Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
huyen-huyen-vo-dich-tien-thien-thanh-the-dao-phoi-bat-dau

Vô Địch Theo Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Phôi Bắt Đầu

Tháng mười một 4, 2025
Chương 1475 Phiên ngoại ta thời đại kết thúc, sau đó, giờ đến phiên các ngươi Chương 1474 Phiên ngoại đến chậm vượt qua thế kỷ hôn lễ
phu-tro-qua-muc-nghich-thien-ta-bi-phu-mau-nop-len-quoc-gia.jpg

Phụ Trợ Quá Mức Nghịch Thiên, Ta Bị Phụ Mẫu Nộp Lên Quốc Gia

Tháng 2 1, 2026
Chương 110: Đánh giả So tài! Chương 109: Đánh lửa
chu-thien-the-gioi-thien-dao.jpg

Chư Thiên Thế Giới Thiên Đạo

Tháng 1 18, 2025
Chương 478. Ba ngàn năm Chương 477. Tứ phương Đế Quân
dd8e3ed54cfb2946187e8710d783dd21

Cả Triều Văn Võ Đều Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta

Tháng 1 16, 2025
Chương 231. Phiên ngoại bảy: Vu Hồ phong vương! Chương 230. Phiên ngoại sáu: Diễn đàn thể một trong cái tuyệt vọng ngọt ống
vong-du-chi-bat-dau-thu-hoach-duoc-truong-thanh-thien-phu.jpg

Võng Du Chi Bắt Đầu Thu Hoạch Được Trưởng Thành Thiên Phú

Tháng 2 4, 2025
Chương 831. Đi lấy cái vô địch thế giới trở về! Chương 830. Chưởng môn nhân!!
ta-khi-van-chi-tu-phan-phai-he-thong-la-cai-gi-quy

Ta, Khí Vận Chi Tử, Phản Phái Hệ Thống Là Cái Gì Quỷ?

Tháng 12 25, 2025
Chương 701: Lĩnh ngộ Sinh Mệnh Pháp Tắc Chương 700: Lại nhìn thấy
Năm Trăm Quách Tĩnh

Bạch Thạch Chủ Thần

Tháng 1 15, 2025
Chương 431. Đại kết cục! Chương 430. Bạch Thạch Chủ Thần
yeu-gia-vi-vuong.jpg

Yêu Giả Vi Vương

Tháng 2 4, 2025
Chương 1190. Tiêu Ma Thần ngoại truyện Chương 1189. Mới hành trình
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 164: Không Dễ Bắt Nạt.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 164: Không Dễ Bắt Nạt.

Cậu gọi taxi, đưa cả nhà đi thẳng tới địa điểm đó. Xe chạy một đoạn khá xa, dần rời khỏi khu dân cư đông đúc, tiến vào khu vực chuyên về kho bãi.

Từ xa, tổng kho nông sản đã hiện ra sừng sững. Xe tải lớn nhỏ nối đuôi nhau ra vào không ngớt. Nhà xưởng to rộng như một nhà thi đấu thể dục thể thao, mái cao, tường dày. Bên ngoài là hàng dài xe tải chờ vào cổng, bên trong thấp thoáng xe nâng chạy qua chạy lại, nâng những khay nhựa đầy ắp rau củ. Kho đông lạnh đặt san sát, thùng nhựa, túi nilon chất thành từng khu rõ ràng, mọi thứ vận hành nhịp nhàng, quy củ.

Bên trên có một dòng chữ to lớn “Nông Sản Thanh Vân”

Ba Quốc đứng nhìn mà không giấu được sự kinh ngạc, hết nhìn xe lại nhìn nhà xưởng, trong lòng dâng lên cảm giác vừa choáng ngợp vừa hồi hộp.

Ngay trước cổng có một trạm bảo vệ. Quốc chỉnh lại cổ áo, bước tới trước, lễ phép hỏi thăm vài câu. Người bảo vệ thoạt đầu còn dò xét, ánh mắt lướt nhanh qua ba người. Nhưng thấy Quốc nói năng rõ ràng, mục đích là bàn chuyện làm ăn, lại ăn mặc gọn gàng, đàng hoàng, thái độ của ông ta dịu hẳn xuống. Không hỏi nhiều, ông bảo vệ liền gọi điện cho một người quen đang làm việc trong kho.

Một lát sau, có một người đàn ông đi ra phía cổng.

“Lão Lục, gọi tôi có chuyện gì vậy?”

Bác bảo vệ đáp ngay:

“Tiểu Trương, mấy người này có một lượng lớn rau củ muốn bán vào kho. Ta gọi ngươi ra xem có hứng thú hay không.”

Người thanh niên được bác bảo vệ gọi ra tên là Tiểu Trương, tuổi chừng 25-30. Anh ta mặc áo khoác tối màu, bên trong là sơ mi phẳng phiu, cổ áo chỉnh tề, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng mảnh. Vừa nhìn qua đã thấy dáng vẻ dân làm văn phòng, khác hẳn những công nhân bốc vác trong kho. Tiểu Trương đưa mắt đánh giá ba người đứng trước mặt, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt Quốc lâu hơn một chút, như đang cân nhắc.

“Mấy người … nên xưng hô thế nào nhỉ?’

Quốc cười đáp lại với giọng khách sáo.

“Trương Ca, tôi là Kiến Quốc, hiện tại tôi có một lượng lớn bắp cải chuẩn bị thu hoạch, rất muốn bán cho Tổng Kho Thanh Vân bên anh.”

Tiểu Trương khẽ gật đầu, hỏi thẳng vào vấn đề:

“Bên mấy người có bao nhiêu, trồng bắp cải loại nào?”

Quốc không cần suy nghĩ, trả lời rành rọt

“Tổng Sản Lượng ước tính 8-10 tấn, trong đó có 2 tấn dùng giống của Thiên Phong N-08 loại giống (F1) Số còn lại là hạt giống địa phương, chúng tôi đang đang trồng thử nghiệm.

Nghe Quốc đọc ra đúng tên giống, lại còn phân biệt rõ F1 với giống địa phương, Tiểu Trương thoáng khựng lại. Ánh mắt sau gọng kính thay đổi rõ rệt, không còn là cái nhìn dò xét ban đầu, mà chuyển sang chú ý thật sự. Anh ta nhìn Quốc thêm một lần nữa, giọng nói cũng mềm đi đôi chút.

“Thiên Phong N-08 là loại giống mới ra 2 năm trước, được giới nghiên cứu và người tiêu dùng đánh giá rất cao.”

Anh ngừng một lát rồi hỏi tiếp:

“Nông trại của mọi người ở đâu? Tôi muốn qua xem trực tiếp hàng trước khi đưa ra quyết định.”

Quốc khẽ hít một hơi sâu rồi thở ra chậm rãi. Bàn tay cậu vô thức siết lại, nét mặt có chút do dự. Cậu im lặng vài giây, đủ lâu để Tiểu Trương bên kia bắt đầu sốt ruột.

“Có điều gì khó nói sao?”

Kiến Quốc gật đầu.

“Thật ra… đó không hẳn là một nông trại theo đúng nghĩa. Bên tôi là mô hình nông nghiệp tập thể. Chúng tôi đến từ bên kia biên giới. Trương ca, nếu anh không ngại, tôi rất mong anh có thể đi cùng chúng tôi sang xem hàng thực tế. Chất lượng thế nào, anh nhìn tận mắt sẽ rõ.”

Nghe Quốc nói xong, Tiểu Trương không trả lời ngay. Anh ta lặng lẽ quan sát lại ba người đứng trước mặt: một người đàn ông trung niên dáng thô ráp, một người phụ nữ hiền lành đứng hơi lùi phía sau, và một thanh niên trẻ tuổi làm chủ cuộc trò chuyện. Hai lớn một nhỏ, đứng cạnh nhau, dáng vẻ không giống dân buôn chuyên nghiệp. Chỉ cần nhìn qua cũng đủ đoán ra đây là một gia đình, mà khả năng rất cao là đến từ bên kia biên giới.

Sắc mặt Tiểu Trương chợt đanh lại. Anh bỏ tay khỏi túi áo, giọng nói không còn giữ được sự mềm mỏng ban đầu.

“Yuê Nan? Sao mấy người lại tới tận đây bán hàng, biên giới hẳn phải có người thu mua chứ?”

Kiến Quốc không vội đáp, chỉ cúi đầu một chút như đang cân nhắc. Khoảng lặng ấy kéo dài vài giây, đủ để người đối diện hiểu rằng câu chuyện phía sau không đơn giản.

“Trước khi trả lời, tôi xin hỏi anh câu này? nhà Trương Ca có ai làm nông nghiệp không?”

Tiểu Trương bỏ cặp kính ra.

“Tôi xuất phát từ vùng quê, có vấn đề gì vậy?”

Quốc nhẹ giọng

“Vậy thì tốt rồi, Trương ca xuất thân từ nông thôn có thể đồng cảm cho tôi, tôi dùng hạt giống Thiên Phong gieo trồng và những người ở biên giới họ trả cho tôi chưa đến 2 tệ một cân. Đổi lại là tôi, anh có chấp nhận được không?”

Tiểu Trương khẽ nhíu mày.

“Thì ra mọi người bị ép giá, bất đắc dĩ nên mới vào sâu trong nội địa tìm đầu ra phải không?”

Lời nói của Tiểu Trương nghe qua thì có vẻ cảm thông, giọng điệu cũng nhẹ nhõm hơn trước, nhưng trong tai Quốc lại mang theo một tầng thâm ý khiến cậu không thể lơ là. Câu hỏi ấy chẳng khác nào đang dò xét xem cậu có thật sự bị dồn vào đường cùng hay không. Nếu đúng là như vậy, người đối diện hoàn toàn có thể thuận thế mà ép giá, “đục nước béo cò” y như những thương lái vùng biên đã từng làm.

Thương trường vốn chẳng phải nơi để nói chuyện lòng tốt suông.

Kiến Quốc gật đầu xác nhận.

“Đúng vậy, đó là lý do chúng tôi đến đây. Tôi đã tới đây để tìm hiểu về giá cả cũng như mức độ tiêu thụ nông sản của thị trường, Thành phố này lớn như vậy chắc hẳn không chỉ có một mình Thanh Vân Tổng Kho. Nếu Trương ca cảm thấy không hứng thú, tôi hoàn toàn có thể tìm đối tác khác.”

Tiểu Trương lau cặp kín rồi đeo lên, kèm theo một nụ cười hiền.

“Lão đệ à, ta đoán ngươi trẻ tuổi hơn ta, người trẻ thường rất nóng nổi. Ta nào có nói sẽ từ chối phải không nào?”

Tiểu Trương bước tới khoác vai Quốc.

“Nếu lão đệ đã tìm hiểu rồi, vậy thì Trương ca đây không cần phải đi đường vòng nữa, cuối năm mức độ tiêu dùng tăng, nông sản cũng không ngoại lệ. Đám tiểu thương kia đúng là có hơi quá đáng, ngươi tìm đến đây là đúng chỗ rồi đó.”

Kiến Quốc khẽ nghiêng người, dứt khoát gỡ cánh tay của Tiểu Trương đang khoác trên vai mình ra. Động tác không mạnh, nhưng đủ rõ ràng để thể hiện ranh giới. Ba Quốc đứng phía sau thấy vậy thì giật mình, cứ ngỡ con trai bị người ta lấn lướt. Ông lập tức bước lên một bước, đứng sát phía sau lưng Quốc, ánh mắt nhìn thẳng Tiểu Trương, không nói gì nhưng mang theo ý cảnh cáo rất rõ.

Bà Dung cũng theo phản xạ tiến lên, đứng lệch về một bên, vô hình trung tạo thành thế ba người đối diện với Tiểu Trương một mình.

Có cha mẹ đứng phía sau, khí thế bên Quốc lập tức vững vàng, không dễ bị chèn ép.

Kiến Quốc cảm nhận được điều đó, liền đưa tay ra hiệu cho ba mẹ bình tĩnh. Cậu quay lại khẽ nói nhỏ một câu, rồi mới xoay sang Tiểu Trương, giọng vẫn giữ sự nhã nhặn ban đầu:

“Cha nương của tôi lo lắng cho tôi một chút, tuyệt đối không có ý mạo phạm trương ca.”

Quốc mỉm cười.

“Nếu Trương ca đã nói vậy, xem ra chúng ta hoàn toàn có thể bàn chuyện hợp tác.”

Tiểu Trương nhìn cảnh ấy, trong lòng thầm đánh giá lại. Đừng tưởng hành động gạt tay vừa rồi là vô ý, trong làm ăn đó cũng là một loại tiểu tiết. Anh nhận ra trước mặt mình không phải một thanh niên đơn độc, mà là cả một gia đình cùng tiến cùng lùi không dễ bắt nạt.

Anh hắng giọng, nét cười thu lại, chuyển sang dáng vẻ làm ăn nghiêm túc.

“Lấy hàng từ bên kia biên giới, tốn thêm không ít chi phí. Vận chuyển, nhân công, lại còn thủ tục. Giá thì phải bàn lại. Mấy người muốn mức giá bao nhiêu?”

Quốc đáp gọn, không vòng vo:

“Bảy tệ một cân.”

Tiểu Trương bật cười khẽ, lắc đầu:

“Bên này bán ra tám, chín tệ một cân, lấy giá đó ta cũng chẳng lời được bao nhiêu.”

Anh giơ một ngón tay. “Ta mua Sáu tệ thôi.”

Sáu tệ tương đương 12 ngàn, Giá đó chấp nhận được. Quốc lập tức đồng ý ngay

“Sáu tệ cũng được. Nhưng Trương ca phải sẽ phải lo thêm phí vận chuyển và cả chi phí làm thủ tục ở cửa khẩu.”

Nụ cười trên mặt Tiểu Trương tắt hẳn. Hàm răng anh nghiến lại, ánh mắt sắc lên.

“Nếu là bảy tệ thì mấy người lo toàn bộ thủ tục?”

Quốc gật đầu:

“Chúng tôi sẽ lo bên của tôi, trương ca chỉ việc mang xe ra biên giới, chúng tôi sẽ chất hàng lên xe. Còn phía trong nội địa, Trương ca xử lý sẽ tiện hơn, Thanh Vân Tổng Kho làm ăn lớn, chuyện này hẳn chỉ là một cái phẩy tay mà thôi.”

Tiểu Trương im lặng một lúc, tay vô thức gõ nhẹ lên thành lan can. Cuối cùng, anh thở ra một hơi, giọng dịu lại:

“Lão đệ đây xem ra không phải lần đầu đi buôn bán, ta đồng ý mua 7 tệ, Nhưng 2 tấn Thiên Phong bắp cải, phải thu hoạch riêng cho ta, không được trộn lẫn.”

Quốc nhìn thẳng vào mắt Tiểu Trương, khóe miệng cong lên thành một nụ cười nhẹ, dứt khoát:

“Thành giao.”

Hai người đưa tay ra bắt lấy nhau. Cái bắt tay không quá chặt, vừa đủ để cảm nhận được thiện chí từ đối phương. Trên gương mặt cả hai đều hiện lên nét hài lòng. Trong làm ăn, có những vụ giao dịch không cần quá nhiều lời hứa hẹn, chỉ cần cảm giác thoải mái là đã đủ tạo nên sự tin tưởng ban đầu. Một khi còn nghi kỵ, còn toan tính dè chừng, thì dù hợp đồng có chặt chẽ đến đâu, về sau cũng rất dễ phát sinh rắc rối.

Ít nhất vào lúc này, cảm giác của Quốc đối với Tiểu Trương là sự nhẹ nhõm. Cậu cảm thấy người trước mặt không phải kiểu thương lái sẵn sàng trở mặt từng phút, anh ta là một nhân viên trong kho đang chạy doanh số cuối năm, nếu như làm tốt thì sẽ được cấp trên khen thưởng thập chí là đề bạt lên chức. Vụ làm ăn này khả năng cao anh ta sẽ không bỏ qua.

“Trương ca, hai tấn Thiên Phong Bắp Cải… là tôi nói dối.”

Tiểu Trương lập tức thu tay lại, mắt mở to, sắc mặt thay đổi.

“Cái gì?”

Quốc mỉm cười:

“Thật ra tôi trồng khoảng 2000 cây giống. Mỗi bắp đều hơn hai ký, nên sản lượng thực tế phải hơn hai tấn nhiều. Khi nào bên anh có thể thu xếp qua đó lấy hàng?”

Tiểu Trương sững ra một giây, rồi bật cười lớn, tiếng cười vang lên sảng khoái giữa khoảng sân kho nông sản ồn ào.

“Bây giờ mọi người còn bận gì không? Tôi sẽ cử người đi khảo sát trước.”

Quốc đáp ngay:

“Hiện tại chúng tôi sang đây chỉ để tìm người mua. Nếu Thanh Vân Tổng kho đã đồng ý hợp tác, chúng tôi sẽ về chuẩn bị ngay. Nhưng tôi cần phía các anh cung cấp giấy tờ xác nhận trước, có như vậy tôi mới làm được thủ tục ở cửa khẩu.”

Tiểu Trương gật đầu, không do dự:

“Đương nhiên rồi. Ta sẽ cử Tiểu Lý qua bên đó xem hàng và hỗ trợ làm thủ tục ở cửa khẩu. Tiểu Lý là người thân tín của ta, dọc đường có gì cậu có thể trao đổi trực tiếp với hắn.”

Tiểu Trương nói xong thì quay người đi thẳng vào trong kho, dáng bước nhanh nhẹn, vừa đi vừa lấy điện thoại gọi cho ai đó. Cánh cửa kim loại khép lại sau lưng anh, để lại bên ngoài khoảng sân rộng với tiếng xe nâng, tiếng động cơ và mùi dầu máy quen thuộc.

Gia đình Quốc lại đứng chờ. Gió lạnh thổi qua, bà Dung kéo lại cổ áo cho kín hơn. Ba Quốc đứng khoanh tay trước ngực, ánh mắt vẫn dõi theo cánh cửa kho vừa đóng, như sợ chỉ cần rời mắt một chút là mọi chuyện sẽ đổi khác.

Hai vợ chồng nhìn nhau. Dù không hiểu tiếng nói khi nãy, nhưng nhìn nét mặt con trai họ mơ hồ cảm thấy, chuyện lớn tám phần đã xong. Đối với gia đình họ, khoảnh khắc đứng đợi này giống như khi sợi dây bị kéo căng suốt mấy tuần nay cuối cùng cũng được nới lỏng.

Bà Dung không kìm được, kéo tay con trai hỏi nhỏ:

“Hồi nãy con nói những gì với người ta vậy? Có phải là… giao dịch thành công rồi không?”

Quốc nhìn ba mẹ, khóe miệng cong lên một nụ cười nhẹ, vừa trấn an vừa thận trọng:

“Họ đồng ý sang bên mình xem hàng trước. Xem xong rồi mới chốt giá.”

Nghe vậy, bà Dung thở phào một hơi dài, như trút được tảng đá đè nặng trong lòng suốt bao ngày.

“Chỉ cần họ qua mua hàng là tốt rồi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phan-dau-nien-dai.jpg
Phấn Đấu Niên Đại
Tháng 4 29, 2025
dau-la-cay-mo-thien-nhan-tuyet-bat-dau-hon-hoan-bien-hon-mach.jpg
Đấu La Cây Mơ Thiên Nhận Tuyết, Bắt Đầu Hồn Hoàn Biến Hồn Mạch
Tháng 5 7, 2025
nhuong-nguoi-nguoi-quan-ly-linh-di-cuc-nhu-the-nao-toan-bo-sieu-than
Nhường Ngươi Người Quản Lý Linh Dị Cục, Như Thế Nào Toàn Bộ Siêu Thần ?
Tháng mười một 13, 2025
di-thuong-so-hieu-sp000-khoi-lap-phuong.jpg
Dị Thường Số Hiệu Sp000 Khối Lập Phương!
Tháng 12 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP