Chương 14: Blade 13 (Trò Chơi Sinh Tồn)
Thứ Ba, tuần đầu. Kho vũ khí.
Quinn mở cửa kho – một căn phòng lớn đầy vũ khí vampire. Minh bước vào, mắt quét qua: Kiếm bạc – 20 cái. Súng bắn đạn UV – 10 khẩu. Cọc bạc – 50 cái. Bom tỏi – 30 quả (lựu đạn nhồi tỏi nghiền, phát nổ tạo khói tỏi – làm vampire yếu đi tạm thời).
“Đủ không?” Quinn hỏi.
“Đủ,” Minh nói. “Giấu chúng khắp 20 tầng. Tầng càng cao, vũ khí càng mạnh. Buộc vampire phải leo lên.”
Quinn gật đầu: “Thông minh đấy.”
Minh nhìn Quinn: “Mày vẫn nghĩ tao ngu à?”
Quinn cười gằn: “Tao nghĩ mày không phải người. Nhưng mày hữu ích. Đó là điều quan trọng.”
________________
Thứ Tư. Tòa nhà bỏ hoang.
Minh đứng giữa sảnh tầng 1, nhìn lên trần nhà cao 20 tầng. Ánh sáng le lói từ cửa sổ vỡ nát chiếu vào. Mùi ẩm mốc, rỉ sét, bụi bặm. Một đội công nhân – 10 người – đang cải tạo tòa nhà theo chỉ dẫn của Minh: Lắp camera ở mỗi tầng. Lắp hệ thống UV light tự động tại mọi lối ra – cửa chính, cửa sau, cửa sổ. Nếu ai đó cố rời khỏi tòa nhà, cảm biến kích hoạt, UV bắn ra, thiêu chết ngay. Giấu vũ khí khắp nơi – trong tủ, dưới sàn, trên trần. Lắp loa phát thanh tại mỗi tầng.
Một người công nhân – trùm đội, tên Carlos, khoảng 50 tuổi, da rám nắng – bước lại gần Minh: “Anh làm phim à?”
Minh quay lại: “Gì?”
“Camera nhiều vậy,” Carlos nói. “Tôi nghĩ anh làm phim. Phim kinh dị?”
Minh mỉm cười mờ nhạt: “Ừ. Phim kinh dị.”
Carlos gật đầu: “Hiểu rồi. Nhưng… anh cần hệ thống UV light làm gì? Diệt khuẩn à?”
“Đúng,” Minh nói. “Diệt khuẩn.”
Carlos nhìn Minh với ánh mắt hơi nghi ngờ, nhưng không hỏi thêm. Tiền đã trả trước. Công việc không khó. Không cần biết khách hàng làm gì.
________________
Thứ Năm. Văn phòng tầng 50.
Mercury bước vào, tay cầm một tập giấy dày: “Em đã liên lạc xong.”
Frost ngẩng đầu: “Ai?”
“Vampire ở New York, Chicago, Miami, San Diego,” Mercury nói. “Tổng cộng chừng 200 nhóm vampire đã nghe tin. Họ hỏi khi nào phát sóng.”
Minh ngồi bên cạnh, gõ laptop: “VampireTV đã sẵn sàng.”
Frost nhíu mày: “VampireTV là gì?”
“Kênh truyền hình ngầm,” Minh giải thích. “Phát sóng qua hệ thống cáp ngầm. Chỉ vampire biết tần số. Tao đã mua băng thông từ một người hacker ở Mexico. Năm nghìn đô.”
Quinn cười khẩy: “Mày còn biết cả hacker nữa?”
“Không,” Minh nói. “Nhưng Mercury biết thằng làm được.”
Mercury mỉm cười nhẹ, không nói gì.
Frost gõ tay lên bàn: “Vậy khi nào bắt đầu?”
“Hai tuần nữa,” Minh nói. “Tuần này tuyển thí sinh. Tuần sau chuẩn bị. Tuần thứ ba… bắt đầu.”
________________
Thứ Bảy, tuần thứ hai tháng Sáu. Phòng họp lớn, tầng 30.
50 vampire đứng chen chúc trong phòng. Nam nữ lẫn lộn. Tuổi tác khác nhau. Nhưng tất cả đều có một điểm chung: Yếu ớt. Một số gầy gò, da xanh xao. Một số béo phì, bụng bia phệ. Một số run rẩy, mắt đỏ hoe như người nghiện ma túy.
Frost bước vào phòng. Quinn và Mercury theo sau. Minh đứng góc phòng, tay cầm hồ sơ, quan sát.
Frost dừng lại giữa phòng, nhìn quanh. Im lặng kéo dài ba mươi giây. Rồi Frost nói, giọng lạnh như băng: “Tụi mày đang ăn bám tổ chức tao.”
Không ai dám lên tiếng.
“Tao cho tụi mày máu miễn phí,” Frost tiếp tục. “Tao cho tụi mày chỗ ở. Tao bảo vệ tụi mày khỏi Blade, khỏi cảnh sát. Nhưng tụi mày không đóng góp gì cả.”
Một vampire nam – cao gầy, tóc đen dài, khoảng 25 tuổi – lên tiếng run run: “Chúng tôi… chúng tôi xin lỗi, ngài Frost. Chúng tôi sẽ cố gắng hơn—”
“Câm miệng,” Frost ngắt lời.
Thằng vampire im bặt.
Frost tiếp tục: “Tao cho tụi mày cơ hội cuối: tham gia Blood Games. 50 người vào. 5 người ra. Người thắng được thăng hạng Elite, làm việc cho tao. 2,000 đến 5,000 Blood Credits. Người thua… chết.”
Cả phòng rúng động.
Một vampire nữ – tóc vàng, da trắng, khoảng 30 tuổi – hét lên: “Anh không thể làm vậy! Chúng tôi cũng là vampire! Chúng tôi có quyền—”
Quinn rút súng ra – khẩu Desert Eagle bạc – chĩa thẳng vào mặt cô ta: “Mày có quyền gì?”
Cô ta im lặng, tay run rẩy.
Frost nói tiếp: “Nếu… nếu chúng tôi từ chối?”
Frost quay lại, mỉm cười lạnh: “Quinn sẽ xử tử tụi mày ngay bây giờ.”
Quinn nhoẻn cười, ngón tay đặt lên cò súng.
Im lặng. Một phút trôi qua. Không ai từ chối.
Minh đứng góc phòng, quan sát. hắn thấy nỗi sợ hãi trên từng khuôn mặt. Thấy sự tuyệt vọng. Thấy… hi vọng mong manh. 10% cơ hội sống. Vẫn tốt hơn 0%.
“Tốt,” Frost nói. “Tuần sau, tụi mày sẽ được đưa đến đấu trường. Chuẩn bị tinh thần đi.”
Rồi Frost quay lưng, bước ra khỏi phòng. Quinn và Mercury theo sau. 50 vampire đứng im, nhìn nhau. Không ai nói gì.
—
Thứ Hai, tuần thứ ba. Tòa nhà 20 tầng.
Đội công nhân hoàn thành công việc. Carlos bước lại gặp Minh: “Xong rồi, anh.”
Minh nhìn quanh – 200 camera lắp khắp nơi, hệ thống UV light tự động hoạt động, loa phát thanh đã kiểm tra. Vũ khí đã giấu kín.
“Tốt,” Minh nói, đưa phong bì tiền mặt cho Carlos. “Cảm ơn.”
Carlos nhận phong bì, mở ra đếm – đúng tám nghìn đô. “Anh cần gì nữa không?” Carlos hỏi.
“Không,” Minh nói. “Và đừng nói với ai về công việc này.”
Carlos gật đầu: “Tôi hiểu.”
Rồi ông ta ra về cùng đội công nhân. Minh đứng một mình giữa sảnh tầng 1, nhìn lên trần nhà cao 20 tầng. Yên lặng. Chỉ còn ba ngày nữa.
NGÀY 1: BẮT ĐẦU
Thứ Sáu, 20 tháng 6, 1998. 11:45 PM.
Minh đứng trong phòng điều khiển tầng 21 – căn phòng nhỏ được xây dựng riêng trên nóc tòa nhà 20 tầng. Trước mặt hắn là hàng loạt màn hình – 50 màn hình nhỏ xếp thành tường, mỗi màn hình chiếu hình ảnh từ 4 camera khác nhau. 200 camera. 20 tầng. 50 vampire.
Quinn ngồi bên cạnh, tay cầm một cái micro kết nối với hệ thống loa phát thanh. Mercury đứng bên cạnh cửa, tay cầm clipboard ghi chép. Frost ngồi trên ghế da phía sau, chân gác lên bàn, mắt nheo lại quan sát.
“Mấy giờ thả chúng vào?” Quinn hỏi.
“12 giờ đêm đúng,” Minh nói. “Đúng giờ, đúng phút. Tao muốn mọi thứ diễn ra theo kịch bản.”
Frost cười khẽ: “Mày căng thẳng quá.”
“Tất nhiên tao căng,” Minh quay lại. “Đây là lần đầu tiên. Nếu sai một chi tiết, cả kế hoạch sụp đổ.”
Mercury nhìn đồng hồ: “Còn mười phút.”
Bên dưới, tại sảnh tầng 1.
50 vampire đứng chật trong sảnh, ánh mắt hoang mang, sợ hãi. Một số run rẩy. Một số nhìn quanh như tìm lối thoát. Một số khác đứng im, mặt tái nhợt.
Cửa chính bị khóa chặt từ bên ngoài. Cửa sổ đã được đóng kín bằng tấm thép. Không có lối ra.
Vampire cao gầy tóc đen dài – hắn tên là Viktor – đứng góc tường, tay bám chặt vào thành tường như thể muốn bám vào đó mãi mãi. “Tao không muốn chết,” Viktor thì thầm. “Tao không muốn chết…”
Vampire nữ tóc vàng – tên là Selene – đứng giữa sảnh, hai tay nắm chặt, mắt nhìn lên trần nhà. Cô ta thấy camera đen nhỏ gắn ở góc trần. “Chúng đang xem ta,” Selene nói lớn. “Chúng đang xem từng cử động của ta.”
Không ai trả lời.
Vampire nam thấp lùn đầu hói – tên là Dmitri – ngồi sụp xuống sàn, ôm đầu. “Tao đã nói rồi. Tao đã nói là không nên tham gia. Nhưng không, tụi bây bảo 10% vẫn tốt hơn 0%. Giờ thì sao? Giờ thì chết hết!”
“Câm mồm đi!” – một vampire nam to con, da đen, xăm kín cả hai tay quát lên. hắn tên là Tyrone. “Mày kêu ca cũng không ích gì! Giờ ở đây rồi thì phải chơi thôi!”
“Chơi cái gì?” Dmitri hét lại. “Tao không biết đánh nhau! Tao chỉ biết ăn máu rồi ngủ! Làm sao tao sống được bảy ngày trong cái lồng quỷ này?”
Tyrone nhìn Dmitri với ánh mắt khinh bỉ, nhưng không nói gì thêm.
11:58 PM.
Minh nhìn đồng hồ treo tường. Hai phút nữa.
Quinn cầm micro, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. Mercury đứng im, mắt dán vào màn hình. Frost ngáp.
11:59 PM.
Minh đếm ngược trong đầu: “Năm… bốn… ba… hai…”
12:00 AM.
“Bây giờ,” Minh nói.
Quinn nhấn nút micro, giọng vang lên từ loa phát thanh khắp 20 tầng: “Chào mừng đến với Blood Games.”
Dưới sảnh tầng 1, 50 vampire giật mình. Giọng Quinn – lạnh lùng, đều đặn – vọng khắp không gian: “Các người đã được chọn để tham gia trò chơi sinh tồn. Luật rất đơn giản: Chỉ năm người được sống. Bốn mươi lăm người còn lại sẽ chết.”
Im lặng.
“Thời gian: Bảy ngày. Một trăm sáu mươi tám giờ. Trong thời gian đó, các người sẽ ở trong tòa nhà này. Cấm rời khỏi tòa nhà. Nếu ai cố gắng rời đi, hệ thống UV tự động sẽ kích hoạt. Các người sẽ chết ngay lập tức.”
Một vài vampire nhìn ra phía cửa chính. Cửa thép dày, không có tay nắm từ bên trong.
“Máu sẽ được cung cấp hạn chế,” Quinn tiếp tục. “Mỗi ngày, mười túi máu sẽ được thả ngẫu nhiên ở một tầng nào đó trong tòa nhà. Các người phải tìm và tranh giành. Không đủ máu cho tất cả mọi người.”
Selene nuốt nước bọt.
“Vũ khí đã được giấu khắp tòa nhà. Kiếm bạc. Súng bắn đạn bạc. Cọc bạc. Bom tỏi. Các người có thể tìm và sử dụng để giết nhau.”
Dmitri run lên.
“Cấm hợp tác. Nếu hai người vampire bị phát hiện hợp tác, cả hai sẽ bị xử tử bằng UV ngay lập tức.”
Tyrone nhìn quanh, mắt đầy cảnh giác.
“Mọi hành động của các người đều được theo dõi 24/7 qua camera. Không có chỗ trốn. Không có bí mật.”
Quinn dừng lại. Im lặng kéo dài ba giây. Rồi: “Túi máu đầu tiên sẽ được thả ở tầng 10 sau một giờ. Chúc may mắn.”
Click. Micro tắt.
Phòng điều khiển.
Minh thở dài, ngả lưng ra ghế. “Xong,” hắn nói. “Bắt đầu rồi.”
Frost đứng dậy, bước tới màn hình, nhìn vào hình ảnh 50 vampire đứng im trong sảnh tầng 1. “Bao giờ chúng bắt đầu di chuyển?” Frost hỏi.
“Mười phút nữa,” Minh nói. “Giờ chúng đang hoảng loạn. Não bộ đang xử lý thông tin. Chúng cần thời gian để quyết định.”
Mercury ghi chép: “12:00 AM – Trò chơi bắt đầu. 50 người sống.”
10 phút sau. 12:10 AM.
Không ai cử động. 50 vampire đứng im trong sảnh như tượng đá.
Minh nheo mắt nhìn vào màn hình: “Tại sao chúng không di chuyển?”
Quinn phì cười: “Chúng sợ. Không ai muốn là người đầu tiên hành động.”
Frost gật đầu: “Hiệu ứng bầy đàn. Nếu không ai làm gì, tất cả sẽ đứng im mãi. Nhưng ngay khi một người bắt đầu…”
15 phút sau. 12:15 AM.
Tyrone – vampire to con da đen – bước ra khỏi vị trí của mình. Tất cả vampire khác nhìn theo. Tyrone không nói gì. hắn bước chậm về phía cầu thang dẫn lên tầng 2. Mỗi bước chân vang vọng trong im lặng.
Selene nhìn theo. Rồi cô ta cũng bước ra, theo hướng khác – về phía hành lang bên trái. Viktor nuốt nước bọt, rời khỏi góc tường, len lỏi về phía cầu thang. Một người di chuyển. Hai người. Ba người. Rồi cả 50 người vampire bắt đầu tản ra khắp tầng 1, tìm kiếm.
“Đấy,” Frost mỉm cười. “Bắt đầu rồi đấy.”
12:30 AM.
Vampire đầu tiên tìm thấy vũ khí. Một vampire nam gầy gò, tóc dài rối bù, khoảng 40 tuổi – tên là Ivan – lục lọi trong một căn phòng nhỏ tầng 3. hắn lật tung đống thùng carton cũ kỹ, rồi tìm thấy một cái cọc bạc nhỏ giấu dưới đáy. Ivan cầm cọc bạc lên, mắt sáng lên. “Tìm được rồi,” hắn thì thầm.
Nhưng giọng nói vang lên trong căn phòng nhỏ. Và một vampire khác – đứng ngoài hành lang – nghe thấy. Vampire đó tên là Marcus. To con, xăm kín tay, trông như cựu tù.
Marcus bước vào phòng, nhìn Ivan. “Đưa tao cái đó,” Marcus nói.
Ivan lùi lại, cầm chặt cọc bạc: “Không.”
Marcus tiến lại gần: “Tao nói, đưa tao.”
Ivan lắc đầu: “Tao tìm thấy nó. Nó là của tao.”
Marcus cười – nụ cười lạnh lùng: “Được. Vậy thì tao lấy sau khi giết mày.”
Marcus lao tới.