Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cam-khu-chi-ho.jpg

Cấm Khu Chi Hồ

Tháng 3 10, 2025
Chương 239. Cảm tưởng Chương 238. Hồi cuối cho các ngươi
day-hoc-tro-van-lan-phan-hoi-vi-su-chua-bao-gio-tang-tu.jpg

Dạy Học Trò Vạn Lần Phản Hồi: Vi Sư Chưa Bao Giờ Tàng Tư

Tháng 1 18, 2025
Chương 356. Đại kết cục « dưới » Chương 355. Đại kết cục « bên trên »
may-mo-phong-ben-trong-ta-muon-cung-ta-lien-thu-lam-sao-bay-gio.jpg

Máy Mô Phỏng Bên Trong Ta Muốn Cùng Ta Liên Thủ Làm Sao Bây Giờ

Tháng 1 29, 2026
Chương 366: Cửu Châu hậu sự (3) Chương 365: Cửu Châu hậu sự (2)
ta-khai-thac-tien-vuc-nhung-nam-kia.jpg

Ta Khai Thác Tiên Vực Những Năm Kia

Tháng 2 3, 2026
Chương 110: Giết người đêm ( cầu đặt mua! ) Chương 109: Linh văn cùng thuật pháp ( cầu đặt mua! )
tu-tien-2

Tu Tiên

Tháng 2 8, 2026
Chương 3504: Thanh giả tự thanh Chương 3503: Không trang thôi
vuong-gia-phong-bao.jpg

Vương Giả Phong Bạo

Tháng 2 5, 2025
Chương 2631. Đại đạo thủ đồ Chương 2630. Cuối cùng thăng hoa
tu-hokage-bat-dau-truoc-gio-thuc-hien-tuong-lai

Từ Hokage Bắt Đầu Trước Giờ Thực Hiện Tương Lai

Tháng 10 11, 2025
Chương 250: tinh hệ trong lòng bàn tay, thiên ngoại! ( đại kết cục ) Chương 249: Vũ trụ chân tướng, nguy cơ trước đó chưa từng có
mot-the-song-hon-mot-tay-go-thien-mon

Một Thể Song Hồn, Một Tay Gõ Thiên Môn

Tháng 2 4, 2026
Chương 613: Lý Thịnh không thấy! Chương 612: Cả hai cùng có lợi
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 13: Blade 12 (Chỉ là gia súc)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 13: Blade 12 (Chỉ là gia súc)

**Thứ Bảy tuần sau, 11pm:**

David được triệu tập lên tầng hầm. hắn bước xuống cầu thang run rẩy, mắt sáng lên như đứa trẻ nhận quà Giáng sinh.

Frost đứng chờ, mặc áo choàng đen dài, không nói gì. Mercury và Quinn đứng hai bên. Minh đứng ở góc, im lặng.

“David,” Frost nói, giọng trầm. “Ngươi đã chứng tỏ lòng trung thành. Giờ là lúc.”

David nuốt nước bọt, giọng run run: “Tôi… tôi sẵn sàng.”

“Nằm xuống,” Frost chỉ vào chiếc giường kim loại giữa phòng.

David nằm xuống. Tay chân hắn run rẩy, mồ hôi túa ra trán. Frost bước tới, cúi xuống. Mắt lóe lên màu vàng, răng nanh nhô ra. David nhắm mắt. Frost cắn vào cổ David. Máu chảy. David kêu lên – một tiếng kêu giữa đau đớn và hưng phấn kỳ lạ, rồi ngất đi.

—

Khi David tỉnh dậy, hắn nằm trên giường êm ái tầng ba. Ánh đèn vàng dịu nhẹ, mùi hương lavender. Frost ngồi bên cạnh: “Ngươi giờ là Candidate.”

David mở mắt, giọng yếu ớt: “Tôi… tôi sẽ sống à?”

Frost im lặng một lúc, rồi nói: “Quá trình chuyển hóa mất thời gian. Cơ thể ngươi phải chiến đấu với virus vampire. Nếu ngươi đủ mạnh, ngươi sẽ sống. Nếu không…”

“Tôi hiểu,” David thì thầm. “Tôi sẽ cố gắng.”

Frost gật đầu: “Nghỉ ngơi. Ăn uống đầy đủ. Chờ đợi.”

Rồi Frost đi ra.

—

**Năm ngày sau:**

David chết.

Mercury báo tin cho Minh lúc 3h sáng, giọng cô bình thản như đang báo cáo thời tiết: “Anh ấy chết lúc 2:47 AM. Chúng tôi đã dọn xác.”

Minh ngồi trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ. Không cảm thấy gì. Không buồn. Không tội lỗi. Chỉ… trống rỗng.

“Thông báo cho mọi người,” Minh nói. “David đã trở thành Candidate. Anh ấy đã được lựa chọn. Nhưng cơ thể quá yếu, không chịu nổi quá trình chuyển hóa.”

“Vâng,” Mercury nói.

—

**Thứ Bảy sau đó, 8pm:**

Father Augustine đứng trên bục giảng, giọng trầm ấm: “Hôm nay, chúng ta cầu nguyện cho David – một người anh em đã chiến đấu dũng cảm. Anh ấy đã được lựa chọn. Anh ấy đã trở thành Candidate. Nhưng cơ thể anh ấy quá yếu, không chịu nổi vinh quang của sự bất tử.”

Đám đông im lặng. Marcus ngồi hàng đầu, nắm chặt tay. Elena lau nước mắt. Ông già tóc bạc thở dài.

Father Augustine tiếp tục: “David không thất bại vì thiếu lòng trung thành. Anh ấy thất bại vì cơ thể không đủ khỏe mạnh. Đây là bài học cho tất cả chúng ta.”

Ông dừng lại, nhìn quanh đám đông: “Muốn đạt được bất tử, các con phải mạnh mẽ. Phải khỏe khoắn. Phải chuẩn bị. David đã dạy chúng ta điều đó.”

Marcus đứng lên, giọng run run: “Tôi sẽ không mắc sai lầm của David. Tôi sẽ tập luyện. Tôi sẽ ăn uống đầy đủ. Tôi sẽ sẵn sàng.”

Người khác gật đầu. Elena đứng lên: “Tôi cũng vậy.”

Ông già tóc bạc đứng lên: “Chúng tôi sẽ không để David chết uổng.”

Minh đứng ở góc phòng, nhìn cảnh tượng này. Họ không sợ. Họ không nghi ngờ. Họ… càng quyết tâm hơn.

—

Ba tháng sau ngày khởi công. Minh đứng trong kho máu tầng hầm, nhìn những hàng tủ lạnh chứa đầy túi máu đỏ sẫm. Ánh đèn huỳnh quang phản chiếu trên bề mặt kim loại, tạo thành những vệt sáng lạnh lẽo.

Hơn bốn trăm lít. Tám mươi Donor trung thành. Năm Elite Donor. Và một Candidate đã chết.

“Không tệ,” một giọng nói vang lên từ cửa.

Minh quay lại. Frost bước vào, tay cầm ly rượu vang đỏ. Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt hắn, tạo bóng đen sâu hoắm dưới hốc mắt.

“Mày đã làm được,” Frost nói, bước tới gần hệ thống tủ lạnh. Ngón tay gõ nhẹ lên cửa kính. “Tao tưởng mày sẽ thất bại trong vòng một tháng.”

“Tao cũng vậy,” Minh thừa nhận.

Frost mỉm cười, quay lại nhìn Minh: “Vậy giờ mày muốn gì?”

Minh không do dự: “Mở rộng. Thêm năm đền thờ nữa ở LA. Sau đó lan sang các thành phố khác. San Francisco. San Diego. Las Vegas. New York.”

Frost nhíu mày: “Tham vọng đấy.”

“Không phải tham vọng,” Minh nói. “Là logic. Một đền thờ chỉ nuôi được tối đa một trăm Donor. Mày cần nhiều hơn. Mày cần một mạng lưới.”

Frost im lặng, suy nghĩ. Rồi gật đầu: “Mày sẽ có tài nguyên cần thiết. Tiền. Người. Bất cứ thứ gì mày cần.”

Minh gật đầu.

Frost uống một ngụm rượu, rồi hỏi – giọng bình thản như đang hỏi về thời tiết: “Mày có thực sự tin vào cái hệ thống này không? Hay chỉ đang lợi dụng?”

Minh nhìn thẳng vào mắt Frost: “Tao tin vào sự sống còn. Còn mày?”

Frost cười – một tiếng cười lạnh lẽo: “Mày hỏi tao có định biến ai đó thành vampire thật không?”

“Đúng.”

Frost im lặng một lúc. Rồi nói: “Nếu tìm được người xứng đáng, ta sẽ biến. Nhưng đa số… chỉ là công cụ. Mày hiểu điều đó, đúng không?”

Minh không trả lời.

Frost bước tới gần, đứng sát mặt Minh. Mắt vàng lóe lên trong bóng tối: “Mày cũng vậy. Mày cũng chỉ là công cụ hữu ích. Chỉ khi mày chứng tỏ đủ giá trị, tao mới ban cho mày cơ hội. Đừng bao giờ quên.”

Minh nhìn vào đôi mắt vàng đó, không nao núng: “Tao sẽ chứng minh.”

Frost mỉm cười, vỗ vai Minh: “Tốt. Tao thích sự tự tin đó.”

Rồi Frost quay lưng, bước ra cửa. Trước khi biến mất trong bóng tối, hắn dừng lại, nói thêm một câu: “Nhân tiện, David chết không phải vì ung thư.”

Minh đứng im.

“Hắn chết vì huyết thống vampire của tao độc với hắn,” Frost nói, giọng lạnh tanh. “Cơ thể người thường không chịu nổi. Hắn đau đớn suốt năm ngày cuối. Mercury phải tiêm thuốc giảm đau liên tục.”

Minh nuốt nước bọt.

Frost quay lại, mỉm cười: “Mày có hối hận không?”

Minh im lặng. Rồi nói: “Không.”

“Tốt,” Frost gật đầu. “Vì nếu mày hối hận, mày sẽ không sống lâu trong thế giới này.”

Rồi biến mất.

Minh đứng một mình trong tầng hầm. Bàn tay hắn không run. Không sợ.

Anh nhìn xuống hai bàn tay mình – bàn tay từng đánh máy văn bản hành chính, từng chấm công mỗi sáng, từng ăn mì tôm trong phòng trọ hai mươi mét vuông. Giờ đây, đó là đôi bàn tay đã biến con người thành công cụ, đã xây một tôn giáo trên nền tảng dối trá, đã lừa David chết trong đau đớn với nụ cười trên môi.

Một phần trong đầu Minh thì thầm: “Mày đáng chết.”

Nhưng một phần khác lại nói: “Mày làm điều cần thiết. David vẫn sẽ chết. Ít nhất hắn chết với hi vọng. Còn tốt hơn chết trong tuyệt vọng.”

Minh thở dài, tự nhủ: “Dù có tao hay không có tao, đối với Vampire con người vẫn là công cụ. Tao không phải lừa họ bằng hy vọng giả dối. Tao đã xây một tôn giáo trên nền tảng hy vọng mong manh. Nhưng ít nhất, tao cứu được cái mạng của họ, miễn là đừng làm chuyện gì ngu ngốc.”

Minh dừng lại, cười khẩy: “Giữa một đống tệ hại, tao chỉ chọn cái bớt tệ hơn. Nên dẹp cái cảm giác tội lỗi này sang một bên đi.”

Minh bước ra khỏi tầng hầm, lên tầng một. Bên ngoài cửa sổ, Los Angeles vẫn sáng rực. Đèn neon lấp lánh. Xe cộ chạy tới chạy lui. Con người đi lại như kiến.

Không ai biết rằng ngay giữa thành phố này, một đế chế máu đã ra đời. Không ai biết rằng tám mươi người đang tự nguyện hiến máu cho vampire. Không ai biết rằng một tên công chức Việt Nam ba mươi tuổi từng sống trong phòng trọ hai mươi mét vuông giờ đang điều khiển tất cả.

Minh nhìn ra thành phố, mỉm cười lạnh: “Chào mừng đến với Giáo Hội Vĩnh Sinh.”

Rồi hắn quay lưng, bước vào bóng tối.

Đế chế máu đã ra đời. Và đây mới chỉ là khởi đầu.

Tháng 6, 1998. Văn phòng tầng 50. 2h sáng.

Minh ngồi góc phòng, lật giở một tập hồ sơ.

Năm tháng qua, hệ thống Pleasure Dome hoạt động tốt đẹp. Mỗi tuần thu về 200 lít máu từ các Donor. Frost có thể mở rộng sang San Francisco, Las Vegas. Quinn tuyển thêm vampire mới vào tổ chức.

Nhưng có một vấn đề: quá nhiều rác.

50 vampire được biến đổi từ khi Frost bắt đầu tham vọng thống trị, nhưng hầu hết đều… vô dụng. Không biết đánh nhau. Không biết săn người. Không có kỹ năng quản lý. Chỉ biết hút máu, ngủ, và phàn nàn.

Frost gọi họ là “Weaklings” – lũ yếu đuối.

Frost ngồi sau bàn, nhìn vào màn hình máy tính – một danh sách dài 50 tên vampire.

“Tụi này làm không ra gì cả,” Frost nói, giọng lạnh như băng. “Yếu như hạch. Chiến đấu không được, quản lý cũng không xong. Chỉ biết ăn máu miễn phí.”

Quinn đứng bên cạnh, mặt nhoẻn cười tàn bạo: “Giết đi. Đơn giản.”

“Nhưng giết kiểu gì?” Frost tiếp tục, gõ ngón tay lên bàn. “Nếu tao giết lung tung, những vampire khác sẽ sợ, bỏ chạy. Tổ chức sẽ lung lay.”

Quinn cau mày: “Vậy thì mày muốn gì? Để chúng tiếp tục ăn bám à?”

Frost im lặng.

Minh ngẩng đầu, đặt tập hồ sơ xuống: “Để tao tổ chức một trò chơi.”

Cả phòng yên lặng.

Frost quay lại, nheo mắt: “Trò chơi?”

Minh đứng dậy, bước đến bảng trắng treo tường. Cầm bút marker, viết ba chữ to: BLOOD GAMES

“Thay vì giết họ âm thầm,” Minh nói, giọng bình thản, “mày biến việc giết thành… giải trí.”

Quinn cười nhạo: “Cái gì? Giải trí?”

Minh quay lại nhìn Quinn, mặt không biểu cảm: “Mày đã từng xem Gladiator không? La Mã cổ đại? Họ bắt nô lệ đấu tử để giải trí cho quý tộc. Người thắng được tự do. Người thua chết. Tất cả đều vui.”

Frost gõ tay lên bàn, lắng nghe.

Minh tiếp tục: “Mày muốn bắt vampire đánh nhau?” Frost hỏi.

“Không chỉ đánh nhau,” Minh nói. “Tao muốn tạo ra một game show. Phát sóng trên kênh truyền hình ngầm. Vampire khắp thế giới xem. Đặt cược. 50 vampire tham gia, chỉ 5 sống sót. Người thắng được thăng hạng Elite, làm việc cho ông. Người thua… chết.”

Frost im lặng, mắt lóe lên màu vàng.

Quinn lên tiếng: “Ai mà chịu tham gia chứ? Biết chết rồi còn đăng ký?”

Minh mỉm cười – nụ cười lạnh lùng: “Vì họ không còn lựa chọn. Ông cho họ hai đường: tham gia Blood Games, có 10% cơ hội sống. Hoặc bị xử tử ngay lập tức, 0% cơ hội. Họ sẽ chọn cái nào?”

Mercury quay lại, nhìn Minh với ánh mắt… tò mò: “Em nghĩ ra khi nào?”

“Đêm qua,” Minh nói. “Lúc không ngủ được.”

Frost đứng dậy, bước tới bảng trắng, nhìn ba chữ “BLOOD GAMES”. Rồi cười to – tiếng cười vang vọng trong căn phòng: “Mày hay thật đấy, Minh. Okay, làm đi.”

Thứ Hai, tuần đầu tháng Sáu. Phòng họp tầng 50.

Minh trải bản đồ lên bàn – một tòa nhà bỏ hoang 20 tầng ở khu công nghiệp ngoại ô Los Angeles.

“Đây,” Minh chỉ vào bản đồ. “Nhà máy dệt cũ. Đóng cửa năm ngoái. Không ai ở. Không cảnh sát tuần tra. Hoàn hảo.”

Quinn cúi xuống nhìn: “Bao nhiêu tiền?”

“Hai mươi nghìn đô thuê ba tháng,” Minh nói. “Đã thương lượng xong với chủ nhà. Ông ta không hỏi ta làm gì.”

Frost gật đầu: “Được. Tiếp.”

Minh lật sang trang giấy khác – một bản thiết kế chi tiết:

TÊN CHƯƠNG TRÌNH: SURVIVAL OF THE FITTEST

FORMAT:

50 vampire tham gia

Đấu trường: Tòa nhà 20 tầng

Thời gian: 7 ngày (168 giờ)

Mục tiêu: Sống sót đến cuối cùng

Chỉ 5 người được sống

LUẬT CHƠI:

Cấm rời khỏi đấu trường – Nếu rời khỏi = bị UV light chiếu chết ngay

Máu cung cấp hạn chế – Mỗi ngày chỉ thả 10 túi máu ngẫu nhiên trong tòa nhà → vampire phải tranh giành

Vũ khí ngẫu nhiên – Kiếm bạc, súng bắn đạn UV, cọc gỗ, bom tỏi… được giấu khắp nơi

Không có liên minh – Nếu 2 vampire hợp tác, cả 2 bị xử tử

Camera theo dõi 24/7 – Phát sóng trực tiếp

GIẢI THƯỞNG:

Top 1: Thăng hạng Elite, 5,000 Blood Credits, làm việc trực tiếp cho Frost

Top 2-5: Thăng hạng Soldier, 2,000 Blood Credits

Top 6-50: Chết

Quinn gãi cằm: “Blood Credits là gì vậy?”

“Tiền ảo,” Minh giải thích. “Có thể đổi lấy máu, vũ khí, hoặc đặc quyền trong tổ chức Frost. Giống như tiền công.”

Mercury mỉm cười: “Thú vị.”

Frost nhìn vào bản thiết kế, gật đầu chậm rãi: “Okay. Chi phí bao nhiêu?”

Minh lật sang trang khác – bảng tính chi tiết:

CHI PHÍ:

Thuê tòa nhà: $20,000

Lắp camera (200 cái): $50,000

Hệ thống UV light tự động: $15,000

Vũ khí (kiếm bạc, đạn bạc, cọc bạc, bom tỏi): $10,000

Túi máu (70 túi x $100): $7,000

Loa phát thanh, hệ thống điều khiển: $5,000

Công nhân cải tạo: $8,000

TỔNG: $115,000

Quinn phì cười: “Một trăm nghìn đô để giết 45 người? Mày điên à?”

“Không,” Minh nói. “Tao đang tạo ra một sản phẩm giải trí. Vampire khắp nơi sẽ xem. Họ sẽ đặt cược. Ta thu phí đặt cược. Đó là chưa kể tiền quảng cáo, bản quyền… Hơn nữa, còn tổ chức nhiều trận, không phải một trận là xong.”

Frost im lặng. Rồi gật đầu: “Làm đi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ea7e352965a74fbe5924d301b1963451
Aki Tomoya Không Có Khả Năng Bị Đao Bổ Củi
Tháng 1 15, 2025
vo-thanh
Võ Thánh!
Tháng 10 27, 2025
onepiece-bang-hai-tac-bach-thu-duc-than-long.jpg
Onepiece: Băng Hải Tặc Bách Thú Dực Thần Long
Tháng 2 12, 2025
toan-dan-nguoi-dua-do-bat-dau-mang-di-me-cua-giao-hoa.jpg
Toàn Dân: Người Đưa Đò? Bắt Đầu Mang Đi Mẹ Của Giáo Hoa
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP