Chương 11: Blade 10 (Đền Hiến Máu)
Bốn tuần tiếp theo, Minh biến nhà thờ bỏ hoang thành một thứ gì đó… khác. Không phải đẹp đẽ. Nhưng ấn tượng.
**Tầng 1 – Sảnh Đường Chính:**
Minh giữ nguyên kiến trúc gốc. Trần vòm cao. Ghế gỗ xếp thành hàng dài như lễ đường. Nhưng thay vì thập giá, phía trên bục giảng là một biểu tượng khổng lồ: giọt máu đỏ tươi, được làm bằng kính nhuộm màu, phát sáng khi có ánh đèn chiếu vào.
Cửa sổ kính màu được sửa chữa, nhưng không theo kiểu Cơ Đốc giáo truyền thống. Thay vào đó, Minh thuê một người nghệ sĩ nghèo vẽ lại: hình ảnh những người đứng dưới giọt máu khổng lồ, tay giơ lên như đang tiếp nhận ơn phước.
Quinn nhìn bức tranh kính, cau mày: “Mày làm họ trông như đang thờ máu.”
“Đúng vậy,” Minh gật đầu. “Máu là sự sống. Máu là quyền năng. Đó là điều tao muốn họ tin.”
Mercury đứng bên cạnh, nhìn quanh: “Trông… đẹp. Theo kiểu rùng rợn.”
**Tầng 2 – Phòng Hiến Máu:**
Đây mới là nơi Minh đầu tư công sức. Không phải phòng bệnh viện lạnh lẽo với đèn huỳnh quang chói chang. Mà là phòng VIP khách sạn năm sao.
Sáu căn phòng nhỏ, mỗi phòng một giường êm ái trải ga lụa trắng. Đèn vàng dịu nhẹ. Nhạc cổ điển du dương phát từ loa ẩn. Hương thơm lavender thoang thoảng.
Thiết bị y tế – kim tiêm, túi máu, máy đo huyết áp – đều được giấu kín trong tủ âm tường, chỉ lộ ra khi cần.
Maria, y tá người Mexico mà Minh thuê với lương ba nghìn đô một tháng, đứng trong phòng với bộ đồng phục trắng sạch sẽ: “Anh chắc người ta sẽ đến?”
“Họ sẽ đến,” Minh nói. “Và khi họ nằm trên giường này, họ sẽ không cảm thấy sợ. Họ sẽ cảm thấy đặc biệt.”
Carlos, một y tá nam người Cuba, gật đầu: “Nhưng… tại sao phải đầu tư nhiều thế? Chỉ lấy máu thôi mà.”
Minh quay lại nhìn hắn: “Vì tao không muốn họ nghĩ mình đang bán máu. Tao muốn họ nghĩ mình đang được… vinh dự.”
**Tầng 3 – Khu Ứng Viên:**
Tầng này bị khóa. Chỉ Minh, Quinn và Mercury được phép lên.
Bên trong là một phòng rộng với ghế da, bàn gỗ óc chó, tủ rượu cao cấp. Tường treo những bức tranh cổ – hình ảnh chiến binh, vua chúa, người hùng.
“Đây là nơi Elite Donor được phép vào,” Minh giải thích. “Khi họ hiến đủ hai mươi lần, họ sẽ lên đây. Ngồi trên ghế da này. Uống rượu vang đắt tiền. Và cảm thấy mình gần hơn với mục tiêu.”
Quinn lạnh lùng: “Mục tiêu nào?”
“Trở thành Candidate,” Minh nói. “Trở thành… một trong tụi bây.”
**Tầng Hầm – Kho Máu:**
Đây là nơi thực sự quan trọng. Minh đầu tư hai mươi nghìn đô cho hệ thống tủ lạnh y tế chuyên nghiệp. Nhiệt độ kiểm soát chính xác ở 4°C. Hệ thống báo động tự động nếu mất điện. Máy phát điện dự phòng.
Phòng riêng của Frost ở góc tầng hầm – một căn phòng tối, không cửa sổ, chỉ có giường và tủ quần áo. Nơi Frost ngủ ban ngày.
Quinn nhìn quanh kho máu, gật đầu: “Được. Ít nhất phần này mày làm đúng.”
—
Tuần thứ tư, công trình hoàn thành.
Minh đứng ở sảnh chính, nhìn lên biểu tượng giọt máu đỏ khổng lồ phát sáng dưới ánh đèn.
Mercury bước vào, giày cao gót lách cách trên sàn gỗ: “Chị đã in xong poster. Và thuê người dán khắp khu phố nghèo.”
Cô đưa cho Minh một tờ poster.
**”GIÁO HỘI VĨNH SINH”**
**Tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống?**
**Muốn trở nên mạnh mẽ hơn?**
**Tham gia buổi giảng miễn phí – Thứ Bảy 8pm**
**Địa chỉ: 423 South Main Street, Downtown LA**
Minh cầm tờ poster, mỉm cười mỏng: “Giáo Hội Vĩnh Sinh. Tao thích.”
Quinn từ trong bóng tối bước ra: “Mày chắc có người đến?”
“Sẽ có,” Minh nói. “Los Angeles có sáu mươi nghìn người vô gia cư. Hai trăm nghìn người thất nghiệp. Hàng chục nghìn người bệnh nan y. Họ không có gì để mất.”
Minh quay lại nhìn Quinn: “Và khi con người không có gì để mất, họ sẵn sàng tin vào bất cứ thứ gì.”
—
**Bài Giảng Đầu Tiên (Tuần 5)**
Tối thứ Bảy, 7h45 tối.
Minh đứng ở cửa sau nhà thờ, nhìn qua khe cửa ra sảnh chính.
Năm mươi hai người. Họ ngồi rải rác trên ghế gỗ, nhìn quanh với vẻ hoài nghi. Hầu hết mặc quần áo cũ kỹ. Có mùi mồ hôi, mùi rượu, mùi đường phố.
Một ông già tóc bạc trắng, da rám nắng, có lẽ vô gia cư. Một phụ nữ trung niên gầy guộc, tay bó băng, nhìn như đang bệnh. Ba người đàn ông trẻ, hình xăm khắp tay, có lẽ vừa ra tù. Hai cô gái trẻ, mắt thâm quầng, có lẽ nghiện ma túy đang cai.
Mercury đứng bên cạnh Minh, thì thầm: “Như những người sắp chết.”
“Đúng vậy,” Minh gật đầu. “Và đó là lý do họ ở đây.”
8h đúng. Đèn tắt. Sảnh chính chìm vào bóng tối. Chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ biểu tượng giọt máu phía trên bục giảng.
Tiếng bước chân vang lên. Một người đàn ông già bước lên bục giảng. Tóc bạc trắng chải ngược gọn gàng. Mặc áo choàng đen dài. Cổ đeo thánh giá bạc – nhưng thánh giá này hơi khác, ở giữa có giọt máu đỏ nhỏ.
Father Augustine.
Minh đã tìm thấy ông ta một tuần trước – một linh mục bị truất phế vì bê bối tài chính, đang sống trong phòng trọ rẻ tiền ở East LA, nợ nần chồng chất. Mười nghìn đô một tháng. Không hỏi gì. Chỉ đọc bài giảng theo kịch bản Minh viết. Ông ta đồng ý ngay.
Father Augustine đứng im trên bục giảng, nhìn xuống đám đông. Im lặng kéo dài mười giây.
Rồi ông mở miệng, giọng trầm ấm vang khắp sảnh: “Các con yêu dấu.”
Đám đông im bặt.
“Hôm nay tôi không đến đây để nói về Chúa.”
Một vài người cau mày.
“Tôi đến để nói về… sự bất tử.”
Minh, đứng sau cửa, mỉm cười. Ông già này diễn giỏi thật.
Father Augustine bước xuống bục, đi chậm rãi giữa hàng ghế: “Các con có tin vào thiên đường không?”
Không ai trả lời.
“Có tin rằng sau khi chết, linh hồn sẽ sống mãi không?”
Một số người gật đầu. Một số lắc đầu. Phần lớn vẫn im lặng.
Father Augustine dừng lại giữa sảnh, giơ tay lên: “Nhưng nếu tôi nói với các con… sự bất tử không phải ở thiên đường.”
Ông quay lại, giơ tay chỉ lên biểu tượng giọt máu phát sáng: “Mà ngay ở đây. Trên trái đất này?”
Im lặng.
Ông già tóc bạc hỏi, giọng khàn khàn: “Ông… ông định nói gì?”
Father Augustine mỉm cười, bước đến gần ông: “Máu là sự sống. Kinh Thánh đã nói: Sự sống của xác thịt ở trong huyết.”
Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt ông già: “Ai nắm giữ máu, ai nắm giữ sự sống. Ai kiểm soát sự sống… sẽ không bao giờ chết.”
Một người đàn ông trẻ hình xăm kín tay hỏi lớn: “Ông định bán tôn giáo nào đây?”
“Không phải tôn giáo,” Father Augustine lắc đầu. “Mà là một con đường.”
Ông bước về phía bục giảng, giọng vang vọng: “Một hành trình. Các con hiến máu. Nuôi dưỡng những người mạnh hơn. Và nếu các con chứng tỏ được giá trị…”
Ông quay lại, ánh mắt quét qua đám đông: “Các con sẽ trở thành một trong họ.”
Phụ nữ trung niên gầy guộc hỏi, giọng run: “Trở thành… ai?”
Father Augustine mỉm cười bí ẩn. Ánh sáng từ giọt máu phía sau chiếu vào, tạo bóng đen trên khuôn mặt ông: “Những người bất tử.”
Sau bài giảng, Father Augustine nói thêm ba mươi phút. Về máu là nguồn sức mạnh. Về những người đã đạt được bất tử qua máu. Về cơ hội được ban cho những người xứng đáng.
Ông không nói cụ thể. Chỉ ám hiệu. Chỉ gợi ý. Nhưng đủ để đám đông tò mò.
9h tối, đèn bật sáng trở lại.
Father Augustine nói: “Nếu các con quan tâm, hãy ở lại. Sẽ có người giải thích thêm.”
Ba mươi người đứng dậy, bước ra. Họ lắc đầu, miệng lẩm bẩm: “Lừa đảo.” “Tà giáo.” “Mất thời gian.”
Nhưng hai mươi hai người vẫn ngồi lại.
Minh bước ra từ cửa sau. Mặc vest đen, áo sơ mi trắng, tóc chải gọn gàng. Trông như giám đốc công ty công nghệ trẻ tuổi.
hắn bước lên bục giảng, mỉm cười: “Cảm ơn các anh chị đã ở lại. Tôi tên Michael.”
Giọng Minh bình tĩnh, rõ ràng. Không hề run.
“Tôi là người quản lý Giáo Hội Vĩnh Sinh. Và tôi sẽ giải thích cụ thể những gì Father Augustine vừa nói.”
Minh bước xuống bục, đứng giữa đám đông: “Trước tiên, tôi muốn nói rõ: đây không phải lừa đảo. Không phải trò MLM. Không phải tà giáo. Đây là một… thương vụ.”
Người đàn ông trẻ hình xăm hỏi: “Thương vụ gì?”
“Các anh chị hiến máu,” Minh nói thẳng. “500ml mỗi hai tuần. Đổi lại, các anh chị nhận 500 đô tiền mặt. Bảo hiểm y tế. An ninh bảo vệ. Và quyền thi tuyển.”
Phụ nữ trung niên cau mày: “Quyền… thi tuyển vào đâu?”
Minh im lặng vài giây, rồi nói: “Để trở thành một trong chúng tôi.”
“Chúng tôi là ai?”
Minh không trả lời. Chỉ mỉm cười mỏng.
Ông già tóc bạc hỏi: “Còn chuyện bất tử thì sao? Đó có phải chỉ là ẩn dụ không?”
Minh nhìn thẳng vào mắt ông: “Không phải ẩn dụ.”
Căn phòng im bặt.
Minh tiếp tục: “Nhưng tôi không thể chứng minh ngay bây giờ. Các anh chị phải tin tôi. Hoặc không. Tùy chọn.”
Một cô gái trẻ hỏi: “500 đô, hiến máu mỗi hai tuần… thật không?”
“Thật,” Minh gật đầu. “Tiền mặt. Ngay sau khi hiến máu.”
Cô gái nuốt nước bọt. Minh biết cô đang nghĩ gì. 500 đô. Gấp đôi tiền thuê nhà. Đủ mua thức ăn cả tháng. Đủ trả nợ.
“Có hợp đồng không?” Người đàn ông trẻ hỏi.
“Có,” Minh nói. “Hai năm. Các anh chị cam kết hiến máu đều đặn. Không được rời khỏi hệ thống. Nếu vi phạm, sẽ có hậu quả pháp lý.”
“Hậu quả gì?”
“Bồi thường thiệt hại,” Minh nói. “Chúng tôi đầu tư vào sức khỏe của các anh chị. Bảo hiểm y tế. Chế độ dinh dưỡng. Nếu các anh chị bỏ giữa chừng, chúng tôi có quyền đòi lại.”
Thực ra không có chế độ dinh dưỡng gì. Nhưng nghe có vẻ hợp lý.
Phụ nữ trung niên hỏi: “Còn chuyện thăng cấp? Elite Donor là gì?”
“Sau hai mươi lần hiến máu,” Minh giải thích, “các anh chị sẽ được thăng cấp. Phụ cấp tăng lên 1000 đô cho hai năm. Phòng hiến máu riêng. Chăm sóc cao cấp. Và quan trọng nhất…”
Minh dừng lại, nhìn quanh: “Quyền thi tuyển để trở thành Candidate.”
“Candidate là gì?” Ông già hỏi.
Minh mỉm cười: “Bước đầu tiên để trở thành… bất tử.”
10h tối, Minh ngồi trong một phòng nhỏ tầng hai, trước mặt là một chồng hợp đồng. Mercury và Quinn đứng bên cạnh.
Từng người một bước vào. Mười lăm người trong số hai mươi hai người ở lại quyết định ký hợp đồng.
Người đầu tiên là Marcus – cựu tù, mới ra tù ba tháng, không tìm được việc làm. Cao to, da đen, tay có hình xăm băng đảng.
hắn cầm bút, nhìn hợp đồng: “Này… nếu tôi chết trong quá trình hiến máu thì sao?”
“Gia đình anh sẽ nhận 50,000 đô bồi thường,” Minh nói. “Và chi phí tang lễ.”
Marcus nhìn Minh lâu, rồi ký tên với bàn tay to gấp đôi tay Minh.
Người thứ hai là Elena – mẹ đơn thân, ba đứa con, sống nhờ phiếu thực phẩm. Gầy guộc, tóc rối bù, mắt thâm quầng.
Cô hỏi, giọng run: “Nếu… nếu tôi trở thành Candidate… tôi sẽ thật sự bất tử à?”
“Nếu cô vượt qua kỳ thi,” Minh gật đầu. “Cô sẽ không bao giờ già. Không bao giờ bệnh. Không bao giờ chết.”
Elena nuốt nước bọt, ký tên với tay run rẩy.
Người thứ ba là David – người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, da xanh xao, tóc hói nửa đầu. hắn ho khan, bàn tay gầy guộc.
“Tôi bị ung thư,” David nói, giọng khàn khàn. “Giai đoạn cuối. Bác sĩ nói tôi còn sống được sáu tháng.”
hắn nhìn Minh, mắt đỏ hoe: “Nếu tôi trở thành… một trong các anh… tôi sẽ khỏi bệnh à?”
Minh nhìn David lâu. Trong đầu hắn nghĩ: hắn sẽ chết. Tao biết. Frost sẽ không biến hắn thành vampire. hắn chỉ là công cụ.
Nhưng Minh mỉm cười: “Nếu anh vượt qua kỳ thi. Vampire không bị bệnh.”
David nhắm mắt, thở ra một hơi dài. Rồi hắn mở mắt, cầm bút, ký tên.
11h tối.
Mười lăm hợp đồng. Mười lăm người.
Minh ngồi trong phòng nhỏ, nhìn chồng giấy trước mặt.
Mercury bước vào, mang theo một tách trà: “Cưng à, cưng càng ngày càng giống Vampire hơn bọn chị rồi đó.”
Minh nhìn lên: “Giống?”
“Cưng định lừa họ bằng hi vọng giả dối sao?”
Minh cầm tách trà, uống một ngụm: “Tao không lừa họ. Họ thật sự có cơ hội trở thành vampire.”
“Nhưng cưng biết Frost sẽ không chọn hầu hết họ.”
“Đúng,” Minh gật đầu. “Nhưng họ không biết. Và hi vọng – dù có giả dối – vẫn tốt hơn tuyệt vọng.”
Mercury im lặng.
Minh đứng dậy, nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, những tòa nhà cao tầng sáng rực: “Mày biết sự khác biệt giữa tao và Frost là gì không?”
“Là gì?”
“Frost bóc lột người bằng bạo lực. Còn tao bóc lột người bằng hi vọng.”
Minh quay lại, mỉm cười lạnh: “Cách nào hiệu quả hơn, mày nghĩ sao?”
Mercury nhìn Minh lâu, rồi lắc đầu nhẹ: “Chị không biết chị nên khen cưng hay sợ cưng.”
“Cả hai,” Minh nói. “Luôn luôn cả hai.”
—
Nghi Lễ Hiến Máu (Tuần 6-8)
Việc hiến máu không phải quy trình y tế mà là một nghi lễ.
Minh ngồi trong văn phòng tầng 50, nhìn Frost giải thích: “Mày muốn họ cảm thấy đặc biệt. Vậy hãy cho họ một buổi lễ.”
“Lễ?” Frost hỏi.
“Đúng vậy,” Minh gật đầu. “Như nhà thờ. Như đền chùa. Như… tôn giáo.”
Và thế là mỗi thứ Bảy và Chủ Nhật, Donor được triệu tập về “đền thờ”.