Chương 11: Dây Tơ Hồng
Trong lúc những bộ óc vĩ đại nhất đất nước đang họp bàn trong một căn phòng kín như bưng, quyết định vận mệnh của cả một dân tộc trước bước ngoặt lịch sử của nhân loại, thì nhân vật chính của lịch sử, Minh, đang làm một việc còn quan trọng hơn nhiều: cày nốt mùa cuối của series Peaky Blinders.
Hắn nằm dài trên chiếc giường êm ái trong một căn phòng trông như khách sạn 6 sao, mắt dán vào màn hình TV 8K siêu nét được kết nối thẳng với vệ tinh. Cái lợi của huyết thống Holy Vampire, ngoài việc mọc được móng vuốt và thích uống nước cà chua phiên bản đặc biệt, chính là khả năng thiêu đốt năng lượng máu để thay cho giấc ngủ. Đối với một công chức nhỏ bé cả đời chỉ biết đến KPI và deadline, việc bỗng nhiên có thêm 8 tiếng mỗi ngày để sống là một món quà từ thiên đường. Mà thiên đường của Minh, ít nhất là lúc này, chính là kho phim vô tận của Netflix, HBO và mọi nền tảng trên đời.
“Đm, không biết quả này ‘Thần’ lại ném mình vào thế giới nào,” Minh lẩm bẩm trong đầu, tay bốc một miếng bim bim (loại không có tỏi) cho vào miệng. “Lạy hồn đừng có rơi vào phim nào chưa coi, chắc tao lú.”
________________
Sáng hôm sau, khi Thomas Shelby vừa hoàn thành một phi vụ thanh trừng đẫm máu trên màn hình, cánh cửa phòng Minh khẽ mở.
Một cô y tá bước vào. Nhưng đây không phải y tá bình thường. Cô có gương mặt tròn, đôi má phúng phính và cặp mắt to đen láy, trông ngây thơ như một con nai vàng ngơ ngác. Cô mặc bộ đồng phục y tá màu trắng tinh, đẩy theo một chiếc xe inox, trên đó là một túi máu 500ml còn ấm, được dán nhãn cẩn thận.
“Chào anh Minh, em là Linh. Em mang bữa sáng cho anh ạ.” Giọng cô gái trong veo như tiếng chuông.
“Bữa sáng của Dracula đây rồi,” Minh nghĩ thầm, ngồi thẳng dậy. “Cảm ơn em.”
Minh cầm lấy túi máu rồi cắn một góc rồi hút, như kiểu người ta vẫn cắn một góc bịch sữa rồi uống không cần ống hút vậy. Mùi tanh mặn của máu với hắn ngon hơn bất kỳ loại phở bò tái gầu nào từng ăn.
Nhưng sau khi làm xong nhiệm vụ, Linh không đi ngay. Cô đứng đó, hai tay bẽn lẽn vặn vào nhau, đôi mắt to tròn nhìn anh với vẻ tò mò không che giấu.
“Anh Minh này…” Cô lí nhí. “Em đọc trong truyện… người ta nói uống máu… có thật là nó… nó ngon không ạ?”
Minh suýt sặc. “Đm, em gái hỏi câu chí mạng thế.”
“Ừm… nó khá là… bổ dưỡng,” anh trả lời một cách ngoại giao.
“Thế… thế nếu bị anh cắn một cái… có thật là sẽ không biến thành ma cà rồng không ạ?” Linh hỏi tiếp, mặt hơi ửng đỏ. “Tại em thấy trên phim họ cắn là thành vampire ngay.”
Minh nhìn cô gái trước mặt, trong đầu gào thét: “Em ơi hay em để anh cắn thử một cái anh chứng minh cho há?”
Anh hắng giọng, cố tỏ ra chuyên nghiệp: “Virus của anh thuộc loại đặc biệt, đã được “máu Thánh” thanh tẩy, nên vô sinh về mặt sinh học, tức là anh không còn khả năng lây nhiễm nếu lỡ có cắn ai đó. Em cứ yên tâm công tác nhé.”
“Dạ…” Linh gật đầu, vẻ mặt vừa có chút thất vọng vừa như trút được gánh nặng. “Vậy em không làm phiền anh nữa ạ.”
Cô gái cúi chào rồi nhanh chóng rời đi, để lại Minh ngồi ngẩn ngơ với túi máu và một mớ hỗn độn trong đầu.
________________
Trong một căn phòng tối khác, cách đó vài tầng, màn hình chính đang chiếu cận cảnh khuôn mặt bối rối của Minh. Xung quanh, gần chục chuyên gia đang ngồi im lặng.
Đại tá Khang, trưởng ban chuyên án, gõ nhẹ lên bàn. “Kế hoạch ‘Tơ Hồng’ giai đoạn một, tiếp cận mềm, đã thành công. Thiếu úy Linh có vẻ đã thành công trong việc thu hút đối tượng.”
Nhấp một ngụm trà, Đại tá Khang nhớ lại cuộc thảo luận của ban chuyên án: “Hồ sơ của Minh rất đặc biệt: mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống một mình, không có mối quan hệ sâu sắc nào. Lòng trung thành của cậu ta hiện tại dựa trên lý tưởng và trách nhiệm của một chiến sĩ công an nhân dân. Nhưng đó là khi cậu ta còn là người. Bây giờ, cậu ta là một thực thể quyền năng. Lý tưởng có thể thay đổi. Chúng ta cần một cái neo chắc chắn hơn.”
“Một mái ấm gia đình. Một người vợ, những đứa con. Đó là sợi dây xích mạnh nhất, bền bỉ nhất để trói một người đàn ông với Tổ quốc. Kế hoạch ‘Tơ Hồng’ không phải là tìm cho Minh một cô bạn gái. Nó là tạo ra một hệ sinh thái tình cảm hoàn hảo, để cậu ta tự nguyện và hạnh phúc khi được ‘neo’ lại.”
Ông nhìn vào tập hồ sơ trên tay: “Thiếu úy Linh, mật danh ‘Nắng Mai’ đại diện cho sự dịu dàng, chăm sóc, là hình mẫu người vợ truyền thống. Nhưng không phải người đàn ông nào cũng thích sự mềm mại. Vì vậy, chúng ta có ‘mục tiêu Beta’.”
Một hồ sơ khác trên tay ông. Hình ảnh một nữ quân nhân với khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt sắc như dao.
“Đại úy Mai, mật danh ‘Bão Tố’. Đặc nhiệm tinh nhuệ, bậc thầy cận chiến. Cô sẽ là người đồng đội, một người thầy hướng dẫn cho những cuộc chiến sinh tử, tạo ra sự gắn kết từ trong gian khổ. Đó là ‘mục tiêu Beta’.”
“Và cuối cùng,” Đại tá Khang nhìn vào bộ tài liệu cuối, “nếu cả hai cách tiếp cận trên đều không hiệu quả, chúng ta có ‘mục tiêu Gamma’ phương án tinh vi nhất.”
Trên bìa hồ sơ, một người phụ nữ với cặp kính tri thức, nụ cười bí ẩn và ánh mắt sâu thẳm.
“Thiếu tá, Tiến sĩ Tâm lý học Nguyễn Thị Hương, mật danh ‘Trăng Khuyết’. Chuyên gia tâm lý chiến hàng đầu. Cô ấy sẽ là người thấu hiểu, là tri kỷ, là người duy nhất có thể chạm đến những góc khuất sâu nhất trong tâm hồn Minh. Đây là đòn tấn công vào tầng nhận thức cao nhất.”
Trong căn phòng im lặng này, bộ óc thiên tài của ngành tình báo không dùng để phá những vụ án thông thường, mà đang đạo diễn một vở kịch tình yêu vĩ đại nhất lịch sử, với ba nữ chính xuất sắc nhất, và một nam chính không hề hay biết mình là trung tâm của mọi chuyện.
“Ba sợi tơ hồng,” Đại tá Khang nheo mắt. “Chắc chắn sẽ có một sợi trói được trái tim cậu ta. Tiếp theo, ‘Bão Tố’ bắt đầu vào sân rồi.”
________________
Minh vừa “ăn sáng” xong, đang định bật nốt tập cuối thì cửa lại mở. Lần này không phải cô y tá dễ thương.
Một người phụ nữ trong bộ đồ huấn luyện rằn ri bước vào. Cô cao ráo, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt không một chút biểu cảm. Toàn thân cô toát ra một luồng sát khí lạnh lẽo khiến Minh bất giác ngồi thẳng lưng.
“Đại úy Nguyễn Thị Mai,” cô tự giới thiệu, giọng nói khô khốc như sỏi đá. “Từ hôm nay tôi phụ trách huấn luyện thực chiến cho anh. 5 phút chuẩn bị. Sân tập số 3.”
Nói rồi cô quay lưng bước đi, không cho Minh một cơ hội để từ chối.
“Con bà nó, bà này mà đi đòi nợ thì con nợ chỉ có nước bán nhà,” Minh lẩm bẩm, vội vàng thay đồ.
Trong căn phòng tập đối kháng rộng lớn, chỉ có tiếng thở dốc và âm thanh vun vút của những đòn thế xé gió. Sàn tập bằng gỗ đã hằn lên vô số vết xước, minh chứng cho những buổi tập luyện không khoan nhượng.
Đại úy Mai đứng ở trung tâm, hơi thở đều đặn, ánh mắt sắc như dao cạo. Mồ hôi làm bết vài lọn tóc mai vào thái dương, nhưng tư thế của cô vẫn vững chãi như một tảng đá trước sóng dữ. Đối diện cô, Minh đang thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn vừa lao vào một chuỗi tấn công liên hoàn, mỗi cú đấm, cú đá đều mang theo sức mạnh kinh hoàng có thể làm bẹp dúm một tấm thép.
Nhưng tất cả đều vô ích.
Mai không hề đối đầu trực diện. Cô như một chiếc lá trong gió, nhẹ nhàng xoay chuyển, dùng chính quán tính từ đòn tấn công của hắn để làm chệch hướng chúng. Cổ tay cô khẽ lật, gạt cú đấm sấm sét của hắn sang một bên. Gót chân cô xoay nửa vòng, tránh cú đá quét trụ trong gang tấc. Hắn càng dùng sức, cô càng nhàn nhã.
“Tốc độ tốt, sức mạnh thừa, nhưng quá lãng phí,” giọng Mai vang lên, lạnh và rõ ràng. “Anh tung ra mười đòn, tôi chỉ cần né chín và phản công một. Kẻ địch trên chiến trường sẽ không cho anh nhiều cơ hội để phung phí năng lượng như vậy.”
Minh gầm lên một tiếng trầm thấp, một chút tự ái bị khuấy động. Hắn lại lao tới, lần này nhanh hơn, cái bóng của hắn gần như nhòe đi. Hắn quyết định không dùng nắm đấm nữa. Mười đầu ngón tay hắn đột ngột dài ra, đen bóng và sắc lẻm như dao găm. Đây là vũ khí tự nhiên của hắn, những chiếc móng vuốt có thể xé toạc kim loại.
Hắn vung vuốt nhắm vào cổ họng cô. Một đòn kết liễu.
RẮC!
Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên. Nhưng người ngã xuống lại là Minh.
Trong khoảnh khắc móng vuốt của hắn gần chạm vào da thịt mình, Mai đã hạ thấp trọng tâm, luồn xuống dưới cánh tay hắn. Một tay cô chụp lấy khuỷu tay hắn, tay còn lại thúc một đòn trời giáng vào khớp vai. Cùng lúc đó, chân cô móc vào chân trụ của hắn. Toàn bộ cơ thể đồ sộ của Minh mất thăng bằng, bị chính đòn tấn công của mình kéo về phía trước và quật mạnh xuống sàn. Cú thúc cùi chỏ của Mai, tuy không mang sức mạnh phi thường, nhưng đánh chính xác vào huyệt đạo và khớp xương yếu nhất, khiến toàn bộ cánh tay hắn tê liệt tạm thời.
Minh nằm sõng soài, cảm nhận cơn đau nhói từ bả vai trật khớp. Nhưng chỉ vài giây sau, tiếng “cạch” nhẹ vang lên khi khớp xương tự động trở về vị trí cũ. Cơn đau biến mất như chưa từng xuất hiện. Hắn chống tay ngồi dậy, nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
“Thấy chưa?” Mai nói, giọng không một chút cảm xúc. “Sức mạnh của anh khiến anh hồi phục nhanh, nhưng nó cũng làm anh ỷ lại. Anh tấn công bằng bản năng, không có chiến thuật. Nếu đối thủ của anh là một kẻ khác có tốc độ tương đương nhưng kỹ năng vượt trội, anh đã chết từ lâu rồi.”
Cô ném cho hắn một con dao găm quân dụng. “Bây giờ là vũ khí. Hãy quên sức mạnh của anh đi. Hãy coi con dao này là một phần của cánh tay. Mục tiêu không phải là đâm thật mạnh, mà là cắt thật ngọt.”
Minh nắm lấy con dao, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Hắn đứng dậy, lần này ánh mắt đã tập trung hơn.
“Tấn công tôi,” Mai ra lệnh. “Dùng nó để giết tôi.”
“Em chắc không?” Minh ngập ngừng. Hắn có thể chịu đòn, nhưng cô thì không. Cô chỉ là một người bình thường. Đối đầu với Valak là một chuyện, ra thẳng tay với đồng đội huấn luyện mình lại là chuyện khác.
“Anh quên giao kèo của chúng ta rồi sao?” Mai nhướn mày, giọng cô đanh lại. “Tôi đã nói, chỉ cần không chết ngay lập tức, anh có thể chữa lành cho tôi. Tôi cần anh hiểu được cảm giác khi vũ khí chạm vào da thịt, xé rách một cơ thể sống. Đừng do dự! Kẻ thù của anh sẽ không cho anh cơ hội thứ hai đâu!”