Chương 15: Thế Giới Thực (Trước Giờ G)
Sáng sớm, Minh đứng trên một gò đất cao gần cửa khẩu Mộc Bài. Gió biên giới thốc vào mặt, mang theo mùi bụi đỏ và hơi nóng hầm hập đặc trưng. Tay hắn giữ chặt chiếc ống nhòm quân dụng, mắt dán chặt vào phía bên kia đường biên.
Đập vào mắt hắn là đặc khu kinh tế Bavet. Dưới ánh nắng ban mai, nó hiện lên bóng loáng như một thành phố của tương lai: những casino lấp lánh đèn neon tắt muộn, những tòa cao ốc phản chiếu trời xanh, xe container ra vào tấp nập như mắc cửi. Nhưng hắn thừa hiểu, đằng sau lớp vỏ hào nhoáng, xa hoa ấy là một ổ chuột khổng lồ, một khối u ác tính của tội phạm xuyên quốc gia đang mưng mủ từng ngày.
Trong quá khứ, việc truy quét đám này chẳng khác nào lấy que tre đánh vào bụi rậm.
Cảm giác bất lực vẫn còn in hằn trong trí nhớ của hắn. Trước đây, mỗi khi Công an Việt Nam muốn phối hợp, quy trình pháp lý lại lê thê như một cơn ác mộng. Ba đến bốn tuần cho việc xin phép, điều phối và đóng dấu giấy tờ. Từng đó thời gian là quá đủ để tin tức rò rỉ như nước chảy qua cái rổ thủng.
Kết quả luôn là một kịch bản quen thuộc đến phát ngán: Khi lực lượng Việt Nam được phép ập vào, thứ chào đón họ chỉ là những văn phòng trống hoác, những ly cà phê còn dở nhưng người đã lạnh tanh, và những dãy máy tính bị rút sạch ổ cứng. Những kẻ cầm đầu người Việt đã bốc hơi—kẻ sang Thái, kẻ trốn sang Lào, kẻ đơn giản là thay tên đổi họ rồi mọc lên ở một đặc khu khác cách đó vài chục cây số, có đứa không biết sợ thì hôm đó chỉ đơn giản: nghỉ làm ở nhà.
Cay đắng hơn cả là sự trêu ngươi của những kẻ ở lại. Những tên lừa đảo người Trung Quốc, Thái Lan hay Philippines vẫn ngồi nguyên tại chỗ, điềm nhiên gõ phím như không có chuyện gì xảy ra. Chúng không phải mục tiêu của Việt Nam, nên cảnh sát sở tại không bắt. Chúng nhìn các chiến sĩ Việt Nam bằng ánh mắt giễu cợt, rồi chỉ một tuần sau, guồng máy lừa đảo lại vận hành trơn tru.
Còn những “món hàng” sống—những nạn nhân bị giam cầm—thì bị bán đi như gia súc. Chỉ cần một cú điện thoại báo động, những chiếc xe tải kín mít sẽ xé màn đêm, chuyển hàng chục con người vào sâu trong nội địa. Hiện trường để lại cho hắn chỉ là những căn phòng nồng nặc mùi ẩm mốc và vài vệt máu khô thẫm lại trên sàn bê tông lạnh lẽo.
Sở dĩ những “vương quốc tội phạm” này mọc lên như nấm sau mưa không phải vì Campuchia yếu kém, mà vì sự bảo kê. Những dòng tiền tỷ đô từ các ông trùm giấu mặt, những khoản lót tay triệu đô cho các tướng lĩnh biến chất đã tạo nên một bức tường thành bất khả xâm phạm. Không một quốc gia nào đủ sức ép quân sự hay chính trị để đục thủng bức tường đó.
Nhưng ván cờ thế cục đã đảo chiều.
Bước ngoặt đến từ tiếng súng nổ ở phía Tây Bắc. Xung đột biên giới quanh khu vực đền Preah Vihear bùng phát dữ dội với Thái Lan đã đẩy Phnom Penh vào thế “ngàn cân treo sợi tóc”. Quân đội Thái hùng hậu, trang bị tận răng và có bóng dáng người Mỹ phía sau đã khiến Campuchia hoảng loạn. Họ cần viện trợ, cần vũ khí, và cần một chỗ dựa.
Trung Quốc—người anh cả hào phóng—đã gật đầu. Nhưng trên bàn cờ chính trị, không có bữa trưa nào miễn phí.
Bắc Kinh ra giá lạnh lùng: “Vũ khí, cố vấn, huấn luyện—chúng tôi lo tất cả. Đổi lại, các ngài phải dọn sạch cái sân sau của mình. Chúng tôi muốn đầu của những kẻ đang bắt cóc và hành hạ công dân Trung Quốc.”
Đó là thế cờ “thí xe giữ tướng”. Campuchia buộc phải hy sinh các đặc khu tội phạm (xe) để bảo vệ quyền lực trung ương (tướng).
Sau cuộc đàm phán song phương Việt-Trung, Trung Quốc rất “vui lòng” nhận trách nhiệm và công trạng thay cho Việt Nam.
Họ đứng ra nhận trách nhiệm và tuyên bố rằng đây là một chiến dịch bí mật đã được sự cho phép của chính quyền Campuchia. Kết quả: Toàn bộ khu phức hợp bị quét sạch trong một đêm. Hàng trăm tội phạm bị bắt giữ. Hàng nghìn nạn nhân được giải thoát. Hàng trăm terabyte dữ liệu tội phạm bị thu giữ.
Và quan trọng nhất: Bắc Kinh công bố bằng chứng. Họ tổ chức họp báo quốc tế, trình chiếu những thước phim trần trụi khiến người xem phải nín thở. Những căn phòng tối tăm nơi con người bị nhốt như thú vật, những bộ dụng cụ tra tấn từ roi điện đến xích sắt còn dính máu, những bảng lương “ngược” nơi nạn nhân phải trả tiền để được thở… Tất cả được phơi bày dưới ánh sáng chói lòa của máy quay.
Hàng nghìn nạn nhân từ 47 quốc gia được giải cứu. Dòng tiền tỷ đô rửa qua tiền ảo bị phanh phui. CNN, BBC, Al Jazeera đồng loạt đưa tin. Liên Hợp Quốc rúng động. Trong mắt dư luận quốc tế, Trung Quốc vụt sáng trở thành “người hùng” dọn dẹp rác rưởi của thế giới ngầm.
Còn Việt Nam? Việt Nam lặng lẽ đứng trong bóng tối của hào quang ấy, nhưng nắm trong tay thứ quý giá hơn: Thời cơ.
Tiền lệ KK Park đã mở toang cánh cửa sắt. Campuchia giờ đây không còn đường lùi. Áp lực từ “người anh cả” Trung Quốc và búa rìu dư luận quốc tế đã biến những Bavet, Poipet hay Sihanoukville từ những pháo đài bất khả xâm phạm thành những cái bẫy chuột khổng lồ. Chúng không thể chạy, không thể trốn, và cũng chẳng còn nơi nào để tẩu tán nạn nhân.
Minh hạ ống nhòm xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Trước mặt hắn, Bavet vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây, trong mắt người thợ săn, nó chỉ còn là một con thú bị thương đang nằm chờ phát súng ân huệ.
===
Thành bước tới bên cạnh Minh, tay chống nạnh, nhìn xuống đặc khu Bavet lấp lánh phía xa:
“Chừng nào bắt đầu?”
Minh cười – một nụ cười lạnh như dao cạo:
“Còn phải chờ quân Trung Quốc đến, khoảng 5 ngày nữa. Họ sẽ bao vây vòng ngoài, tạo danh chính ngôn thuận, rồi úp sọt. Lúc đó mới gọi là ‘hợp tác liên minh’ đàng hoàng.”
Thành nhăn mặt:
“Vậy giờ ngồi không chờ à?”
“Chờ cái bíp,” Minh đáp ngay, giọng cứng rắn. “Mình chỉ cần tụi nó chính danh cho mình thôi. Giờ mình trinh sát trước, nắm hết thông tin trong lòng bàn tay. Đến lúc tụi nó tới, chỉ việc xông vào bắt trọn ổ, không cho một thằng nào kịp chạy.”
Hắn quay sang Thành, giải thích thêm:
“Tao xin chỉ thị cấp trên rồi. Việc gì tự làm được thì đếch cần nhờ bọn chúng. Hợp tác chứ đếu biết nó đâm lưng lúc nào đâu.”
===
Minh quay sang Hải, đang đứng cách đó vài bước, tay lướt trên màn hình hologram chiếu từ đồng hồ:
“Hải, quét hình đặc khu kinh tế.”
Hải ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười khẩy đầy mỉa mai:
“Ồ, mày biết ra lệnh rồi đó.”
Minh nhướng mày, ánh mắt lạnh như băng:
“Mày nói cái đéo gì? Tao giờ là cấp trên của mày, mày có còn muốn tham gia nhiệm vụ không?”
Hải bước lại gần, gằn giọng đầy thách thức:
“CC, tao đếu thích cái giọng của mày.”
Không khí đột ngột căng như dây đàn sắp đứt.
Minh không lùi bước. Hắn tiến thẳng về phía Hải, mắt đối mắt:
“Giờ sao, muốn đánh nhau không? Bắt đầu mọc đuôi hả? Tao chặt đuôi bây giờ.”
Lời nói vừa dứt, Minh kích hoạt dòng máu Holy Vampire. Ánh sáng trắng vàng bùng lên từ toàn thân hắn, móng tay biến thành những lưỡi dao sắc như ngọc, đôi mắt hắn rực lên sắc đỏ quỷ dị.
Hải không chịu thua. Nano-tech từ đồng hồ tay lan ra, phủ kín toàn thân trong chớp mắt. Bộ giáp Iron Man Mark 50 màu đỏ vàng hiện hình, mắt giáp sáng xanh lạnh lẽo, lòng bàn tay bắt đầu tích tụ năng lượng – chuẩn bị bắn tia repulsor.
Hai người đối mặt nhau. Sát khí bốc lên ngùn ngụt.
ĐOÀNG!!!
Tiếng súng nổ vang trời xé toạc sự căng thẳng.
Cả hai giật mình, quay đầu lại.
Thiếu tướng Vịnh đứng cách đó hai mươi mét, tay cầm khẩu súng lục quân dụng đang bốc khói, nòng súng chĩa thẳng lên trời. Gương mặt ông nghiêm nghị như tượng đá:
“Hai đồng chí, bình tĩnh. Không được xung đột làm hỏng kế hoạch.”
Giọng ông không lớn, nhưng đầy uy quyền không thể phản bác.
Minh nghiến răng, từ từ hạ tay xuống. Ánh sáng Holy Vampire tắt dần. Móng vuốt co lại. Hắn hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi.
Hải cũng giải tỏa giáp. Nano-tech rút về đồng hồ tay, để lại một thanh niên mặc áo thun đen, mặt lạnh như tiền.
Hai người nhìn nhau lần cuối – một cái nhìn đầy căm ghét và cảnh báo.
Thiếu tướng Vịnh thu súng vào bao, giọng trầm:
“Hải, thực hiện lệnh.”
Hải không nói gì. Bộ giáp bao phủ lại toàn thân. Repulsor boots phun lửa xanh.
Vù!
Hải bay vọt lên trời, như một tên lửa đỏ vàng xé toạc màn sáng, biến thành một chấm nhỏ giữa đám mây trắng phía xa.
===
Trên cao độ 3,000 mét, giữa những đám mây bồng bềnh, Hải lơ lửng trong không trung. Đám mây là lớp che chắn tự nhiên trước mọi con mắt trần tục, radar phòng không tầm thấp của bọn tội phạm hoàn toàn vô dụng ở độ cao này.
“JARVIS, bắt đầu quét mô hình 3D bên dưới. Chế độ: Kiến trúc và Nhiệt năng.”
Giọng trí tuệ nhân tạo vang lên trong tai nghe:
“Yes, sir. Initiating 3D mapping scan. Estimated time: 12 minutes.”
Từ mắt giáp, ngực giáp và lòng bàn tay, hàng chục sensor cực mạnh bắt đầu làm việc.
1. LiDAR Scan: Vẽ lại cấu trúc bề mặt, độ cao các tòa nhà, hệ thống đường xá, lối ra vào.
2. Thermal Imaging (Ảnh nhiệt): Xác định mật độ người tập trung trong các tòa nhà qua thân nhiệt. Phát hiện các máy phát điện công suất lớn (dấu hiệu của server farm đào coin hoặc lừa đảo).
3. X-Ray Penetration: Radar xuyên tường hoạt động ở mức giới hạn, phát hiện kết cấu cốt thép và các phòng rộng bên trong.
Dữ liệu chảy về như thác đổ. Màn hình hologram trong mắt Hải hiển thị một bản đồ 3D đang từ từ hình thành – từng tòa nhà, từng con đường được dựng lên chi tiết đến từng centimet.
Tuy nhiên, công nghệ có giới hạn của nó.
Trên bản đồ xuất hiện những “vùng đen” (Black Zones). Đó là những tầng hầm sâu dưới lòng đất, những căn phòng được bọc chì chống quét, hoặc những khu vực có thiết bị gây nhiễu sóng cực mạnh. JARVIS báo cáo:
“Warning: Multiple underground structures detected with lead shielding. Unable to scan interior contents.”
Hải nhếch mép: “Được rồi, phần vỏ đã xong. Phần ruột để thằng ma cà rồng lo.”
===
Dưới đất, tại căn cứ tạm gần cửa khẩu.
Minh đứng trước một cánh cửa sắt cũ kỹ – cửa phòng kho cũ không còn sử dụng. Bên cạnh là Mẫn, tay cầm một chiếc chìa khóa bạc phát sáng mờ ảo.
Ghost Key.
Đây là giải pháp cho những “vùng đen” mà công nghệ của Hải không thể chạm tới.
Mẫn tra chìa khóa vào ổ khóa cửa sắt. Cạch. Xoay nhẹ.
Cánh cửa mở ra. Bên kia không còn là phòng kho tối tăm nữa, mà là một không gian mờ ảo, sương khói trắng đục, lạnh ngắt.
Một trăm chiến sĩ trinh sát đặc nhiệm đứng xếp hàng nghiêm trang.
Minh quét mắt nhìn qua họ, giọng đanh thép:
“Các đồng chí nghe rõ đây. Bản đồ 3D đã có, nhưng chúng ta mù tịt về những gì diễn ra bên trong, đặc biệt là các hầm ngầm và phòng kín. Nhiệm vụ của các đồng chí là điền vào chỗ trống đó.”
Hắn nhấn mạnh từng chữ:
“Khi qua cửa, các đồng chí sẽ “chết” tạm thời, trở thành những ‘bóng ma’. Ưu điểm: Các đồng chí có thể bay, xuyên tường, tàng hình tuyệt đối. Nhưng nhược điểm là: Các đồng chí không thể chạm, không thể nói, không thể mang theo thiết bị ghi âm ghi hình. Vũ khí duy nhất là trí nhớ. Các đồng chí có 24 giờ.”
Chỉ huy trinh sát – Thiếu tá Cường, hô lớn:
“Rõ!”
Từng người một bước qua cánh cửa Ghost Key.
===