Chương 12: Blade 11 (Nghi Lễ Hiến Máu)
**Thứ Bảy đầu tiên, 8pm:**
Minh đứng ở góc sảnh chính, nhìn năm mươi hai người ngồi thành hàng dài trên ghế gỗ. Họ im lặng. Không ai nói chuyện. Không ai lướt điện thoại.
Ánh đèn từ biểu tượng giọt máu đỏ phía trên bục giảng chiếu xuống, nhuộm cả căn phòng một màu đỏ huyền bí.
Father Augustine bước ra, áo choàng đen dài phủ xuống sàn. Giọng ông vang lên trầm ấm: “Máu là của cải. Máu là sức mạnh. Máu là chìa khóa dẫn đến bất tử.”
Minh nhìn đám đông. Họ ngẩng đầu lên, mắt sáng như đứa trẻ nghe chuyện cổ tích.
“Hôm nay, các con sẽ cống hiến một phần sức sống của mình,” Father Augustine tiếp tục. “Và trong tương lai, các con sẽ nhận lại gấp nghìn lần.”
Marcus ngồi hàng đầu, tay nắm chặt lại. Elena bên cạnh, tay run run. David ho khan, nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào giọt máu đỏ phía trên.
Minh nghĩ trong đầu: “Tốt. Rất tốt.”
Father Augustine đọc thêm mấy câu kinh – thực ra là những câu Minh viết sẵn, lấy cảm hứng từ Kinh Thánh lẫn lộn với triết lý vampire – rồi vỗ tay: “Bây giờ, các con hãy lên tầng hai. Một lần một người. Chúng ta sẽ bắt đầu.”
—
**9pm:**
Marcus là người đầu tiên.
Minh dẫn hắn lên cầu thang gỗ cũ kỹ, giày da kêu lạo xạo trên từng bậc. Đến tầng hai, Maria đứng đợi ở cửa, mỉm cười: “Mời anh vào đây.”
Marcus bước vào một trong sáu phòng nhỏ. Bên trong, giường êm ái trải ga lụa trắng. Đèn vàng dịu nhẹ. Nhạc cổ điển – bản Clair de Lune của Debussy – phát nhẹ nhàng từ loa ẩn. Mùi hương lavender thoang thoảng.
Marcus nuốt nước bọt: “Trông… sang quá.”
“Anh xứng đáng,” Maria nói, giọng dịu dàng. “Mời anh nằm xuống.”
Marcus nằm lên giường, cảm giác ga lụa mát lạnh trên da. Maria kéo tủ âm tường ra, lấy kim tiêm, túi máu, máy đo huyết áp.
“Anh sẽ không cảm thấy đau đâu,” Maria nói trong khi băng quấn cánh tay Marcus. “Chỉ hơi… mát một chút.”
Kim tiêm đâm vào. Marcus nhăn mặt, nhưng thực sự không đau. Maria nhẹ nhàng xoa tay anh: “Thở sâu vào. Nghĩ về điều tốt đẹp.”
Marcus nhắm mắt lại. Nhạc cổ điển du dương. Hương lavender êm dịu. Ánh đèn vàng ấm áp. hắn không cảm thấy sợ. hắn cảm thấy… đặc biệt.
Năm trăm mililit máu từ từ chảy vào túi nhựa trong suốt. Đỏ thẫm. Nặng trĩu.
Mười lăm phút sau, Maria rút kim ra, băng bó cẩn thận: “Xong rồi. Anh nghỉ năm phút, rồi xuống tầng một ăn tối nhé.”
Marcus gật đầu, mặt hơi xanh xao nhưng mắt vẫn sáng.
—
Từng người một, họ lên tầng hai. Elena. David. Ông già tóc bạc. Hai cô gái trẻ. Người đàn ông trẻ hình xăm.
Maria và Carlos làm việc như máy móc – nhẹ nhàng, cẩn thận, chuyên nghiệp. Không một lời thừa. Không một cử chỉ thô bạo.
Máu chảy vào túi. Một túi. Hai túi. Năm túi. Mười túi.
Minh đứng ở hành lang, đếm trong đầu: “Năm mươi hai người. Mỗi người năm trăm mililit. Hai mươi sáu lít máu.”
Frost sẽ hài lòng.
—
**10pm:**
Tầng một, bàn ăn dài được dọn sẵn. Đĩa bít tết bò nướng còn bốc khói. Khoai tây nghiền bơ. Salad rau trộn dầu ô liu. Ly rượu vang đỏ óng ánh dưới ánh đèn.
Năm mươi hai người ngồi quanh bàn, mắt trợn to.
Marcus hỏi khẽ: “Này… miễn phí à?”
“Đương nhiên,” Minh nói, ngồi xuống đầu bàn. “Các anh đã cống hiến. Đây là phần thưởng.”
Họ ăn như những người đói ba ngày. Elena khóc khi cắn miếng bít tết đầu tiên – cô đã không ăn thịt bò được sáu tháng rồi. David uống rượu vang, mắt nhắm lại, thở dài thỏa mãn.
Ông già tóc bạc cầm miếng bánh ngọt, run run: “Ông… ông thật tốt.”
Minh mỉm cười, cầm ly rượu lên: “Ta không tốt. Ta chỉ… công bằng.”
hắn uống một ngụm, nhìn quanh bàn: “Các anh đã cho ta thứ quý giá nhất – máu của các anh. Ta đưa lại cho các anh thứ các anh xứng đáng – sự tôn trọng.”
Marcus hỏi, giọng run run: “Hệ thống này… là gì?”
Minh đặt ly xuống, nhìn thẳng vào mắt Marcus: “Một ngày anh sẽ hiểu. Nhưng bây giờ, hãy tin ta. Và tiếp tục cống hiến.”
Marcus gật đầu.
—
Hai tháng sau, số lượng Donor tăng lên tám mươi người. Mỗi thứ Bảy và Chủ Nhật, họ đến, nghe Father Augustine giảng, lên tầng hai hiến máu, rồi xuống tầng một ăn tối sang trọng.
Họ không còn cảm thấy mình đang bán máu. Họ cảm thấy mình đang… thuộc về một cái gì đó lớn lao hơn.
Minh thu được hơn ba trăm lít máu trong hai tháng. Frost hài lòng. Quinn vẫn cau mày nhưng không còn nói gì. Mercury thỉnh thoảng nhìn Minh với ánh mắt kỳ lạ – không biết nên khen hay sợ.
Nhưng đây mới chỉ là bước đầu.
Elite Donor Đầu Tiên (Tuần 10)
Marcus đã hiến đủ hai mươi lần.
Một đêm thứ Bảy, sau khi hiến máu xong, hắn đang ngồi ăn bít tết thì Mercury bước tới, cúi xuống thì thầm: “Marcus. Anh được triệu tập lên tầng ba.”
Marcus ngước lên, miếng thịt còn ngậm trong miệng: “Tầng ba?”
“Đúng vậy,” Mercury gật đầu. “Đi theo tôi.”
Marcus đứng dậy, tay hơi run. Những người khác nhìn theo với ánh mắt ghen tị.
Cầu thang lên tầng ba hẹp hơn, tối hơn. Mỗi bậc thang kêu cót két dưới chân Marcus.
Mercury mở cửa.
Bên trong, Minh đứng đợi, mỉm cười: “Chúc mừng. Anh đã trở thành Elite Donor.”
Marcus bước vào. Phòng rộng. Ghế da sang trọng. Bàn gỗ óc chó bóng loáng. Tủ rượu cao cấp với những chai có nhãn bằng tiếng Pháp. Tường treo tranh cổ – chiến binh La Mã, vua chúa thời Trung Cổ, người hùng với kiếm và khiên.
Ba người khác đã ngồi ở đó: Elena – bà mẹ đơn thân gầy guộc, giờ đã béo ra một chút, mặc váy đen đẹp đẽ; David – người đàn ông ung thư, giờ da hồng hào hơn, tóc đã mọc lại một ít; ông già tóc bạc – giờ mặc vest cũ nhưng sạch sẽ, tóc chải gọn.
Họ nhìn Marcus, gật đầu chào.
Minh chỉ vào ghế da: “Ngồi đi.”
Marcus ngồi xuống. Ghế da mềm như nằm trên mây.
Minh rót rượu vang vào ly pha lê, đưa cho Marcus: “Từ giờ, anh được hưởng đặc quyền.”
“Đặc quyền gì?”
“Trợ cấp tăng gấp đôi,” Minh nói. “Một nghìn đô. Phòng hiến máu riêng – không phải xếp hàng nữa. Chăm sóc y tế cao cấp – nếu anh ốm, ta sẽ gọi bác sĩ riêng đến tận nhà.”
Marcus nuốt nước bọt: “Và… thế thôi à?”
Minh mỉm cười, bước lại gần, nhìn thẳng vào mắt Marcus: “Và quan trọng nhất… anh có quyền thi tuyển.”
“Thi gì?”
Minh dừng lại, giọng hạ thấp: “Để trở thành Candidate. Bước đầu tiên trên con đường… bất tử.”
Căn phòng im lặng.
Marcus cầm ly rượu, tay run run: “Anh… anh nói thật à?”
“Ta chưa bao giờ nói dối,” Minh nói. “Nhưng con đường này không dễ. Anh phải chứng minh giá trị. Hiến máu đều đặn. Trung thành tuyệt đối. Không phản bội. Không rời khỏi hệ thống.”
Marcus hỏi, giọng khàn khàn: “Khi nào?”
“Khi Frost cho phép,” Minh nói. “Có thể sáu tháng nữa. Có thể một năm. Nhưng nếu anh kiên trì, anh sẽ được chọn.”
Marcus đặt ly xuống, đứng dậy, nhìn Minh: “Tôi sẽ làm. Bất cứ điều gì.”
Minh gật đầu: “Tốt. Bây giờ hãy ngồi xuống. Uống rượu. Trò chuyện với những người cùng cấp. Các anh là Elite rồi.”
Marcus ngồi xuống, cầm ly rượu, nhìn quanh.
Elena mỉm cười với hắn: “Chào mừng anh đến câu lạc bộ.”
David gật đầu: “Chúng ta là những người được chọn.”
Ông già tóc bạc cười khẽ: “Sớm thôi. Chúng ta sẽ trở thành… một cái gì đó lớn lao hơn.”
Marcus uống một ngụm rượu. Vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng. hắn nhìn lên bức tranh treo tường – một chiến binh La Mã cầm kiếm, đứng trên đống thi thể kẻ thù.
hắn nghĩ trong đầu: “Tôi sẽ trở thành người đó. Tôi sẽ mạnh mẽ. Tôi sẽ bất tử.”
Và từ đó, Marcus hiến máu đều đặn hơn. Trung thành hơn. Ngoan ngoãn hơn. Không chỉ Marcus – Elena, David, ông già tóc bạc, tất cả đều như vậy.
Họ không còn là những người bán máu. Họ là những tín đồ.
Minh đứng ở cửa sổ tầng 50, nhìn xuống thành phố New York về đêm.
Frost bước lại, đứng bên cạnh: “Mày làm tốt.”
“Tao biết,” Minh nói.
“Ba trăm lít máu trong hai tháng,” Frost nói. “Tám mươi người trung thành. Bốn Elite Donor. Mày xây dựng được một hệ thống ổn định.”
Minh quay lại nhìn Frost: “Đây mới chỉ là khởi đầu. Nếu mày muốn nhiều hơn, tao cần thêm tiền. Thêm nhà thờ. Thêm người.”
Frost gật đầu: “Mày sẽ có. Nhưng nhớ – đừng để họ biết quá nhiều. Đừng để họ thấy tao.”
“Tao biết,” Minh nói. “Họ chỉ cần thấy hi vọng. Còn lại, tao sẽ lo.”
Frost mỉm cười – nụ cười lạnh lẽo: “Mày thật sự hiểu con người.”
Minh nhún vai: “Tao là người mà. Tao biết cách người ta nghĩ. Cách người ta sợ. Cách người ta… hi vọng.”
hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng thấp: “Và hi vọng… là thứ mạnh nhất trên đời.”
—
David đang chết. Không phải kiểu “chết dần chết mòn” theo nghĩa bóng mà là chết thật – ung thư giai đoạn cuối, bác sĩ nói còn sống được sáu tháng, giờ qua được ba tháng rồi.
Nhưng hắn vẫn đến. Mỗi thứ Bảy và Chủ Nhật, David lê bước vào Giáo Hội Vĩnh Sinh với khuôn mặt ngày càng xanh xao hơn, tay ngày càng run rẩy hơn. Ngồi hàng đầu, nghe Father Augustine giảng, rồi lên tầng hai hiến máu.
Maria lo lắng hỏi Minh: “Anh ấy yếu quá rồi. Em sợ anh ấy ngất khi lấy máu.”
“Cứ lấy nhẹ nhàng,” Minh nói. “hắn cần… hi vọng.”
Hi vọng. Thứ duy nhất giữ David sống qua từng ngày.
Đêm thứ Bảy, tuần thứ mười một, 11pm:
Minh đang đứng trong tầng hầm, kiểm tra hệ thống tủ lạnh chứa máu. Bốn trăm lít. Tám mươi Donor trung thành. Năm Elite Donor. Con số đẹp.
Đột nhiên, cửa tầng hầm mở ọc. David lảo đảo bước vào.
Minh quay lại, nhíu mày: “David? Anh làm gì ở đây? Tầng hầm cấm–”
“Xin anh,” David ngắt lời, giọng khàn khàn. “Làm tôi thành vampire. Bây giờ.”
Minh đứng im.
David bước tới gần hơn. Khuôn mặt tái nhợt. Môi nứt nẻ. Tay run rẩy. hắn trông như thây ma đi được.
“Tôi đã hiến hai mươi lần rồi,” David nói, giọng run run. “Tôi là Elite Donor. Tôi có quyền–”
“Anh chưa đủ tư cách,” Minh nói, giọng bình thản.
“TÔI ĐANG CHẾT!” David hét lên, giọng vỡ. “Nếu không làm bây giờ, tôi sẽ không còn cơ hội!”
Minh nhìn David. Im lặng.
David nuốt nước bọt, tiếp tục: “Bác sĩ nói… tôi còn ba tháng nữa thôi. Nhưng tôi cảm thấy… không đến đâu. Có lẽ một tháng. Hoặc vài tuần.”
hắn ho khan. Ho mãi. Máu ứa ra miệng.
David lau miệng bằng mu bàn tay, nhìn vết máu đỏ sẫm, rồi nhìn Minh: “Tôi đã tin tưởng anh. Tôi đã cho các anh tất cả máu tôi có. Xin đừng… đừng để tôi chết như vậy.”
Rồi David quỳ xuống. Hai đầu gối chạm sàn bê tông lạnh lẽo. hắn khóc. Không phải khóc lóc vu vơ mà khóc như người đàn ông đã cạn sức. Khóc như người biết mình sắp chết và tuyệt vọng van xin cơ hội cuối cùng.
“Xin anh… tôi còn ba đứa con. Tôi muốn sống. Tôi muốn thấy chúng lớn lên. Tôi muốn…”
Giọng David vỡ oà.
Minh đứng im, nhìn David quỳ trước mặt. Một phần trong đầu hắn thì thầm: “Mày tạo ra cái hệ thống này. Mày hứa họ bất tử. Giờ họ tin. Giờ họ đòi. Mày phải chịu trách nhiệm.”
Nhưng một phần khác lại nói: “Đây không phải quyết định của mày.”
Minh thở dài, rồi nói: “Đứng dậy, David.”
David ngước lên, mắt đỏ hoe.
“Đây không phải quyết định của tôi,” Minh nói. “Chỉ Frost mới có quyền biến người thành vampire. Tôi chỉ là… người trung gian.”
“Vậy xin anh nói với Frost!” David van nài. “Xin anh–”
“Tôi sẽ nói,” Minh ngắt lời. “Nhưng tôi không hứa gì cả.”
David gật đầu điên cuồng: “Cảm ơn anh. Cảm ơn–”
“Về đi,” Minh nói. “Nghỉ ngơi. Tôi sẽ liên lạc với anh.”
David đứng dậy, lảo đảo bước ra. Trước khi đóng cửa, hắn quay lại, nhìn Minh một lần cuối: “Xin anh.”
Rồi biến mất.
1h sáng, văn phòng tầng 50:
Minh gõ cửa. Không có tiếng trả lời. Nhưng cửa tự động mở.
Frost ngồi sau bàn, nhìn ra cửa sổ. Thành phố Los Angeles vẫn sáng rực như ban ngày.
“David sắp chết,” Minh nói thẳng.
Frost không quay lại: “Vậy thì sao?”
“Nếu hắn chết mà không được biến thành vampire, niềm tin của những Donor khác sẽ sụp đổ.”
Frost quay lại, nhíu mày: “Tao không hứa sẽ cứu hắn.”
“Nhưng những người khác nghĩ vậy,” Minh nói. “Họ tin rằng nếu trung thành, nếu hiến đủ máu, họ sẽ có cơ hội. Nếu David – một Elite Donor – chết mà không được gì, họ sẽ nghi ngờ. Họ sẽ rời đi. Hệ thống sẽ sụp.”
Frost im lặng.
Minh bước tới gần hơn, giọng điềm tĩnh: “Mày không cần biến David thành vampire thực sự.”
Frost nhíu mày: “Ý mày là gì?”
“Chỉ cần… cho hắn hi vọng,” Minh nói. “Tổ chức một nghi lễ. Giả vờ biến hắn. Rồi để hắn chết như một Candidate. Những người khác sẽ tin rằng hắn đã thất bại trong quá trình chuyển hóa. Không phải bị bỏ rơi mà là cơ thể quá yếu.”
Frost nhìn Minh, mỉm cười lạnh: “Mày thật độc ác.”
Minh nhìn thẳng vào mắt Frost: “Tao đang bảo vệ hệ thống. Hệ thống mày cần.”
Frost gõ ngón tay lên bàn, suy nghĩ. Rồi gật đầu: “Được. Một tuần nữa. Tao sẽ biến hắn.”