Chương 10: Mệnh Lệnh Khẩn
01:00.
Lời của Tổng Bí thư vẫn còn lơ lửng trong không khí, nhưng Thủ tướng đã ngay lập tức kéo mọi người trở về với thực tại phũ phàng. Triết lý đã xong, giờ là lúc của những mệnh lệnh sắt đá. Ông không còn là người điều hành một phiên họp, mà là một nhạc trưởng đang chuẩn bị cho bản giao hưởng vĩ đại và nguy hiểm nhất trong lịch sử đất nước.
“Bộ Công an!” Giọng Thủ tướng vang lên, cắt đứt mọi suy tư.
Bộ trưởng Công an đứng dậy, lưng thẳng tắp.
“Nhiệm vụ của các đồng chí là ƯU TIÊN 1. Trong vòng 48 giờ, phải di chuyển Nguyễn Văn Minh đến Cơ sở A1 tại Sơn La. Thành lập ngay một Đội Đặc nhiệm Bảo vệ cá nhân, 30 người, chọn từ những chiến sĩ cảnh sát cơ động tinh nhuệ nhất. Tôi muốn cậu ta được di chuyển trong im lặng tuyệt đối và được đối xử như một ‘chuyên gia quốc gia’. Cung cấp mọi tiện nghi, đáp ứng mọi yêu cầu hợp lý. Cậu ta là tài sản, không phải tù nhân.”
Ông dừng lại, ánh mắt sắc như dao. “Đối với Hải. Di chuyển đến Cơ sở B1 ở Tây Nguyên. Đó là một cái hầm sâu 50 mét. Chữa trị cánh tay cho hắn, và trong quá trình đó, các đồng chí biết phải làm gì rồi đấy.” Một cái gật đầu kín đáo từ Bộ trưởng Quốc phòng xác nhận “con chip nổ” đã được chuẩn bị. “Sau đó, thẩm vấn sâu. Tôi muốn biết mọi thứ về thế giới Star Wars, về ‘Thần’ về cách hắn lấy được khẩu súng. Đưa cho hắn một ‘hợp đồng’: lập công chuộc tội, mỗi thông tin giá trị sẽ được quy đổi thành ngày giảm án. Hắn sẽ phải moi hết ruột gan ra cho chúng ta.”
“Tiếp theo, săn tìm! Thành lập 10 Tổ Trinh sát Đặc biệt, rải khắp cả nước. Rà soát toàn bộ các trang mạng xã hội, các lời đồn thổi về sự kiện kỳ lạ. Thưởng lớn cho bất kỳ đồng chí nào tìm được thông tin chính xác dẫn đến một người có năng lực.”
“Cuối cùng, bảo mật. Rà soát lại toàn bộ 150 nhân viên đã tiếp xúc với Minh và Hải. Bắt tất cả ký cam kết bảo mật cấp độ tối cao, thời hạn 20 năm, hình phạt tương đương. Từ giờ phút này, điện thoại, email, mọi liên lạc của 150 người này đều nằm dưới sự giám sát. Bất kỳ ai hé răng nửa lời, dù là với vợ con, đều sẽ phải trả giá đắt.”
Bộ trưởng Công an gật đầu, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc nhưng trong đầu ông, cỗ máy an ninh khổng lồ đã bắt đầu chuyển động.
“Bộ Quốc phòng!” Thủ tướng quay sang.
Bộ trưởng Quốc phòng, người nãy giờ vẫn im lặng như một tảng đá, lên tiếng, giọng trầm đục: “Báo cáo Thủ tướng, đã có phương án.”
“Cơ sở A1 ở Sơn La, dành cho Minh, sẽ được khởi công ngay trong đêm nay. 50 héc-ta, ba lớp an ninh, có đủ phòng nghiên cứu, khu luyện tập thể chất, và một khu nhà riêng biệt để cho gia đình của cậu ta sau này nếu có. 500 công binh thiện chiến nhất sẽ hoàn thành nó trong 15 ngày. Nó sẽ trông giống một khu nghỉ dưỡng cao cấp, nhưng thực chất là một pháo đài.”
“Cơ sở B1 ở Tây Nguyên, dành cho Hải, là một ngôi mộ bê tông. Hầm ngầm sâu 50 mét, tường dày 5 mét, đủ sức chịu một quả bom 5000kg. Hệ thống tự hủy đã được thiết kế: nếu có biến, chỉ cần một lệnh, toàn bộ hầm sẽ bị rút hết oxy và bơm đầy khí độc, sau đó là một khối thuốc nổ đủ để san phẳng cả quả đồi. Sẽ không có gì thoát ra được.”
“Đồng thời, tôi đề nghị thành lập ngay Lực lượng Đặc nhiệm Siêu thường, phiên hiệu ĐNST, quy mô ban đầu một tiểu đoàn, 300 người. Nhiệm vụ: bảo vệ Minh, truy bắt những đối tượng năng lực nguy hiểm, và quan trọng nhất, huấn luyện các phương án chiến đấu với những kẻ thù không thể bị giết bằng đạn thông thường. Họ sẽ được trang bị tận răng: từ RPG, súng phóng lưới điện, đến các thiết bị gây choáng bằng sóng âm. Họ sẽ là những thợ săn quỷ của thời đại mới.”
“Phòng thí nghiệm Công nghệ Tiên tiến cũng sẽ được thành lập, tập hợp 100 kỹ sư giỏi nhất của Viện Kỹ thuật Quân sự. Nhiệm vụ duy nhất của họ trong 30 ngày tới: nhìn chằm chằm vào khẩu súng laser của Hải và tìm cách sao chép nó. Mục tiêu: có sản phẩm ‘Made in Vietnam’ trong vòng 2 năm.”
Cả căn phòng hình dung ra cảnh những người lính rắn rỏi nhất đang tập bắn vào những mục tiêu di chuyển với tốc độ siêu thanh, trong khi các kỹ sư đầu bạc thì vò đầu bứt tai trước một món đồ chơi của Jedi.
“Tình báo!” Thủ tướng ra lệnh. “TC2, A05, TC3 phối hợp. Tôi cần biết “bằng hữu” của chúng ta đang làm gì. Xâm nhập bằng được vào mạng lưới nghiên cứu của Mỹ, dự án SIGMA mà chúng ta nghe được. Mua chuộc, cài người, làm bất cứ điều gì cần thiết. Giám sát các diễn đàn deep web, các nhóm kín bàn về hiện tượng siêu phàm. Ngân sách ban đầu: 10 triệu đô la.”
“Về phản gián, rà soát lại toàn bộ danh sách điệp viên nước ngoài nghi vấn tại Việt Nam. Tôi chắc chắn họ đã đánh hơi được điều gì đó. Bảo vệ Minh và Hải khỏi mọi nguy cơ ám sát hoặc bắt cóc. Chuẩn bị các kế hoạch đánh lừa, tung tin giả về vài ‘thầy lang’ ở Bắc Giang hay ‘nhà ngoại cảm’ ở Vũng Tàu để làm nhiễu loạn thông tin.”
“Về hợp tác, liên hệ ngay với các đồng chí tình báo Lào và Cuba. Thăm dò một cách kín đáo nhất. Chuẩn bị hồ sơ, nhưng chưa gửi.”
“Bộ Khoa học và Công nghệ!”
Bộ trưởng KH&CN, người nãy giờ đã phấn khích đến mức hai tay nắm chặt, vội đứng dậy. “Thưa Thủ tướng, chúng tôi đề xuất thành lập ngay Viện Nghiên cứu Hiện tượng Siêu thường, tên viết tắt VNHST. Quy tụ 200 bộ óc hàng đầu. Chúng tôi sẽ lấy mẫu máu, mô, DNA của Minh hàng tuần. Thử nghiệm giới hạn sức mạnh, tốc độ, khả năng tái sinh của cậu ta. Mục tiêu tối thượng: hiểu rõ cơ chế và tìm cách nhân rộng nó, nếu có thể.”
Câu nói “nhân rộng nó” khiến một vài người trong phòng lạnh gáy.
“Chúng tôi cũng sẽ nghiên cứu về ‘Thần’. Tại sao lại là Minh và Hải? Là ngẫu nhiên, hay có một tiêu chí lựa chọn nào đó? Chúng tôi sẽ thử đưa Minh vào các môi trường mô phỏng cực đoan để xem có thể kích hoạt thêm năng lực mới không.”
“Về nhân sự, chúng tôi sẽ gửi lời mời tới 20 giáo sư, tiến sĩ gốc Việt xuất sắc nhất đang làm việc tại Mỹ và châu Âu. Mức lương khởi điểm: 500,000 đô la một năm, miễn thuế, cấp biệt thự. Một lời đề nghị không thể chối từ để họ về phụng sự Tổ quốc.”
“Bộ Ngoại giao!” Thủ tướng tiếp tục guồng quay. “Họp kín với Ngoại trưởng Lào và Campuchia. Đừng nói thẳng. Hãy hỏi bâng quơ: ‘Gần đây nước các bạn có ghi nhận hiện tượng lạ nào không?’. Tạo một liên minh nhỏ trước khi các ông lớn nhảy vào.”
“Đồng thời, soạn sẵn một dự thảo ‘Hiệp ước Kiểm soát và Nghiên cứu Hiện tượng Siêu thường’ để trình lên Liên Hợp Quốc. Nội dung: cấm vũ khí hóa người có năng lực, chia sẻ thông tin vì mục đích hòa bình. Chúng ta phải là người đi đầu, người ra luật chơi. Còn với Mỹ và Trung Quốc, chuẩn bị sẵn một thông cáo báo chí chung chung: ‘Việt Nam sẵn sàng hợp tác trong khuôn khổ luật pháp quốc tế’. Hết.”
Cuối cùng, mọi ánh mắt đổ dồn về Bộ trưởng Tài chính, người đang khẽ cau mày.
“Bộ Tài chính,” Thủ tướng nói, giọng dịu lại một chút. “Tôi biết đây là một yêu cầu khó.”
Bộ trưởng Tài chính thở dài. “Khó không phải là từ đúng, thưa Thủ tướng. Đây là một cơn ác mộng tài chính.” Ông lật một trang giấy trắng. “Trong vòng 3 ngày, tôi sẽ giải ngân 500 tỷ đồng từ Quỹ dự phòng quốc gia. Ngân sách sẽ được che giấu dưới một cái tên rất kêu: ‘Dự án Bình Minh – nghiên cứu quốc phòng đặc biệt’ và chia nhỏ qua 10 khoản mục khác nhau để không ai nhận ra.”
“Về dài hạn,” ông ngập ngừng, “tôi đã tính sơ bộ. Năm đầu tiên sẽ ngốn khoảng 500 triệu đô la. Các năm tiếp theo, ít nhất 1 tỷ đô la mỗi năm. Nguồn tiền sẽ đến từ việc cắt giảm 20% ngân sách quốc phòng thông thường và đi vay ODA với lý do ‘phát triển khoa học công nghệ cao’.”
02:30.
Cả căn phòng vẫn còn ong ong bởi những con số hàng tỷ đô la và những kế hoạch táo bạo đến mức điên rồ. Thủ tướng ngồi xuống, hoàn thành phần việc của mình. Giờ là lúc để đóng lại chiếc hộp Pandora này bằng một chiếc khóa cuối cùng, chiếc khóa của ý chí và kỷ luật thép.
Tổng Bí thư đứng dậy, tay cầm một văn bản đã được soạn sẵn. Không khí lập tức trang nghiêm trở lại. Mọi tiếng động tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng điều hòa chạy khe khẽ như hơi thở của chính căn phòng.
“Thay mặt Ban Chấp hành Trung ương,” giọng ông trầm và vang, “tôi xin đọc Nghị quyết phiên họp đặc biệt.”
Ông bắt đầu đọc, từng chữ, từng câu như được khắc vào không khí.
“NGHỊ QUYẾT SỐ [MẬT]/2025-BCHTW…”
“ĐIỀU 1: NHẬN ĐỊNH TÌNH HÌNH. Hiện tượng ‘Thần’ và người có năng lực siêu phàm là có thật. Đây là bước ngoặt lịch sử, ảnh hưởng đến an ninh quốc gia và sự tồn vong của nhân loại. Việt Nam phải chủ động, không được phép thụ động.”
Một sự thật hiển nhiên, nhưng khi được phát ra từ người lãnh đạo cao nhất, nó mang một sức nặng khủng khiếp. Không còn là giả thuyết, không còn là phỏng đoán. Nó là sự thật được Đảng công nhận.
“ĐIỀU 2: MỤC TIÊU. Ngắn hạn: Kiểm soát tuyệt đối tình hình, bảo vệ và khai thác người có năng lực trung thành. Trung hạn: Nghiên cứu, làm chủ và phát triển công nghệ từ hiện tượng. Dài hạn: Đưa Việt Nam trở thành cường quốc về nghiên cứu siêu phàm, có tiếng nói quyết định trên trường quốc tế.”
Cả căn phòng nín thở. “Cường quốc về nghiên cứu siêu phàm”. Cụm từ đó nghe vừa viển vông như trong phim khoa học viễn tưởng, vừa thôi thúc như một lời hiệu triệu.
“ĐIỀU 3: NGUYÊN TẮC HÀNH ĐỘNG. Tuyệt đối bảo mật. Con người là trung tâm. Khoa học dẫn đầu. Hợp tác quốc tế có chọn lọc. Chuẩn bị cho mọi tình huống.”
“ĐIỀU 4: TỔ CHỨC THỰC HIỆN. Thành lập Ban Chỉ đạo Đặc biệt về Hiện tượng Siêu thường, gọi tắt là BCHĐST. Mã chiến dịch chính thức: ‘BẦU TRỜI ĐỎ’.”
“ĐIỀU 5: KỶ LUẬT. Mọi hành động đi ngược lại tinh thần Nghị quyết này đều bị coi là tội phản quốc. Mọi hành vi làm rò rỉ thông tin, dù là vô tình hay cố ý, sẽ chịu khung hình phạt từ 20 năm tù, chung thân, đến tử hình. Mọi hành vi lợi dụng chức vụ để trục lợi từ chiến dịch sẽ bị cách chức và nhận án tù chung thân không ân xá.”
Bản án tử được viết ra một cách lạnh lùng và rõ ràng. Đây không phải là một trò đùa.
Tổng Bí thư đặt tờ Nghị quyết xuống bàn. Ông nhìn một lượt khắp phòng, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt đang căng như dây đàn.
“Các đồng chí,” ông bắt đầu bài phát biểu kết luận, giọng nói giờ đây không còn là mệnh lệnh mà là sự sẻ chia, tâm tình của một người thuyền trưởng trước cơn bão lớn nhất lịch sử.
“Đêm nay, chúng ta đã cùng nhau viết nên một trang sử mới. Những quyết định vừa rồi không chỉ là những dòng chữ trên giấy, nó sẽ định hình tương lai của dân tộc ta trong 100 năm tới, thậm chí là hơn thế nữa.”
“Tôi biết, có đồng chí đang lo sợ. Có đồng chí đang phấn khích. Có đồng chí vẫn còn hoài nghi. Tất cả những cảm xúc đó đều chính đáng. Chúng ta là con người, không phải máy móc. Nhưng lịch sử không cho chúng ta thời gian để do dự. Ngay tại giờ phút này, tôi dám chắc rằng ở một nơi nào đó bên kia bán cầu, dự án SIGMA của người Mỹ đang chạy hết tốc lực. Ở ngay bên cạnh chúng ta, người Trung Quốc đang hành động với sự quyết liệt gấp mười lần. Nếu chúng ta chậm một bước, chúng ta sẽ bị bỏ lại phía sau cả trăm bước, và sẽ mãi mãi là người đi sau.”
Ông dừng lại, đưa tay lên ngực. “Ta nhớ lời Bác Hồ đã dạy: ‘Không có gì quý hơn độc lập tự do.’ Ngày nay, độc lập tự do không chỉ là chủ quyền lãnh thổ, mà nó còn là công nghệ, là tri thức, là quyền năng. Chúng ta không thể để tương lai của dân tộc mình bị định đoạt bởi quyền năng của kẻ khác.”
“Minh – người cán bộ trẻ trung thành của chúng ta – là một món quà mà số phận ban tặng. Hải – tên tội phạm sa ngã – là một thử thách. Nhưng cả hai, món quà và thử thách, đều là CƠ HỘI. Một cơ hội ngàn năm có một để dân tộc này vươn lên.”
“Các đồng chí, hãy nhớ lấy ba điều này:
Ta làm vì dân tộc, không phải vì cá nhân.
Ta nghiên cứu vì hòa bình, không phải để gây chiến.
Ta hợp tác vì nhân loại, không phải để tranh giành bá quyền.”
Ông đứng thẳng người, giọng đanh lại, vang vọng như sấm. “Nếu ‘Thần’ thực sự đang quan sát chúng ta từ một nơi nào đó, hãy để cho Thần thấy một điều: Dân tộc Việt Nam có thể nhỏ bé, nhưng không bao giờ quỳ gối trước số phận!”
“Cuộc họp đến đây là kết thúc. Từ giờ phút này, chúng ta chính thức bước vào một kỷ nguyên mới. Chúc các đồng chí hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ!”
“Quyết thắng!”
Cả căn phòng như vỡ òa trong một cảm xúc bị dồn nén. Tất cả 27 thành viên đồng loạt đứng dậy, tiếng vỗ tay vang lên không dứt, kéo dài gần hai phút. Đó không phải là tiếng vỗ tay xã giao, mà là âm thanh của sự đồng lòng, của quyết tâm, của những người đàn ông và phụ nữ gánh trên vai vận mệnh của cả một quốc gia.
03:00.
Tiếng vỗ tay kết thúc, nghi thức cuối cùng bắt đầu. Tờ Nghị quyết được chuyền tay nhau. Lần lượt, 27 chữ ký được đặt xuống, mực đen trên giấy trắng, nặng như chì. Mỗi chữ ký là một lời cam kết không thể rút lại.
Sau khi chữ ký cuối cùng được hoàn tất, một nhân viên an ninh mang vào một chiếc máy hủy tài liệu công nghiệp. Tất cả các bản ghi chép, sổ tay, ghi chú của cuộc họp, trừ bản Nghị quyết gốc duy nhất, đều được đưa vào miệng máy. Tiếng động cơ rít lên, biến những bí mật động trời thành những mảnh vụn giấy confetti vô nghĩa. Bản gốc duy nhất được cho vào một hộp titan, khóa bằng ba lớp mật mã và được đưa đi cất vào một chiếc két sắt mà chỉ có ba người trên đời biết vị trí.
Cuối cùng, tất cả đứng nghiêm. Tổng Bí thư giơ tay phải lên. 26 người còn lại làm theo. Họ cùng nhau tuyên thệ, giọng nói của 27 con người hòa thành một, vang vọng trong căn phòng trống trơn.
“Tôi, [tên] xin thề trước Đảng, trước Tổ quốc, trước anh linh của Chủ tịch Hồ Chí Minh:
Giữ bí mật tuyệt đối về Chiến dịch Bầu Trời Đỏ.
Nếu vi phạm, xin chịu mọi hình phạt nghiêm khắc nhất của Đảng và pháp luật.
Nếu cần thiết, xin sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ bí mật này.”
Lời thề kết thúc. Sự im lặng bao trùm.
03:15.
Cánh cửa phòng họp mở ra. Người đầu tiên bước ra, lặng lẽ lên một chiếc xe không biển số và hòa vào màn đêm của Hà Nội.
10 phút sau, người thứ hai.
Rồi người thứ ba.
Cứ thế, từng người một, họ rời đi như những bóng ma, tan biến vào thành phố đang say ngủ. Họ đến đây với tư cách là những nhà lãnh đạo của một quốc gia bình thường. Họ rời đi với tư cách là những người nắm giữ bí mật lớn nhất của nhân loại, những người bảo vệ cho một bình minh mới đang đến, một bình minh được nhuộm màu của Bầu Trời Đỏ.
===