối đi. Chúng không tấn công, nhưng cũng không nhường đường. Những ngọn giáo sắc nhọn chĩa thẳng vào mặt đám người Mỹ.
“Tránh ra! Bắn nát chúng nó!” Henderson điên cuồng xả súng.
Đạn bắn vào khiên vàng nảy ra tanh tách. Đám thủ vệ vẫn đứng im như tượng đá, tạo thành một bức tường thép không thể xuyên thủng.
“Đường này bị chặn rồi! Chạy đường kia!” Daniels gào lên.
Nhưng mọi ngả đường đều đã bị những bóng ma vàng kim này phong tỏa. Chúng dồn ép nhóm người Mỹ lùi dần, lùi dần về phía trung tâm đại sảnh… nơi Imhotep đang chờ đợi.
“Không… Không!!!” Burns hét lên khi vấp ngã. Cái kính cận của gã văng ra xa.
Imhotep lướt tới như một cơn gió độc. Hắn tóm lấy cổ áo của Burns, nhấc bổng gã lên như nhấc một con gà con.
“Cứu tôi! Làm ơn!” Burns giãy giụa, chân đạp loạn xạ vào không khí.
Imhotep mở rộng cái hàm méo mó đến mức phi lý. Từ miệng hắn, một luồng khí đen kịt, hôi thối tuôn ra, bao trùm lấy khuôn mặt của Burns.
Cảnh tượng tiếp theo khiến những kẻ còn lại nôn mửa vì kinh hãi. Da thịt của Burns bắt đầu khô héo đi với tốc độ chóng mặt. Đôi mắt gã trợn ngược, rồi xẹp xuống như hai quả nho khô. Máu thịt, sinh lực, linh hồn của gã bị hút cạn, trôi tuột vào miệng của Imhotep.
Cùng lúc đó, cơ thể của Imhotep bắt đầu biến đổi. Lớp da khô quắt phồng lên. Những thớ cơ bắp đỏ hỏn tái tạo lại, đan xen vào nhau, che phủ lên bộ xương trắng hếu. Khuôn mặt hắn dần dần đầy đặn trở lại. Một con mắt đã mọc lại trong hốc mắt trống rỗng.
Hắn ném cái xác khô quắt của Burns xuống đất như ném một bao rác, rồi quay sang tìm kiếm con mồi tiếp theo.
“Aaaaaaa!!!”
Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp hầm mộ. Imhotep di chuyển nhanh hơn, mạnh hơn sau khi đã nạp năng lượng. Hắn tóm được một tên lính đánh thuê khác. Lại một màn hút sinh lực diễn ra. Lần này, da của Imhotep bắt đầu liền lại, trơn bóng. Hắn không còn là cái xác ướp gớm ghiếc nữa, mà dần trở thành một người đàn ông lực lưỡng, trọc đầu, với làn da màu đồng hun.
Đám người Mỹ còn lại bắn loạn xạ trong cơn điên loạn, nhưng vô ích. Họ bị bao vây giữa một bên là bức tường xác ướp vàng lạnh lùng, một bên là con quái vật đang hồi sinh.
Chỉ khi Imhotep đã hút cạn sinh lực của ba người, cơ thể hắn gần như hoàn thiện hoàn toàn, hắn mới dừng lại. Hắn ngửa mặt lên trời, gầm lên một tiếng thỏa mãn, cảm nhận sức mạnh đang cuộn chảy trong huyết quản.
Lúc này, theo mệnh lệnh ngầm của Thành (do Minh chỉ đạo) hàng rào Xác Ướp Thủ Vệ đột ngột tách ra, mở một lối thoát nhỏ.
“Chạy! Chạy đi!” Những kẻ sống sót còn lại, bao gồm Chamberlain, Henderson và Daniels, không dám tin vào mắt mình, vắt chân lên cổ mà chạy thục mạng, bỏ lại đồng đội và cả lòng tự trọng phía sau.
===