Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-cuop-doat-boss-mo-ban

Bắt Đầu Cướp Đoạt Boss Mô Bản

Tháng 2 3, 2026
Chương 523: Hết trọn bộ (3) Chương 523: Hết trọn bộ (2)
ta-gap-nan-vuong-tu-thu-tien.jpg

Ta, Gặp Nạn Vương Tử, Thu Tiền

Tháng 1 16, 2026
Chương 296: Trung thành cùng phản bội giá cả Chương 295: Một cái phụ thân cố gắng
hon-de-vo-than

Hồn Đế Võ Thần

Tháng 12 17, 2025
Chương 2243: Chương 2242:: Tử điện đối với bão tuyết
thanh-lap-van-co-than-trieu-tu-lien-phien-bat-dau.jpg

Thành Lập Vạn Cổ Thần Triều, Từ Liền Phiên Bắt Đầu

Tháng 1 4, 2026
Chương 845: Các ngươi cảm thấy Hải tộc tình cảnh như thế nào Chương 844: Ngươi chẳng lẽ không sợ sao
ngheo-nhat-dinh-luu-chan-tuong-lo-ra-anh-sang-sau-toan-bo-mang-le-muc

Nghèo Nhất Đỉnh Lưu, Chân Tướng Lộ Ra Ánh Sáng Sau Toàn Bộ Mạng Lệ Mục!

Tháng 1 7, 2026
Chương 818: Ta gọi Giang Phong, đây là chuyện xưa của ta. Chương 817: Áo gấm về quê.
do-thi-toan-nang-nai-ba.jpg

Đô Thị Toàn Năng Nãi Ba

Tháng 1 22, 2025
Chương 3163. Một hôn Thiên Hoang Chương 3161. Chúa tể (2)
bat-dau-lien-giet-tao-thao.jpg

Bắt Đầu Liền Giết Tào Tháo

Tháng 1 17, 2025
Chương 771. Đăng cơ xưng đế! Chương 770. Ký Châu tới tay! Chân Cơ!
tu-quy-sai-bat-dau-ta-xay-dia-phu-tran-chu-thien.jpg

Từ Quỷ Sai Bắt Đầu: Ta Xây Địa Phủ Trấn Chư Thiên

Tháng 1 7, 2026
Chương 281: Đỏ học quốc Chương 280: Hàn Băng Địa Ngục
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 166: Chuẩn Bị
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 166: Chuẩn Bị

Hồi sáng, anh Lâm có chạy xe qua An Khánh để xem tình hình ruộng bắp cải bên đó. Trong lòng không khỏi lo lắng, Bắp cải đã đến kỳ thu hoạch. Lá ngoài bắt đầu ngả màu, xơ và già hơn, bắp cuộn chặt nằm sát mặt đất. Chỉ cần chậm thêm ít hôm nữa là cây sẽ bung ngồng, lúc đó coi như mất giá.

Con đường lớn bên này vắng vẻ, tuyệt nhiên không thấy một chiếc xe tải nào, cũng chẳng có bóng dáng thương lái quen thuộc. Cánh đồng bắp cải Tư Thành vẫn còn đó.

Ông bác đứng ở mép ruộng, hai tay chống nạnh, lưng hơi còng xuống. Ánh mắt ông dán vào những luống bắp cải xanh mướt mà trống rỗng, như người vừa mất đi điểm tựa cuối cùng. Nhìn cảnh đó, anh Lâm thầm hiểu, Mã Lão Bản kia e là lại không tới nữa. Đây đã là lần thứ ba. Hy vọng bị kéo lên rồi lại dập xuống, đến người kiên nhẫn mấy cũng mệt mỏi rã rời.

Anh Lâm bước lại gần, mở lời hỏi han.

“Người ta không đến hả bác?”

Tư Thành đã quay phắt lại, giọng gắt gỏng, không giấu nổi sự bực bội và hoang mang trong lòng:

“Cháu mù hay sao mà không thấy ruộng rau nhà bác còn nguyên đó à!”

Anh Lâm sững người. Câu nói như mũi kim chọc thẳng vào chỗ đau. Chưa kịp hiểu chuyện, Tư Thành lại buông thêm một câu, giọng đầy cay cú:

“Đang yên đang lành, làm ăn với mấy đứa lại dính xui xẻo. Thôi, về đi, lần sau đừng sang đây nữa!”

Những lời ấy khiến anh Lâm đứng khựng lại giữa ruộng. Anh biết Tư Thành không cố ý trút giận lên mình, tất cả chỉ vì áp lực dồn nén quá lâu. Nhưng hiểu là một chuyện, còn nghe vào tai vẫn thấy nhói.

Anh không nói thêm gì, chỉ gật đầu nhẹ rồi quay lưng dắt xe ra về. Con đường trở lại An Yên bỗng dài hơn thường lệ. Trong đầu anh trống rỗng, không còn nghĩ ra nổi một phương án nào rõ ràng. Vừa đi sang đó chưa nói được hai câu đã bị ăn chửi, lủi thủi ra về. Tư Thành bế tắc, hi vọng về việc bán cho Thương lái bên Tàu coi như tan thành mây khói.

Đến tối, khi vừa ăn cơm xong, anh Lâm lại nghe mấy người hàng xóm xì xào ngoài ngõ: nhà Quốc đã tìm được thương lái mới, còn là người bên Tàu sang tận nơi mua bắp cải. Tin đồn lan rất nhanh, mỗi người thêm thắt một chút, nhưng điểm chung là… giá cao.

Anh Lâm không ngồi yên được nữa, vội khoác áo sang nhà Quốc. Tới nơi, anh sững lại. Trong nhà ngoài sân đã đông nghịt người, ghế không đủ phải đứng chen nhau. Không khí bên trong người ta bàn tán rôm rả,nhưng không còn hào hứng như ngày đầu. thay vào đó là sự nghi ngờ

“Có người mua rồi sao, thật không hay lại giống mấy mối trước?”

“Rồi người ta mua bao nhiêu?”

Một người khác buột miệng nói nhỏ, nhưng đủ để mấy người gần đó nghe thấy:

“Nghe bảo là … khoảng 12-13 nghìn một ký.”

Cả sân xôn xao hẳn lên. Con số ấy gấp đôi mức giá mà Tư Thành và anh Lâm từng chốt được trước đó. Nhiều người lắc đầu, tỏ rõ vẻ không tin.

“Sao chênh lệch ghê vậy được?”

“Nghe cứ như chuyện trên trời, chắc lại hứa cho vui rồi mất tăm thôi.”

Quốc lúc này đang ngồi giữa nhà, thấy mọi người bàn tán liền đứng dậy, nói lớn để ai cũng nghe rõ:

“Nhân tiện có mọi người ở đây, cháu xin thông báo một việc, rằng chiều mai nhà cháu chắc chắn sẽ thu hoạch đợt này. Xe tải cháu đã gọi xong cả rồi. Người ta sẽ qua lấy hàng trong hai ngày, ngày kia và ngày mốt.”

“Những nhà nào muốn bán chung thì tranh thủ thu hoạch luôn đợt này. Thời gian rất gấp, nên cháu cần nhiều người phụ thu hoạch. Ai tham gia, cháu xin trả công năm chục nghìn một buổi.”

Câu nói vừa dứt, cả sân lại rộ lên. Mấy đứa trong hội thanh niên nghe đến tiền công liền nhao nhao đứng dậy. Khánh với Toàn nhìn nhau một cái rồi lên tiếng trước:

“Mai thu hoạch rồi à, để em một suất nha?”

“Hồi Trung thu em có dặn trước rồi đó.”

Thấy có người đi đầu, mấy nhà khác cũng bớt do dự. Người thì gật đầu, người thì bảo để về bàn lại với gia đình nhưng ánh mắt đã bớt dè chừng. Quốc lấy giấy bút ra, ghi tên từng người một, đếm sơ cũng được hơn chục người đăng ký và cậu ưu tiên các thành viên trong hội thanh niên như Hào, Mây, chị Linh…

Minh Nguyệt theo chú thím qua hóng chuyện cũng xen vào đăng ký một suất.

“Cho em tham gia với.”

Quốc gật đầu.

“Em làm cho anh một việc, ngày mai ở gần xe cầm bút và vở ghi lại số liệu cho anh, thu hoạch bao nhiêu cân. Việc này quan trọng đừng ghi nhầm đấy.”

Riêng nhà chú thím, nhà anh Lâm, nhà cái Mây vẫn còn chần chừ. Người này kéo người kia ra nói nhỏ

“Để xem nhà Quốc bán được thật không đã. Thu hoạch sớm mà xe không tới thì mình lại hớ thêm lần nữa.”

“Phải đấy, rau còn chưa cắt thì còn đỡ, chứ cắt xuống rồi vài ngày là hỏng. Cứ chờ xem thế nào đã.”

…

Ngày hôm sau thực sự là một ngày bận rộn.

Trời còn sớm, Quốc đã dắt xe ra khỏi nhà, chạy thẳng lên thị trấn. Việc đầu tiên là ghé cửa hàng vật tư mua chục cái bao tải loại dày, ba tấm bạt lớn để lót xe, thêm một cái cân đồng hồ cho tiện cân tại chỗ. Mỗi món đều phải lựa kỹ, hỏi giá, trả tiền gọn gàng, trong đầu Quốc liên tục tính toán xem còn thiếu gì, còn sơ suất chỗ nào không.

Cảm thấy đầy đủ rồi cậu mời mang đồ trở về, dọc đường đi qua chợ cậu có ghé vào nhà Thu Hà, sợ nhân Lực thu hoạch không đủ nên gọi thêm người qua giúp. Em nó khá ngại, nhưng lại không nỡ từ chối bèn xin phép ông nội rồi cùng Quốc trở về nhà cậu.

Mẹ Quốc ở nhà thấy cái Hà theo con trai mình thì không khỏi ngạc nhiên.

Quốc bèn giải thích.

“Con sợ không kịp thu nên gọi người tới, có gì mẹ hướng dẫn em Hà giúp con. Giờ con phải cùng ba đi An Bình làm chút việc.”

Sau đó, Quốc lại gọi ba mình đi cùng, chứ một mình cậu không xoay sở kịp. Quan trọng hơn cả, cậu chưa có giấy tờ tùy thân, hết thảy việc buôn bán giấy tờ đều do ba cậu đứng tên.

Hai cha con đạp xe xuống An Bình, đầu tiên là đi kiểm tra mấy chiếc xe tải đã hẹn trước xem có vấn đề gì xảy ra không. Quốc nhắc từng người vệ sinh lại thùng xe cho sạch bớt đất cát, rồi phát cho mỗi xe một tấm bạt, dặn kỹ phải lót dưới cũng như phủ lên rau củ sau khi thu hoạch.

Cậu đưa trước cho mỗi tài xế 500 nghìn để mọi người lo tiền xăng dầu, cũng coi như đặt cọc trước một khoản để họ có động lực làm việc. Tới lúc này chỉ cần một khâu trục trặc là mọi thứ có thể đổ bể.

Chưa kịp nghỉ, hai cha con lại quay xe sang trạm làm chút thủ tục.

Tại trạm, Quốc trình bày vấn đề với cán bộ trực, hôm qua đã mua hồ sơ và điền thông tin, nay đến để xin xác nhận con dấu thông quan. Người cán bộ bên trạm xem giấy tờ, lật tới lật lui, chỉ ra đủ thứ còn thiếu, còn chưa đúng quy trình. Thủ tục nhiều, chi phí cũng không ít, mà thời gian thì gấp.

Cuối cùng, không còn cách nào khác, Ngoài những khoản phí phải đóng, Quốc buộc lòng phải rút thêm 5 triệu tiền mặt, kẹp theo tập hồ sơ đưa cho cán bộ nhờ họ linh động một chút. Người bên trạm cầm tiền, sắc mặt có giãn ra đôi chút. Anh ta đóng dấu thông quan trước. Những giấy tờ còn thiếu sẽ bổ sung sau.

Bắp cải còn chưa thu hoạch, vậy mà 10 triệu đã bay khỏi tay.

Ra khỏi trạm, Quốc mới thấy hai chân mình hơi run. Số tiền riêng riêng từ việc thi học sinh giỏi đã cạn sạch, phần còn lại đều là tiền công ba đi xây nhà mang về mới lo lót được thủ tục ở cửa khẩu. Đây là một canh bạc thật sự. Chỉ cần xảy ra một sự cố nhỏ thôi thì Tết này, nhà cậu và không ít nhà trong xóm chẳng có thịt mà ăn.

Thu xếp xong ở cửa khẩu. Quốc cố nán lại thêm một hai giờ thấy bên kia có cái xe container ầm ầm kéo đến. Hai cha con lại qua bên đó thăm dò, xác nhận đúng là xe của Thanh Vân Tổng Kho, người đến là tiểu Lý và một người phụ xe nữa, Hai người kia phụ trách mua hàng sẽ nghỉ lại ở đây 2 hôm.

Hai cha con đứng cạnh nhau nơi bãi đất trống sát cửa khẩu, nhìn ba chiếc xe tải đỗ ngay ngắn một bên, phía đối diện là xe của Tiểu Lý vừa tới. Người đủ, xe đủ, hàng cũng đã có đầu ra rõ ràng, đến lúc này trong lòng cả hai mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác căng cứng suốt mấy ngày qua, cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút.

Quốc chủ động đi lên phía trước, nở nụ cười hiếm hoi.

“Lý ca, anh tới rồi.”

Tiểu Lý vừa bước xuống xe, nghe vậy liền cười, giơ tay vỗ nhẹ lên vai Quốc.

“Lão đệ để hai người phải chờ rồi, Trương ca có dặn dò thêm vài chuyện, nên ta sang chậm hơn một chút.”

Nói rồi, Tiểu Lý vòng ra phía sau, mở thùng xe. Nắp thùng bật lên, bên trong lộ ra từng bao túi lưới được xếp gọn gàng chuẩn bị sẵn từ trước. Quốc thoáng sững người, còn ba Quốc thì tiến lại gần, tò mò nhìn vào.

Tiểu Lý giải thích:

“Hôm qua ta có nói lại tình hình bên này cho Tiểu Trương nghe. Trương ca biết hoàn cảnh bên này còn khó, sợ lúc thu hoạch dễ bị lẫn hàng. anh ấy dặn Thiên Phong Bắp cải thì cho vào lưới vàng, mấy loại khác thì dùng lưới xanh, phân biệt cho rõ ràng.”

Nghe tới đó, Quốc không khỏi thầm cảm kích. Những chi tiết tưởng nhỏ nhặt này, nếu không để ý, rất dễ phát sinh rắc rối về sau.

“Hiểu rồi.”

Ba Quốc lấy từng bao lưới xuống. Hai bao tải lớn, buộc chặt miệng, nhìn thì cồng kềnh nhưng cầm lên lại không nặng. Ông thử nhấc một bao, vai hơi nghiêng đi một chút rồi gật đầu.

“Được, mấy thứ này ba vác về được.”

Nói xong, ông khoác luôn cả hai bao lên vai, dáng người tuy đã đứng tuổi nhưng làm công trình khuân vác nặng đã quen, hai cái bao lưới này không hề hấn gì.

Chưa dừng lại ở đó, Tiểu Lý lại quay vào trạm kiểm soát bên này xin con dấu. Quốc cũng theo cùng. Thủ tục không phức tạp, nhưng bắt buộc phải có dấu xác nhận của chính quyền cả hai bên thì giấy thông quan mới chính thức có hiệu lực. Khi con dấu đỏ in xuống tờ giấy, Quốc mới thật sự cảm nhận được rằng việc này đã bước sang giai đoạn không thể quay đầu.

Ra khỏi trạm, Tiểu Lý hỏi thẳng:

“Lão đệ, bên kia chuẩn bị xe xong cả rồi chứ?”

Quốc gật đầu chắc nịch.

“Đã có xe rồi. Giờ bọn ta về gọi người thu hoạch. Sáng sớm ngày mai là có hàng cho Lý ca chở về kho.”

Tiểu Lý nhìn Quốc từ đầu đến chân, thấy cậu làm việc đâu ra đấy, không vòng vo, trong lòng cũng yên tâm hẳn. Anh khoát tay:

“Tốt. Vậy ta chờ ở bên này.”

Hai bên không nói thêm lời thừa. Việc đã rõ, ai lo phần nấy.

Quốc và ba mỗi người ôm một đống túi lưới, quay về phía địa phận nước mình. Lần này không còn đạp xe đạp như trước nữa. Ba chiếc xe tải đã thuê sẵn nổ máy chờ sẵn bên đường. Xe đạp được gửi tạm ở nhà bác Thụ, còn túi lưới thì chất cả lên thùng xe.

Quốc trèo lên cabin, ngồi cạnh tài xế. Ba chiếc xe tải lần lượt chuyển bánh, nối đuôi nhau rời khỏi khu cửa khẩu, hướng thẳng về thôn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mo-ra-tu-han-che-tro-thanh-the-gioi-nha-giau-nhat-khong-phai-la-mong.jpg
Mở Ra Tự Hạn Chế, Trở Thành Thế Giới Nhà Giàu Nhất Không Phải Là Mộng
Tháng 1 16, 2026
e21afec1f60c3ea5c2449eab6ac74e04
Ta Có Thể Vặt Hái Vạn Vật
Tháng 1 16, 2025
1987-ta-nien-dai.jpg
1987 Ta Niên Đại
Tháng 1 9, 2026
tam-quoc-vien-gia-nghich-tu-bat-dau-quang-ngoc-ty
Tam Quốc: Viên Gia Nghịch Tử, Bắt Đầu Quăng Ngọc Tỷ
Tháng mười một 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP