Chương 9: Mâu Thuẫn Nội Bộ
21:45.
Căn phòng như một cái nồi áp suất vừa được vặn hết cỡ. Sự im lặng sau báo cáo của Giám đốc TC2 còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét. Nó là sự im lặng của những bộ óc đang chạy hết công suất, cố gắng tiêu hóa một thực tế mà chỉ vài giờ trước còn thuộc về phim ảnh Hollywood.
Thủ tướng vừa dứt lời, một cơn bão ngay lập tức nổi lên.
Người khai mào là một vị Ủy viên Bộ Chính trị lão thành, mái tóc bạc trắng như cước, người đã chứng kiến đất nước đi qua hai cuộc chiến tranh. Ông đập nhẹ tay xuống bàn, nhưng âm thanh đủ khiến cả phòng giật mình.
“Các đồng chí đang nói chuyện như mơ ngủ!” Giọng ông khàn đặc, đầy uy lực của một người đã quen ra lệnh. “Hải? Tử tù giết hai chiến sĩ công an? Tại sao phải cứu hắn? Giết ngay lập tức! Hắn đáng chết! Còn Minh? Giam giữ vĩnh viễn, niêm phong mọi hồ sơ. Không nghiên cứu, không thí nghiệm gì hết. Chúng ta không biết mình đang chơi với cái gì!”
Ông đưa mắt nhìn khắp phòng, ánh mắt như lửa. “Các đồng chí trẻ tuổi, các đồng chí có thể đọc nhiều sách, nhưng chúng tôi đã sống qua nhiều thử thách. Bí quyết để tồn tại của dân tộc này là gì? Là THẬN TRỌNG! Cái thứ quyền năng này không phải là phước lành, nó là hỏa ngục được gói trong giấy bóng kính! Một sai lầm, một chút tò mò ngu ngốc, và cả dân tộc này sẽ phải chịu họa. Chúng ta không thể mở cái hộp Pandora này!”
Một vài cánh tay của các cán bộ lớn tuổi giơ lên tán đồng. Trường phái “Bảo thủ – An ninh tối đa” đã chính thức nổ phát súng đầu tiên.
Ngay lập tức, Bộ trưởng Bộ Khoa học & Công nghệ, một người đàn ông trạc ngũ tuần với cặp kính không gọng và vẻ mặt lúc nào cũng như đang sốt ruột, đứng bật dậy.
“Thưa đồng chí, với tất cả sự kính trọng, sự thận trọng của đồng chí sẽ giết chết tương lai của chúng ta!” Giọng ông sang sảng, đầy nhiệt huyết. “Đây không phải hỏa ngục, đây là CƠ HỘI VÀNG! Một cơ hội có một không hai để Việt Nam đi tắt đón đầu, nhảy vọt một trăm năm phát triển! Chúng ta phải nghiên cứu Minh, phải mổ xẻ từng tế bào, từng chuỗi gene của cậu ta. Chúng ta phải giữ Hải lại, quan sát hắn, học hỏi từ những thứ mà hắn mang về!”
Ông chỉ tay vào bản đồ thế giới vẫn còn sáng trên màn hình. “Lịch sử không chờ đợi ai cả! Nếu hôm nay chúng ta nhát gan, thì mười năm nữa, Mỹ và Trung Quốc sẽ có những siêu chiến binh, những vũ khí plasma sản xuất hàng loạt. Lúc đó, họ sẽ gõ cửa nhà ta và ta chẳng có gì để chống lại. Lúc đó, chúng ta sẽ hối hận vì sự thận trọng của ngày hôm nay!”
Ông đề xuất một kế hoạch táo bạo: đầu tư 5 đến 10 tỷ đô la, thành lập một viện nghiên cứu cấp quốc gia, tuyển dụng nhân tài người Việt trên toàn cầu, chủ động hợp tác với ASEAN, Ấn Độ, thậm chí là EU để tạo ra một đối trọng, không để bị Mỹ-Trung bỏ lại phía sau.
Khoảng gần một nửa căn phòng, chủ yếu là những người trẻ, giới trí thức và một vài tướng lĩnh cấp tiến trong quân đội, gật gù tán thưởng. Trường phái “Cấp tiến” đã đáp trả đanh thép.
Không khí trong phòng như bị xé làm đôi. Một bên là nỗi sợ hãi quá khứ, một bên là tham vọng tương lai.
Giữa lúc đó, Thủ tướng lên tiếng, giọng ông vẫn bình tĩnh, vững chãi. Ông nhìn sang Bộ trưởng Quốc phòng, người đang ngồi im như một pho tượng.
“Chúng ta phải thực tế,” Thủ tướng nói. “Trốn chạy không phải là một lựa chọn. Nhưng lao đầu vào một cuộc phiêu lưu mà không biết đích đến cũng là tự sát.”
Bộ trưởng Quốc phòng tiếp lời, giọng ông trầm và sắc lạnh như thép. “Chúng ta sẽ đi trên dây. Nhưng là đi trên dây với một tấm lưới an toàn bên dưới.”
Đó là tiếng nói của trường phái thứ ba: “Thực dụng – Cân bằng chiến lược”.
“Chúng ta sẽ nghiên cứu,” Thủ tướng nói, “nhưng dưới sự kiểm soát tuyệt đối của quân đội và tình báo. Chúng ta sẽ hợp tác quốc tế, nhưng một cách có chọn lọc và không bao giờ tiết lộ hết những gì mình có. Chúng ta sẽ chuẩn bị cho kịch bản tốt nhất, nhưng luôn có kế hoạch dự phòng cho tình huống tồi tệ nhất. Ưu tiên hàng đầu là bảo vệ an toàn cho Minh, đồng thời bí mật tìm kiếm những người trung thành khác nếu có. Đây không phải con đường nhanh nhất, cũng không phải con đường an toàn nhất, nhưng nó là con đường sống còn duy nhất.”
Đa số những người còn lại trong phòng thở phào nhẹ nhõm. Đó là một giải pháp dung hòa, một con đường ở giữa sự hèn nhát và sự điên rồ.
Nhưng thống nhất về định hướng chỉ là bước đầu. Cuộc chiến thực sự nằm ở các chi tiết.
“Về Hải!” Vị Ủy viên lão thành lại lên tiếng, giọng đầy căm phẫn. “Hắn là một con thú, một kẻ đã giết hai đồng chí của chúng ta! Tại sao ta phải tốn thuốc men, tốn công sức chữa bệnh cho hắn? Cứ để hắn chết, ta lấy khẩu súng, thế là đủ!”
“Không được!” Bộ trưởng Khoa học phản đối gay gắt. “Đồng chí không hiểu sao? Khẩu súng chỉ là sản phẩm. Hải mới là CỬA SỔ để ta hiểu thêm về cơ chế tạo ra sản phẩm đó! Giết hắn, chúng ta sẽ ít đi một cơ hội quan sát, cơ hội tìm hiểu về ‘Thần’ về kẻ đã cho hắn sức mạnh. Đó mới là thiệt hại không thể bù đắp!”
Cuộc tranh cãi nảy lửa. Đúng lúc này, Bộ trưởng Quốc phòng, người nãy giờ vẫn im lặng, nói một câu duy nhất, đơn giản đến tàn nhẫn.
“Ta sẽ chữa cho hắn. Nhưng trong quá trình phẫu thuật, ta sẽ gắn một con chip chứa chất nổ cực nhỏ vào xương sống của hắn. Hắn sẽ sống, nhưng dưới sự giám sát 24/7. Một động thái sai lầm, một ý định phản bội, ta chỉ cần bấm một nút. Vấn đề được giải quyết.”
Cả phòng im bặt. Giải pháp vừa man rợ, vừa hiệu quả một cách hoàn hảo. Phe thực dụng đã thắng hiệp một.
Cuộc tranh luận chuyển sang vấn đề hợp tác quốc tế.
“Các đồng chí quá ngây thơ!” Phe bảo thủ lại cảnh báo. “Ngay khi ta hé răng, Mỹ sẽ vin vào cớ ‘mối đe dọa an ninh toàn cầu’ để yêu cầu ta giao nộp Minh! Ta không thể tin bất cứ lời nào của họ!”
Bộ trưởng Ngoại giao, một người lịch lãm và khôn khéo, nhẹ nhàng đáp lại: “Nếu ta không chủ động hợp tác, ta sẽ bị cô lập và trở thành mục tiêu của cả hai phe. Các nước trong ASEAN, Ấn Độ, EU… họ cũng đang run sợ trước viễn cảnh Mỹ và Trung Quốc độc quyền sở hữu các ‘siêu nhân’. Đây là cơ hội để ta dẫn dắt một liên minh của những nước ‘hạng trung’ tạo ra tiếng nói riêng của mình!”
Thủ tướng giơ tay, kết thúc cuộc tranh luận. “Chúng ta sẽ THĂM DÒ. Cục Tình báo sẽ tiếp cận các đối tác tin cậy nhất của ta trước: Lào, Cuba, có thể là Algeria. Chia sẻ thông tin ở mức độ tối thiểu để xây dựng lòng tin. Nếu họ hưởng ứng, ta sẽ mở rộng dần. Còn với Mỹ và Trung Quốc, ta sẽ chia sẻ những thông tin mà ta biết chắc là họ cũng đã biết, chỉ để họ không đa nghi rằng ta đang che giấu điều gì đó quá lớn. Ta sẽ chơi ván cờ của riêng mình.”
Hiệp hai, phe thực dụng lại thắng.
Cuối cùng, Chủ tịch Quốc hội, một luật gia mẫu mực, nêu lên vấn đề gai góc nhất.
“Thưa các đồng chí, chúng ta đang bàn về việc biến một con người thành vũ khí, thành công cụ. Chúng ta không có quyền làm điều đó! Nguyễn Văn Minh là một công dân, anh ta có quyền tự do, quyền được sống một cuộc đời bình thường!”
Cả căn phòng chìm vào im lặng. Đó là câu hỏi về đạo đức, về linh hồn của chế độ.
Bộ trưởng Quốc phòng đứng dậy, lần này ông không nhìn Chủ tịch Quốc hội, mà nhìn vào khoảng không.
“Thưa đồng chí Chủ tịch, trong chiến tranh, chúng ta có quyền yêu cầu một thanh niên rời xa gia đình, cầm súng ra trận và có thể hy sinh không? Có. Vì Tổ quốc cần. Đây cũng là một cuộc chiến tranh – một cuộc chiến tranh mới để sinh tồn của cả dân tộc. Minh sẽ không bị đối xử như tù nhân. Cậu ấy sẽ được tôn trọng, được chăm sóc, được bảo vệ. Nhưng cậu ấy cũng có TRÁCH NHIỆM với năng lực mà mình sở hữu.”
Sự im lặng kéo dài. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về chiếc ghế trang trọng nhất ở giữa. Nãy giờ, Tổng Bí thư vẫn ngồi yên lặng, lắng nghe. Giờ là lúc ông đưa ra phán quyết cuối cùng.
Ông chậm rãi đứng dậy. Cả căn phòng nín thở.
“Đồng chí Bộ trưởng Quốc phòng nói đúng,” ông bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Nhưng chúng ta sẽ không gọi đó là trách nhiệm. Chúng ta sẽ gọi đó là SỨ MỆNH.”
Ông nhìn thẳng vào từng người. “Nguyễn Văn Minh sẽ không phải là tù nhân, cũng không phải là công cụ. Cậu ấy sẽ là một ANH HÙNG của nhân dân. Chúng ta sẽ đối xử với cậu ấy như một người có công với đất nước, với tất cả sự tôn trọng và đãi ngộ xứng đáng. Nhưng cậu ấy cũng phải hiểu rằng, số phận đã trao cho cậu ấy một món quà phi thường.”
Ông dừng lại một giây, rồi kết luận bằng một câu nói sẽ trở thành tôn chỉ cho cả một chiến lược quốc gia mới.
“Quyền năng lớn lao luôn đi kèm với trách nhiệm vĩ đại. Đó là đạo lý ngàn đời. Và đó cũng sẽ là tôn chỉ của chúng ta.”