Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
quy-ngau-su-bat-dau-bop-ra-sss-cap-tai-ach.jpg

Quỷ Ngẫu Sư: Bắt Đầu Bóp Ra Sss Cấp Tai Ách!

Tháng 1 12, 2026
Chương 262: Ân uy tịnh thi Chương 261: Sievert chút mưu kế
cau-tai-rung-ram-tram-nam-the-nhan-xung-ta-cam-khu-chi-chu

Cẩu Tại Rừng Rậm Trăm Năm, Thế Nhân Xưng Ta Cấm Khu Chi Chủ

Tháng mười một 9, 2025
Chương 584: ta trở về...... Chương 583: chém! (2)
ta-nhanh-ta-than-max-cap-nguoi-khuyen-ta-chuyen-chuc-trieu-hoan.jpg

Ta Nhanh Tà Thần Max Cấp, Ngươi Khuyên Ta Chuyển Chức Triệu Hoán?

Tháng 2 6, 2026
Chương 123:: Cùng tuổi nhỏ ký ức đối thoại Chương 122:: Kể từ hôm nay...
Đừng Nghĩ Kéo Ta Trở Về Làm Phản Phái

Đừng Nghĩ Kéo Ta Trở Về Làm Phản Phái

Tháng mười một 5, 2025
Chương 159: Đại kết cục: Trở lại Lam Tinh Chương 158: Hoang đường hạ tràng
ta-au-thuan-nhiem-moi-khong-phai-nu-than.jpg

Ta Ấu Thuần Nhiễm Mới Không Phải Nữ Thần

Tháng 1 23, 2025
Chương 483. Kết thúc cảm nghĩ Chương 482. Tiểu San đồng học cùng ngày sau nói (3)
bai-su-cuu-thuc-ngo-tinh-nghich-thien-bat-dau-thong-thien-luc.jpg

Bái Sư Cửu Thúc, Ngộ Tính Nghịch Thiên! Bắt Đầu Thông Thiên Lục

Tháng 4 17, 2025
Chương 280. Quỷ mệnh, còn không bằng cỏ dại thấp hèn! Phi thăng! Chương 279. Cảnh giác nhẫn đầu! Kế hoạch có biến, cường sát!
nha-ta-nuong-tu-khong-phai-yeu.jpg

Nhà Ta Nương Tử Không Phải Yêu

Tháng 3 23, 2025
Chương 0. Sách mới đã tuyên bố Chương 761. Đại kết cục (5)
ty-ty-ta-co-yeu-khi.jpg

Tỷ Tỷ Ta Có Yêu Khí

Tháng 4 2, 2025
Chương 175. Tiến vào thế giới mới Chương 174. Ngả bài
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 13: The Mummy ( Nhập Xác )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 13: The Mummy ( Nhập Xác )

Minh cười khằng khặc, nụ cười của một kẻ săn mồi đã tìm thấy thú vui: “Chạy đi đâu con trai? Ngoan nào!”

“Vút!”

Minh lao thẳng vào người Rick.

“Á á á…” Tiếng hét của Rick tắt ngấm giữa chừng. Cơ thể anh giật lên đùng đùng như bị điện giật, rồi đột ngột đứng thẳng dậy.

Rick – giờ là Minh – đưa tay vuốt ngược mái tóc lãng tử ra sau. Anh ta chớp chớp mắt, rồi quay sang nhìn Evelyn, nở một nụ cười nửa miệng đầy vẻ lả lơi, đá lông nheo một cái rõ kêu:

“Sao cưng? Thấy anh thế nào? Body này cũng ‘mlem’ phết đấy chứ?”

Evelyn đỏ mặt tía tai, vừa buồn cười vừa xấu hổ, che miệng cười khúc khích: “Ôi trời ơi… Minh, anh tha cho anh ấy đi. Trông Rick… biến thái quá.”

Minh (trong xác Rick) bĩu môi, vỗ vỗ vào cơ ngực săn chắc của Rick: “Chán em gái quám chả có tí thú vị nào.”

Hắn thoát ra khỏi người Rick. Rick ngã khuỵu xuống đất, thở hồng hộc, mặt cắt không còn giọt máu, tay ôm ngực như vừa trải qua cơn đau tim.

“Thằng… thằng chó…” Rick thều thào chửi.

Minh lơ lửng giữa không trung, ánh mắt hắn dừng lại ở mục tiêu cuối cùng: Jonathan. Gã anh trai vô dụng đang đứng nép vào góc tường, cố gắng làm mình trở nên vô hình.

Minh nhếch mép cười. Jonathan thấy nụ cười đó thì lông tóc dựng đứng, định quay đầu bỏ chạy nhưng đã quá muộn.

“Bụp!”

Jonathan giật nảy mình, mắt trợn ngược lên một cái rồi trở lại bình thường. Nhưng cái thần thái hèn nhát, lấm lét thường ngày đã biến mất. Thay vào đó là dáng đứng thẳng thớm, đĩnh đạc và đôi mắt sáng quắc.

Minh (trong thân xác Jonathan) vươn vai, xoay cổ rắc rắc, rồi đưa tay vuốt vuốt hai bên mép áo vest đầy bụi bẩn.

“Được rồi,” giọng Jonathan vang lên, nhưng ngữ điệu đanh thép của Minh. “Cơ thể này yếu nhớt, nhưng được cái tay chân linh hoạt. Giờ tới công việc chính nào.”

Hắn bước tới bên cạnh quan tài, vẫy tay gọi Rick (lúc này đã hoàn hồn): “Nào anh bạn, lại đây giúp một tay. Mở cái hộp Pandora này ra xem bên trong có gì nào.”

Rick miễn cưỡng đứng dậy, sau khi mở khóa, thì cùng Minh cạy nắp quan tài. Tiếng đá mài vào nhau ken két vang lên trong không gian tĩnh mịch.

“Cạch!”

Nắp quan tài được đẩy sang một bên. Một mùi hôi thối nồng nặc, mùi của xác thịt phân hủy trộn lẫn với hương liệu tẩm liệm xộc lên mũi khiến mọi người phải bịt mũi.

Evelyn cầm ngọn đuốc soi vào bên trong. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc pha lẫn sợ hãi.

Nằm trong quan tài là một cái xác… vẫn còn “tươi”.

Không phải là bộ xương khô khốc, mà là một cái xác ướp nhớp nháp, thịt da vẫn còn bám trên xương, nhưng đã bị thời gian và sự thối rữa biến dạng thành một hình thù gớm ghiếc. Lớp da nâu xám ngoét, nhăn nheo như vỏ cây khô, dính chặt vào hộp sọ. Cái miệng há hốc, méo xệch như đang gào thét trong đau đớn tột cùng. Những con bọ hung xác thối bò lổm ngổm trong hốc mắt và lồng ngực rỗng tuếch của hắn.

“Chúa ơi…” Evelyn thốt lên, tay run run. “Hắn… hắn vẫn còn nguyên vẹn sau 3000 năm. Lời nguyền Hom-Dai… Hắn đã phải chịu đựng sự đau đớn khủng khiếp khi bị chôn sống và bị bọ ăn thịt từ từ.”

Minh (trong xác Jonathan) nhìn cái xác với vẻ mặt bình thản, thậm chí còn có chút chê bai: “Trông tởm thật. Đúng là thiếu kem dưỡng ẩm trầm trọng.”

Evelyn lấy chiếc hộp bát giác – chìa khóa vạn năng – tra vào ổ khóa của cuốn Sách Đen.

“Cạch!”

Cuốn sách bật mở. Những trang sách làm bằng đá obsidian đen bóng, khắc những dòng chữ tượng hình màu trắng đục hiện ra. Evelyn như bị thôi miên, ngón tay cô lướt trên những dòng chữ cổ xưa.

“Anubis…” Cô lẩm bẩm đọc.

Đúng lúc đó, Minh thoát ra khỏi cơ thể Jonathan. Jonathan rùng mình, ngã ngồi xuống đất, ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Minh lướt tới sát mặt Evelyn, khuôn mặt ma quái của hắn dí sát vào mũi cô.

“Nè gái,” Minh nói, giọng đầy vẻ cảnh báo nhưng cũng đầy sự khiêu khích. “Không ai dạy em là trước khi dùng đồ cổ thì phải đọc kỹ hướng dẫn sử dụng à? Em có biết em sắp làm cái gì không?”

Evelyn giật mình, ngẩng lên nhìn Minh: “Tôi… tôi chỉ đọc thử thôi.”

“Đó là chú gọi hồn đó gái” Minh cười. “Và gái sắp gọi dậy một thằng cha đã bị bỏ đói 3000 năm và đang cực kỳ quạu đấy.”

Nói xong, Minh lại nhập vào Jonathan. Jonathan vừa mới kịp thở phào nhẹ nhõm thì lại bị chiếm xác lần nữa, mặt mày méo xệch đi vì khổ sở.

Minh (trong xác Jonathan) quay sang ra lệnh: “Thành! Chuẩn bị sẵn sàng chưa? Mở trang số 9 ra, cái thần chú ‘Hóa Phàm’ ấy. Tay đặt sẵn lên chữ đi.”

Thành gật đầu, mở cuốn Sách Vàng Amun-Ra, ngón tay to bè đặt lên trang sách lấp lánh.

“Ciri! Lên đạn… à nhầm, lên giáo!”

Ciri rút cây quyền trượng sau lưng ra, bấm nút kích hoạt. “Cạch!” lưỡi giáo vàng ròng bật ra, sắc lẹm. Cô vào thế thủ, mắt khóa chặt vào cái xác trong quan tài.

“Rồi,” Minh quay lại nhìn Evelyn, nở một nụ cười ranh mãnh. “Giờ thì gái đọc tiếp đi. Đọc to lên, rõ ràng vào. Để xem gái chuẩn bị gây ra cái họa lớn cỡ nào.”

Evelyn nuốt nước bọt. Sự tò mò và niềm đam mê khám phá đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cô hít một hơi sâu, và bắt đầu đọc to những dòng chữ cổ ngữ:

“Yadi… Yadi…..”

Giọng đọc của cô vang vọng, mang theo một sức mạnh vô hình, xuyên thấu qua lớp bụi thời gian.

Ngay khi âm tiết cuối cùng vang lên, cả hầm mộ rung chuyển dữ dội như đang có động đất.

“GAAAAAOOOOOO!!!”

Một tiếng gào thét chói tai, không giống tiếng người, vang lên từ trong quan tài. Cái xác ướp khô quắt kia bỗng nhiên bật dậy. Hai hốc mắt trống rỗng rực lên ánh lửa xanh lục. Cái miệng méo xệch mở to hết cỡ, phát ra âm thanh của địa ngục.

Gió lốc nổi lên cuồn cuộn trong hầm mộ kín mít. Cát bụi bay mù mịt.

Phía trên mặt đất, bầu trời đêm đầy sao bỗng nhiên bị che khuất bởi một đám mây đen kịt. Không phải mây mưa, mà là hàng triệu, hàng tỷ con châu chấu từ đâu bay tới, che kín cả bầu trời, tạo nên tiếng vo ve rợn người. Đám người Mỹ đang ngủ say bị đánh thức, hoảng loạn la hét khi thấy cơn bão côn trùng ập xuống đầu mình.

Dưới hầm mộ, Rick kéo Evelyn lùi lại phía sau, tay lăm lăm khẩu súng (dù biết là vô dụng). Imhotep từ từ bước ra khỏi quan tài, cơ thể hắn vặn vẹo, xương cốt kêu răng rắc. Hắn giơ đôi tay khẳng khiu về phía Evelyn, kẻ đã đánh thức hắn.

Minh (trong xác Jonathan) đứng khoanh tay, ngoáy ngoáy lỗ tai bằng ngón út, vẻ mặt chán chường như đang xem một bộ phim kinh dị hạng B.

“Ồn ào quá,” Minh tặc lưỡi. “Mới dậy mà đã la hét om sòm, không có ý thức cộng đồng gì cả. Thành, lên nhạc!”

Thành lập tức gào lên, tay đập mạnh vào trang sách Amun-Ra:

“Hỡi Thần Mặt Trời! Tước bỏ quyền năng của kẻ bất tử! HÓA PHÀM!”

Một chiếc xe ngựa từ địa ngục hiện ra, chạy xuyên qua thân thể Imhotep, lấy đi phần bất tử của hắn.

Tiếng gào thét của Imhotep bỗng nhiên thay đổi. Từ âm thanh ma quái, nó trở thành tiếng la hét của một người đàn ông bình thường đang đau đớn. Lớp hào quang tà ác quanh người hắn tan biến. Hắn khựng lại, nhìn đôi tay mình với vẻ hoang mang tột độ. Hắn cảm thấy sự bất tử đã bị tước đoạt, hắn lại trở thành một sinh vật bằng xương bằng thịt yếu ớt.

“Ciri! Dứt điểm!” Minh hô to.

Ciri lao tới như một tia chớp. Ngọn giáo Osiris trong tay cô vung lên, vẽ một đường vòng cung tuyệt đẹp trong không khí.

“Phập!”

Mũi giáo vàng xuyên thủng lồng ngực Imhotep, ghim chặt hắn vào vách đá.

Imhotep trợn trừng mắt, co giật vài cái rồi buông thõng tay. Cái xác từ từ trượt xuống, bất động.

Ngay lập tức, gió ngừng thổi. Mặt đất ngừng rung. Phía trên mặt đất, đàn châu chấu đang tấn công nhóm người Mỹ bỗng nhiên rơi lả tả xuống đất như mưa rào, chết sạch. Không gian trở lại yên tĩnh đến rợn người.

Nhóm người Mỹ ở trên thở phào nhẹ nhõm, tưởng chừng như tai qua nạn khỏi.

Dưới hầm mộ, Rick và Evelyn vẫn chưa hết bàng hoàng. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Con quái vật ngàn năm vừa sống dậy chưa đầy 1 phút đã bị “úp sọt” chết tươi.

Minh thoát ra khỏi xác Jonathan, bay tới trước mặt Evelyn, chỉ vào cái xác Imhotep đang nằm chỏng chơ:

“Sao? Thấy gái gây họa chưa? Đọc bậy đọc bạ gọi quỷ gọi ma lên. May mà có anh ở đây nhé.”

Evelyn phồng má, trề môi, vừa xấu hổ vừa bực bội: “Thì… thì ai mà biết nó ghê gớm thế. Anh bảo tôi đọc mà!”

Minh lại nhập vào gã Jonathan.

“Đưa đây,” Minh giật lấy cuốn Sách Đen từ tay Evelyn. Hắn lật lật vài trang, rồi quay sang nhìn Thành và Ciri, nở một nụ cười mà sau này Rick thề là nụ cười đáng sợ nhất anh từng thấy.

“Mọi người chuẩn bị nhé,” Minh thông báo tỉnh bơ. “Chúng ta làm lại lần nữa.”

“Cái gì?” Rick, Evelyn, Jonathan và cả Ciri đồng thanh hét lên.

“Làm lại á?” Thành ngơ ngác. “Chi vậy anh?”

Minh đáp gọn lỏn. “Phải dạy cho tên này một bài học về sự lễ phép. Mới dậy đã hét vào mặt người khác là không ngoan.”

Nói là làm, Minh bắt đầu đọc to câu thần chú hồi sinh từ cuốn Sách Đen.

“Yadi… Yadi… Imhotep…”

Mặt đất lại rung chuyển. Gió lại nổi lên.

Imhotep, vừa mới chết chưa kịp lạnh xác, lại bị lôi dậy. Hắn mở mắt ra, gào thét đầy giận dữ: “GAAAAOOOO!!!”

Phía trên mặt đất, nhóm người Mỹ vừa mới hoàn hồn, đang phủi xác châu chấu trên người thì bỗng nhiên…

“Rào rào…”

Một đàn châu chấu mới lại xuất hiện, đen kịt bầu trời. Cát bụi lại bay mù mịt.

“Cái quái gì thế này?” Henderson gào lên trong tuyệt vọng. “Chẳng phải xong rồi sao?”

Dưới hầm mộ, Imhotep vừa bước được một bước thì…

“HÓA PHÀM!” Thành hô to.

Ánh sáng vàng lại lóe lên. Imhotep lại mất phép.

“Phập!”

Ciri lại lao tới, đâm một nhát xuyên tim.

Imhotep lại chết.

Gió ngừng. Châu chấu rơi lộp bộp. Nhóm người Mỹ lại ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Lần nữa nào!” Minh hào hứng vỗ tay.

“Yadi… Yadi… Imhotep…”

Imhotep lại sống dậy.

Trên mặt đất, nhóm người Mỹ bắt đầu khóc thét.

“Giết tao đi! Giết tao đi cho rồi!” Burns ôm đầu gào lên. “Đừng hành hạ nhau như thế! Tim tao không chịu nổi đâu!”

Cứ thế, quy trình “Hồi sinh – Hóa Phàm – Xiên chết” lặp đi lặp lại đến lần thứ năm.

Đến lần thứ sáu, khi Minh đọc thần chú xong, Imhotep từ từ ngồi dậy trong quan tài.

Hắn không gào thét. Không làm phép. Không gọi gió gọi bão.

Hắn ngồi đó, co hai chân lên, vòng tay ôm lấy đầu gối, gục đầu xuống. Cái lưng trần lở loét của hắn run lên bần bật.

Hắn… đang khóc? Hay là đang trầm cảm?

Imhotep chính thức “tự bế”. Hắn ngồi thu lu một góc, quay mặt vào vách đá, từ chối giao tiếp với thế giới.

Xác ướp cũng có lòng tự trọng của xác ướp chứ! Đường đường là Đại Tư Tế, người tình của Hoàng hậu, kẻ nắm giữ phép thuật hắc ám, mà bị lôi dậy rồi giết đi giết lại như một con creep ghẻ lở.

Cái gì cũng vừa vừa phải phải thôi!

Minh dùng gậy chọt chọt vào vai Imhotep: “Này anh bạn, dậy đi chứ? Còn chưa hết hiệp mà? Dậy múa vài đường cơ bản xem nào?”

Imhotep vẫn ngồi im, lắc đầu quầy quậy, nhất quyết không chịu đứng lên. Hắn dường như muốn nói: “Thôi, tao lạy mày. Mày muốn làm gì thì làm, tao dỗi rồi. Tao muốn về với đất mẹ.”

Thành nhìn cảnh tượng đó mà cũng thấy thương hại: “Anh Minh ơi, tha cho nó đi. Trông nó tội quá. Nó trầm cảm luôn rồi kìa.”

Minh thở dài, tặc lưỡi: “Chán thật. Tinh thần chiến đấu kém quá. Thôi được rồi, tha cho mày đấy.”

Hắn quay sang Evelyn, nháy mắt: “Đấy, em thấy chưa? Muốn trị mấy thằng ‘trai hư’ này thì phải mạnh tay vào. Giờ thì nó ngoan như cún rồi đấy.”

Evelyn nhìn con quái vật hùng mạnh trong truyền thuyết giờ đang ngồi co ro như một đứa trẻ bị bắt nạt, cô không biết nên cười hay nên khóc. Cô chỉ biết rằng, chuyến thám hiểm này đã đi chệch hướng hoàn toàn so với bất kỳ cuốn sách lịch sử nào cô từng đọc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

d02addcfa43dd0dd24ff8e17e4fe97ce
Hokage Tù Binh
Tháng 1 15, 2025
hokage-bat-dau-hien-te-byakugan-max-cap-kenbunshoku.jpg
Hokage: Bắt Đầu Hiến Tế Byakugan, Max Cấp Kenbunshoku
Tháng 2 4, 2026
nguoi-tai-huyen-huyen-bat-dau-nhanh-thong.jpg
Người Tại Huyền Huyễn, Bắt Đầu Nhanh Thông
Tháng 1 20, 2025
nguoi-tai-tong-vo-viet-nhat-ky-bat-dau-ngu-quy-ban-van-thuat.jpg
Người Tại Tổng Võ Viết Nhật Ký, Bắt Đầu Ngũ Quỷ Bàn Vận Thuật
Tháng 2 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP