Chương 13: 110 chó đốm ( Cruella De Vil )
Ủy viên cảnh sát London đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp ngay trong buổi sáng. Họ không thể tin rằng một tổ chức tư nhân như Hội Hoàng gia về Việc làm Thú cưng (RSPE) lại có thể huấn luyện ra những “nhân viên” có khả năng khống chế tội phạm và săn lùng mục tiêu phức tạp hơn cả chó nghiệp vụ của chính phủ. Một số quan chức lo ngại rằng việc thành lập một “quân đội bốn chân” dưới danh nghĩa từ thiện thực chất là một lớp vỏ bọc cho một mạng lưới tình báo tư nhân nguy hiểm.
Sự lo ngại này không phải vô căn cứ khi họ nhìn vào cơ cấu của RSPE: được bảo trợ bởi Evelyn O’Connell – một người phụ nữ thông thái có uy tín lớn cố vấn pháp lý bởi luật sư Anita Willow tài năng và được vận hành bởi nguồn tài chính khổng lồ từ chuỗi nhà hàng “Viễn Đông” cùng lò mổ Smithfield.
Trước sức ép của dư luận và sự lo ngại về an ninh quốc gia, Thủ tướng Anh đã quyết định mời Rick O’Connell đến một cuộc thương lượng trực tiếp tại số 10 phố Downing. Rick bước vào căn phòng làm việc lịch sử với vẻ ngoài phong trần nhưng vẫn toát lên khí chất quý tộc mà Evelyn đã rèn giũa. Đi theo ông không phải là các cận vệ, mà là một con Chihuahua nhỏ bé đeo nơ đỏ – “Giáo chủ” Minh, người đang bí mật điều khiển toàn bộ ván bài này từ bên trong túi áo của Rick.
Thủ tướng nhìn Rick, rồi nhìn xuống con chó nhỏ, khẽ nhíu mày: “Ngài O’Connell, chúng ta đều biết ngài là một anh hùng, nhưng việc ngài cho phép một gã lừa đảo như Jonathan điều hành một ‘đế chế’ chó mèo giữa lòng London là một chuyện khác”.
Rick bình thản đáp theo chiến lược mà Minh đã rỉ tai trước đó: “Thưa Thủ tướng, London đang ngập trong chuột, tội phạm đường phố gia tăng và chúng ta đang ở giữa cuộc Chiến tranh Lạnh đầy rẫy gián điệp. RSPE không phải là một mối đe dọa, mà là một giải pháp hậu cần và an ninh hiệu quả mà chính phủ không cần tốn một xu ngân sách”.
Minh khẽ cào vào tay Rick, ra hiệu cho ông tung ra quân bài chiến lược. Rick tiếp lời: “Chúng tôi đề xuất một sự hợp tác chính thức. RSPE sẽ cung cấp dịch vụ ‘Meow-Woof Unit’ cho các khu vực công cộng và hỗ trợ cảnh sát trong các nhiệm vụ đặc biệt. Đổi lại, chính phủ sẽ cấp phép cho mạng lưới ‘Gâu Gâu Nhanh’ hoạt động trên toàn thành phố và công nhận quy chế bảo hộ đặc biệt cho các nhân viên bốn chân của chúng tôi”.
Thủ tướng Anh, vốn là một chính trị gia thực dụng, bắt đầu dao động khi nhìn vào những con số về hiệu quả kinh tế mà hệ thống diệt chuột và giao hàng có thể mang lại.
Cuộc thương lượng kết thúc bằng một bản thỏa thuận bí mật. RSPE chính thức trở thành đối tác chiến lược của chính quyền thành phố London trong các vấn đề vệ sinh môi trường (diệt chuột) và an ninh đường phố. Chính phủ Anh cũng chấp thuận cho chuỗi nhà hàng “Viễn Đông” và dịch vụ giao hàng “Gâu Gâu Nhanh” được mở rộng quy mô mà không gặp phải các rào cản pháp lý.
Đêm đó, trên ban công dinh thự O’Connell, Minh đứng trên lưng Gâu Đần, nhìn về phía tháp Big Ben đang ẩn hiện trong sương mù. Kitler ngồi bên cạnh, nhúm lông đen rung rinh vì một sự thỏa hiệp hài lòng. Họ đã hoàn thành một phần quan trọng của kịch bản: biến một đám chó mèo hoang thành một thế lực chính trị và kinh tế đáng gờm của xứ sở mù sương.
===
Anita, sau khi kết hôn đã đổi sang họ Radcliffe, luật sư cố vấn pháp lý cho Hội Hoàng gia về Việc làm Thú cưng (RSPE) cô nhìn đồng hồ, đã đến lúc chuẩn bị cho bữa tối mừng các thành viên mới của gia đình. Cô không còn phải vất vả ra ngoài giữa trời đông giá rét để mua sắm, bởi hệ thống “Gâu Gâu Nhanh” (Woof-Woof Express) đã trở thành một phần tất yếu của cuộc sống hiện đại. Cô thong thả lấy ra một chiếc túi da nhỏ có đính mã mùi đặc trưng của gia đình Radcliffe – một sản phẩm của hệ thống Gâu Gâu Nhanh. Cô nhanh chóng ghi danh sách: một khay trứng, sữa tươi, và không thể thiếu phần thưởng đặc biệt là Pate dành cho Perdita.
Cô đặt tờ giấy vào túi, lồng chi phiếu thanh toán vào ngăn bên cạnh rồi gọi khẽ: “Perdita, con yêu, gửi đơn hàng đi nào.” Perdita vẫy đuôi, gặm lấy chiếc túi và chạy ra phía hàng rào sắt. Cô chó sủa lên một tiếng đanh gọn theo nhịp điệu của mạng lưới The Twilight Bark. Chỉ vài phút sau, một chú Golden Retriever khỏe mạnh thuộc đội vận chuyển của RSPE lao đến từ màn sương, khéo léo nhận lấy chiếc túi từ miệng Perdita, khẽ gật đầu chào theo đúng quy trình huấn luyện của “Giáo chủ” Minh rồi phóng vụt đi hướng về trạm trung chuyển Gâu Gâu Nhanh tại Regent’s Park.
Vừa bước trở vào nhà để pha một tách trà cho Roger, Anita bỗng giật mình bởi tiếng phanh xe chói tai vang lên ngoài phố. Một chiếc xe hơi dài dằng dặc, mang hình dáng quái dị với màu sơn đen trắng tương phản, lao sầm vào lề đường. Cánh cửa xe mở toang, phả ra một luồng khói thuốc nồng nặc mùi hắc ín, và từ đó, một bóng hình cao gầy, khoác trên mình bộ áo lông thú xa xỉ bước ra. Đó là Cruella de Vil.
“Anita, cưng ơi! Ta đến để chiêm ngưỡng những báu vật đây!” Cruella hét lên, giọng nói the thé xé toạc sự yên bình của căn nhà. Mụ bước vào phòng khách mà không đợi lời mời, đôi giày gót nhọn nện xuống sàn gỗ những tiếng cộc cộc đầy uy hiếp. Cruella vung vẩy chiếc tẩu thuốc dài, mắt đảo liên hồi quanh căn phòng nhỏ, môi trễ xuống khinh bỉ. “Chúa ơi, vẫn cái mùi nghèo nàn này. Roger vẫn đang sáng tác những bản nhạc rác rưởi của gã chứ?”
Anita cố giữ bình tĩnh. “Chào chị Cruella. Roger đang làm việc rất tốt, cảm ơn chị đã quan tâm”.
Cruella không buồn nghe lời xã giao, ả quét ánh mắt sắc lẹm quanh căn phòng, rồi dừng lại ở chiếc giỏ mây. Ả lao tới, hất tung lớp khăn mềm mại. Nhưng ngay lập tức, khuôn mặt ả biến dạng vì một vẻ kinh tởm tột độ.
“Cái gì thế này? Anita!” Cruella hét lên, giọng the thé như tiếng móng tay cào lên bảng đen. “Đây là cái gì? Tôi đến đây để xem chó đốm, chứ không phải để xem một lũ chuột cống trắng ở bẩn thỉu này!”
Ả chỉ tay vào 15 chú chó con, lúc này vẫn đang mang một bộ lông trắng muốt như tuyết. “Nhìn chúng xem! Không một đốm đen! Trông chúng chẳng khác gì những khối mỡ di động. Thật là một sự sỉ nhục đối với thẩm mỹ của tôi!”.
Anita nhẹ nhàng tiến lại gần, giải thích với vẻ nhẫn nại của một người luật sư: “Cruella, chó đốm khi mới sinh ra đều trắng muốt như vậy. Phải mất vài tuần, thậm chí vài tháng, những đốm đen mới bắt đầu hiện rõ trên lông của chúng.”
Cruella nheo mắt, nhìn kỹ lại lũ chó con với vẻ hoài nghi. “Vài tháng nữa mới có đốm sao? Chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn,” Anita khẳng định.
Sự kinh tởm trên mặt Cruella dần biến mất, thay vào đó là một vẻ toan tính đáng sợ. Ả rút ngay tập chi phiếu từ chiếc túi da cá sấu, cầm cây bút máy và viết loạch xoạch. “Được rồi. Nếu vậy, tôi sẽ mua tất cả. 15 con. Đây là chi phiếu đặt cọc. Vài tháng nữa, khi chúng có đốm và lớp lông đạt đến độ hoàn hảo nhất, tôi sẽ đến lấy.”
Ả ném tờ chi phiếu lên bàn bếp một cách ngạo mạn. “Số tiền này đủ để Roger mua một cây đàn piano mới và để cô từ bỏ cái công việc RSPE nực cười kia đi.”.
Roger Radcliffe, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát từ phía cây đàn, bước tới. Anh cầm tờ chi phiếu lên, không thèm nhìn con số trên đó mà xé tan thành từng mảnh nhỏ. “Chúng tôi không bán chó cho bà, Cruella. Dù chúng có đốm hay không, chúng cũng không phải là vật trang trí để bà mua đi bán lại.”
Cruella phá lên cười sặc sụa, một điệu cười điên dại khiến đám chó con phải rúc sâu hơn vào lòng Perdita. “Không bán? Anita, em đang làm việc cho cái hội RSPE rác rưởi kia nên bị lây cái tư tưởng ‘nhân văn’ rẻ tiền đó sao? Các người nghĩ rằng một vài con chó biết làm xiếc có thể ngăn cản được Cruella de Vil?”.
Mụ tiến lại gần Roger, nhả một làn khói thuốc vào mặt ông: “Nghe đây, đồ nhạc sĩ nghèo kiết xác. Ta muốn những con chó này, và ta sẽ có được chúng. Đừng để ta phải dùng đến những biện pháp mạnh hơn. Thế giới này không vận hành bằng lòng tốt hay những tiếng sủa ‘Gâu Gâu’ vớ vẩn. Nó vận hành bằng tiền và quyền lực!”.
Cruella nghiến răng, nhúm lông thú trên cổ mụ rung lên bần bật vì giận dữ. Mụ không thể hiểu tại sao đôi vợ chồng yếu ớt này lại có thể tự tin đến thế. Mụ dậm chân mạnh xuống sàn, chỉ tay vào Anita: “Cứ đợi đấy! Các người sẽ phải hối hận vì đã từ chối ta. Các người nghĩ cái tổ chức RSPE đó có thể bảo vệ được lũ súc vật này mãi sao? Khi ta muốn thứ gì, ta sẽ có được nó bằng mọi giá! Ta sẽ lột da toàn bộ lũ đốm này, và cả cái hiệp hội thú cưng khốn khiếp của các người nữa!”.
Cruella quay ngoắt đi, tống mạnh cánh cửa khiến bức tranh trên tường rung rinh. Anita ôm lấy Perdita, lòng trĩu nặng lo âu. Cô biết rằng đây không chỉ là lời đe dọa suông.
Bên ngoài cửa sổ, một bóng mèo trắng với nhúm lông đen dưới mũi đang lặng lẽ quan sát từ trên mái nhà.
“Meow”
===
Cruella de Vil ngồi đơn độc trong căn phòng khách rộng lớn, nơi những bức tường treo đầy những bản phác thảo thời trang dang dở. Ánh lửa từ lò sưởi bập bùng, hắt lên khuôn mặt gầy guộc, sắc lạnh của mụ những bóng đen nhảy múa đầy ma quái. Mụ không còn giữ được vẻ thanh lịch giả tạo thường ngày; chiếc áo choàng lông thú đắt tiền trễ nải trên đôi vai gầy, và điếu thuốc lá trên tay mụ cháy đỏ rực, nhả ra những làn khói khét lẹt.
Trong tâm trí Cruella, phân cảnh tại nhà Radcliffe vẫn đang tua lại như một cuốn phim kinh dị. Tiếng cười chế nhạo của mụ về những chú chó không đốm giờ đây quay lại cắn xé chính lòng tự trọng của mụ. Làm sao một gã nhạc sĩ nghèo kiết xác và một cô vợ luật sư tầm thường lại dám từ chối chi phiếu của mụ? Làm sao họ dám bảo vệ lũ súc vật trắng nhách, vô dụng đó trước quyền lực của tiền bạc? Sự điên loạn của Cruella không phải là một cơn bộc phát nhất thời, mà là một căn bệnh tâm lý di căn từ sự hoang tưởng tự đại. Mụ coi mình là trung tâm của vũ trụ thẩm mỹ, nơi mọi sự sống chỉ có ý nghĩa khi trở thành “vật liệu” phục vụ cho cái tôi của mụ.
Sự hiện diện của tổ chức RSPE (Hội Hoàng gia về Việc làm Thú cưng) là cái gai lớn nhất đâm vào mắt mụ. Cruella ghê tởm cái cách mà Anita và gã Jonathan Carnahan biến lũ chó mèo hoang thành những “nhân viên” có phẩm giá. Trong thế giới của Cruella, chó là để lột da, mèo là để làm thảm, chứ không phải để đeo nơ đỏ và ngồi chễm chệ trong dinh thự O’Connell.
Cơn giận của Cruella nung nấu thành một kế hoạch tàn độc. Mụ hiểu rằng nếu trực tiếp ra tay bắt trộm 15 con chó con ngay lúc này, mụ sẽ vướng vào rắc rối pháp lý với Anita. Vì vậy, mụ lựa chọn sự trả thù ẩn danh. Mụ muốn phá hủy RSPE từ bên trong, muốn biến niềm tự hào của London thành một vết nhơ dơ bẩn. Mụ sẽ sử dụng trí tuệ điên loạn của mình để cắn trả bất cứ thứ gì làm mụ không vừa ý. Mụ sẽ không chỉ lấy đi những con chó đốm; mụ muốn lấy đi cả danh dự, tài sản và sự yên ổn của những kẻ dám chống lại mụ. Mỗi hơi thuốc mụ rít vào là một lời nguyền rủa nhắm vào Minh và Kitler. Mụ bắt đầu liệt kê những điểm yếu của RSPE: lòng tin của công chúng, nỗi sợ hãi gián điệp, và sự nhạy cảm về vệ sinh thực phẩm. Một chiến dịch “ám sát nhân cách” quy mô lớn bắt đầu thành hình trong bóng đêm của Hell Hall.