Chương 13: InuYasha (Nyotengu Của Tao Đâu)
Trên một sườn núi hoang vu, Minh phóng tầm mắt ra xa. Đỉnh núi phía trước, giữa những đám mây lững lờ, là một bầy Tengu – một loại yêu quái mang hình tướng nửa người nửa quạ, đang tụ tập quanh một ngôi đền cổ.
Minh nheo mắt nhìn kỹ hơn. Gương mặt đỏ gay với chiếc mũi dài ngoằng đặc trưng, dù là nam hay nữ, tất cả đều chung một khuôn. Hắn bỗng cảm thấy một nỗi thất vọng tràn trề, tức đến muốn đấm ngực giậm chân.
“Nyotengu của tao đâu! Mấy em gái xinh đẹp với đôi cánh quạ đen trong truyền thuyết của tao đâu rồi?!” Minh gào thét trong lòng, hình ảnh những nữ thiên cẩu mỹ miều trong game và manga mà hắn từng biết tan thành mây khói. Thực tại phũ phàng quá xá.
Sau một hồi ấm ức, Minh quay sang bảy chị em Jorōgumo đang ẩn nấp bên cạnh, thì thầm hỏi: “Tụi em có chắc không? Bọn chúng là những kẻ nhanh nhất vùng này?”
Đại tỷ Jorōgumo gật đầu chắc nịch: “Chắc chắn. Tộc Tengu nổi tiếng với tốc độ và khả năng bay lượn, không ai trong khu rừng này sánh bằng. Chúng cũng rất kiêu ngạo.”
“Tốt! Kiêu ngạo thì mới cần dạy dỗ.” Minh xoa cằm, một nụ cười gian xảo hiện lên.
Minh và bảy yêu nhền nhện bắt đầu lén lút bò lên đỉnh núi. Họ di chuyển nhẹ nhàng như những bóng ma, lợi dụng địa hình để che giấu thân hình. Khi tiến đến gần, bảy chị em đồng loạt phun ra những sợi tơ cực mỏng và nhẹ, gần như vô hình trong không khí, bí mật dính vào cổ chân của từng tên Tengu đang mất cảnh giác.
Minh giơ tay ra hiệu.
“GRÀOOOO!”
Bọn Oni đã phục kích từ trước đồng loạt ào lên tấn công từ các bụi rậm. Những tiếng gầm rú man rợ vang động cả đỉnh núi.
Bọn Tengu giật mình, theo phản xạ bản năng, chúng lập tức đập cánh bay vút lên không để giữ khoảng cách và chiếm lợi thế trên cao. Nhưng…
“Hự!”
“Cái gì thế này?!”
Tất cả đều bị một lực mạnh kéo giật ngược trở lại mặt đất. Sợi tơ nhện tuy nhẹ nhưng vô cùng bền chắc đã trói buộc đôi chân, khiến chúng không thể nào bay lên được.
Cùng lúc đó, mặt đất rung chuyển, hàng chục con Tsuchigumo khổng lồ độn thổ chui lên, phun ra những mảng tơ lớn, dày đặc, bao trùm lấy bọn Tengu, hạn chế cử động tay chân và vũ khí của chúng.
Bọn Tengu, mất đi lợi thế không chiến, dưới mặt đất lại bị tơ nhện trói buộc, kỹ năng kiếm sĩ thượng thừa của chúng hoàn toàn trở nên vô dụng. Chúng hoảng loạn nhìn những tên Oni to lớn, vạm vỡ với những chiếc chùy sắt nặng nề đang vung lên.
BỐP! BỐP! BỐP!
Những tiếng va chạm khô khốc vang lên. Cứ một chùy vung xuống là một “tiểu bằng hữu” Tengu ngã gục. Bọn Oni, theo chỉ thị của Minh, không đánh vào chỗ hiểm mà chỉ nhắm vào tay chân và những nơi gây đau đớn nhất.
Chẳng mấy chốc, toàn bộ bầy Tengu đã bị thu thập, trói gô lại thành một đống.
Daitengu – tên thủ lĩnh với chiếc mũi dài và đỏ nhất, toàn thân bầm dập, gào lên trong uất hận: “Lũ hèn hạ! Chỉ biết dùng mưu kế đánh lén!”
Minh thong thả bước tới, phủi bụi trên áo, nhàn nhạt nói: “Hì Hì! Ta không giỏi giảng đạo lý, nhưng ta rất giỏi giảng vật lý.”
Hắn hất hàm. Bọn Oni hiểu ý, lại xông lên, tiếp tục dùng những chiếc chùy nặng nề “giảng bài” cho bọn Tengu một cách nhiệt tình, khiến chúng thừa sống thiếu chết.
“Dừng lại!” Daitengu nghiến răng ken két, máu rỉ ra từ khóe miệng. “Mi có thể đánh chết bọn ta, nhưng đừng hòng khuất phục được tinh thần của tộc Tengu cao ngạo!”
Minh cười khẩy: “Không sao, ta cũng không tính giảng đạo lý mà.”
Hắn bước tới, nhỏ một giọt máu hoàng kim óng ánh lên vết thương của Daitengu. Vết thương lập tức lành lại như chưa từng tồn tại. Sau đó, hắn ra hiệu cho bọn Oni.
BỐP! BỐP!
Bài học vật lý lại tiếp tục.
“Aaa…!”
Khi Minh cảm thấy năng lượng tiêu hao, hắn quay sang. Bảy chị em yêu nhền nhện đã đứng sẵn đó, khuôn mặt ửng hồng, hí hửng đưa chiếc cổ trắng ngần của mình ra. Minh không khách khí, hút một ngụm máu để bổ sung năng lượng đã mất.
Sau vài lần “chữa trị” rồi lại “dạy dỗ” như vậy.
Daitengu, từ kiêu ngạo chuyển sang tuyệt vọng: “Mi… mi giết ta đi!”
Những tên Tengu khác cũng rên rỉ: “Giết chúng tôi đi… xin hãy giết chúng tôi đi…”
Lại thêm vài lần nữa.
Daitengu nhìn Minh bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ: “Mi… mi là một con quái vật!”
Cả bầy Tengu cũng run rẩy phụ họa: “Quái vật! Hắn là quái vật!”
Lại thêm vài lần “giáo dục bằng vật lý” nữa. Cuối cùng, những tên Tengu thông thường là những kẻ đầu tiên không chịu nổi sự tra tấn tuần hoàn này.
Tengu A, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Đại… đại nhân tha mạng! Tôi… tôi đầu hàng!”
Tengu B, giọng nói lạc đi: “Tôi cũng đầu hàng! Xin đừng đánh nữa!”
Tengu C: “Tôi xin đầu hàng vô điều kiện!”
Những tên Tengu còn chút khí khái mắng chửi những kẻ đầu hàng là hèn nhát, là nỗi ô nhục của cả tộc. Nhưng lời mắng chửi của chúng yếu ớt dần sau mỗi cú chùy của bọn Oni.
Lại thêm vài lần “giảng bài” nữa.
Daitengu trừng đôi mắt muốn nứt ra. Hắn nhìn quanh, tất cả đồng tộc của mình, không trừ một ai, đều đã gục ngã, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và cầu xin. Tinh thần kiêu ngạo của chúng đã bị nghiền nát hoàn toàn.
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi thở ra một cách nặng nề, giọng nói khản đặc: “…Ta… đầu hàng.”
Theo mệnh lệnh của Minh, bọn Tengu run rẩy rút ra một chiếc lông vũ đặc biệt nhất trên cánh của mình – chiếc lông vũ tượng trưng cho sinh mạng và danh dự – và dâng lên cho hắn.
Bảy chị em yêu nhền nhện vây quanh Minh, cười hì hì đầy ngưỡng mộ: “Đại nhân, ngài dạy vật lý thật là giỏi.”
Minh cười cười, nhưng bất giác đưa tay xoa xoa sau lưng. Hắn cảm thấy thận mình hơi đau.
Một năm sau, Dạ Xoa Logistic đã không còn là một tổ chức non trẻ. Nó đã mở rộng quy mô trên khắp các làng mạc, thành thị, len lỏi vào từng ngóc ngách của thế giới yêu ma. Với quân số lên tới hơn 500 yêu quái mạnh mẽ, chưa kể đến hàng ngàn yêu quái nhỏ “tép riu” làm nhiệm vụ do thám và vận chuyển lặt vặt, đây đã là một thế lực không thể xem thường.
Theo đó, danh tiếng của “Vật lý đại sư” Minh cũng vang dội khắp nơi.
Các nam yêu quái khi nói về “Vật lý đại sư” thì bất giác xanh mặt, tay chân bủn rủn, cảm giác như có hàng trăm chiếc chùy sắt đang lơ lửng trên đầu. Họ truyền tai nhau những câu chuyện kinh hoàng về việc tộc Tengu kiêu ngạo đã bị “giảng bài” đến mức nào, về việc những yêu quái cứng đầu bị “chữa trị” rồi lại “dạy dỗ” ra sao. “Vật lý” trong miệng họ đã trở thành một từ đồng nghĩa với tra tấn tuần hoàn vô tận.
Ngược lại, các nữ yêu quái khi nói về “Vật lý đại sư” thì hai má lại ửng hồng, ánh mắt long lanh mơ màng. Họ nghe nói được “Đại sư” giảng “vật lý” là một điều hạnh phúc. Được “hiến máu” cho Đại sư là một vinh dự, và phần thưởng “huyết xà cân” mà ngài ban lại có thể giúp tu vi của họ tăng tiến vượt bậc, nhan sắc ngày càng diễm lệ.
Nhưng đó chỉ là lời đồn, “Đại sư” khẳng định, đó chỉ là lời đồn.
Thậm chí còn có tin đồn không chính xác rằng, đại tỷ Jorōgumo và một vị Cửu Vĩ Hồ Kitsune mới gia nhập đã từng đánh nhau long trời lở đất chỉ vì tranh giành suất dạy học “vật lý” đêm đó. Kết quả, “Đại sư” đã nổi giận, treo ngược cả hai lên xà nhà để “dạy dỗ” suốt một đêm. Dĩ nhiên, khi được hỏi, “Đại sư” chỉ xua tay phủ nhận, “Làm gì có chuyện đó, tin đồn vớ vẩn.” Nhưng không ai thấy ngài phủ nhận việc treo ngược họ lên.
Một đêm trăng thanh gió mát, tại tổng hành dinh của Dạ Xoa Logistic.
Thất muội Jorōgumo với vẻ mặt mãn nguyện, hí hửng bước ra từ phòng của “Đại sư”. Làn da nàng ửng hồng, yêu khí trong người dồi dào hơn hẳn sau khi nhận được một liều “huyết xà cân” chất lượng cao. Đang định quay về phòng mình, nàng bỗng khựng lại.
Trên bờ tường bao quanh khu nhà, dưới ánh trăng bạc, một người phụ nữ đang ngồi đó. Nàng ta mặc một bộ giáp Samurai cổ xưa nhưng vẫn còn nguyên vẹn, sau lưng là hai thanh kiếm, một dài một ngắn. Mái tóc đen dài của nàng bay nhẹ trong gió đêm, khuôn mặt thanh tú nhưng toát lên một vẻ trang nghiêm và một nỗi buồn sâu thẳm.
Bản năng yêu quái của Thất muội trỗi dậy. “Xoẹt!” Sáu chiếc chân nhện sắc nhọn bằng xương mọc ra từ sau lưng, nàng khom người xuống, nhe nanh, phát ra những tiếng rít gào đầy đe dọa về phía nữ Samurai lạ mặt. Kẻ này có thể đột nhập vào tận đây mà không một yêu quái canh gác nào phát hiện, chắc chắn không phải tầm thường.
Nữ Samurai chỉ liếc nhìn Thất muội một cái, ánh mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ thu. Nàng cất giọng, thanh âm trong trẻo nhưng mang một sức nặng vô hình: “Ngươi không có ác niệm. Ta không đến để gây chiến. Ta cần gặp ‘Vật lý đại sư’ của các ngươi.”
Nghe thấy động tĩnh, Minh từ trong phòng đi ra, trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng mỏng, tay vẫn còn đang xoa xoa cái lưng hơi mỏi. Hắn nhíu mày nhìn vị khách không mời. Luồng linh lực tỏa ra từ người phụ nữ này thật mạnh mẽ, và thuần khiết.
“Nàng là ai? Sao lại vào được đây?” Minh cất tiếng hỏi, đồng thời ra hiệu cho Thất muội bình tĩnh lại.
Nữ Samurai từ trên tường nhẹ nhàng đáp xuống đất, không một tiếng động. Nàng đối mặt với Minh, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn, một cái nhìn dường như xuyên thấu cả linh hồn.
“Ta tên là Midoriko.”
“Bịch!”
Thất muội Jorōgumo vừa nghe thấy cái tên đó, hai mắt trợn trắng, toàn thân mềm nhũn, hoảng sợ ngồi bệch xuống đất. Sáu cái chân nhện cũng run rẩy co rút lại. Cái tên này, đối với bất kỳ yêu quái nào có chút nghe ngóng, đều là một cơn ác mộng kinh hoàng. Đó là cái tên của vị vu nữ huyền thoại, người đã dùng chính mũi kiếm và linh lực mạnh mẽ chưa từng có của mình để thanh tẩy hàng ngàn yêu quái.
Trong một thoáng, Minh đứng hình, đầu óc quay cuồng xử lý thông tin.
Midoriko? Midoriko… Mẹ kiếp! Hắn thầm chửi trong lòng. Đi vào cái thế giới InuYasha này mà như thằng mù, đúng là bi kịch!
Hơn một năm qua, hắn đã dốc toàn lực của Dạ Xoa Logistic, huy động mạng lưới tình báo yêu quái rộng khắp hang cùng ngõ hẻm, để tìm kiếm thông tin về nhân vật chính. Trong ký ức mơ hồ hắn chỉ nhớ mang máng có một con Dạ Xoa Chó lai người, tóc trắng, mặc đồ đỏ, cầm một thanh kiếm to tổ chảng. Nhưng tìm mãi, hỏi mãi, từ yêu quái già đến yêu quái trẻ, không một ai biết hay nghe nói về một bán yêu như vậy. Hắn không biết mình đang ở giai đoạn nào của anime hay manga, hay thậm chí là một dòng thời gian hoàn toàn khác.
Sự thiếu hiểu biết về cốt truyện khiến hắn như người đi trong sương mù, chỉ có thể dựa vào “vật lý học” và tư duy quản lý hiện đại để tồn tại và phát triển.
Midoriko… Minh cố lục lọi trí nhớ. Cái tên nghe quen quen. Có phải nữ chính không ta? Hình như không phải, nữ chính là một cô bé mặc váy ngắn từ tương lai, xài cung tên chứ không phải kiếm. Vậy bà chị Samurai này là ai?
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Minh, Thất muội Jorōgumo đang run rẩy dưới đất vội lắp bắp giải thích, giọng đầy kính sợ:
“Đại… Đại sư, đó là… là vu nữ Midoriko! Trong truyền thuyết, ngài ấy là vu nữ mạnh nhất từ trước đến nay. Cách đây rất lâu, ngài đã một mình chiến đấu với hàng ngàn yêu quái. Cuối cùng, ngài đã dùng chính mũi kiếm và linh lực vô song của mình để thanh tẩy tất cả bọn chúng!”