Chương 12: The Mummy ( Amun-Ra )
Họ lật giở từng trang, mỗi trang sách nặng trịch lật qua tạo ra tiếng kim loại va vào nhau nghe rất đanh.
Bìa sách: Ngay trên bề mặt chạm khắc, một dòng chú ngữ ẩn hiện: “Quyền năng Pharaoh”. Nó cho phép người sở hữu kiểm soát và ra lệnh cho các xác ướp thủ vệ lăng mộ. Nói cách khác, đám lính lác khô quắt trong hầm mộ này có thể bị hack để quay sang bảo vệ chủ nhân cuốn sách.
Mặt 1: Minh đọc to: “Ánh sáng Ra”. Đây là phép thuật cơ bản nhất nhưng cực kỳ hữu dụng: Triệu hồi ánh sáng mặt trời nhân tạo để xua tan bóng tối vĩnh cửu. Trong những hầm ngục tối tăm nơi đuốc không thể cháy, đây là cái đèn pin vĩnh cửu.
Mặt 2: “Khiên Thần”. Tạo ra một lớp màng bảo vệ vô hình, chặn đứng các đòn tấn công vật lý và ma thuật đen.
Mặt 3 và 4: Ciri nhận xét: “Cái này dùng để chống lại các tai ương thiên nhiên.” Mặt 3 là “Định Phong Châu” phiên bản Ai Cập, giúp vô hiệu hóa bão cát – thứ vũ khí ưa thích của Imhotep. Mặt 4 khắc chế Thủy và Hỏa, giúp người dùng đi qua nước, hóa giải sóng thần, hoặc không bị lửa thiêu đốt.
Mặt 5 và 6: Đây là bộ kỹ năng “Y tế và Vệ sinh dịch tễ”. Mặt 5 là “Thanh Tẩy Tai Ương” chuyên dùng để tiêu diệt côn trùng, bọ hung, châu chấu. Mặt 6 là “Hồi Phục” một phép chữa lành mạnh mẽ, thanh tẩy mọi loại dịch bệnh và độc tố khỏi cơ thể sống.
Mặt 7: “Mắt Horus”. Kỹ năng này cho phép nhìn thấu sự thật, phá bỏ mọi ảo ảnh, ảo giác ma thuật.
Mặt 8: Minh huýt sáo: “Cái này ngon này. Thanh Tẩy Vong Linh (AOE). Nó giống như ném một quả lựu đạn thánh quang vào đám xác ướp. Một đòn quét sạch lính lác trên diện rộng.”
Mặt 9: Cả nhóm dừng lại lâu hơn ở trang này. Đây là trang quan trọng nhất, “Tuyệt chiêu cuối” của cuốn sách.
“Hóa Phàm,” Minh đọc chậm rãi. “Nó xóa bỏ tất cả các hiệu ứng chúc phúc, bao gồm cả sự bất tử, sức mạnh siêu nhiên hay ma thuật cường hóa. Nói đơn giản, nó biến một vị thần hay một con quái vật bất tử trở lại thành một người trần mắt thịt yếu ớt.”
Mặt 10: Trang cuối cùng, “Phong Ấn”. Dùng để nhốt linh hồn hoặc thực thể tà ác trở lại cõi âm.
“Quá hoàn hảo,” Thành gật gù, nhìn cuốn sách với ánh mắt lấp lánh. Anh chàng cơ bắp cuồn cuộn, đang mặc bộ trang phục Thủy thủ Mặt trăng bó sát, giờ đây trông càng thêm phần… siêu thực khi cầm trên tay thánh vật của thần Mặt Trời.
“Vậy là…” Thành ướm thử cuốn sách trên tay. Anh không đọc nó như một học giả, mà cầm nắm nó như một chiến binh cầm vũ khí. Anh tóm lấy gáy sách – phần gáy được thiết kế bằng các khớp nối kim loại cực kỳ chắc chắn, vừa vặn hoàn hảo với bàn tay to lớn của anh.
“Vút… Vút…”
Thành vung vẩy cuốn sách trong không khí. Khối lượng 20kg của vàng và đá quý, cộng với độ cứng “bất hoại” đã được kiểm chứng, xé gió tạo ra những âm thanh rợn người.
“Cậu làm cái quái gì thế?” Rick trố mắt nhìn chàng trai trong bộ đồ nữ sinh thủy thủ đang múa may cuốn sách cổ.
“Test độ cân bằng,” Thành đáp tỉnh bơ. “Trọng tâm dồn về phía mép sách, gáy sách cầm rất đầm tay. Cạnh sách tuy không sắc nhưng đủ cứng để đập vỡ sọ bất cứ con quái nào.”
Minh bật cười: “Đừng nói là chú mày định…”
“Chính xác,” Thành nhe răng cười, một nụ cười đầy “thiện chí” của một kẻ cuồng bạo lực. “Em sẽ trở thành một Pháp sư.”
Thủy thủ mặt trăng vỗ vỗ vào bìa sách cứng như thép. “Pháp sư Vật lý. Em sẽ dùng tri thức nhân loại… à không, tri thức thần thánh này, để nện trực tiếp vào mặt bọn chúng. Phang thẳng cuốn sách này vào đầu thì thằng cha nó cũng không đỡ nổi.”
Thành hào hứng, kẹp cuốn sách vào nách, tạo dáng đứng hiên ngang, váy bay phấp phới. “Từ giờ, cuốn sách Amun-Ra này sẽ là pháp bảo của tôi. Ai cần đũa phép khi bạn có một cục gạch vàng nặng 20 ký chứ?”
Minh cười khằng khặc. Trong tay Thành, cuốn Sách của Sự Sống không chỉ mang lại sự sống, mà còn có khả năng tiễn đưa đối thủ về thế giới bên kia theo đường hàng không nhanh nhất.
===
Những ngọn đuốc cháy bập bùng trên vách đá hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, run rẩy, cố gắng đẩy lùi bóng tối vĩnh cửu đang bao trùm lấy hầm mộ Hamunaptra. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi của thời gian và mùi của những bí mật đã bị chôn vùi hàng thiên niên kỷ.
Minh lơ lửng giữa không trung, khoanh tay trước ngực, ánh mắt rực lên sự hứng thú khi nhìn xuống Thành – gã khổng lồ cơ bắp trong bộ trang phục Thủy thủ Mặt Trăng bó sát. Trên tay Thành là cuốn Sách của Amun-Ra, cuốn sách vàng ròng nặng trịch đang tỏa ra vầng hào quang ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của nơi này.
“Được rồi, Bé Điệu,” Minh hất hàm. “Đến lúc test thử món đồ chơi mới rồi. Đọc cái dòng chú ngữ trên bìa sách đi.”
Thành gật đầu cái rụp, cái nơ đỏ trước ngực nảy lên tưng tưng. Gã cầm cuốn sách, hắng giọng ồm ồm:
“Nhân danh ánh sáng của Thần Mặt Trời… Hỡi những kẻ canh gác giấc ngủ ngàn năm! Hãy thức dậy và phục vụ chủ nhân mới!”
Thành đọc một tràng tiếng Cổ ngữ Ai Cập trôi chảy đến lạ lùng (nhờ gói ngôn ngữ của hệ thống). Giọng gã vang vọng trong đại sảnh, đập vào các vách đá và dội lại những âm thanh trầm hùng.
“Rầm… Rầm…”
Mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ. Từ trong những hốc tường tối tăm hai bên đại sảnh, bụi cát rơi xuống lả tả. Những phiến đá niêm phong bật mở, và từ trong bóng tối, những tiếng bước chân nặng nề, khô khốc vang lên.
“Cạch… Cạch… Cạch…”
Đó là tiếng xương cốt va chạm, tiếng kim loại cọ xát.
Dưới ánh sáng của ngọn đuốc và hào quang từ cuốn sách, những Thủ vệ Lăng mộ bước ra. Chúng không phải là những xác ướp quấn băng vải thông thường. Chúng là những bộ xương khô khốc nhưng được dát một lớp vàng ròng lên xương cốt, tạo nên vẻ uy nghiêm và đáng sợ. Trên tay mỗi tên lính là một cây giáo dài sắc nhọn và một chiếc khiên lớn hình bầu dục có khắc hình đầu chim ưng Horus. Hốc mắt chúng trống rỗng, nhưng dường như có ngọn lửa ma trơi đang cháy âm ỉ bên trong.
Chúng xếp thành hai hàng ngay ngắn, động tác đều tăm tắp như một đội quân chính quy. Khi đến trước mặt Thành – người đang cầm cuốn Sách Sự Sống – cả đội quân xác ướp đồng loạt quỳ một chân xuống, cúi đầu, khiên chạm đất tạo nên tiếng “Keng” vang dội.
“Vãi chưởng…” Thành há hốc mồm, mắt tròn xoe nhìn đám đệ tử mới thu nhận. “Anh Minh ơi, em có đệ rồi này! Trông ngầu đét!”
Ciri đứng bên cạnh, tay đặt hờ lên đốc kiếm, gật đầu đánh giá: “Khả năng phòng thủ và kỷ luật tốt. Đám này dùng để tank hoặc càn lướt thì tuyệt vời. Cuốn sách này đúng là hàng xịn.”
Minh cười khẩy, bay lượn vòng quanh đám lính xương vàng: “Tất nhiên, hàng của thần linh mà lị. Giờ thì cho chúng nó đi tuần tra vòng ngoài đi, đừng để đám người Mỹ hay bất cứ con bọ hung nào làm phiền chúng ta. Chúng ta còn việc quan trọng hơn phải làm.”
Sau khi bố trí xong đội hình phòng thủ, cả nhóm di chuyển đến khu vực dưới chân bức tượng thần Anubis khổng lồ. Đây là nơi được cho là chôn cất Imhotep – kẻ bị nguyền rủa.
Rick O’Connell và Jonathan đang hì hục đào bới lớp cát dày. Tiếng xẻng xúc cát sột soạt vang lên đều đều. Chẳng mấy chốc, một quan tài bằng đá đen tuyền rớt ầm xuống. Trên nắp quan tài không có những lời chúc phúc hay ca ngợi như thường thấy, mà chi chít những bùa chú phong ấn và những lời cảnh báo rợn người.
“Tìm thấy rồi!” Rick lau mồ hôi trán, thở hắt ra.
Evelyn, với bản năng của một nhà khảo cổ học, không giấu được sự phấn khích. Cô lao tới, phủi bụi trên những dòng chữ tượng hình.
“Hắn đây rồi… Kẻ bị trừng phạt… Imhotep,” giọng cô run lên vì hồi hộp. “Chúng ta phải mở nó ra! Tôi cần xem bên trong! Tôi cần biết lịch sử đã ghi chép những gì!”
Tay cô vừa chạm vào mép quan tài định cạy nắp, thì một bàn tay lạnh toát, vô hình đặt lên vai cô, khiến cô rùng mình.
“Từ từ đã em gái,” giọng Minh vang lên bên tai cô, đầy vẻ bí hiểm. “Đừng có vội vàng như thế. Món ngon phải để dành đến tối. Giờ mà mở ra, thiếu đồ chơi thì mất vui.”
Evelyn ngơ ngác nhìn quanh: “Đồ chơi? Ý anh là sao?”
Minh hiện hình mờ ảo, nháy mắt: “Cái chìa khóa quan trọng nhất đang nằm trong tay gã Chamberlain bên kia kìa. Tối nay, chúng ta sẽ có một buổi tiệc bất ngờ. Tin anh đi, em sẽ không muốn bỏ lỡ đâu.”
===
Màn đêm buông xuống sa mạc nhanh chóng. Cái lạnh thấu xương len lỏi vào từng ngóc ngách của khu di tích. Bên phía trại của nhóm người Mỹ, tiếng ngáy ngủ vang lên như sấm rền.
Tiến sĩ Chamberlain, nhà Ai Cập học của nhóm đối thủ, đang nằm co quắp trong túi ngủ. Ông ta ôm khư khư cuốn Sách Đen của Người Chết vào lòng như ôm người tình, sợ ai đó sẽ cướp mất báu vật đời mình.
Một bóng đen nhỏ nhắn lén lút trườn qua những tảng đá. Evelyn rón rén tiến lại gần. Cô chưa bao giờ làm trộm, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Suỵt… Nhẹ thôi…” Minh lơ lửng ngay trên đầu Chamberlain, ra hiệu cho Evelyn. “Lão già này ngủ say như chết rồi. Cứ tự nhiên như ở nhà.”
Evelyn nín thở, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của Chamberlain ra khỏi cuốn sách. Ông tiến sĩ cựa mình, lầm bầm gì đó trong mơ rồi lại ngáy khò khò. Evelyn nhanh tay rút cuốn sách đá đen nặng trịch ra.
Thành công!
Evelyn ôm cuốn sách chạy vội về phía bóng tối, nơi Minh đang vẫy tay mời gọi: “Đến đây gái ơi! Show diễn bắt đầu rồi!”
Cả nhóm tập hợp lại dưới hầm mộ, ngay bên cạnh chiếc quan tài đá đen của Imhotep. Ánh đuốc bập bùng soi rọi những khuôn mặt vừa hồi hộp vừa lo lắng.
Minh nhìn quanh, bỗng nhiên hắn chợt nghĩ đến một ý tưởng, một ý tưởng mà một khi đã xuất hiện thì không cản được. Minh cười khì khì, liếc nhìn qua thằng Thành.
“Vút!”
Cơ thể Minh chui vào trong.
Thành giật bắn mình, rùng mình một cái rõ mạnh. Đôi mắt của gã Gymer bỗng nhiên thay đổi, từ vẻ ngây ngô thường ngày trở nên sắc sảo và… đểu cáng.
Minh mở mắt ra. Hắn nhìn xuống.
Đập vào mắt hắn là đôi bắp tay cuồn cuộn lông lá, và kinh khủng hơn, là cái nơ đỏ chót ngay trước ngực cùng chiếc váy xếp ly ngắn cũn cỡn đang phấp phới.
“Ọe…”
Minh – trong thân xác Thành – bụm miệng, nôn thốc nôn tháo. Cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng. Không phải vì say xe, mà là vì… sốc thẩm mỹ.
“Con bà nó!” Minh gào lên bằng giọng ồm ồm của Thành. “Éo thể chịu được! Cay con mắt quá! Tao đang mặc cái quái gì thế này?”
Hắn nhìn xuống đôi chân đầy lông đang lộ ra dưới cái váy ngắn, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Dù đang trong hình thái một con ma, nhưng lòng tự trọng của một thằng đàn ông (và một Holy Vampire) không cho phép hắn chấp nhận cái giao diện “quái thai” này.
“Vút!”
Minh thoát ra khỏi người Thành nhanh như điện giật. Hắn lơ lửng trên không, mặt mày xanh mét (dù là ma) chỉ tay vào Thành đang ngơ ngác:
“Tao thề, tao thà đi đầu thai làm con bọ hung còn hơn nhập vào mày lần nữa, Thành ạ! Cái gu thời trang của mày quá xúc phạm người nhìn!”
Thành gãi đầu, chỉnh lại cái nơ: “Ơ kìa anh, em thấy đẹp mà. Tăng chỉ số tự tin đấy…”
Minh phớt lờ gã, quay sang nhìn Ciri. Cô nàng Witcher nhún vai, vẻ mặt thản nhiên: “OK, lại đây.”
“Thôi, nhập vào phụ nữ kỳ lắm,” Minh lắc đầu. Hắn đảo mắt sang Rick O’Connell.
Rick đang đứng dựa tường, thấy ánh mắt hau háu của Minh thì lập tức lùi lại, hai tay xua xua lia lịa, mắt trợn tròn: “No! No no no! Đừng có nhìn tao kiểu đó! Tránh xa tao ra!”