Chương 10: The Mummy ( Bị Tập Kích )
Trong khi đó, Ciri lại biến chiến trường thành sân khấu trình diễn kỹ năng của mình. Cô gái di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, luồn lách qua những làn đạn và lưỡi kiếm. Trên tay cô là khẩu súng lục, mỗi phát bắn là một cái đầu gục xuống. Cô bắn không trượt phát nào, lạnh lùng và chính xác đến rợn người.
“Cạch.” Súng hết đạn.
Không một giây chần chừ, Ciri lộn một vòng, né đường kiếm của một tên địch, rồi tung cước đá văng khẩu súng trường trên tay hắn. Cô chụp lấy khẩu súng giữa không trung, xoay người bắn hạ hai tên khác đang lao tới từ phía sau. Khi khẩu súng trường cũng cạn đạn, cô ném nó vào mặt một tên địch làm hắn choáng váng, rồi đưa tay ra sau lưng.
“Xoẹt!”
Thanh kiếm được rút ra, ánh lên sắc lạnh dưới ánh lửa. Từ khoảnh khắc này, Ciri không còn là một tay súng, cô trở thành một vũ sư của cái chết. Những đường kiếm của cô nhanh đến mức mắt thường khó mà theo kịp, chỉ thấy những vệt sáng loang loáng và những tên Medjai ngã xuống như rạ.
Trở lại với góc tường của Jonathan. Beni, gã người Hungary hèn nhát, sau khi chạy trốn khắp nơi đã quyết định chọn chỗ nấp của Jonathan làm nơi trú ẩn an toàn. Gã lao vào, chen chúc bên cạnh Jonathan.
“Xê ra một chút coi!” Beni rít lên, đẩy Jonathan sang một bên.
“Này, tôi tìm thấy chỗ này trước mà!” Jonathan phản đối yếu ớt, nhưng rồi cũng phải chia sẻ cái chỗ nấp chật chội.
Cả hai đang run rẩy chia sẻ hớp rượu, thì bỗng nhiên một bóng đen khổng lồ đổ ập xuống đầu họ. Một tên kỵ sĩ Medjai với bộ trang phục thủ lĩnh, khăn che mặt kín mít chỉ lộ đôi mắt sắc lạnh, xuất hiện ngay phía sau bức tường. Hắn giơ cao thanh đại đao, chuẩn bị bổ đôi hai kẻ hèn nhát.
“MÁ ƠI!!!” Jonathan và Beni đồng thanh hét lên, vứt cả súng cả rượu, mạnh ai nấy chạy, bỏ lại chỗ nấp an toàn trong tích tắc.
Rick lúc này đang đứng trên một gờ tường cao, quan sát cục diện. Anh nhìn thấy tên thủ lĩnh đang rượt theo Jonathan. Không chần chừ, Rick lấy đà, nhảy từ độ cao ba mét xuống, lao thẳng vào tên thủ lĩnh như một quả đạn pháo.
Cú va chạm khiến cả hai ngã lăn ra đất. Rick nhanh chóng vùng dậy, dùng súng bắn vào tên thủ lĩnh, khiến thanh đao văng ra xa. Nhưng tên thủ lĩnh này không phải dạng vừa. Hắn là Ardeth Bay, chiến binh vĩ đại nhất của bộ tộc Medjai. Hắn xoay người, tung một cú đá móc khiến Rick lảo đảo.
Ngay lúc đó, một tên kỵ sĩ khác từ phía sau lao tới định đâm lén Rick. Rick quay ngoắt lại, “Đoàng!” viên đạn găm thẳng vào ngực tên đánh lén. Nhưng khoảnh khắc phân tâm đó là quá đủ cho Ardeth Bay. Hắn rút ra một thanh đao dự phòng, lao tới chém mạnh. Rick chỉ kịp đưa súng lên đỡ.
“Keng!”
Thanh đao chém bay khẩu súng lục trên tay Rick, đồng thời hất văng anh ngã xuống đất. Ardeth Bay lao tới, lưỡi dao kề sát cổ họng Rick. Cái chết cận kề trong gang tấc.
Bỗng nhiên, Ardeth Bay khựng lại. Đôi mắt hắn mở to trừng trừng, toàn thân cứng đờ như bị tạt một gáo nước đá âm độ. Hắn cảm thấy một cái gì đó lạnh lẽo, nhớp nháp và kinh tởm đang… xuyên qua lồng ngực mình.
Minh, với nụ cười nhăn nhở, vừa bay xuyên qua người Ardeth từ sau ra trước. Hắn dừng lại ngay trước mặt tên thủ lĩnh, cái đầu lơ lửng cách mũi Ardeth vài centimet.
“Hù!” Minh nhe răng cười. “Tim đập nhanh thế anh bạn? Cần thuốc trợ tim không?”
Cảm giác bị một linh hồn xuyên qua cơ thể là một trải nghiệm kinh hoàng mà ngay cả một chiến binh Medjai dạn dày sương gió cũng không thể chịu đựng nổi. Ardeth Bay rùng mình, lùi lại vài bước, lưỡi dao chệch hướng khỏi cổ Rick.
Chớp lấy thời cơ ngàn vàng, Ciri từ đâu lao tới như một mũi tên.
“Keng! Keng! Keng!”
Thanh kiếm của Ciri va chạm nảy lửa với thanh đao của Ardeth. Hai bên trao đổi chiêu thức với tốc độ chóng mặt. Ciri uyển chuyển, linh hoạt, trong khi Ardeth mạnh mẽ, quyết đoán. Cuộc đấu kiếm diễn ra gay cấn, cát bụi tung mù mịt xung quanh họ.
Rick lồm cồm bò dậy, anh biết mình không thể để cuộc chiến này kéo dài thêm nữa. Anh thò tay vào túi quần, rút ra một thỏi thuốc nổ dynamite, châm lửa vào ngòi nổ đang cháy xèo xèo.
“TẤT CẢ DỪNG LẠI!!!” Rick gầm lên, giơ cao thỏi thuốc nổ đang cháy. “Dừng lại hoặc tao cho tất cả bay lên không trung ngay bây giờ!”
Tiếng gầm của Rick cộng với ánh lửa xèo xèo đầy đe dọa của thỏi thuốc nổ khiến cả chiến trường khựng lại. Các kỵ sĩ Medjai dừng tay, lùi lại phía sau thủ lĩnh của mình. Nhóm người Mỹ và nhóm Rick cũng thở hồng hộc, súng vẫn lăm lăm trong tay nhưng không ai dám bóp cò.
Ardeth Bay đẩy lùi Ciri ra, nhìn chằm chằm vào thỏi thuốc nổ trên tay Rick, rồi nhìn vào đôi mắt kiên định của anh. Hắn biết gã người ngoại quốc này không nói đùa.
Ardeth từ từ tra đao vào vỏ, giơ tay ra hiệu cho quân lính của mình dừng lại. Hắn bước lên một bước, ánh mắt quét qua từng người trong nhóm thám hiểm, dừng lại một chút ở chỗ Minh đang lơ lửng (dù hắn cố tỏ ra không sợ hãi) rồi nhìn thẳng vào Rick.
“Các người là những kẻ báng bổ,” Ardeth nói, giọng trầm đục, mang theo sức nặng của ngàn năm lịch sử. “Các người không biết mình đang đánh thức thứ gì đâu.”
Hắn chỉ tay về phía sa mạc bao la: “Ta cho các người một ngày. Hãy cuốn gói khỏi đây, mang theo lòng tham và sự ngu dốt của các người rời khỏi nơi này. Nếu ngày mai khi mặt trời lặn mà các người vẫn còn ở đây…”
Ardeth ngừng lại, ánh mắt rực lên sát khí: “…thì đó sẽ là cuộc tổng tiến công. Sẽ không còn sự khoan nhượng nào nữa. Máu của các người sẽ nhuộm đỏ cát sa mạc này.”
Dứt lời, Ardeth Bay huýt sáo. Con ngựa đen của hắn chạy tới. Hắn nhảy phắt lên lưng ngựa, quay đầu phi thẳng vào bóng tối. Đám kỵ sĩ Medjai cũng lặng lẽ rút lui theo thủ lĩnh, nhanh như khi họ đến, để lại sau lưng một bãi chiến trường hoang tàn, khói lửa và những xác chết nằm la liệt.
Rick thở phào nhẹ nhõm, dập tắt ngòi nổ của thỏi dynamite. Anh nhìn quanh, thấy mọi người tuy tơi tả nhưng vẫn còn sống sót.
“Một ngày,” Rick lẩm bẩm, lau mồ hôi trộn lẫn máu trên trán. “Chúng ta có một ngày để đào được thứ chúng ta cần, hoặc là chết dí ở đây.”
Minh bay lượn lờ xuống bên cạnh Rick, vỗ vai anh (dù tay hắn xuyên qua vai): “Làm tốt lắm đội trưởng. Nhưng mà nói thật nhé, cái vụ ‘bay lên trời’ nghe hơi phèn đấy. Lần sau nghĩ câu nào ngầu hơn đi.”
Rick lườm Minh một cái cháy mặt, nhưng trong lòng thầm cảm ơn con ma phiền phức này. Nếu không có cú “xuyên tim” đó, có lẽ cổ họng anh đã bị cắt đứt rồi.
===
Ánh mặt trời buổi sáng tại Hamunaptra không mang lại sự ấm áp của sự sống, mà như một cái lò nung khổng lồ đang từ từ thiêu đốt mọi thứ trên bề mặt cát vàng. Sau một đêm kinh hoàng với cuộc tập kích của những kỵ sĩ Medjai, không khí dường như càng trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn.
Trong khi nhóm của Rick O’Connell vẫn đang thận trọng di chuyển trong mê cung hầm mộ dưới sự dẫn dắt của “hồn ma” Minh, thì ở phía bên kia khu di tích, dưới chân bức tượng Anubis khổng lồ, nhóm người Mỹ đã bắt đầu công việc của mình với một sự hăm hở pha lẫn điên cuồng.
Henderson, Daniels và Burns – ba gã cao bồi miền Tây với bản tính liều lĩnh và tham lam – không hề để tâm đến lời cảnh báo của thủ lĩnh Medjai đêm qua. Đối với họ, vàng bạc châu báu là thứ ngôn ngữ duy nhất có giá trị. Cùng với Tiến sĩ Allen Chamberlain, nhà Ai Cập học kính cẩn và đám phu đào mộ bản địa còn sót lại, họ quay trở lại hốc bí mật dưới chân tượng.
“Nhìn xem, thứ chết tiệt đó đã khô rồi,” Henderson nói, gõ báng súng vào thành đá. Dòng axit muối chết người từng phun ra hôm qua giờ đã cạn kiệt, để lộ ra lối vào đen ngòm.
Họ hì hục cạy nắp đá, và thứ hiện ra trước mắt khiến tất cả phải nín thở. Đó không phải là vàng thoi hay đá quý rời rạc, mà là một chiếc rương gỗ mun đen bóng, được chạm khắc tinh xảo. Những hình thù quái dị, những con bọ hung và các vị thần đầu thú uốn lượn quanh thân rương như đang giam cầm một thứ gì đó khủng khiếp bên trong.
Đám phu đào mộ bản địa, những người vốn lớn lên với những câu chuyện rùng rợn về Hamunaptra, ngay lập tức lùi lại. Một nỗi sợ hãi vô hình nhưng mãnh liệt bóp nghẹt lấy cổ họng họ. Họ thì thầm những lời cầu nguyện, ánh mắt dáo dác nhìn quanh như thể tử thần đang đứng ngay sau lưng.
Tiến sĩ Chamberlain cúi xuống, nheo mắt nhìn những dòng chữ tượng hình khắc sâu trên nắp rương. Gương mặt ông ta dần biến sắc, từ hồng hào chuyển sang trắng bệch như tờ giấy.
“Chúa ơi…” Chamberlain thốt lên, giọng run rẩy. “Đây… đây không phải là thứ để đùa.”
“Nó viết cái quái gì thế, Giáo sư?” Daniels sốt ruột hỏi, tay đã lăm lăm cái xà beng.
Chamberlain nuốt nước bọt, đọc dịch từng chữ một cách khó khăn: “Cái chết… cái chết sẽ đến với bất cứ ai có liên quan đến việc mở chiếc rương này. Rằng một kẻ được gọi là ‘Kẻ Bất Tử’ đang bị giam cầm, bị ràng buộc bởi luật thiêng liêng… Hắn sẽ trỗi dậy để hoàn tất lời nguyền.”
Ông ta ngừng lại, ngước nhìn những người Mỹ với ánh mắt kinh hoàng: “Hắn sẽ giết tất cả những người mở chiếc rương, đồng hóa các cơ quan nội tạng và dịch thể của họ để tái sinh. Và khi làm như vậy, hắn sẽ không còn là xác chết, mà trở thành một tai họa giáng xuống Trái Đất, một bệnh dịch hủy diệt nhân loại.”
Không gian chìm vào im lặng trong vài giây. Tiếng gió rít qua những khe đá nghe như tiếng cười nhạo báng của ma quỷ.
Đột nhiên, tiếng cười hô hố của Henderson phá tan bầu không khí: “Hahaha! Một câu chuyện dọa trẻ con hay đấy! ‘Đồng hóa dịch thể’ à? Nghe như mấy gã lang băm bán thuốc dạo vậy.”
“Nhưng… ngài Henderson,” Beni, gã người hầu lươn lẹo, lắp bắp, “Lời nguyền… lời nguyền ở đây rất linh nghiệm. Chúng ta không nên…”
“Câm mồm và làm việc đi, đồ hèn!” Burns quát lên.
Beni nhìn chiếc rương, rồi nhìn vẻ mặt hung hãn của những người Mỹ. Bản năng sinh tồn của một kẻ chuyên luồn cúi mách bảo hắn rằng, ở lại đây còn nguy hiểm hơn là đối mặt với sa mạc. Hắn hét lên một tiếng thất thanh, vứt cả xẻng cuốc, quay đầu bỏ chạy thục mạng ra khỏi hầm mộ, tiếng la hét vọng lại xa dần. Đám phu phen bản địa thấy vậy cũng vứt hết đồ nghề mà chạy theo, bỏ lại nhóm người Mỹ trơ trọi.
“Đám thỏ đế,” Daniels nhổ toẹt một bãi nước bọt. “Nào, mở nó ra!”
Chamberlain dù sợ hãi tột độ nhưng sự tò mò của một nhà khoa học và áp lực từ những họng súng đã giữ chân ông lại. Ông miễn cưỡng đứng nhìn ba gã người Mỹ chèn xà beng vào khe nắp rương.
“Một… hai… ba… CẠY!”
Tiếng gỗ nứt răng rắc vang lên khô khốc. Nắp chiếc rương bật mở, tung lên một đám bụi mù mịt mùi tử khí ngàn năm. Cả bốn cái đầu chụm vào, mắt sáng rực hy vọng nhìn vào bên trong.
Nhưng nụ cười trên môi họ vụt tắt.
Bên trong không có vàng. Chỉ có một bọc vải đen tuyền, bọc lấy một cuốn sách dày cộp làm bằng đá obsidian đen lạnh lẽo.
“Cái quái gì đây?” Henderson gầm lên, thò tay lôi cuốn sách ra. “Sách? Chúng ta suýt chết vì một cuốn sách chết tiệt ư?”
Chamberlain run rẩy chạm vào bìa sách, đôi mắt mở to kinh ngạc: “Không thể nào… Đây là Sách của Người Chết (Book of the Dead). Cuốn sách đen huyền thoại… Người ta nói nó có thể đưa linh hồn trở về từ cõi âm. Đây là báu vật vô giá của khảo cổ học!”
“Vô giá cái con khỉ!” Daniels đá mạnh vào chiếc rương trong cơn giận dữ. “Tao cần vàng! Vàng thật sự, thứ có thể tiêu xài được ấy! Chứ không phải cuốn sách chặn giấy này!”
Cú đá của Daniels vô tình làm vỡ một lớp đáy giả bên trong chiếc rương. Một ngăn bí mật lộ ra, bên trong là năm chiếc bình canopic bằng thạch cao trắng, nắp bình chạm khắc đầu các vị thần: Người, Khỉ đầu chó, Chó rừng và Chim ưng.
“À há! Có cái gì đó ở đây!” Henderson cúi xuống, lôi những chiếc bình ra. “Trông cũng có vẻ cổ đấy. Chắc bán được giá.”
Có năm chiếc bình tất cả. Bốn chiếc còn nguyên vẹn, chiếc thứ năm đã bị vỡ nát từ trước.
“Mỗi người một cái,” Burns nhanh tay chộp lấy một chiếc. “Coi như tiền công buổi sáng nay.”
Họ chia nhau những chiếc bình chứa nội tạng của Imhotep mà không hề hay biết rằng, chính hành động tham lam ngu ngốc này đã gieo rắc mầm mống cho sự diệt vong của chính họ.
===