Chương 12: InuYasha (Thiếu Cảnh Giác)
Minh đứng trên cái đĩa xoay trên đỉnh đầu nó. Mặc dù cái đĩa cũng quay tít theo chuyển động của tên Oni, nhưng nhờ sự phản xạ và tốc độ phi thường, hắn vẫn chật vật giữ được thăng bằng. Hắn giống như một vận động viên xiếc đang biểu diễn trên một con quay khổng lồ. Đứng ở trung tâm của cơn lốc, hắn gần như không bị ảnh hưởng bởi sức gió kinh hoàng xung quanh.
“Á Á Á Á!”
Đám Oni thuộc hạ rú lên kinh hãi rồi vội vàng chạy tứ tán để tránh “đạn lạc” từ những luồng gió hỗn loạn của sếp mình.
Bọn Jorōgumo, với sự nhanh nhẹn của loài nhện, cũng dễ dàng lùi ra xa, tránh khỏi phạm vi của cơn lốc. Chúng nhìn cảnh tượng Minh đứng chênh vênh trên đầu tên Oni đang quay tít, và trong đầu chúng nảy ra cùng một suy nghĩ: “Đúng là một quyết định sai lầm của tên thủ lĩnh ngu đần. Tự làm mình kiệt sức và chóng mặt.”
Vài giây sau, cơn lốc xoáy tan đi. Tên Oni thủ lĩnh dừng lại, cơ thể hộ pháp của nó lảo đảo, hai mắt quay cuồng. Nó đang trong một khoảng thời gian ngắn ngủi choáng váng và mất phương hướng.
Bọn Jorōgumo không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Chúng đồng loạt rú lên một tiếng đắc thắng rồi lao tới, bao vây tên Oni thủ lĩnh đang đứng không vững. Cả bảy con đồng loạt há to miệng, để lộ những cái nanh đen bóng, chuẩn bị phun ra một lượng tơ khổng lồ để trói chặt con mồi béo bở này một lần và mãi mãi.
“Chính là lúc này!” Minh thầm nghĩ.
Đây chính là khoảnh khắc mà hắn chờ đợi. Toàn bộ kế hoạch, từ cái mũ điên rồ đến chiêu lốc xoáy tự làm hại mình, đều chỉ để dẫn đến giây phút này.
Minh thiêu đốt toàn bộ sức mạnh của mình. Ngón tay nứt toạc, từ bên trong những giọt máu vàng kim pha lẫn màu hồng huyền bí chảy ra. Hắn nhanh như chớp búng tay, những giọt “huyết xà cân” bay thẳng vào bảy cái miệng đang há to của bọn Jorōgumo.
Bọn Jorōgumo sững sờ một lúc, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Ngay sau đó, chúng đột ngột gập người lại, toàn thân co giật dữ dội. Một sự sung sướng không thể kiểm soát chạy dọc từ cổ họng xuống bụng dưới của chúng. Bên dưới chợt co rút dữ dội, đột ngột phụt ra một thứ chất lỏng màu vàng xanh đáng ngờ, bốc mùi thơm ngọt.
Sau đó, cả bảy con trợn trắng mắt, sùi bọt mép, toàn thân co giật như bị điện giật rồi ngã vật ra đất, bất tỉnh nhân sự.
Minh nhẹ nhàng nhảy từ trên đầu tên Oni thủ lĩnh xuống đất, phủi phủi tay. Hắn nhìn bãi chiến trường với bảy con quái vật nửa người nửa nhện đang nằm co quắp, rồi tặc lưỡi.
“Con bà nó, phun tơ thì phun tơ thôi, bày đặt há miệng ra cho rộng làm gì?”
===
Tên Oni thủ lĩnh, sau một lúc choáng váng, cũng nhanh chóng định thần lại. Thấy mình bị mấy sợi tơ mỏng manh trói hờ, nó gầm lên một tiếng rồi phun ra một ngọn lửa nhỏ, đủ để thiêu cháy đám tơ nhện mà không làm tổn thương chính mình.
Minh khoát tay, ra lệnh cho lũ Oni: “Trói hết bọn chúng lại cho tao, cẩn thận một chút.”
Sau đó, hắn thong thả đi xuống bờ suối. Dòng nước mát lạnh làm dịu đi những vết bỏng rát và bụi bẩn trên người. Hắn rửa sơ qua mặt mũi chân tay, cảm thấy sảng khoái hơn hẳn. Hắn hứng đầy một bình nước bằng da thú mang lên bờ, ngửa cổ uống một ngụm lớn, rồi tiện mắt nhìn về phía bọn Oni đang “làm việc”.
“PHỤTTTTT!”
Toàn bộ ngụm nước trong miệng Minh được phun thẳng ra ngoài, tạo thành một màn sương mờ ảo dưới ánh trăng.
Mắt hắn trợn tròn, miệng há hốc.
Bọn Oni đang trói bảy nàng Jorōgumo lại, đúng theo lệnh của hắn. Nhưng mà cái cách trói… Thân thể mỹ miều của các nàng yêu nhện bị những sợi dây thừng to bản quấn quanh theo một cách thức vô cùng phức tạp và nghệ thuật, vừa cố định chắc chắn, vừa tôn lên những đường cong chết người. Đó chính là Kinbaku, môn nghệ thuật trói trong truyền thuyết!
Minh lắp bắp chỉ tay vào đám thuộc hạ.
“Đù móa… Ai… ai dạy bọn mày cái trò này?”
Tên Oni thủ lĩnh gãi cái đầu có sừng của nó một cách ngây ngô, đáp: “Dạ bẩm đại nhân, em thấy trong mấy cuốn sách tranh cướp được từ trại thổ phỉ lần trước ạ.”
Minh nghe xong mà tức đến sôi máu. Hắn nhảy cẫng lên, chỉ vào mặt tên thủ lĩnh.
“Quá đáng! Thiệt là quá đáng! Có của quý như vậy mà không biết dâng lên cho tao! Về trại đưa hết mấy cuốn đó cho tao ngay và luôn!”
Tên Oni thủ lĩnh rụt cổ lại: “Dạ… dạ vâng. Vậy… có cần trói lại không ạ?”
Minh quay lại nhìn bảy thân thể ngọc ngà đang bị trói theo phong cách nghệ thuật. Hắn ho khan một tiếng, vuốt cằm ra vẻ đăm chiêu, bắt đầu bài ca phê phán: “Trói buộc phụ nữ là một hành vi man rợ, thiếu văn minh, đi ngược lại với đạo đức và thuần phong mỹ tục… bla bla…”
Sau khi thao thao bất tuyệt phê phán hẳn 5 phút, hắn chốt hạ một câu: “Thôi khỏi, cứ để vậy đi.”
Đúng lúc này, bọn Jorōgumo dần dần tỉnh lại. Cảm giác đầu tiên là toàn thân xụi lơ và bị trói chặt. Cảm giác thứ hai là ký ức về khoái cảm kỳ lạ đến mức bất tỉnh nhân sự lúc nãy ùa về. Nghĩ lại cái cảm giác đó, rồi lại nhìn tình trạng của mình hiện tại, cả bảy nàng yêu nhện không hẹn mà cùng đỏ bừng mặt, cúi đầu không dám nhìn ai.
Minh hắng giọng, ra vẻ nghiêm túc: “Giờ các ngươi có hai lựa chọn. Một là chết. Hai là làm thuộc hạ của ta. Chọn đi.”
Một con Jorōgumo, có lẽ là người tỉnh táo nhất, ngước đôi mắt đẫm sương lên nhìn Minh, khuôn mặt đỏ như gấc, lí nhí đáp: “Dạ… vâng, thưa đại nhân.”
Tên Oni thủ lĩnh đứng bên cạnh liền huých vai con Oni bên cạnh, vênh mặt lên tiếng: “Không được gọi là đại nhân, phải gọi là Đại sư!”
Nàng Jorōgumo vội vàng sửa lại: “Vâng… vâng ạ, thưa Đại sư.”
Minh hài lòng gật đầu, ra hiệu cho bọn Oni: “Thả họ ra. Nhưng vẫn phải đề phòng.”
Được cởi trói, bảy nàng yêu nhện vội vàng chỉnh lại tư thế. Sáu cái chân nhện ghê rợn từ từ thu lại vào trong cơ thể, biến mất không một dấu vết. Các nàng lại trở về hình dạng những cô gái xinh đẹp tuyệt trần. Sau đó, các nàng đồng loạt phun ra những sợi tơ trắng bạc, óng ánh, nhanh chóng dệt thành bảy bộ váy kiểu Nhật (yukata) màu trắng tinh khôi để che thân. Khung cảnh bảy tiên nữ mặc đồ trắng đứng bên bờ suối dưới ánh trăng quả thực đẹp như một bức tranh.
Minh hỏi: “Các ngươi tên gì?”
Chưa kịp để các nàng trả lời, tên Oni thủ lĩnh đã chen vào, giọng đầy tủi thân: “Đại sư, sao ngài không hỏi tên bọn em? Bọn em theo ngài lâu như vậy rồi…”
Minh liếc mắt sang: “Câm mồm.”
Tên thủ lĩnh lập tức im bặt.
Một nàng Jorōgumo có vẻ nhỏ nhất bước lên, cúi đầu thưa: “Bẩm Đại sư, đây là Đại tỷ, đây là Nhị tỷ, Tam tỷ, Tứ tỷ, Ngũ tỷ, Lục tỷ… còn em…”
Một Jorōgumo khác trông trẻ trung, lanh lợi đã chen vào: “… là Thất muội ạ!”
Minh nghe xong liền vỗ đét vào trán.
“Đù móa, đúng là bảy con yêu nhền nhện trong truyền thuyết rồi!”
===
Tối đó, Minh sửa soạn sơ một ngôi nhà còn nguyên vẹn nhất trong làng rồi nghỉ qua đêm. Hắn có thể không cần ngủ, nhưng cơ thể sau một trận chiến căng thẳng vẫn nên được thả lỏng một cách tự nhiên để phục hồi tốt nhất.
Hắn vừa ngả lưng xuống tấm phản gỗ, mắt lim dim thì “két” một tiếng, cánh cửa khẽ mở ra. Minh giật bắn mình, nhưng chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, một làn tơ trắng mỏng nhưng cực kỳ dẻo dai đã từ trong bóng tối phun ra, quấn chặt lấy tay chân hắn vào thành giường.
“Nguy rồi, thiếu cảnh giác!” – Minh thầm kêu trong bụng. Hắn đã quá chủ quan khi ở gần bảy con yêu nhện ngàn năm.
Một bóng hình mềm mại, uyển chuyển trườn lên giường, áp sát vào thân thể đang bị trói của Minh. Mùi hương ngọt ngào mà quyến rũ đặc trưng của loài Jorōgumo phả vào mũi hắn. Giọng nói của một trong bảy chị em thì thầm bên tai, vừa có chút ngây thơ, vừa có chút mời gọi:
“Em hỏi bọn Oni, bọn chúng nói Ngài là một ‘Vật lý đại sư’ chuyên dùng vật lý để dạy dỗ rất lợi hại. Em… em cầu xin Ngài, hãy dùng vật lý mà dạy dỗ em đi.”
…
Một lúc sau, trong bóng tối, một nàng Jorōgumo với khuôn mặt đỏ bừng, bước chân có chút loạng choạng, vội vã chuồn nhẹ ra ngoài.
Cánh cửa vừa khép lại chưa được bao lâu thì lại lặng lẽ mở ra. Một nàng Jorōgumo khác lén lút bò vào, giọng nói đầy mong đợi: “Em nghe nói ngài là ‘Vật lý đại sư’…”
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
…
Sáng hôm sau, Minh ngồi bên đống lửa tàn, uể oải ngáp một cái thật dài. Hai quầng thâm hiện rõ dưới mắt. Hắn cảm thấy cơ thể mình còn mệt mỏi hơn cả sau trận chiến với bảy chị em nhà nhện cộng lại. Đúng là “lao động” quá sức.
Bảy con yêu nhền nhện, giờ đã ăn mặc chỉnh tề trong những bộ yukata trắng tinh, đang đứng trước mặt hắn, cười hì hì đầy ẩn ý. Gương mặt ai nấy đều hồng hào, tươi tắn, ánh mắt nhìn Minh lấp lánh sự ngưỡng mộ và một chút gì đó thỏa mãn.
Đại tỷ, người lớn nhất, bước lên một bước, duyên dáng cúi đầu: “Để cảm tạ ơn dạy dỗ của ‘Vật lý đại nhân’ đêm qua, chúng em có một món quà nhỏ, xin ngài vui lòng nhận cho.”
Minh còn đang ngơ ngác không hiểu là cái quái gì thì Đại tỷ bỗng ngửa cổ, phát ra một tiếng rít dài và sắc lạnh qua kẽ răng.
Mặt đất xung quanh bắt đầu rung chuyển. “Rắc… rắc… ẦM!”
Từ dưới lòng đất, hàng loạt những con yêu quái nhện khổng lồ, to như những cỗ xe ngựa, chui lên. Chúng có lớp vỏ giáp cứng rắn màu nâu đất, tám cái chân to khỏe đầy lông lá và những cặp mắt kép đỏ ngầu. Đây chính là Tsuchigumo – Thổ Nhện, một loài yêu quái nhện cấp thấp hơn, thường phục tùng các Jorōgumo mạnh mẽ.
Bọn Oni đang dọn dẹp xung quanh thấy cảnh này thì hoảng sợ không nhẹ, vội chạy tới phòng thủ sau lưng Minh.
Lũ Tsuchigumo sau khi xuất hiện, nhìn thấy bảy chị em Jorōgumo thì lập tức hạ thấp thân mình, tám cái chân co lại, rạp xuống mặt đất ra vẻ hoàn toàn thuần phục.
Nhị tỷ cười duyên với Minh, chỉ tay vào bầy nhện khổng lồ: “Đây là món quà của chúng em. Bọn chúng có sức khỏe, có thể vận chuyển vật nặng và rất nghe lời. Mong ‘Vật lý đại nhân’ sẽ hài lòng.”
Ánh mắt mệt mỏi của Minh bỗng sáng rực lên. Hắn nhìn chằm chằm vào đám Tsuchigumo, trong đầu không hề có chút sợ hãi nào mà chỉ hiện lên những con số và biểu đồ.
Sức chở? Tốc độ di chuyển? Khả năng vượt địa hình? Chi phí bảo trì bằng không?
Minh mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên. Hắn quay sang nhìn đám thuộc hạ Oni đang run rẩy, rồi lại nhìn bầy Tsuchigumo ngoan ngoãn. Một ý tưởng vĩ đại loé lên trong đầu.
“Tuyệt! Quá tuyệt vời! Vậy là từ nay, ‘Dạ Xoa Logistic’ của ta đã chính thức có đội xe thồ hàng chuyên dụng rồi! Năng suất lao động sẽ tăng lên ít nhất 500%!”
Tên Oni thủ lĩnh nghe vậy liền gãi đầu, ngơ ngác hỏi: “Đại sư, tụi này có ăn được không?”
Minh vỗ đầu nó, cười ha hả đầy đắc ý: “Tụi mày chỉ biết nghĩ tới ăn. Không được ăn, chúng nó sẽ giúp chúng ta kiếm được nhiều thứ để ăn hơn! Nào, các ‘tài xế’ Tsuchigumo, bắt đầu công việc đầu tiên! Dọn dẹp ngôi làng, tìm kiếm thứ gì có giá trị, chất lên ‘xe’ cho ta! Xuất phát!”
Bảy chị em Jorōgumo nhìn nhau, rồi lại nhìn Minh đang hăng hái chỉ đạo bầy nhện đất chất đồ lên lưng, không khỏi bật cười khúc khích. Vị “Vật lý đại sư” này, xem ra còn có nhiều điều thú vị hơn các nàng tưởng.