Chương 165: Chốt Đơn.
Một lát sau, từ trong kho nông sản, một chiếc ô tô con màu sẫm chậm rãi chạy ra. Người cầm lái là một thanh niên dáng người rắn rỏi, khuôn mặt hơi sạm nắng, ánh mắt trầm tĩnh. Đó là Tiểu Lý, người mà Tiểu Trương đã nhắc tới trước đó.
Tiểu Lý xuống xe, đóng cửa lại rồi bước nhanh về phía cửa kho. Anh ta đứng nói chuyện với Tiểu Trương ngay dưới mái hiên, gió lạnh thổi qua làm vạt áo khoác khẽ lay động. Hai người trao đổi không lâu, chủ yếu là xác nhận lại mấy đầu việc: thời gian sang xem hàng, giấy tờ cửa khẩu, người phụ trách liên lạc. Tiểu Lý gật đầu liên tục, thỉnh thoảng “ừ” một tiếng ngắn gọn
Cuối cùng, Tiểu Trương quay sang phía gia đình Quốc, ra hiệu đã xong. Tiểu Lý liền xoay người, mở cửa xe, giọng nói dứt khoát:
“Lên xe đi, tôi đưa mọi người về cửa khẩu. Đỡ phải chờ xe bus.”
Ba Quốc và bà Dung thoáng sững lại. Hai người nhìn nhau rồi nhìn sang Quốc, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa có chút bối rối. Mới sáng còn lỉnh kỉnh hành lý, chen chúc đứng đợi xe giữa trời lạnh, giờ đã được người ta chủ động mời lên ô tô. Quốc khẽ gật đầu với ba mẹ, cả nhà lần lượt lên xe.
Cửa xe đóng lại, tiếng ồn ào ngoài kho lập tức bị cách biệt. Xe lăn bánh êm ái trên con đường nhựa rộng. So với cảnh sáng sớm đứng co ro ở bến xe, bị người ta xô đẩy, hỏi han bằng thứ tiếng không quen tai, thì cảm giác lúc này đúng là nhẹ nhõm hơn hẳn. Ba mẹ Quốc ngồi ngay ngắn phía sau, đưa mắt nhìn cảnh vật hai bên đường.
Quốc ngồi cạnh ghế lái, nói chuyện phiếm với tài xế.
Tiểu Lý là người ít nói. Anh ta lái xe rất chắc tay, ánh mắt tập trung nhìn đường. Dọc đường, thỉnh thoảng anh liếc qua gương chiếu hậu, hỏi vài câu xã giao, giọng đều đều, không mang nhiều cảm xúc:
“Người bên đó mà sang tận đây bán hàng, cũng hiếm đấy.”
Quốc đáp ngay, giọng bình tĩnh:
“Chúng tôi có thể là những người đầu tiên, Sau này sẽ có nhiều người sang đây làm ăn hơn đó.”
Tiểu Lý “ừ” một tiếng, như đang suy nghĩ điều gì đó. Xe chạy xa dần khu kho bãi, cảnh vật hai bên đường mở rộng hơn. Một lát sau, anh ta lại nói tiếp, lần này như tự trò chuyện với chính mình:
“Bên này người ta thích lên thành phố. Vùng quê giờ chỉ còn người già với trẻ con. Đất thì nhiều, nhưng lại thiếu người làm. Có hộ mở nông trại đấy, nhưng suy cho cùng vẫn không đủ cung ứng cho thị trường, nhất là mấy dịp cận Tết.”
Anh dừng một chút rồi nói thêm:
“Thỉnh thoảng tôi cũng lấy hàng từ biên giới, thông qua mấy tiểu thương. Chứ trực tiếp sang gặp người dân bên đó thì ít. Nếu Trương ca không nói, tôi không biết ba người là người bên đó đâu.”
Chuyện làm thủ tục qua lại giữa hai nước, Tiểu Lý rõ ràng là người quen đường quen lối. Xe vừa dừng trước cửa khẩu, anh đã xuống trước, đóng cửa xe gọn gàng rồi ra hiệu cho cả nhà Quốc đi theo. Không cần đứng xếp hàng dài như những người khác, Tiểu Lý dẫn họ men theo lối bên hông, tới thẳng quầy làm thủ tục.
Anh nói chuyện với cán bộ trực ban bằng giọng tự nhiên, xưng hô thân mật, thỉnh thoảng còn cười nhạt một tiếng như gặp người quen cũ. Mấy câu chào hỏi ngắn gọn, vài cái gật đầu, giấy tờ được đẩy qua đẩy lại trên mặt bàn. Động tác của Tiểu Lý nhanh, gọn, không thừa một bước. Con dấu đóng xuống “cộp” một tiếng, mực đỏ còn chưa kịp khô, thủ tục đã coi như xong xuôi.
Quốc đứng hơi lùi lại phía sau, không nói nhiều, nhưng ánh mắt không rời khỏi từng động tác của Tiểu Lý. Từ cách xuất trình giấy tờ, thứ tự ký đóng dấu, cho tới những câu nói tưởng như xã giao nhưng lại rất đúng chỗ, cậu đều âm thầm ghi nhớ. Những thứ này, sớm muộn gì cậu cũng sẽ phải tự mình làm.
Khi sang tới phía bên kia cửa khẩu, trong lúc chờ đóng dấu, Quốc tranh thủ hỏi nhỏ cán bộ trực ban của phía mình:
“Cán bộ ơi, gia đình chúng tôi muốn bán rau sang bên Trung Quốc người ta sang lấy hàng thì cần phải có giấy tờ gì để được thông qua?”
Người cán bộ nhìn Quốc một lượt, thấy cậu hỏi rất cụ thể, liền trả lời rõ ràng:
“Cơ bản thì phải có hợp đồng ngoại thương, hóa đơn thương mại, với tờ khai hải quan. Làm đúng mẫu là được. Việc buôn bán qua biên giới là chuyện như cơm bữa ấy mà, chính Quyền có giản lược một số thủ thục để thuận tiện cho người dân. Bên kia có bán một tập hồ sơ, điền đầy đủ thông tin vào đó là được. ”
Nghe xong, Quốc gật đầu cảm ơn. Cậu quay sang quầy bán biểu mẫu gần đó, mua liền hai bộ hồ sơ theo đúng danh mục. Giấy còn mới, mép còn cứng. Quốc cẩn thận xếp lại, giao cho Tiểu Lý một bộ.
Tiểu Lý nhìn qua, rồi gật đầu nhận lấy. Phía bên kia cũng giao lại cho Quốc một bộ tương tự. Hai bên mỗi người giữ một bộ, coi như đã thống nhất cách làm.
Thông tin cụ thể vẫn chưa vội điền. Thời gian gấp rút, việc quan trọng nhất lúc này là đi xem hàng trước, xác nhận chất lượng và sản lượng rồi mới định giá. Quốc cẩn thận cất hồ sơ vào túi, trong lòng đã có một cảm giác rất rõ ràng.
Khi chiếc Tiểu Lý đặt chân sang bên kia biên giới, anh mới thật sự cảm nhận được sự khác biệt. Con đường nhựa dần nhường chỗ cho những đoạn bê tông hẹp, rồi tới đường đất đỏ quen thuộc. Hai bên đường, nhà cửa thưa thớt, mái ngói cũ kỹ, tường vôi loang lổ vì mưa nắng.
Tiểu Lý không khỏi ngạc nhiên. Đối tác “quan trọng” mà Tiểu Trương nhấn mạnh mấy lần, hóa ra chẳng phải ông chủ lớn, cũng không phải chủ nông trại quy mô, mà chỉ là một gia đình nhà nông rất đỗi bình thường. Phương tiện đi lại chủ yếu vẫn là xe đạp. Thỉnh thoảng mới thấy một chiếc xe máy cũ chạy qua, để lại tiếng máy nổ khàn khàn.
Ba Quốc vào nhà bác Thụ mượn xe để chở tiểu Lý đi sớm về sớm, cuối ngày tiểu lý còn phải trở về bên đó. Quốc cũng ngồi lên xe máy, thế là chiếc xe kẹp ba phóng thẳng về nhà. Bà Dung đạp xe trở về sau, Hai chiếc xe đạp còn lại được gửi tạm ở nhà bác Thụ, chờ lúc quay về sẽ lấy.
Về tới xóm, Quốc không nghỉ ngơi, lập tức dẫn Tiểu Lý ra ruộng. Trước mắt Tiểu Lý là cả một vườn trồng bắp cải xen lẫn với tỏi, các luống thẳng tắp, khoảng cách đều đặn. Những cây bắp cải cuộn chặt, bẹ lá ôm sát vào lõi, lá ngoài chỉ lác đác vài vết sâu ăn, rất nhẹ, hoàn toàn không ảnh hưởng tới chất lượng.
Tiểu Lý cúi xuống, dùng tay nhấc thử một cây lên xem. đúng là loại Thiên Phong Bắp Cải, loại này bắp to, cây lùn, chịu lạnh tốt nhưng lại chịu nóng kém, rất kén người trồng.
Cậu vừa đi vừa giải thích tỉ mỉ quy trình gieo trồng, từ khâu chọn giống, xuống hạt, che phủ, tới bón phân hữu cơ, phòng sâu bệnh bằng biện pháp thủ công. Quốc nhấn mạnh việc tuyệt đối không sử dụng hóa chất, chỉ dùng phân chuồng ủ hoai và thuốc sinh học tự pha.
Tiểu Lý nghe rất chăm chú. Anh không chen lời, chỉ thỉnh thoảng cúi xem lá, sờ bắp, rồi gật đầu một cái. Ánh mắt vốn hơi lạnh lùng ban đầu dần trở nên nghiêm túc hơn, thậm chí lộ ra vài phần hài lòng. Bởi người trước mặt không phải là nông dân bình thường, mà có tìm hiểu kỹ thuật trồng trọt có chọn lọc.
Sau khi xem xong vườn nhà mình, Quốc không vội kết luận mà tiếp tục dẫn Tiểu Lý sang nhà chú thím. Con đường đất nhỏ chạy vòng qua mấy thửa ruộng, hai bên là những luống bắp cải nối tiếp nhau, xanh rì một vùng. Quốc chủ động chọn đám ruộng ít sâu bệnh nhất, bắp cuộn đều, lá ngoài còn nguyên, để Tiểu Lý đánh giá.
Tiểu Lý bước xuống ruộng, quan sát rất nhanh. Anh cúi người xem vài cây, dùng tay bẻ nhẹ lớp lá ngoài, nhấc thử một bắp lên ước lượng trọng lượng, rồi đảo mắt nhìn cả đám ruộng một lượt. Chỉ cần mấy phút, anh đã nắm được tình hình. Khi Quốc định dẫn anh sang thửa bên cạnh, Tiểu Lý xua tay.
“Không cần xem nữa.”
Quốc khựng lại, còn chưa kịp hỏi thì Tiểu Lý đã nói tiếp:
“Mấy chỗ này chúng tôi sẽ lấy hết. Tôi sẽ về báo lại với Trương ca. Có điều, xe tải lớn khó vào sâu trong làng, không có chỗ quay đầu. Xe chỉ dừng ở biên giới thôi. Ở đây mọi người thu hoạch, thống kê sản lượng một lần. Khi qua biên giới chất hàng lên xe, tôi sẽ ghi chép lại lần nữa. Hai bên đối chiếu sổ sách cho rõ ràng, minh bạch.”
Tiểu Lý nhìn Quốc hỏi tiếp:
“Mọi người có xe ô tô con để chở hàng ra biên giới chứ?”
Quốc gật đầu ngay:
“Có. Nhưng tôi cần một ngày để chuẩn bị, với lại còn phải làm thủ tục ở cửa khẩu. Sáng sớm ngày kia, Lý Ca có thể qua lấy hàng.”
Tiểu Lý tính toán nhanh trong đầu rồi nói:
“Chiều mai tôi sẽ đánh xe qua biên giới. Một xe của tôi chở được bằng khoảng ba xe con. Dự kiến bốn chuyến là xong, thừa thiếu cũng chỉ bốn chuyến. Sáng một chuyến, chiều một chuyến. Mọi người cố gắng thu hoạch và tập kết hàng ra biên giới thật nhanh, được chứ?”
“Chuyện đó, tôi lo được. Lý ca chỉ việc đánh xe qua thôi.”
Tiểu Lý gật đầu mạnh một cái:
“Hảo.”
Hai người sau đó ngồi xuống bàn xem lại giấy tờ mua bán. Phía Tổng kho Thanh Vân đã có giấy xác nhận, đóng dấu doanh nghiệp rõ ràng. Phía Quốc cũng vừa mua bộ hồ sơ, lần này đem ra thỏa thuận về giá, vẫn là 7 tệ, giá chung cho tất cả bắp cải bên này, bất kể giống thường hay là giống Thiên Phong Bắp Cải.
Giống thường mua 7 tệ là không lỗ, nhưng Thiên Phong bắp cải mới là nguyên nhân chính khiến Tiểu Trương đồng ý qua mua hàng. Tiểu Lý cũng nhắc lại phải thu hoạch riêng, rõ ràng là giá cao hơn chút.
Sau khi ký kết và kê khai xong, Quốc lại dùng chiếc xe máy mượn của bác Thụ chở Tiểu Lý ra cửa khẩu.
“Nếu có thông tin gì cần báo gấp, Lý ca cứ nhắn lại nhà bác Thụ giúp tôi, để mảnh giấy cũng được.”
Tiểu Lý cười nhạt, lắc đầu:
“Bên này vẫn lạc hậu quá. Bên đó dùng điện thoại liên lạc tiện hơn nhiều.”
Quốc cũng cười:
“Chỗ chúng tôi, Chắc phải ba năm nữa mới có điện thoại di động. Giờ mọi người vẫn chủ yếu dùng điện thoại bàn, mà cũng chỉ phổ biến ở thành phố thôi.”
Tiểu Lý nghe vậy, lắc đầu cảm thán rồi vào làm thủ tục, trở về bên kia biên giới.
Sau khi đưa Tiểu Lý ra tới cửa khẩu, Quốc ghé thẳng vào nhà bác Thụ, để trả chiếc xe máy mượn khi nãy, sau đó lấy lại cái xe đạp của nhà mình.
“Cảm ơn bác, hôm nay nhờ bác nhiều rồi.”
Bác Thụ xua tay, cười hiền:
“Không có gì, Việc bên đó ổn cả rồi chứ?”
Quốc gật đầu, ánh mắt lộ ra chút nhẹ nhõm hiếm hoi. Lấy lại chiếc xe đạp của mình, cậu vẫn chưa vội đi ngay mà đứng lại hỏi tiếp:
“Ổn rồi bác ạ, ngày kia người ta qua lấy hàng. giờ cháu đang cần xe tải để gom hàng ra biên giới, ở đây mình có chỗ nào thuê xe ô tô tải không ạ? Loại chở vật liệu hay nông sản cũng được.”
Bác Thụ nghe vậy thì hơi ngẩn ra, suy nghĩ một lát rồi gật gù.
“Có chứ. Bác làm thầu công trình, quen không ít lái xe chở cát đá, xi măng. Giờ đang ở An Bình, mà đội thợ xây nghỉ Tết cả rồi, xe cộ nhàn rỗi nhiều lắm. Cháu cứ đi chỗ này, chỗ này… bảo là bác Thụ giới thiệu, họ sẽ đồng ý thôi.”
Quốc đi lại An Bình nhiều rồi, nghe bác chỉ đường liền nhận ra nhà nào có xe đang rảnh rỗi. gật đầu mừng rỡ.
“Cảm ơn bác. Cháu đi ngay đây kẻo trời tối, khi nào xong việc sẽ ghé qua nhà bác sau ạ.”
Quốc nói xong liền rời đi. Bác Thụ nhìn theo không kìm được mà phải gật gù. Lúc này đã tầm chiều tối, gia đình ông đều ở nhà, nhìn thấy nhà kia bận rộn đi ngược về xuôi, người vợ của bác thụ không nhịn được tò mò hỏi.
“Con trai nhà chú Hưng đấy à?”
“Ừ.. còn nhỏ mà tháo vác ghê, trước chú Hưng có kể ở công trường mà tôi không tin. Lần này nhà đó còn bán bắp cải sang bên Tàu nữa, ghê thật.”
“Nhà Dũng Thanh nghỉ buôn rau củ rồi, có khi nào nhà chú Hưng nhảy vào làm không?”
Bác thụ cười ha hả.
“Có thể lắm. Xem năm nay họ bán được không, nếu tốt thì qua năm mình trồng một vụ, đằng nào tôi cũng ở nhà không đi làm xa. trồng rau kiếm thêm một chút cũng tốt.”
Quốc đạp xe vòng sang An Bình khi trời vừa sập tối. Con đường liên thôn đã lên đèn lác đác, mùi khói bếp lan trong không khí, báo hiệu bữa cơm chiều của từng nhà đang bắt đầu. Tiếng tivi, tiếng trẻ con gọi nhau í ới vang ra từ những ngôi nhà ven đường, tạo nên một cảm giác rất quen thuộc.
Cậu dừng xe trước cổng một nhà theo địa chỉ bác Thụ đã chỉ. Trong nhà, mâm cơm còn đang dọn dở, mùi canh nóng bốc lên thơm phức. Chủ nhà ngồi trong phòng khách, tay cầm điều khiển, mắt dán vào chiếc tivi đang phát chương trình thời sự tối.
Quốc lễ phép chào hỏi, ngồi xuống chiếc ghế tre sát cửa. Cậu nói chuyện không vòng vo, nhắc luôn là mình được bác Thụ giới thiệu sang, rồi trình bày rõ ý định:
“Dạ, cháu muốn thuê xe tải của chú hai hôm, chở nông sản từ An Yên ra biên giới. Mỗi ngày chạy hai chuyến, sáng một chuyến, chiều một chuyến. Tiền công cháu gửi chú năm trăm nghìn một ngày.”
Chủ nhà nghe xong thì gật đầu đồng ý, tuy lần đầu gặp Quốc nhưng chủ nhà có quan hệ không tệ với bác Thụ, lại đã từng gặp ba của Quốc và uống rượu vài lần, nên đồng ý rất nhanh.
“Được chứ, đã là chỗ quen biết vậy thì không cần ngại, vậy khi nào cháu cần xe?.”
“Sáng ngày kia là chạy, nhưng mà chiều mai bác cho xe qua đó trước nhé, cháu cho hàng lên xe luôn, sáng sớm là cần xe chạy qua liền.”
Chủ nhà gật đầu xác nhận lời đề nghị của Quốc.
“Được rồi, chiều mai bác sẽ qua đó. Nhưng cháu ở xóm nào nhỉ, bác chưa biết nhà?”
“Dạ ngày mai ba cháu qua đây, có gì ba cháu sẽ chỉ đường cho mọi người.”
Ra khỏi nhà đầu tiên, Quốc lại leo lên xe, đạp tiếp sang hai nhà khác đúng theo danh sách trong đầu. Cách nói chuyện vẫn vậy, rõ ràng, sòng phẳng. Nhắc tên bác Thụ ra, ai cũng tin tưởng. Giá cả hợp lý, lại đúng lúc xe đang rảnh, nên cả hai nhà kia đều đồng ý rất nhanh.
Khi đặt xong cả ba xe, Quốc dừng lại dưới gốc cây ven đường, hít sâu một hơi. Trong đầu cậu bắt đầu ráp lại từng con số: ba xe tải, mỗi xe hai chuyến một ngày, đủ sức chuyển hết lượng bắp cải đã thống kê cho Tiểu lý. Chi phí vận chuyển đội lên không nhỏ, nhưng có thể chấp nhận.
Sau khi đã thuê xong xe chở hàng, Quốc mới đạp xe quay về. Trời lúc này đã tối hẳn, con đường vào xóm chìm trong ánh đèn vàng leo lét, chỗ sáng chỗ tối.
Vừa về tới nhà, Quốc đã thấy nhà mình sáng đèn hơn hẳn mọi hôm. Chưa kịp dựng xe xong, đã nghe tiếng người nói cười rì rầm vọng ra từ trong sân. Nhà chú thím là những người sang đầu tiên, những người hàng xóm nghe ngóng được tin tức cũng ghé qua hóng chuyện.