Chương 12: Hoa Hồng Có Gai
Sự quyết liệt trong mắt cô khiến Minh hơi sững người. Hắn siết chặt con dao, hít một hơi thật sâu và lao tới. Lần này, hắn không tấn công một cách mù quáng. Hắn nhớ lại cách cô di chuyển, cách cô ra đòn. Hắn vung một nhát chém ngang tầm ngực, buộc cô phải lùi lại, rồi ngay lập tức xoay người, mũi dao hướng thẳng vào mạng sườn cô.
XOẸT!
Mai đã kịp nghiêng người, nhưng mũi dao sắc lẻm vẫn kịp rạch một đường dài trên cánh tay cô. Máu tươi lập tức ứa ra, nhuộm đỏ cả ống tay áo huấn luyện màu trắng. Cơn đau buốt sắc lẻm ập đến, nhưng nét mặt cô không hề thay đổi.
“Tốt hơn rồi,” cô nhận xét, nhìn vào vết thương đang rỉ máu của chính mình. “Anh đã biết phối hợp các đòn đánh. Nhưng vẫn còn chậm.”
Minh đứng sững lại, đôi mắt dán vào dòng máu đỏ tươi của cô. Cảm giác bức rứt xâm chiếm hắn. “Ây da… em có sao không…?”
“Lại đây,” Mai ra lệnh, giọng vẫn bình thản.
Minh bước tới, đầu ngón tay hắn khẽ rạch một đường nhỏ. Một giọt máu óng ánh như vàng lỏng rỉ ra. Hắn nhẹ nhàng đưa tay đến vết thương của Mai, nhẹ nhàng bôi giọt máu của mình lên đó.
Một cảnh tượng kỳ diệu diễn ra. Vết rách sâu hoắm trên tay Mai bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy. Da thịt tái tạo, liền lại như chưa từng bị tổn thương, chỉ để lại một vệt mờ rồi cũng biến mất hoàn toàn. Cơn đau của Mai tan biến, chỉ còn lại cảm giác ấm nóng kỳ lạ nơi giọt máu vàng kim chạm vào.
Cô cử động cánh tay, hoàn toàn không còn chút trở ngại nào.
“Lần sau, hãy nhắm vào cổ,” Mai nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Minh, không một chút sợ hãi. “Và đừng dừng lại cho đến khi tôi gục xuống. Buổi tập hôm nay kết thúc. Hãy suy nghĩ về sự khác biệt giữa ‘chém’ ‘đâm’ và ‘cắt’. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục với kiếm.”
Nói rồi, cô quay người bước đi, để lại Minh đứng một mình giữa phòng tập. Hắn nhìn vào bàn tay mình, rồi lại nhìn vào bóng lưng nhỏ bé nhưng kiên cường của cô nàng huấn luyện viên. Huấn luyện viên nữ là một chuyện, sức hấp dẫn của một cô nàng “anh cứ xé toạc tôi ra nếu có thể” lại là chuyện khác.
________________
Sau buổi tập thực chiến vắt kiệt sức với Mai, Minh được đưa đến một khu vực khác của căn cứ. Nơi này trông giống một bệnh viện thu nhỏ hơn là một khu quân sự, với những hành lang trắng muốt, sạch bong và thoang thoảng mùi thuốc sát trùng đặc trưng. Người dẫn đường dừng lại trước một căn phòng có cửa kính mờ, trên đó có tấm biển ghi “Phòng Nghiên cứu & Đánh giá Tâm thể chất”.
Không gian ở đây toát lên một vẻ chuyên nghiệp và tĩnh lặng. Các thiết bị y tế tối tân được sắp xếp gọn gàng, màn hình hiển thị những biểu đồ phức tạp đang chạy.
Đứng chờ hắn là một người phụ nữ mặc áo blouse trắng, mái tóc đen được búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ cao thanh tú. Cô đeo một cặp kính gọng mảnh, càng làm tôn lên đôi mắt sáng và thông tuệ. Khi thấy Minh, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng và chuyên nghiệp.
“Chào anh Minh. Tôi là Hương, tiến sĩ tâm lý, phụ trách theo dõi sức khỏe và tinh thần cho anh trong thời gian tới,” cô cất giọng, âm thanh trong trẻo và ấm áp.
Minh khẽ nhướng mày. Hắn đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một ông bác sĩ già khó tính hoặc một nhà khoa học lập dị nào đó, chứ không phải một người phụ nữ toát lên vẻ trí thức và mềm mại như vậy.
“Chào em,” hắn đáp, tự nhiên dùng cách xưng hô thân mật. “Anh cứ tưởng sẽ gặp một ông bác sĩ râu ria xồm xoàm. May cho anh quá cơ.”
Nụ cười của Hương không hề thay đổi trước lời bông đùa của hắn. Cô chỉ nhẹ nhàng ra hiệu về phía chiếc ghế khám bệnh hiện đại. “Mời anh ngồi. Chúng ta sẽ bắt đầu với vài kiểm tra tổng quát trước.”
Cách xưng hô “anh – tôi” của cô tạo ra một khoảng cách chuyên nghiệp, nhưng thái độ của cô lại không hề xa cách. Cô giải thích từng bước một cách rõ ràng, từ việc đo huyết áp, nhịp tim, cho đến lấy mẫu máu để phân tích sâu hơn. Thao tác của cô dứt khoát, chuẩn xác và nhẹ nhàng. Khi cô áp ống nghe vào lồng ngực Minh, hắn có thể cảm nhận được sự tập trung tuyệt đối. Hơi thở đều đặn, và một mùi hương thanh nhẹ, tựa như hoa trà, thoang thoảng từ mái tóc.
“Nhịp tim của anh ổn định một cách đáng ngạc nhiên, kể cả sau buổi huấn luyện cường độ cao,” Hương nhận xét trong khi ghi chép vào một chiếc máy tính bảng. “Nó gần như không thay đổi. Thật phi thường.”
“Đặc quyền của huyết thống thôi,” Minh nhún vai. “Em có muốn nghe tiếng tim của một con quái vật không?”
Hương ngẩng lên, đôi mắt sau cặp kính nhìn thẳng vào mắt hắn. Có một thoáng tò mò lóe lên trong đó, nhưng cô nhanh chóng che giấu nó sau vẻ chuyên nghiệp. “Tôi đang nghe đây. Và tôi chỉ nghe thấy tiếng một cơ thể khỏe mạnh với những cơ chế sinh học độc đáo mà chúng ta cần nghiên cứu kỹ hơn. Anh không phải quái vật, anh Minh. Anh là một tài sản quý giá.”
Câu nói của cô vừa là một lời khẳng định khoa học, vừa như một lời trấn an tinh tế. Minh bất giác so sánh. Nếu cô y tá Linh buổi sáng là sự tò mò ngây ngô, cô đặc chủng Mai là kỷ luật thép lạnh lùng, thì tiến sĩ Hương lại là sự kết hợp phức tạp giữa trí tuệ sắc sảo và sự quan tâm mềm mại. Cô giống như một người chị gái thông thái, luôn biết cách nói đúng điều người khác muốn nghe, nhưng lại giữ một khoảng cách vừa đủ để người ta phải khao khát bước qua.
“Tiếp theo, chúng ta sẽ làm một vài bài kiểm tra phản xạ thần kinh và đánh giá tâm lý,” Hương thông báo, đẩy một màn hình lớn về phía Minh. “Nó chỉ là những câu hỏi và hình ảnh thôi. Anh chỉ cần trả lời hoặc phản ứng một cách tự nhiên nhất.”
Buổi kiểm tra tâm lý diễn ra không giống như Minh tưởng tượng. Hương không hỏi những câu sáo rỗng về quá khứ mồ côi hay cuộc sống độc thân của hắn. Thay vào đó, cô đưa ra những tình huống giả định, những hình ảnh trừu tượng, và quan sát phản ứng của hắn.
“Việc thích nghi với cuộc sống mới có gây cho anh áp lực nào không?” cô bất chợt hỏi giữa buổi kiểm tra, giọng vẫn đều đều. “Bất cứ thay đổi nào, dù là tích cực, cũng có thể đi kèm với căng thẳng tâm lý. Đó là một phản ứng bình thường.”
“Anh là quản giáo trại giam. Áp lực là một phần công việc,” hắn đáp, mắt không rời màn hình. “Nơi này còn thoải mái chán. Có người chăm sóc, có phim để xem.”
“Vậy anh có cảm thấy cô đơn không?” Hương hỏi tiếp, câu hỏi trực diện nhưng được gói trong một giọng điệu quan tâm chân thành.
Minh im lặng một lúc. Hắn quay sang nhìn cô. “Tại sao em lại hỏi vậy?”
Hương đặt máy tính bảng xuống, tháo kính ra và lau nhẹ. Không có cặp kính che chắn, đôi mắt cô trông càng sâu và ấm áp hơn. “Bởi vì sức mạnh thể chất phi thường cần một nền tảng tinh thần vững chắc, anh Minh ạ. Sự kết nối xã hội là một trong những nền tảng quan trọng nhất. Với hoàn cảnh đặc biệt của anh, việc thiết lập những mối quan hệ mới là điều chúng tôi rất quan tâm. Vì lợi ích của chính anh.”
Lời giải thích của cô hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ. Nó vừa là trách nhiệm của một chuyên gia tâm lý, vừa thể hiện sự quan tâm cá nhân. Hắn biết, hoặc ít nhất là đoán được, rằng mọi cử chỉ, lời nói của những người xung quanh hắn đều nằm trong một kế hoạch nào đó. Nhưng cách Hương thực hiện nhiệm vụ của mình thật sự tinh vi. Cô không vồ vập, không tỏ ra quá thân thiện, mà giống như một dòng nước ấm, từ từ thẩm thấu, khiến người ta bất giác thả lỏng phòng bị.
Buổi kiểm tra kết thúc. Hương mỉm cười.
“Cảm ơn sự hợp tác của anh. Các chỉ số của anh đều rất tốt. Nhưng anh Minh này,” cô dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt hắn, “cơ thể phi thường cũng cần một tinh thần được nghỉ ngơi và sẻ chia. Đừng ngần ngại tìm đến tôi nếu anh cảm thấy cần một người lắng nghe. Đó là công việc của tôi.”
Cô nhấn mạnh hai từ “công việc” nhưng ánh mắt lại nói lên một điều khác.
Minh đứng dậy, cảm giác buổi chiều hôm nay trôi qua thật khác lạ. Hắn không hề mệt mỏi, ngược lại còn có chút hứng thú.
“Vậy nếu anh cần một người xem phim cùng thì có nằm trong phạm vi ‘công việc’ của em không, tiến sĩ?” hắn hỏi, một nụ cười nửa đùa nửa thật nở trên môi.
Hương chỉ cười nhẹ, một nụ cười đầy ẩn ý. “Anh không thể mời một người phụ nữ mới gặp mặt lần đầu cứ thế mà đi xem phim với anh, như thế là không lễ phép, anh Minh ạ.”
Cô tiễn hắn ra cửa. Khi cánh cửa đóng lại, Minh vẫn còn cảm nhận được mùi hương hoa trà thanh khiết và hình ảnh đôi mắt thông tuệ, ấm áp phía sau cặp kính. Hắn biết, ván cờ này ngày càng trở nên thú vị.
________________
Trong phòng giám sát, các thành viên của ban chuyên án “Tơ Hồng” theo dõi toàn bộ cuộc trao đổi. Vị tướng đứng đầu khẽ gật đầu hài lòng.
“Thiếu tá Hương đã làm rất tốt. Chuyên nghiệp, mềm mại, không để lộ sơ hở. Mục tiêu đã có phản ứng tích cực. Cứ theo đà này, ‘mỏ neo’ sẽ sớm được thả.”
Trên màn hình, hình ảnh Minh trở về phòng, nhưng thay vì bật ngay truyền hình vệ tinh lên, hắn lại nằm trên giường trầm ngâm một lúc. Kế hoạch Tơ Hồng, với những sợi tơ vô hình được dệt nên bởi những bộ óc tình báo xuất sắc nhất, đã bắt đầu siết chặt.
________________
Tối hôm đó, Minh lại nằm dài trên giường, tiếp tục cuộc cày phim xuyên màn đêm của mình. Hắn đang mải mê với một bộ phim khoa học viễn tưởng cũ, trong đầu thỉnh thoảng lại hiện lên hình ảnh của ba người phụ nữ hắn đã gặp trong ngày. Linh, Mai, và Hương. Mỗi người một vẻ, mỗi người một vai trò.
Bất chợt, màn hình TV lóe lên một ánh sáng trắng chói lòa, nuốt chửng cả căn phòng. Minh còn chưa kịp phản ứng, cảm giác cả cơ thể bị một lực hút vô hình kéo đi.
Trong phòng giám sát, các màn hình đồng loạt nhiễu sóng rồi vụt tắt. Tiếng chuông báo động vang lên inh ỏi khắp căn cứ.
Ý nghĩ cuối cùng trong đầu của hắn: “Ầy, không có chiêu mới à?”
________________
Truyện sẽ không loạn thu tiểu đệ, không nâng bi, không liếm cẩu, không hậu cung. Thế giới vận hành, và main sẽ phải đối đầu với nó. Nên nếu có điều gì chưa hoàn thiện thì xin ghi nhận góp ý nhé.
Truyện mới, cầu đề cử.