Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
that-ngo-tinh-nghich-thien-tu-tieu-ngao-bat-dau-chu-thien.jpg

Thật Ngộ Tính Nghịch Thiên: Từ Tiếu Ngạo Bắt Đầu Chư Thiên

Tháng 2 17, 2025
Chương 356. Kết thúc Chương 354. Động tĩnh
nao-do-hogwarts-ma-van-giao-su.jpg

Nào Đó Hogwarts Ma Văn Giáo Sư

Tháng 1 19, 2025
Chương 739. Phiên ngoại · thịnh thế Chương 738. Phiên ngoại · Haipu
su-ton-nguoi-con-noi-day-khong-phai-song-tu-phap

Sư Tôn, Ngươi Còn Nói Đây Không Phải Song Tu Pháp?

Tháng 2 6, 2026
Chương 954: nghĩ hay thật Chương 953: hợp tác mời
Dị Giới Cửu Tử Thần Công

Hokage Chi Gory Ryujiri

Tháng 1 15, 2025
Chương 13. Đại kết cục Chương 12.
bat-diet-chien-than.jpg

Bất Diệt Chiến Thần

Tháng 1 18, 2025
Chương 6162. Đại kết cục Chương 6161. Thật tốt
be-quan-ngan-nam-dao-tri-ban-gai-moi-ta-roi-nui.jpg

Bế Quan Ngàn Năm, Dao Trì Bạn Gái Mời Ta Rời Núi

Tháng 1 17, 2025
Chương 565. Lời cuối sách 6 Chương 564. Lời cuối sách 5
dau-la-hon-ky-qua-truu-tuong-duong-tam-le-roi.jpg

Đấu La: Hồn Kỹ Quá Trừu Tượng, Đường Tam Lệ Rơi !

Tháng mười một 29, 2025
Chương 745: Lớn hoàn tất Chương 744: Một đám Hồn thú vậy mà đều là bằng hữu
tru-tien-ta-tieu-dao-kiem-tien-gia-nhap-vao-chat-group.jpg

Tru Tiên: Ta, Tiêu Dao Kiếm Tiên, Gia Nhập Vào Chat Group

Tháng 2 9, 2026
Chương 215 chương Hồn Thiên Đế buông xuống Ô Thản thành Chương 214 chương Người ở rể, Hồn Thiên Đế trùng sinh!
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 13: The Witcher (Falka)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 13: The Witcher (Falka)

Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm rền xé toạc màn đêm tĩnh lặng của ngôi làng. Băng Wolfs, giờ đây có thêm một thành viên bất đắc dĩ, lao đi như những bóng ma trong đêm tối. Gió rít bên tai Ciri, mang theo mùi khói và sự hỗn loạn.

Khi họ vừa thoát ra khỏi cổng làng, một bóng đen phục kích bên vệ đường. Đó là một tay cung thủ của dân quân, dây cung đã căng hết cỡ, mũi tên hướng thẳng vào lưng Giselher đang dẫn đầu.

Ciri nhìn thấy hắn. Trong tay cô đã có con dao mà Spark đưa, và khoảng cách đủ gần để cô ném nó. Nhưng trong khoảnh khắc quyết định, hình ảnh máu me từ cổ họng tên lính trong quán trọ hiện về. Cô khựng lại. Một thoáng do dự chết người.

Vút!

Mũi tên không trúng Giselher vì con ngựa của anh ta chồm lên, nhưng nó cắm phập vào cổ con ngựa mà Ciri đang cưỡi. Con vật hí lên đau đớn, quỵ ngã xuống đường, hất văng Ciri xuống đất bùn.

“Đồ ngu!” Spark rít lên khi cô quay ngựa lại, ánh mắt rực lửa giận dữ. “Mày muốn chết à? Sao không giết hắn?”

Ciri lồm cồm bò dậy, toàn thân đau nhức. Tay cung thủ đang nạp mũi tên thứ hai. Nhưng trước khi hắn kịp bắn, một con dao găm xé gió bay tới, cắm ngập vào hốc mắt hắn. Linh thu tay lại, lạnh lùng thúc ngựa lướt qua xác chết.

“Lên đây! Nhanh!” Mistle đã quay lại, chìa tay ra. Ciri nắm lấy tay cô gái tóc ngắn và được kéo lên ngồi sau lưng ngựa.

Cuộc chạy trốn tiếp tục, điên cuồng hơn. Dân làng đã chặn đường chính bằng những rào chắn thô sơ. Một gã nông dân vạm vỡ, tay lăm lăm cây đinh ba, lao ra chặn đường Mistle. Hắn đâm mạnh về phía con ngựa.

Lần này, không còn chỗ cho sự do dự. Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn nỗi sợ. Ciri, từ trên lưng ngựa, vung thanh kiếm ngắn mà cô vẫn giữ chặt. Lưỡi thép sắc lẹm cắt ngang cổ gã nông dân. Máu tươi phun ra xối xả, bắn đầy lên mặt và áo Ciri.

Gã đàn ông ngã gục, đôi mắt mở to trân trối nhìn cô. Ciri chết lặng. Đây không phải là tập luyện ở Kaer Morhen, cũng không phải là lũ quái vật vô tri. Cô vừa giết một con người. Một người cha, một người chồng của ai đó. Cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng.

________________

Họ phi nước đại suốt đêm, băng qua những con sông nước lạnh buốt, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp và những bãi đầm lầy hôi thối để cắt đuôi sự truy đuổi.

Ciri được chuyển sang một con ngựa dự phòng cướp được từ đám Trappers. Nhưng con ngựa chiến quá lớn so với vóc dáng mảnh khảnh của cô. Chân cô không với tới bàn đạp, khiến mỗi bước phi nước đại của con thú đều dồn lực xóc nảy lên xương sống, đau đớn như muốn gãy rời.

“Nhìn nó kìa, như một bao tải khoai tây,” Spark cưỡi ngựa bên cạnh, không ngừng mỉa mai bằng giọng điệu cay nghiệt. “Nếu không dám giết người thì đừng có đi theo bọn này. Mày suýt hại chết Giselher.”

Ciri cắn chặt môi đến bật máu, không đáp trả. Cô chỉ cố bám chặt lấy bờm ngựa, mặc cho nước mắt hòa lẫn với máu khô trên mặt.

Họ dừng chân tại một lán chăn cừu bỏ hoang nằm sâu trong vùng đồi núi hẻo lánh. Mùi ẩm mốc và phân cừu cũ bốc lên nồng nặc, nhưng với họ lúc này, đó là thiên đường.

Giselher, thủ lĩnh của băng, bước tới chỗ Ciri đang ngồi co ro ở góc lán. Hắn lau vết máu trên thanh kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn cô.

“Cô là ai?” Giselher hỏi, giọng trầm nhưng đầy uy lực. “Tại sao đám Trappers lại muốn bắt cô sống? Tiền thưởng cho cái đầu của cô bao nhiêu?”

Ciri im lặng. Cô ôm lấy đầu gối, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa nhỏ mà Reef vừa nhóm lên.

“Trả lời đi!” Kayleigh, kẻ vừa được cứu, gắt gỏng. “Chúng ta đã cứu mạng cô đấy!”

“Để nó yên,” Mistle bước tới, đứng chắn giữa Giselher và Ciri. “Cô ấy đã cứu anh đấy, Kayleigh. Và cô ấy đã giết người ở ngôi làng đó. Một khi đã nhúng tay vào máu, cô ấy không thể quay lại được nữa đâu.”

Giselher nhìn Ciri một lúc lâu, rồi gật đầu chậm rãi. Hắn ngồi xuống đối diện cô, ánh lửa hắt lên khuôn mặt góc cạnh.

“Kẻ nào đi một mình, sẽ chết một mình,” Giselher nói, giọng điệu triết lý nhưng tàn nhẫn. “Đó là quy luật của thế giới này. Cô không thể tồn tại ngoài kia nếu chỉ có một mình.”

Hắn nhìn quanh các thành viên trong nhóm – những kẻ bị xã hội ruồng bỏ, những đứa trẻ lớn lên trong chiến tranh và bạo lực.

“Chúng ta là băng Wolfs của vùng Cao Nguyên. Chúng ta ngửi thấy chiến lợi phẩm từ xa cả dặm. Và không có gì chúng ta không thể lấy trộm,” Giselher tuyên bố đầy tự hào. “Nếu cô muốn sống, cô phải trở thành một phần của bầy sói.”

Một nghi lễ kỳ lạ bắt đầu diễn ra trong ánh sáng bập bùng của ngọn lửa. Họ quyết định nhận cô gái lạ mặt này vào nhóm. Không phải vì lòng thương hại, mà vì cô đã chứng tỏ được sự hữu dụng – và sự tàn nhẫn tiềm ẩn.

Từng người một bước đến, ném cho Ciri những món đồ họ cướp được hoặc lấy từ chính hành trang của mình.

“Cô không có gì cả…” Kayleigh ném cho cô một chiếc dây lưng bạc, miệng lẩm bẩm câu nói mở đầu nghi lễ.

“Cô không có gì và không có ai…” Mistle khoác lên vai cô một chiếc áo choàng len ấm áp.

“Cô không có gia đình…” Reef đưa cho cô một dải gươm bằng da.

“Ở nơi đâu cô cũng là người lạ,” Asse ném cho cô đôi găng tay hở ngón.

“Một kẻ ngoài cuộc ở mọi nơi và luôn luôn khác biệt,” Giselher kết thúc bằng việc đặt chiếc mũ bê rê lên mái tóc màu tro của cô.

Spark, người vẫn giữ thái độ thù địch, nheo mắt nhìn Ciri: “Nhìn ánh mắt nó kìa. Sắc lẹm như mắt chim ưng. Ta sẽ gọi nó là ‘Diều hâu nhỏ’.”

Ciri ngẩng đầu lên, chạm tay vào chiếc mũ bê rê. Một cái tên từ quá khứ, từ dòng máu Cổ Xưa chảy trong huyết quản cô hiện về.

“Gvalch’ca,” cô thì thầm.

“Gvalch’ca? Nghe rườm rà quá,” Spark cười khẩy. “Gọi là Falka đi. Nghe hợp với cái mùi máu trên người mày hơn.”

“Falka,” Ciri lặp lại. Cái tên của một nữ quỷ trong truyền thuyết, kẻ đã nhuộm đỏ thế giới bằng máu. Cô rùng mình, nhưng rồi gật đầu chấp nhận. Ciri đã chết. Giờ đây chỉ còn Falka.

________________

Đêm xuống sâu. Sự mệt mỏi khiến cả nhóm chìm vào giấc ngủ li bì, trừ những kẻ phải canh gác.

Ciri nằm cuộn tròn trong chiếc áo choàng mới, nhưng giấc ngủ không đến. Bỗng nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân.

“Đừng sợ.” Giọng Kayleigh cất lên. “Tôi sẽ không nói với ai đâu,” gã Rats tóc vàng thì thầm, cúi xuống bên cạnh cô. “Tôi sẽ không kể với ai về phần thưởng mà thống đốc Amarillo treo trên đầu cô. Ở cái nhà trọ đó cô đã cứu mạng tôi. Tôi sẽ đền đáp cô. Bằng một điều rất đẹp. Ngay bây giờ.”

Anh ta nằm xuống cạnh cô, từ từ và cẩn thận. Ciri định đứng dậy nhưng Kayleigh ép cô nằm xuống bằng một hành động không thô bạo, mà cứng rắn và mạnh mẽ. Anh ta dịu dàng đặt một ngón tay lên môi cô. Không cần thiết. Ciri đông cứng vì sợ và cổ khô rát, cô không thể kêu được dù muốn. Nhưng cô đã không làm. Sự im lặng và bóng tối tốt hơn. An toàn hơn. Thân mật hơn. Che đi nỗi sợ và ngại ngùng của cô. Cô rên lên một tiếng.

“Im lặng nào.” Kayleigh thì thầm, chậm rãi cởi áo cô ra. Từ tốn và nhẹ nhàng, anh ta kéo lớp vải xuống vai cô và vén áo cô lên. “Đừng sợ. Cô sẽ thấy nó dễ chịu thế nào.”

Ciri rùng mình trước cái chạm của ngón tay anh ta, khô ráp và cứng cỏi. Cô nằm bất động, duỗi người và ngập tràn sợ hãi cùng cảm giác ghê sợ tỏa từng đợt máu nóng lên thái dương và má cô. Kayleigh luồn tay trái cô vào dưới đầu mình và kéo cô lại gần hơn, cố gạt đi bàn tay phải đang vô thức kéo áo xuống trong vô vọng. Cô bắt đầu run rẩy.

Trong bóng tối cô bất chợt cảm thấy một chuyển động, cô cảm thấy một cái giật mình và một cú đá.

Đột nhiên, lưỡi dao lạnh ngắt kề sát cổ họng Kayleigh.

“Cút ngay, nếu không tao sẽ cắt cái thứ thừa thãi giữa hai chân mày,” giọng Mistle vang lên, lạnh lùng và đanh thép.

Kayleigh chửi thề một tiếng, buông Ciri ra và lồm cồm bò về chỗ của mình, miệng lẩm bẩm những lời tục tĩu.

Mistle không rời đi. Cô ta nằm xuống bên cạnh Ciri, vòng tay ôm lấy cô gái đang run rẩy.

Mislte ấm áp và có mùi như gia súc và khói. Bàn tay cô, không như của Kayleigh, mềm mại hơn, dịu dàng hơn. Dễ chịu hơn. Nhưng sự đụng chạm lại làm Ciri căng thẳng, cơ thể cô đông cứng với sợ hãi và ghê tởm, cô nghiến chặt răng lại. Mistle nằm dính lấy cô, bao bọc cô và thì thầm những lời ru trấn tĩnh, nhưng bàn tay mềm mại của cô cũng di chuyển không mệt mỏi như một con sên, ấm áp, bình thản, tự tin, quyết đoán, biết rõ đường đi và đích đến của nó.

Nhưng bàn tay của Mistle bỗng bị một lực mạnh mẽ hất văng ra.

Linh đứng đó, sừng sững như một bức tượng trong bóng tối. Cô không rút vũ khí, nhưng sát khí toát ra từ cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lưỡi gươm nào.

“Đủ rồi, Mistle,” Linh nói, giọng thấp nhưng uy lực như mệnh lệnh của một vị tướng. “Ra chỗ khác.”

Mistle định phản kháng, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen thẫm, vô cảm của Linh, cô ta rùng mình. Mistle hậm hực đứng dậy, lườm Linh một cái rồi bỏ sang góc khác nằm.

Linh ngồi xuống bên cạnh Ciri. Không có những lời hứa hẹn sáo rỗng, không có những cử chỉ đụng chạm thừa thãi. Cô chỉ nhẹ nhàng kéo chiếc áo choàng lại ngay ngắn cho Ciri, rồi vòng tay ôm cô bé vào lòng, một cái ôm vững chãi và an toàn như một người chị, một người thầy.

“Ngủ đi,” Linh nói ngắn gọn. “Có tôi ở đây rồi.”

Sự ấm áp và mùi hương lạ lẫm nhưng an tâm từ Linh khiến Ciri bật khóc nức nở. Cô khóc cho sự ngây thơ đã mất, cho lần đầu tiên giết người, và cho nỗi cô đơn khủng khiếp vừa được xoa dịu. Linh im lặng, bàn tay nhịp nhàng vỗ nhẹ lên lưng Ciri, xoa dịu cơn hoảng loạn cho đến khi cô bé chìm vào giấc ngủ say.

===

Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua khe hở của mái lán đánh thức Ciri. Cô thấy mình vẫn nằm gọn trong vòng tay của Linh. Người phụ nữ lạ kỳ ấy vẫn đang ngủ, hoặc giả vờ ngủ, hơi thở đều đặn.

Ciri ngắm nhìn khuôn mặt bình thản của Linh. Một cảm giác biết ơn trào dâng. Cô nhẹ nhàng hôn lên mái tóc đen của Linh, rồi rón rén đứng dậy.

Ciri bước ra khỏi lán, đi về phía con sông nhỏ gần đó. Dòng nước lạnh buốt giúp cô gột rửa những vết máu khô, bụi đường và cả những ký ức đen tối của đêm qua. Dưới ánh mặt trời, Falka đang dần hình thành, nhưng sâu thẳm bên trong, Ciri biết mình vẫn còn một điểm tựa để không hoàn toàn lạc lối vào bóng tối.

===

Đêm hôm đó, băng Wolfs trở về căn cứ, bên ngoài trời vẫn mưa.

Linh đang ngồi bên bàn, tỉ mẩn lau dầu cho con dao găm của mình dưới ánh nến leo lét. Cô không ngẩng đầu lên khi tiếng bước chân dậm mạnh dừng lại ngay sau lưng.

“Chị lại can thiệp,” giọng Mistle vang lên, không phải tiếng hét, mà là tiếng gầm gừ bị nén chặt trong cổ họng. “Con bé Falka đó… chị lại giấu nó đi.”

Linh vẫn điềm nhiên miết tấm khăn vải lên lưỡi thép sáng loáng. “Nó đang ngủ, Mistle. Và nó tên là Ciri.”

“Nó là Falka! Nó là thành viên mới, nó phải chịu luật của băng!” Mistle lao đến, đập tay xuống bàn khiến ngọn nến chao đảo. Ánh mắt cô gái trẻ vằn lên những tia máu đỏ, sự giận dữ pha lẫn nét hoảng loạn. “Tại sao chị luôn cấm cản em? Chị cho em giết lính Nilfgaard, chị cho em săn bọn buôn người, nhưng với một con nhãi ranh thì chị lại đóng vai thánh nữ?”

Linh dừng tay. Cô từ từ ngẩng lên, đôi mắt đen thẳm tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, phản chiếu khuôn mặt đang méo xệch vì ghen tuông của Mistle.

“Em muốn Ciri,” Linh nói nhẹ tênh, “hay em muốn cảm giác đè nghiến một ai đó xuống bùn để quên đi việc chính em từng nằm dưới vũng bùn đó?”

Câu nói trúng tim đen khiến Mistle khựng lại, mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng sự tự ái khiến cô càng xù lông nhím.

“Đừng có dùng cái giọng điệu bác sĩ tâm lý đó với em!” Mistle rít lên, lùi lại một bước nhưng tay vẫn nắm chặt cán kiếm bên hông. “Chị nghĩ chị hiểu hết mọi thứ sao? Chị cứu em, đúng. Em mang ơn chị. Nhưng chị đang biến em thành con chó cảnh của chị! Chị dạy em giết chóc để trả thù cho em? Không… chị dùng bọn em như công cụ để chị thỏa mãn thú vui điều khiển của chị thì có. Chị bao bọc em quá kỹ, Linh à. Đến mức em thấy ngạt thở!”

Mistle thở dốc, nước mắt ứa ra vì uất ức. “Em muốn chạm vào Ciri vì nó… nó giống em. Và em muốn là người sở hữu nó, chứ không phải chị!”

Linh thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ bao dung nhưng cũng đầy sự thất vọng của một người mẹ nhìn đứa con ngỗ nghịch. Cô đứng dậy, bước vòng qua cái bàn. Tiếng bước chân của Linh êm ru, nhưng áp lực tỏa ra khiến Mistle theo bản năng muốn lùi lại, dù lý trí cô đang gào thét phải đứng vững.

Linh tiến đến sát Mistle, đưa tay nâng cằm cô gái trẻ lên, buộc Mistle phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Em nghĩ đó là tình yêu? Không, Mistle bé bỏng. Đó là sự hèn nhát,” giọng Linh ngọt ngào, êm ái như nhung lụa quấn quanh cổ. “Em muốn hành hạ Ciri để chứng minh mình không còn là nạn nhân. Nhưng làm thế chỉ chứng tỏ em vẫn chưa thoát khỏi cái đêm đó. Em vẫn là cô bé run rẩy trong bụi rậm.”

“Im đi…” Mistle nức nở, cố quay mặt đi nhưng ngón tay Linh cứng như thép nguội giữ chặt lấy cô.

“Chị khắt khe với em,” Linh tiếp tục, ghé sát tai Mistle, hơi thở nóng ấm phả vào vành tai lạnh lẽo, “bởi vì em là của chị. Những tên lính Nilfgaard kia, chị đã giết sạch chúng vì chúng dám chạm vào thứ thuộc về chị. Em nghĩ chị sẽ để em tự hủy hoại mình bằng cách trở thành một bản sao của chúng sao?”

Linh buông tay, vuốt nhẹ dọc theo sống lưng đang run rẩy của Mistle. “Thế giới ngoài kia muốn ăn tươi nuốt sống em. Chỉ có ở đây, trong vòng tay chị, dưới sự kiểm soát của chị, em mới an toàn. Sự tự do mà em đòi hỏi… nó đi kèm với cái chết, em hiểu không?”

Mistle sụp đổ. Sự giận dữ tan biến, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng và sự khao khát được lấp đầy. Cô ghét sự thật trần trụi mà Linh phơi bày, nhưng cô cũng nghiện cảm giác được Linh thấu hiểu đến tận xương tủy. Linh là người duy nhất thấy con quỷ trong cô mà không bỏ chạy.

“Em… em đau lắm…” Mistle thì thầm, giọng vỡ vụn. Cô không biết mình đang nói về vết thương quá khứ hay nỗi đau hiện tại.

“Chị biết,” Linh thì thầm đáp lại, vòng tay ôm lấy Mistle vào lòng. Một cái ôm chặt chẽ, chiếm hữu.

Trong khoảnh khắc yếu lòng và hỗn loạn cực độ, Mistle ngước lên. Cô nhìn thấy đôi môi của Linh – người thầy, người chị, và cũng là kẻ cai ngục của tâm hồn mình. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra: Nếu cô không thể sở hữu Ciri, cô phải chiếm lấy người phụ nữ quyền lực này. Để được ngang hàng, hoặc để được tan biến vào trong đó.

Mistle kiễng chân, hôn Linh.

Nụ hôn có vị mặn của nước mắt và sự tuyệt vọng. Mistle hôn ngấu nghiến, vụng về và thô bạo, như muốn cắn nuốt lấy Linh. Cô muốn khẳng định sự tồn tại của mình, muốn Linh phải phản ứng, phải rối loạn vì cô.

Linh không đẩy ra. Cô đứng yên như tượng tạc, đôi mắt vẫn mở, bình thản đón nhận sự tấn công yếu ớt của con thú nhỏ. Cô cho phép Mistle chạm vào mình, như một sự ban ơn, một liều thuốc an thần tạm thời.

Nhưng khi Mistle, được đà lấn tới, hé mở đôi môi và định đưa lưỡi vào để tìm kiếm một sự giao hòa xác thịt sâu hơn, một sự xâm lấn thực sự, Linh lập tức thay đổi.

Bàn tay đang vuốt tóc Mistle khựng lại, rồi nắm nhẹ lấy gáy cô gái, kéo ra. Dứt khoát. Lạnh lùng. Không một chút do dự.

Linh tách môi mình khỏi Mistle. Khoảng cách chỉ vài centimet, nhưng xa vời vợi như hai thế giới.

“Vậy đủ rồi,” Linh nói. Giọng cô không cao, không giận dữ, nhưng lạnh băng. Nó là mệnh lệnh của một nữ hoàng nói với kẻ bề tôi vừa phạm thượng.

Mistle đứng chết lặng, môi vẫn còn ướt, hơi thở dồn dập, đôi mắt mở to ngỡ ngàng và xấu hổ. Cô cảm thấy mình vừa bị tát một cái đau điếng dù Linh không hề dùng bạo lực. Sự từ chối này còn đau đớn hơn cả đòn roi. Nó nói lên rằng: “Em chưa đủ tư cách.”

Linh dùng ngón tay cái quệt nhẹ vết nước bọt còn vương trên khóe môi Mistle, ánh mắt trở lại vẻ dịu dàng đáng sợ thường ngày.

“Đừng nhầm lẫn giữa sự nuông chiều và sự cho phép, Mistle,” Linh nói, giọng trầm thấp, đầy uy quyền. “Dục vọng là thứ làm cùn mòn lưỡi kiếm. Em chưa học xong bài học về sự kiểm soát đâu.”

Linh quay lưng, cầm lấy cây nến và bước về phía phòng ngủ, bóng lưng cô đổ dài, nuốt chửng lấy cái bóng nhỏ bé của Mistle.

“Ngủ đi. Ngày mai chúng ta còn một đoàn xe Nilfgaard phải xử lý. Chị muốn thấy sự giận dữ của em trút lên kẻ thù, chứ không phải lên người nhà.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-duong-tho-phien-danh-dau-10-nam-suat-tram-van-dai-quan-tro-ve.jpg
Đại Đường: Thổ Phiên Đánh Dấu 10 Năm, Suất Trăm Vạn Đại Quân Trở Về
Tháng 4 23, 2025
gia-toc-duoi-ta-di-sau-moi-phat-hien-ta-co-mot-khong-hai-thien-ha
Gia Tộc Đuổi Ta Đi Sau, Mới Phát Hiện Ta Có Một Không Hai Thiên Hạ
Tháng 2 7, 2026
cuoi-cung-hac-am-chi-vuong.jpg
Cuối Cùng Hắc Ám Chi Vương
Tháng 1 19, 2025
tai-ha-ho-trung-tien.jpg
Tại Hạ Hồ Trung Tiên
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP