Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-la-nhan-vat-doc-thoai-tu-thien-dao-luu-bat-dau

Đấu La: Nhân Vật Độc Thoại, Từ Thiên Đạo Lưu Bắt Đầu!

Tháng mười một 7, 2025
Chương 263: Đại kết cục ( Phía dưới )! Chương 262: Đại kết cục ( Bên trên )
nguoi-tai-tong-vo-viet-sach-thanh-than-tuyet-sac-bang-dong-thien-phia-duoi.jpg

Người Tại Tổng Võ Viết Sách Thành Thần, Tuyệt Sắc Bảng Động Thiên Phía Dưới

Tháng 2 2, 2026
Chương 306 Minh Kính cái chết, 《 Đồng Tâm Chân Kinh 》, Hùng Bá tính toán Chương 305: Hùng Bá: Đại biểu chính nghĩa tiêu diệt ngươi! Nổi giận Độc Cô Nhất Phương
dat-chet-bat-dau-mot-dau-quy-xay-toa-di-dong-thanh.jpg

Đất Chết: Bắt Đầu Một Đầu Quy, Xây Tòa Di Động Thành

Tháng 1 30, 2026
Chương 217: Tử Linh quân chủ Chương 216: Sahara "Vong linh "
tien-hiep-the-gioi-internet.jpg

Tiên Hiệp Thế Giới Internet

Tháng 1 26, 2025
Chương 949. Đại kết cục kỳ lạ Chương 948. Làm được
giac-tinh-hon-don-thap-bo-thap-bien-cuong-toc-thong-cao-vo.jpg

Giác Tỉnh Hỗn Độn Tháp, Bò Tháp Biến Cường Tốc Thông Cao Võ

Tháng 2 8, 2026
Chương 323: Nhẹ nhõm phá giới! Chương 322: Cùng hắn phía dưới dị giới, như là sau khi ăn xong tản bộ!
chan-kinh-cac-nguoi-the-ma-quan-ta-goi-nhan-vat-phan-dien

Chấn Kinh! Các Ngươi Thế Mà Quản Ta Gọi Nhân Vật Phản Diện?

Tháng 10 12, 2025
Chương 543: Gia tộc truyền ra ngoài: Thượng Quan Thịnh quyển sách. Chương 542: Ma Vực truyền ra ngoài: Lục Khinh Vãn quyển sách 3.
nhat-kiem-ba-thien

Nhất Kiếm Bá Thiên

Tháng 2 5, 2026
Chương 3536: Buông xuống! Chương 3535: Giới Hải, không thấy!
ta-da-than-ta-dua-vao-huong-hoa-bao-trum-chu-than-phia-tren

Ta, Dã Thần? Ta Dựa Vào Hương Hỏa Bao Trùm Chư Thần Phía Trên

Tháng 12 6, 2025
Chương 489: Tân thần thời đại ( Đại kết cục ) Chương 488: Đại chiến kết thúc
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 167: Thu Hoạch
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 167: Thu Hoạch

Tiếng động cơ xe tải gầm lên từ ngoài đầu xóm vọng vào, phá tan sự yên ắng quen thuộc của buổi chiều muộn. Người trong xóm vừa nghe thấy đã giật mình, vội vàng bước ra sân nhìn về phía con đường lớn.

Không phải một chiếc, mà là ba chiếc xe tải nối đuôi nhau tiến vào xóm.

Những ánh mắt vốn đã mỏi mệt vì chờ đợi suốt cả chục ngày nay bỗng sáng hẳn lên. Bao nhiêu lo lắng, nghi ngờ, ngán ngẩm tích tụ bấy lâu, như được gạt phăng sang một bên. Cuối cùng… nó cũng tới thật rồi.

“Xe tải kìa!”

“Nhà thằng Quốc gọi được xe thật rồi!”

Tiếng xì xào lan nhanh từ nhà này sang nhà khác. Chỉ trong chốc lát, người lớn trẻ con đã túa ra đứng kín ven đường. Ai nấy đều không giấu nổi vẻ hớn hở trên mặt.

Ba chiếc xe dừng lại ở đoạn đường lớn đầu xóm. Tài xế đánh lái quay đầu xe cho thuận đường bốc hàng, rồi lần lượt tắt máy. Khói động cơ còn lảng bảng, Quốc đã nhảy xuống trước, bước nhanh về phía mấy nhà trong hội thanh niên.

“Xe Tới rồi, mọi người ai qua thu hoạch thì nhanh chân lên nha.”

“Khánh, Toàn? Hai đứa mang theo dao, kéo, ra ruộng cắt bắp cải nhé. Làm luôn cho kịp trời tối.”

Nghe Quốc gọi, hai thanh niên đang học lập tức hưởng ứng. Không chỉ có họ, mà cả người lớn trong xóm cũng nhập cuộc. Khoan nói tới tiền công 50k một buổi mà Quốc nói ra tối qua, chỉ riêng việc có thể thông qua Quốc bán được bắp cải nhà mình thôi cũng đã đủ để mọi người sẵn sàng bỏ sức ra làm.

Nhà chú thím đã sang ngồi chờ từ chiều, lúc thấy xe vào xóm liền không nhin được mà ra ngoài đường hóng chuyện. Thấy hai cha con Quốc cùng 3 người đàn ông lạ mặt thì tin chắc là người đến mua hàng, vội chạy ra chào hỏi nhiệt tình lắm.

“Không phải thương lái đâu, tôi ở bên An bình, nhà Chú Hưng thuê chạy xe chở hàng thôi.”

“Vậy à… thế mà tôi cứ tưởng.”

Quốc leo lên Thùng xe lấy cuộn bao lưới màu vàng xuống rồi phát cho mọi người.

“Mọi người thu bắp cải cho bao bao này nha, mỗi người một tay nên thu hoạch nhanh thôi, cố gắng thu được 1-2 xe, để ngày mai chở ra biên giới.”

Mọi người cầm vài cái bao lưới, theo Quốc kéo thẳng ra ruộng bắp cải.

Ra tới ruộng, mọi người tự động chia việc, chẳng cần ai phân công nhiều. Người lom khom cắt bắp, dao chạm gốc “xoẹt xoẹt” nghe gọn gàng. Người khác ngồi xổm bên cạnh, lột bớt lá già, lá sâu, chỉ giữ lại phần bắp cuộn chặt. Có người thì mở sẵn bao lưới, vừa nhận bắp là nhét vào ngay, động tác thoăn thoắt.

Bắp cải ở ruộng các nhà khác, mỗi bao có thể nhét đến mười bắp, còn dư chỗ. Riêng ruộng nhà Quốc thì khác hẳn. Bắp nào bắp nấy to tròn, cuộn chắc tay, mới nhét tới bắp thứ sáu là bao đã căng phồng, lưới kéo lên không nổi nữa, đành buộc miệng lại.

Người đông, tay chân nhiều nên khâu thu hoạch diễn ra rất nhanh. Ban đầu, tất cả đều tập trung cắt bắp cải, chẳng mấy chốc bắp chất thành từng đống nhỏ ven ruộng. Thấy bắp đã nhiều, Quốc liền gọi bớt vài người chuyển sang khâu vận chuyển.

Mỗi bao nặng chừng hai mươi đến hai mươi lăm ký, ruộng lại cách đường lớn một đoạn, nên phải vác trên vai, khiêng từng chuyến một. Có người mới đi được nửa đường đã phải đặt bao xuống, chống tay thở hổn hển, rồi lại cắn răng vác tiếp.

Ngoài đường, chỗ ba chiếc xe tải đậu sẵn, Cái Nguyệt đã đứng chờ từ sớm. Trên tay nó là một quyển vở mới, bút kẹp sẵn bên gáy. Bao bắp cải nào được khiêng tới, đều phải đặt lên cân trước. Kim cân vừa ổn định, Nguyệt liếc nhanh ghi con số vào sổ, gật đầu một cái, bao đó mới được đưa lên xe.

Anh Lâm, Hào và ba của Quốc đứng trên thùng xe, phụ trách khâu xếp hàng. Thùng xe đã được lót sẵn một tấm bạt lớn, bên trên rải thêm một lớp rơm khô để chống dập. Bao này vừa đặt xong, bao khác đã được chuyền lên, người nọ chưa kịp đứng thẳng lưng thì người kia lại gọi với lên.

Người này vừa đi, người khác đã tới, công việc nối tiếp nhau không ngơi tay. Trời tối lúc nào chẳng ai để ý. Đến khi ánh sáng yếu hẳn, phải bật đèn pin soi đường, thì thùng xe thứ ba cũng đã gần đầy. Cả ba xe đều được phủ thêm một lớp bạt dày lên trên, buộc chặt dây. Đèn xe bật sáng, rọi thẳng xuống những bao lưới chất cao quá đầu người, bóng người đổ dài trên mặt đất.

Tới lúc xe thứ ba cũng kín chỗ, cả nhóm mới tạm dừng tay. Vậy mà tính ra, mới chỉ thu hoạch xong có hai đám ruộng. Nhìn những luống bắp cải còn trải dài trong bóng tối mờ mịt phía xa, ai nấy đều mệt rã rời, lưng đau, tay mỏi, nhưng trên gương mặt vẫn ánh lên một niềm phấn chấn khó tả.

“Bắp cải nhà Quốc nhìn ngoài thì cũng bình thường, mà cho vào bao mới biết, nặng thật sự.”

“Chắc phải ba cân một bắp ấy chứ.”

“Nghe bảo giống bên Tàu nên người ta mới chịu mua đó.”

“Thế à? Vậy sang năm tôi cũng trồng giống đó xem sao.”

Một người khác lắc đầu, xua tay:

“Thôi thôi, năm nay còn chưa sợ đủ hay sao mà còn muốn làm nữa. Bán được chuyến này là mừng rồi, tôi chẳng dại lao vào nữa đâu.”

Ba chiếc xe tải được để lại trong xóm. Tài xế lại xe tới đây có người chọn nghỉ lại qua đêm, có người đạp xe về nhà, hẹn sáng sớm hôm sau quay lại trả xe đạp rồi lái xe đi tiếp. Trước khi tản ra, mọi người thống nhất với nhau, đúng sáu giờ sáng hôm sau phải có mặt đầy đủ.

Quốc đi một vòng quanh ba chiếc xe tải, cẩn thận soi lại từng tấm bạt, từng sợi dây buộc. Cậu còn dùng tay ấn thử vài bao lưới sát mép thùng, xem có bị xô lệch hay không. Mọi thứ đều ổn, bạt phủ kín, dây căng chắc, không có dấu hiệu bung ra.

Dù sao thì sáng mai sang bên kia còn cân lại thêm một lần nữa, số liệu sẽ đối chiếu rõ ràng, nên Quốc cũng không quá lo chuyện thiếu hụt hay sai lệch sản lượng.

Kiểm tra xong, cậu mới thở ra một hơi dài. Cả ngày quay cuồng với đủ thứ việc, tới lúc này mới có cảm giác tạm yên tâm đôi chút.

Tối nay, cái Hà ở lại ngủ nhờ nhà Quốc. Ngày mai vẫn còn thu hoạch tiếp, hai đám ruộng còn lại của nhà Quốc lại nằm sâu bên trong, cách xa đường lớn, nếu thiếu người thì việc vận chuyển sẽ cực hơn nhiều. Có thêm một người, san sẻ công việc thì đỡ nặng nhọc hơn.

Mẹ Quốc vốn đã quen cái Hà nửa năm rồi, chợ nào cũng gặp, nên chuyện em ở lại dùng cơm cũng rất tự nhiên, chẳng ai thấy ngại ngùng. Bữa cơm tối tuy giản dị, chỉ có canh rau, ít thịt trứng, nhưng ai nấy ăn đều thấy ngon miệng. Rất lâu rồi nhà mới lại có khách, và cũng là lần đầu tiên Thu Hà ăn cơm với nhiều người, bộ dạng vẫn còn rất giữ ý, ăn chậm… ra dáng e ấp của một thiếu nữ rồi.

Ăn xong, cái Hà không đợi ai nhắc, tự giác xắn tay áo đứng dậy rửa bát, tráng nồi, còn quét lại gian bếp cho gọn gàng.

Mẹ Quốc nhìn thấy vậy thì vừa thương vừa quý, miệng cười hiền:

“Thằng con bác quá đáng thật đấy, lại gọi cháu về đây giúp bác làm việc.”

Cái Hà nghe thế chỉ cười, tay vẫn thoăn thoắt rửa bát.

“Dạ không sao đâu ạ, trên trường cháu nghỉ học rồi, không vướng gì. Bác và anh giúp cháu nhiều rồi mà. Nay mới có dịp qua giúp lại mọi người.”

“Vậy thì chịu khó thêm một buổi nữa, sáng mai là nhà bác thu xong rồi.”

Quốc đứng ngoài sân, nhìn ánh đèn trong nhà hắt ra, lòng bỗng thấy ấm hơn hẳn. Không muốn lợi dụng con bé đâu nhưng mà xóm cậu đang trong mấy ngày bận rộn, cậu và ba không ở nhà thường xuyên nên phải gọi cái Hà qua phụ một tay.

Sáng sớm hôm sau, Quốc giao hẳn cho mẹ đứng ra làm chủ, dặn mọi người cứ cắt bắp cải người lột lá già rồi đóng bao. Bao cứ để tạm ở ruộng trước, đừng vội vác ra đường. Đợi lúc tụi con quay về, người đông hơn rồi hãy vận chuyển, như vậy đỡ mất sức.

Còn Quốc thì cùng ba, Minh Nguyệt và chừng mười mấy thanh niên, đàn ông khỏe mạnh trong xóm theo đoàn xe tải ra biên giới. Những người này đều là lực lượng chính cho khâu vận chuyển và bốc xếp, công việc nặng nhọc nhất.

Vừa đúng lúc cửa khẩu mở, từ phía bên kia, chiếc xe container của Tiểu Lý đã ầm ầm tiến sang. Thân xe cao lớn, vuông vức như một bức tường thép di động, đậu sừng sững giữa bãi đất trống. Đám thanh niên trong xóm lần đầu thấy xe lớn như vậy thì không khỏi trầm trồ, có người còn xuýt xoa:

“Xe to và dài quá nhỉ.”

Một xe container bên đó, sức chứa tương đương ba xe tải nhỏ bên này gộp lại.

Tiểu Lý bước xuống xe, liếc nhìn một vòng đoàn xe của Quốc đang chờ sẵn. Thấy hàng hóa đã tập kết đầy đủ, đúng giờ đúng hẹn, anh ta khẽ gật đầu, trong ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng. Làm ăn với người giữ chữ tín, lòng người ta tự nhiên cũng nhẹ đi mấy phần.

Anh kéo cái cân đồng hồ từ trong xe ra, đặt ngay ngắn bên lề bãi đất trống. Sau vài câu nói chuyện với Quốc, hai bên không lãng phí thời gian thêm nữa, một bên mở thùng xe, những người khác bắt đầu dỡ hàng.

Từng bao bắp cải được đưa xuống, đặt lên cân, kim vừa ổn định là Tiểu Lý đọc số, cúi xuống ghi chép cẩn thận vào sổ.

Bên kia, mấy người trong xóm lần lượt dỡ hàng từ xe tải nhỏ. Người đứng dưới chuyền tay, người đứng trên thùng container đón lấy, xếp gọn từng bao lưới. Công việc diễn ra nhịp nhàng, không ai bảo ai, chỉ nghe tiếng bước chân, tiếng bao lưới cọ vào sàn xe sột soạt.

Cán bộ trạm kiểm soát cũng đi ra xem. Hôm qua giấy tờ đã làm đầy đủ nên hôm nay họ chỉ kiểm tra cho có lệ. Một người vén bạt nhìn vào thùng xe, thấy toàn bắp cải xanh thì chẳng hỏi thêm câu nào, chỉ đứng sang một bên quan sát quá trình chuyển hàng, thỉnh thoảng liếc đồng hồ xem giờ.

Dưới ánh nắng sớm, những bao bắp cải liên tục được đưa lên xe lớn. Ai nấy đều mồ hôi lấm tấm, nhưng trong lòng lại thấy phấn chấn lạ thường. Lần đầu tiên sau bao ngày thấp thỏm, vụ bắp cải này cuối cùng cũng thật sự được đưa đi, không còn là lời hứa suông hay chờ đợi trong vô vọng nữa.

Giữa buổi có thêm một người xuất hiện ở khu vực cửa khẩu.

Ông bác Tư Thành từ phía An Khánh sang, dáng vẻ vội vã, dường như định qua biên giới tìm ông chủ Mã hỏi chuyện nhập hàng. Nào ngờ vừa tới nơi đã trông thấy cảnh tượng xe tải, xe container nối nhau, người người đang tất bật bốc hàng. Ông đứng sững lại một lúc, nhìn đi nhìn lại, rồi mới nhận ra trong đám người kia có Quốc, có anh Lâm và cả Hào.

Tư Thành tiến lại gần, giọng ngạc nhiên xen lẫn hoang mang:

“Xóm các cháu thu hoạch bắp cải rồi à? Ai mua vậy… phải ông chủ Mã không?”

Mấy người trong xóm nghe vậy chỉ liếc nhìn ông một cái rồi quay đi làm tiếp, chẳng buồn đáp. Bởi vì cả chục ngày qua mọi người bị ông bác xoay như chong chóng, hết hi vọng lại thất vọng.

Ông bác này, suy cho cùng cũng đáng thương, nhưng những lần bùng kèo liên tiếp đã khiến ai nấy đều không còn kiên nhẫn nữa.

Quốc quay sang, đáp một cách chừng mực:

“Dạ không bác. Đây là người của Tổng kho Thanh Vân. không phải mấy thương lái ở rìa ngoài đâu ạ.”

Tư Thành tròn mắt nhìn chiếc container đồ sộ:

“Tổng kho Thanh Vân à? Xe to thế này thì hẳn là chỗ làm ăn lớn lắm.”

“Dạ vâng, À mà… bác đã thu hoạch bắp cải chưa?”

Câu hỏi khiến Tư Thành khựng lại. Ông nhìn về phía xa, sắc mặt chán nản hẳn đi:

“Bác đang định qua hỏi ông chủ Mã đây… Hẹn ngày 20 mà không thấy mặt mũi đâu.”

Quốc chép miệng, giọng hạ thấp hơn:

“Hay bác đừng qua nữa. Bán cho Thanh Vân luôn đi. Người ta trả 6-7 tệ một ký đó.”

Tư Thành giật mình, lẩm nhẩm tính toán trong đầu. Một lúc sau, mắt ông sáng lên:

“Sáu, bảy tệ… tức là khoảng 13-14 nghìn tiền mình à?”

Rồi ông vội hỏi tiếp:

“Ông chủ đâu? Cho bác nói chuyện một chút được không?”

Quốc đưa tay chỉ về phía Tiểu Lý đang cúi đầu ghi sổ, xung quanh là đống bao lưới xếp cao:

“Anh ấy đang bận lắm bác ạ. Đợi lát nữa chất xong hàng, bác hãy qua nói chuyện.”

Tư Thành đứng lặng một lúc, nhìn cảnh người ta làm ăn rành rọt, xe lớn xe nhỏ nhịp nhàng ra vào. Trong lòng ông, một nỗi tiếc nuối lặng lẽ dâng lên, vừa chua chát, vừa hối hận, nhưng lúc này, ít nhất, ông vẫn còn một cơ hội cứu vãn tình hình.

Tư Thành gật gật đầu, không nói thêm gì nữa, lặng lẽ đứng nép sang một bên cho mấy người trong xóm Quốc làm việc. Một lát sau, thấy mọi người đang hì hục chuyền tay nhau chất bao bắp cải lên container, ông do dự chốc lát rồi cũng xắn tay áo nhập vào phụ một tay. trong lòng ông lúc này vừa ngổn ngang vừa thấp thỏm, làm được chút gì hay chút nấy.

Người đông, tay chân quen việc, chẳng mấy chốc thùng container đã được lấp kín. Bao nọ chồng lên bao kia, xếp ngay ngắn, gọn gàng. Khi bao cuối cùng được đẩy vào trong, Tiểu Lý leo lên đóng sập cửa thùng xe lại, khóa chốt “cạch” một tiếng.

Tiểu Lý quay lại phía bàn gỗ tạm, mở sổ ra đối chiếu số liệu với Minh Nguyệt. Hai người cúi sát lại, vừa dò từng dòng vừa đối lại số bao, số cân đã ghi. Một lát sau, Tiểu Lý gật đầu.

“Chênh lệch có một hai cân thôi, không đáng kể. Chuyến hàng đầu tiên tổng cộng được hơn 3,4 tấn. Quy ra tiền được 23800 tệ.”

Nói xong, anh không chần chừ, mở túi xách rút tiền ra đếm ngay tại chỗ. Từng xấp tiền được trao tận tay, xe nào tính tiền xe đó, sòng phẳng và dứt khoát. Quốc nhận tiền, tim đập mạnh hơn một nhịp. Đây là lần đầu tiên cậu cầm trên tay số tiền lớn đến vậy từ chính vụ mùa của mình.

Cất tiền xong, Tiểu Lý phủi tay, quay sang nhìn Quốc:

“ Thiên Phong Bắp Cải thu hoạch xong hết rồi à?”

Quốc lắc đầu, trả lời ngay, không do dự:

“Chưa đâu Lý ca. Thiên Phong Bắp Cải mới thu được một nửa thôi. Còn khoảng ba tấn nữa.”

Tiểu Lý thoáng ngạc nhiên, nhướng mày nhìn lại phía Quốc.

“Không phải dự đoán chỉ 2 tấn sao? Ta tưởng lên 3-4 tấn là hết rồi chứ. Hóa ra mới được một nửa à?”

Quốc bật cười nhẹ, giọng thoải mái hơn hẳn lúc đầu:

“Xem ra Trương ca với Lý ca đánh giá rất cao Thiên Phong Bắp Cải này nhỉ?”

Tiểu Lý cũng không giấu, gật đầu thẳng thắn:

“Loại này giá tốt. Hai năm gần đây rất được ưa chuộng. Trước giờ chủ yếu trồng ở miền bắc, còn miền nam bên chỉ trồng được vào mùa đông, sản lượng không nhiều. Thành ra hàng vừa ra tới đâu là có người lấy tới đó.”

Tiểu Lý nhìn đồng hồ, rồi dặn thêm:

“Khoảng 2-3 giờ chiều sẽ có thêm xe sang. Mọi người có chuẩn bị hàng kịp không?”

Quốc đáp:

“Ở nhà mọi người vẫn đang thu hoạch. Lát nữa tôi về cho chất thêm hàng lên xe, rồi lại qua đây ngay. Không chậm trễ công việc của Lý ca đâu”

Tiểu Lý gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng. Công việc trôi chảy hơn anh tưởng, mà đối tác lại làm việc gọn gàng, giữ lời. Với kiểu làm ăn này, anh biết chuyến hàng sau cũng sẽ không có gì phải lo.

Nghe bàn chuyện xong xuôi, Tư Thành đứng bên cạnh bấy giờ mới mon men lại gần. Quốc nhìn thấy, liền chủ động giới thiệu:

“Lý ca, đây là bác Tư, ông ấy ở chỗ khác, đang có nhu cầu bán bắp cải.”

Tư Thành hơi khựng lại một nhịp, rồi vội vàng chào hỏi Tiểu Lý. Ông nói sơ qua về ruộng bắp cải nhà mình, về chuyện thương lái thất hứa, và bày tỏ mong muốn được bán hàng cho Tổng kho Thanh Vân.

Tiểu Lý nghe xong thì hỏi thẳng:

“Số lượng nhiều không? Dùng giống gì?”

Tư Thành đáp rành rọt, dường như đã tính đi tính lại nhiều lần:

“Giống địa phương loại tốt nhất. Lúc trồng là 2400 cây, sản lượng chắc khoảng 4-5 tấn.”

Tiểu Lý gật gật đầu, không hứa hẹn ngay:

“Để tôi về bàn lại với Trương ca. Có gì chiều nay sẽ báo sau.”

Qua chín giờ sáng, chiếc container nổ máy, từ từ lăn bánh sang bên kia cửa khẩu. Bụi đất bay lên mù mịt, rồi nhanh chóng tan đi.

Tiểu Lý đi rồi, bãi đất trước trạm kiểm soát bớt hẳn người. Tư Thành lúc này mới kéo Quốc lại, giọng nửa trách nửa đùa:

“Ủa, quen biết lâu vậy mà bác không biết cháu nói được tiếng Tàu đó.”

Quốc cười:

“Dạ, trước đó bác cũng không hỏi cháu mà. Giờ thì bác biết rồi.”

Tư Thành cũng bật cười theo, lắc đầu:

“Cái thằng này, giấu kỹ quá… ha ha.”

Quốc nhìn về phía đoàn xe tải đang chờ, nói nhanh:

“Ở nhà còn đang thu hoạch,. Cháu phải về trước đây bác ạ. Khi khác gặp nha bác.”

Nói xong, cậu leo lên thùng xe tải cùng mọi người trong xóm. Chiếc xe nổ máy, lăn bánh quay về xóm.

Nụ cười còn vương trên mặt Tư Thành chợt tắt hẳn khi trong đầu ông hiện lên cảnh tượng của mấy hôm trước.

Hôm đó, ông dẫn mấy người bên xã An Yên sang thương thảo với ông chủ Mã. Khi đó ông có nói chuyện lén lút với thương lái, dè chừng trước sau, sợ người khác nghe thấy. Nghĩ lại kỹ, rất có thể lúc ấy Quốc đã ở gần đó, ít nhiều gì cũng nghe lọt tai vài câu.

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Tư Thành liền đưa tay vỗ mạnh lên trán một cái.

“Chết thật…”

Một luồng xấu hổ dâng lên, nóng ran cả mặt. Nhất là khi nhớ tới chuyện sáng hôm qua anh Lâm sang tìm, ông đang bực bội liền buông lời nặng nhẹ, mắng người ta phiền phức. Lúc ấy trong lòng rối bời, chẳng nghĩ được gì, giờ bình tĩnh lại mới thấy mình thật chẳng ra sao.

“Giờ gặp lại mấy đứa đó… biết nói sao đây…”

Tư Thành thở dài. Trong lòng ông vốn đã lung lay từ lâu. Ba lần bốn lượt ông chủ Mã thất hứa, mỗi lần đều lấy lý do này lý do kia cho qua. Ban đầu còn cố tự trấn an rằng làm ăn thì phải có rủi ro, nhưng rủi ro kiểu này lặp đi lặp lại, ai mà không nản. Thú thật, lòng tin của ông với ông chủ Mã đã cạn từ lúc nào không hay.

Ban đầu, Tư Thành vẫn định cố thêm một chuyến nữa, sang hỏi cho rõ ràng, coi như vớt vát nốt chút hy vọng cuối cùng. Nhưng sáng nay, tận mắt chứng kiến xe container của Tổng kho Thanh Vân vào tận cửa khẩu lấy hàng, thấy người ta cân đo, ghi chép, trả tiền sòng phẳng, ông mới thật sự tỉnh ra.

So với cảnh chờ đợi mòn mỏi, bị người ta ép giá, bị dắt mũi hết lần này tới lần khác, thì việc “mặt dày” một chút lúc này, xem ra cũng chẳng còn là chuyện quá lớn.

“Thôi thì… già rồi, sĩ diện để làm gì nữa.”

Nghĩ vậy, Tư Thành hạ quyết tâm. Ông quay người, dắt xe máy ra, nổ máy phành phạch rồi phóng thẳng sang xã An Yên. Lần này không phải để tìm ông chủ Mã nữa, mà là để nói chuyện đàng hoàng với những người mà trước đó, chính ông đã từng làm tổn thương bằng sự nóng nảy của mình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-duyen-dai-hoc-tham-quan-giet-dich-tu-luoc-doat-bat-dau
Vô Duyên Đại Học: Tham Quân Giết Địch Từ Lược Đoạt Bắt Đầu!
Tháng 10 5, 2025
sau-khi-song-lai-nu-than-phu-dao-vien-muon-cho-ta-sinh-hai-tu.jpg
Sau Khi Sống Lại, Nữ Thần Phụ Đạo Viên Muốn Cho Ta Sinh Hài Tử
Tháng 1 21, 2025
van-nang-ma-qr.jpg
Vạn Năng Mã Qr
Tháng 2 26, 2025
giao-hoa-cuoi-ta-bo-hoc-tro-tay-thuc-tinh-sieu-sss.jpg
Giáo Hoa Cười Ta Bỏ Học, Trở Tay Thức Tỉnh Siêu Sss
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP