Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
- Chương 1: The Witcher (Hoa Hướng Dương Giữa Rừng Thép) - map ngoại truyện
Chương 1: The Witcher (Hoa Hướng Dương Giữa Rừng Thép) – map ngoại truyện
Gia đình Linh có một truyền thống rất oách: hễ cứ nhắc đến tên ông nội hay ba Linh trong các buổi họp cựu chiến binh, là y như rằng mấy vị tướng tá tóc bạc phơ sẽ vỗ đùi đen đét, mắt rưng rưng kể về những chiến công “vào sinh ra tử”. Linh lớn lên trong những câu chuyện như thế, thay vì nghe cổ tích Thạch Sanh, cô nghe chuyện ông nội gài mìn, thay vì xem công chúa hoàng tử, cô xem ba diễn tập tác chiến trên sa bàn.
Bởi vậy, cái ngày Linh cầm tờ giấy báo tốt nghiệp cấp 3, thay vì điền vào nguyện vọng các trường kinh tế, ngoại thương như bạn bè, cô dõng dạc tuyên bố: “Con sẽ nộp đơn vào trường Sĩ quan Đặc công!”
Cả nhà đang quây quần xem thời sự, nghe xong câu đó thì không khí đặc quánh lại. Cái điều khiển TV trên tay ba Linh rơi xuống đất cái “cạch”. Mẹ Linh đang gọt táo thì suýt gọt luôn vào tay mình. Chỉ có ông nội, sau một giây sững sờ, đã đập bàn hét lên một tiếng vang vọng hơn cả tiếng súng thần công trong bảo tàng:
“KHÔNG ĐƯỢC!”
Thế là “cuộc binh biến cấp gia đình” chính thức nổ ra. Ba Linh, người từng chỉ huy cả một tiểu đoàn, giờ đây lại lúng túng như gà mắc tóc, đi qua đi lại thuyết phục con gái: “Linh à, con gái sao lại đi vào chỗ đó cho khổ? Ở nhà ba mẹ nuôi, muốn gì ba mẹ chiều.”
Mẹ Linh thì chuyển sang chiến thuật tâm lý, ôm con sụt sùi: “Con xem tay con đi, trắng trẻo mềm mại thế này để cầm bút vẽ, cầm đàn piano, chứ ai lại đi cầm súng cho chai sạn hết ra.”
Đỉnh điểm của sự hỗn loạn là ông nội. Vị lão thành cách mạng từng khiến quân thù khiếp sợ, giờ đây lại lén lút gọi điện khắp nơi. Cuộc điện thoại quan trọng nhất là cho người bạn chiến đấu cũ, giờ đã là một vị lãnh đạo cấp cao trong Bộ.
“A lô, ông Tùng phải không? Tôi, Ba Quốc đây!” – Ông nội hạ giọng, thì thầm như đang bàn kế hoạch tác chiến. – “Nghe này, sắp tới có con bé tên Nguyễn Ngọc Linh, cháu nội tôi, nộp hồ sơ vào trường của ông. Ông tìm cách nào… đánh rớt nó cho tôi!”
Đầu dây bên kia im lặng mất mấy giây, chắc tưởng ông bạn già bị sốt. “Ông nói gì cơ? Đánh rớt á? Cháu ông mà?”
“Thì thế tôi mới nhờ ông! Con bé đó là hoa là ngọc của nhà tôi, ông bắt nó đi lăn lộn sình lầy à? Không được, tuyệt đối không được!”
Nhưng đời không như là mơ. Hồ sơ của Linh không chỉ tốt, mà là quá tốt. Điểm thi văn hóa cao chót vót. Thể lực vượt chuẩn nam. Lý lịch ba đời sáng như gương, soi vào có thể thấy tương lai cách mạng. Vị lãnh đạo Tùng cầm hồ sơ, cười khổ gọi lại cho ông bạn: “Ông Ba ơi là ông Ba, cháu ông thành tích chói lòa thế này, tôi có muốn đánh rớt cũng không có cái cớ nào. Chẳng lẽ tôi lại ghi vào lý do là ‘bị ông nội cấm’ à?”
Thất bại trong việc “đi cửa sau” cả nhà quay sang mở “hội nghị Diên Hồng” lần thứ hai, quyết tâm dùng lời lẽ để cảm hóa Linh. Ba mẹ, ông nội ngồi nghiêm nghị, chuẩn bị sẵn một bài diễn văn dài ba trang giấy.
Nhưng khi Linh bước vào, mắt cô đỏ hoe, hai hàng lệ chỉ chực lăn dài trên má. Cô không nói gì, chỉ nhìn cả nhà bằng ánh mắt vừa tủi thân, vừa kiên định. Tức thì, trái tim sắt đá của ba vị cựu quân nhân tan chảy như kem gặp nắng. Bài diễn văn ba trang bay đi đâu mất. Ông nội thở dài, ba Linh gãi đầu, mẹ Linh lại lôi con vào lòng vỗ về. Thôi thì… thua.
Linh nhập học. Và như một lẽ tất yếu, cô trở thành ngôi sao sáng nhất trong khóa huấn luyện. Sự thông minh, dẻo dai và ý chí sắt đá của cô đã lọt vào mắt xanh của chính vị lãnh đạo Tùng. Ông quyết định làm một việc táo bạo: đưa Linh vào một chương trình huấn luyện bí mật, nơi đào tạo ra những “vũ khí” tinh nhuệ nhất.
Quyết định này đã châm ngòi cho cuộc đại chiến lần thứ hai giữa hai ông bạn già.
“Ông điên rồi à?” – Ông nội Ba Quốc gầm lên trong điện thoại. – “Huấn luyện bình thường tôi đã xót đứt ruột rồi, giờ ông còn cho nó vào cái ‘lò bát quái’ đó? Ông muốn cháu tôi thành Tôn Ngộ Không à?”
Lãnh đạo Tùng cũng không vừa: “Tài năng như vậy không rèn giũa thì phí của giời! Ông tưởng con bé yếu đuối à? Gen của ông cả đấy! Nó là thép tốt, phải tôi trong lửa mạnh mới thành bảo kiếm được!”
“Kiếm với chả đao! Cháu tôi mà xước một miếng da, tôi tìm ông tính sổ!”
“Thôi đi ông bạn già! Ngày xưa ông còn một mình một dao xông vào đồn địch, sao giờ lại nhát thế?”
“Đó là tôi, không phải cháu tôi! ĐM! Nếu ông cứ làm, tôi với ông từ mặt!”
“Từ thì từ! Tôi không thể để lãng phí một nhân tài vì sự xót cháu vô lý của ông được!”
Thế là hai vị lão thành, bạn bè vào sinh ra tử mấy chục năm, chính thức “từ mặt” nhau.
Trong khi hai ông cụ còn đang hậm hực, thì Linh đã bước vào guồng quay của địa ngục trần gian. Cô phải bơi qua sông băng, nằm trong bùn lầy suốt 12 tiếng, học cách tháo lắp súng trong bóng tối mịt mù trong khi huấn luyện viên đứng cạnh đọc thơ… Kiều để gây nhiễu. Cô học cách dùng một chiếc kẹp tóc để mở khóa, học cách nói 5 thứ tiếng với giọng bản địa, học cách mỉm cười ngọt ngào trong khi tính toán quỹ đạo của một viên đạn.
Nhưng điều kỳ lạ là, sự khắc nghiệt đó không thể dập tắt nụ cười của Linh. Giữa thao trường toàn sắt thép và mồ hôi, cô vẫn như một đóa hướng dương rực rỡ. Lúc giải lao, cô ngồi bệt xuống đất, vừa lau khẩu súng trường vừa ngân nga một bài hát đang thịnh hành. Cô có thể hạ gục một đối thủ to gấp rưỡi mình trong 3 giây, và ngay sau đó lại lo lắng vì lỡ làm bẩn mất bộ quần áo mới. Cô là thanh xuân, là ánh sáng, là sự tương phản kỳ diệu nhất mà trung tâm huấn luyện này từng thấy. Đằng sau cặp mắt trong veo, dịu dàng như nước hồ thu ấy, không ai có thể tưởng tượng được những bài tập phi nhân tính mà cô đã vượt qua.
Hai năm sau.
Linh tốt nghiệp với kết quả xuất sắc nhất trong lịch sử chương trình.
Hai ông cụ vẫn chưa làm lành. Họ chỉ “vô tình” hỏi thăm tin tức của nhau qua bà xã hoặc qua ba mẹ Linh.
Hôm nay, Linh đứng trước gương, chỉnh lại bộ trang phục dân sự gọn gàng. Cô trông như một cô sinh viên vừa ra trường, năng động và xinh đẹp. Nhưng trong chiếc túi xách nhỏ của cô, là mật lệnh cho nhiệm vụ đầu tiên.
Chuông điện thoại reo. Là ông nội.
“A lô ông ạ.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi một giọng càu nhàu vang lên: “Đi đâu thì đi, nhớ mặc thêm áo khoác. Trời sắp trở lạnh rồi đấy.”
Linh mỉm cười, nụ cười vẫn tươi như hoa hướng dương.
“Vâng ạ. Con biết rồi.”
===
Chiếc xe đặc chủng màu đen không biển số đưa Linh đến một nơi trông giống hệt một viện dưỡng lão bị bỏ hoang ở ngoại thành Hà Nội. Tường rêu mốc, cổng sắt hoen gỉ, cỏ dại mọc cao đến đầu gối. Nhưng khi cánh cổng nặng nề ken két mở ra, một thế giới khác hiện ra bên trong. Dưới lòng đất là một trung tâm nghiên cứu hiện đại bậc nhất, sáng choang ánh đèn LED, với những nhà khoa học mặc áo blouse trắng đi lại vội vã như những con ong thợ.
Linh được đưa thẳng đến văn phòng của người lãnh đạo cao nhất. Cánh cửa mở ra, và người ngồi sau bàn làm việc không ai khác chính là “ông chú” Tùng, bạn chiến đấu của ông nội cô. Trông ông có vẻ già đi mấy tuổi kể từ lần cuối Linh gặp. Quầng thâm dưới mắt ông sâu hơn, và những sợi tóc bạc dường như cũng nhiều hơn.
“Cháu ngồi đi, Linh,” ông Tùng nói, giọng mệt mỏi. Ông đẩy một tập hồ sơ bìa đỏ về phía cô. “Đây là nhiệm vụ đầu tiên, và có thể cũng là nhiệm vụ duy nhất trong sự nghiệp của cháu.”
Linh mở hồ sơ, đọc lướt qua với tác phong chuyên nghiệp.
Đối tượng: Nguyễn Văn Minh.
Năm sinh: 1990.
Quê quán: Nghệ An.
Quá trình công tác: Tốt nghiệp Học viện An ninh nhân dân năm 20xx. Số hiệu quân nhân 78x-33x. Nguyên là quản giáo tại trại tạm giam X.
Đến đây, mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng dòng tiếp theo khiến Linh phải khựng lại, chớp mắt mấy lần.
Sự kiện đặc biệt: Đã tiếp xúc và đi vào các thế giới trong Phim do một sinh vật tự xưng là Thần tạo ra.
Linh ngẩng đầu lên, không giấu nổi vẻ hoang mang. Cô bật cười một tiếng nhỏ.
“Báo cáo Thủ trưởng… hồ sơ có lỗi đánh máy phải không ạ?”
Vẻ mặt của ông Tùng không có chút gì là đùa cợt. “Tôi cũng ước gì đây là lỗi đánh máy, cháu ạ.”
Linh đọc tiếp, cổ họng bắt đầu cảm thấy khô khốc.
Đặc điểm đối tượng: Sau khi trở về từ các thế giới phim, đối tượng sở hữu những khả năng đặc biệt chưa xác định rõ mức độ nguy hiểm. Hiện đã được đưa về trung tâm để nghiên cứu và giám sát.
Tình trạng hôn nhân: Độc thân.
Tim Linh bắt đầu đập thình thịch. Cô có một dự cảm không lành. Và rồi, cô đọc đến phần quan trọng nhất.
NHIỆM VỤ:
Mã hiệu: Tơ Hồng.
Nội dung: Tiếp xúc đối tượng Nguyễn Văn Minh, sử dụng mọi kỹ năng nghiệp vụ để tạo dựng niềm tin. Nếu có thể, tiến tới phát triển quan hệ tình cảm, ràng buộc bằng hôn nhân.
Mục tiêu cuối cùng: Thông qua mối quan hệ cá nhân sâu sắc, ràng buộc lòng trung thành tuyệt đối của đối tượng với Tổ quốc, đảm bảo đối tượng không trở thành mối đe dọa an ninh quốc gia.
Linh đóng tập hồ sơ lại. Đầu óc cô ong ong. Tất cả những khóa huấn luyện khắc nghiệt nhất, những bài tập sinh tử, những kỹ năng chiến đấu mà cô đổ mồ hôi và máu để có được… là để chuẩn bị cho một nhiệm vụ “đi lấy chồng”?
“Thủ trưởng,” Linh cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Đây là… nhiệm vụ nghiêm túc?”
“Nghiêm túc hơn bất cứ nhiệm vụ nào cháu từng tưởng tượng,” ông Tùng đáp. “Chúng ta đang đối mặt với một biến số chưa từng có trong lịch sử. Một cá nhân có sức mạnh tiềm tàng không thể đo lường. Lòng trung thành xây dựng trên mệnh lệnh có thể bị phá vỡ. Nhưng lòng trung thành xây dựng trên tình yêu, trên gia đình… thì gần như là vĩnh cửu. Cháu là người phù hợp nhất, Linh à. Cháu thông minh, xinh đẹp, kiên cường, và quan trọng nhất, cháu là một quân nhân với lòng trung thành tuyệt đối.”
Linh đứng bật dậy, hai tay nắm chặt. Hi sinh tính mạng vì nhiệm vụ, cô đã sẵn sàng từ lâu. Nhưng hi sinh cả cuộc đời, cả trái tim mình cho một người đàn ông xa lạ vì mục đích an ninh quốc gia… đó là một loại hi sinh không có trong bất kỳ giáo trình nào cô từng học. Nó vừa vĩ đại, vừa có chút gì đó… vô lý đến nực cười.
Nhưng cô là quân nhân.
“Rõ!” Linh dõng dạc đáp, ánh mắt kiên định trở lại. “Tôi chấp hành nhiệm vụ!”
Dù vậy, trong lòng cô có một góc nhỏ đang gào thét phản đối. Cô không vui, một chút cũng không.
Căn phòng được bố trí cho Linh khá tiện nghi, nhưng cô cảm thấy nó như một cái lồng son. Tối đó, sau khi sắp xếp đồ đạc, cô ngồi trên giường, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về “chồng tương lai” Nguyễn Văn Minh ra khỏi đầu.
Cô chợt nhớ đến một chỉ thị mới khá kỳ lạ được phổ biến: do ảnh hưởng từ trường hợp của đối tượng Minh, tất cả cán bộ, chiến sĩ trong các đơn vị đặc biệt được khuyến khích xem phim, đọc truyện nhiều nhất có thể. Lý do là để “nâng cao kiến thức về các thế giới giả tưởng, đề phòng trường hợp bản thân cũng trở thành ‘người được chọn’ tiếp theo”. Một biện pháp đối phó đậm chất… quan liêu trước một vấn đề siêu nhiên.
Linh thở dài, với tay lấy cuốn sách gối đầu giường. Đó là “The Witcher” tập truyện cô yêu thích nhất về gã thợ săn quái vật Geralt. Ít nhất thì trong thế giới của Geralt, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng gươm bạc và phép thuật, rõ ràng và sòng phẳng hơn nhiều so với nhiệm vụ “mỹ nhân kế” của cô.
Cô lật đến một trang truyện quen thuộc, đắm mình vào cuộc phiêu lưu của chàng Witcher. Bất chợt, những con chữ trên trang sách bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng trắng kỳ lạ, ngày một chói lòa.
“Cái gì vậy?”
Linh chưa kịp phản ứng, ánh sáng đã bao trùm lấy cô. Không gian quanh cô tan biến như một bức tranh bị xóa đi. Cảm giác không trọng lượng ập đến, rồi cô thấy mình đang đứng trong một khoảng không trắng xóa vô tận. Nơi đây không có trên, không có dưới, không có gì ngoài một màu trắng tinh khiết đến nhức mắt.
Rồi, một giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, vừa cổ xưa vừa quyền năng, nhưng lại có một chút gì đó tò mò, tinh nghịch.
“Xin chào. Ngươi có thể gọi ta là Thần.”
===