Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tinh-diep-the-gia.jpg

Tinh Điệp Thế Gia

Tháng 1 26, 2025
Chương 621. Lời cuối sách Chương 620. Kỳ nghỉ hè làm việc
Ta Mới Hai Tuổi, Nghịch Tập Hệ Thống Là Cái Quỷ Gì

Ta Mới Hai Tuổi, Nghịch Tập Hệ Thống Là Cái Quỷ Gì?

Tháng mười một 24, 2025
Chương 518:Ngọc Kinh Sơnchi chủ ( Đại kết cục!) Chương 517:chí cao truyền thừa!
phi-giai-ma-ho-so

Phi Giải Mã Hồ Sơ

Tháng 2 6, 2026
Chương 1895: Hang cổ hàn đàm, Tuyết Hồn tinh phách Chương 1894: Thất Thánh sơn, lão quái vật
bat-dau-gap-muoi-lan-toc-do-tu-luyen-thi-dai-hoc-ta-da-vo-dich

Bắt Đầu Gấp Mười Lần Tốc Độ Tu Luyện, Thi Đại Học Ta Đã Vô Địch

Tháng 2 6, 2026
Chương 885: Lần đầu tiên toàn thể hội nghị Chương 884: Ứng chiến
lao-ba-ly-hon-sau-ta-phai-khong-gian-truyen-thua

Lão Bà Ly Hôn Sau Ta Phải Không Gian Truyền Thừa

Tháng mười một 3, 2025
Chương 738: Đại kết cục Chương 737: Nguyên lai là đồng hành
dau-la-ta-hu-cau-video-tuong-lai.jpg

Đấu La Ta Hư Cấu Video Tương Lai

Tháng 1 20, 2025
Chương 506. Chương cuối Chương 505. Hệ thống chân tướng, chúa tể chân thân dĩ nhiên là..
luu-manh-lam-quan-thon-truong-phu-nhan-nguoi-tai-tren-tay-cua-ta.jpg

Lưu Manh Làm Quan: Thôn Trưởng, Phu Nhân Ngươi Tại Trên Tay Của Ta

Tháng 2 4, 2026
Chương 502 Nhát gan sợ phiền phức tiểu nhân Chương 501: Nhạc Ninh phương pháp
dem-truoc-ngay-dinh-hon-lao-ba-gap-rieng-bach-nguyet-quang.jpg

Đêm Trước Ngày Đính Hôn, Lão Bà Gặp Riêng Bạch Nguyệt Quang!

Tháng 2 12, 2025
Chương 492. Đại kết cục Chương 491. Kẻ đầu têu
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 163: Tiến Sâu Vào Lòng Địch.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 163: Tiến Sâu Vào Lòng Địch.

Ngày hôm sau, gia đình Quốc khởi hành từ rất sớm. Khi họ rời khỏi nhà, trời vẫn còn mờ tối, Gió sớm se lạnh lùa qua cổ áo, khiến mẹ Quốc khẽ kéo chặt chiếc khăn quàng, còn ba Quốc thì khoanh tay trước ngực, bước đi chậm rãi, ánh mắt không giấu được vẻ hồi hộp.

Đến nơi, trời mới chỉ hửng sáng. Dãy nhà làm thủ tục ở cửa khẩu còn để hở vài cánh cửa, tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt. Gia đình Quốc là những người đầu tiên đứng để làm thủ tục. Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng lá cờ trên cột cao phất phơ trong gió.

Hai mẹ con Quốc đã quen với quy trình làm việc. Từ việc xuất trình giấy tờ, xếp hàng cho đến điền tờ khai. Quốc vừa đứng vừa quan sát xung quanh. Mẹ Quốc thì bình thản hơn, tay cầm giấy tờ, bắt đầu viết lên đó vài thông tin.

Chỉ có ba Quốc là lộ rõ sự lúng túng. Đây là lần đầu tiên ông đặt chân ra khỏi biên giới, đứng giữa một nơi xa lạ, dù mới chỉ là cửa khẩu. Khi được phát cho tờ giấy khai thông tin, ông cầm cây bút trong tay mà ngập ngừng mãi. Bàn tay thô ráp, chai sạn vì công việc nặng. Đã mấy chục năm rồi, ông gần như không cầm bút, chữ nghĩa cũng chỉ dùng trong những dịp hiếm hoi. Những nét chữ đầu tiên vừa nguệch ngoạc vừa run rẩy.

Ông quay sang nhìn Quốc, hạ giọng:

“Quốc… hay là con viết hộ ba luôn đi?”

Quốc còn chưa kịp đáp thì mẹ Quốc đã nghiêng người sang:

“Ông tự viết đi chứ, đã già đâu mà ỷ vào con cái, tôi viết được chẳng lẽ ông lại không viết được.”

Bà vừa nói vừa đưa tay chỉ vào dòng còn trống trên tờ giấy, ánh mắt như khích lệ, cũng như không cho phép ông thoái lui. Ba Quốc cười gượng một cái, hít sâu một hơi, rồi cúi xuống viết tiếp. Từng nét chữ chậm chạp hiện ra. Viết xong, ông ngẩng lên, trông như vừa vượt qua một việc gì đó rất lớn, trong lòng nhẹ đi không ít.

Làm xong thủ tục xuất cảnh, cả nhà đi loanh quanh một chút để đổi tiền. Quốc đổi một khoản ngoại tệ vừa đủ cho chi tiêu và đi lại. Những tờ tiền mới tinh, màu sắc lạ lẫm nằm gọn trong tay khiến ba Quốc không khỏi tò mò, cầm lên ngắm nghía một lúc lâu rồi mới trả lại cho con, Quốc cầm lấy rồi cho vào cặp đeo bên người.

Khi bước qua vạch phân cách biên giới, Quốc đi trước mở đường, mẹ ở giữa còn ba đi sau bọc hậu. Ông quay đầu nhìn lại phía sau một thoáng, rồi mới quay sang phía trước. Chỉ một bước chân, vậy mà cảm giác như đã đi sang một thế giới khác. Trong lòng ông vừa thấp thỏm, vừa xen lẫn một chút háo hức mơ hồ.

Từ cửa khẩu, cả nhà đi bộ thêm một đoạn ngắn vào thị trấn bên xứ người. Trời lúc này đã sáng hẳn. Hai bên đường, hàng quán mở cửa san sát, biển hiệu treo cao với những dòng chữ Tàu đỏ xanh chen chúc, tiếng rao hàng, tiếng động cơ xe máy, xe tải hòa lẫn vào nhau tạo thành một thứ âm thanh ồn ào rất đặc trưng.

Ba Quốc đi sát phía sau hai mẹ con, mắt không ngừng đảo qua đảo lại. Thấy cái gì cũng lạ, cũng mới. Mỗi lần có người lạ đi ngang, ông lại vô thức né sang một bên thập phần cảnh giác. So với vẻ thong thả của mẹ Quốc và sự bình thản của Quốc, dáng vẻ của ông trông vừa căng thẳng vừa có phần buồn cười.

Đến bến xe bus, hai mẹ con Quốc dừng lại dưới một tấm bảng lớn treo sát lề đường. Trên bảng là chi chít chữ Tàu cùng các con số thứ tự, tuyến xe, giờ chạy. Ba Quốc nhìn một lúc mà hoa cả mắt, chẳng hiểu gì ngoài mấy con số quen quen. Quốc chăm chú dò tìm tuyến xe, thỉnh thoảng quay sang nói nhỏ với mẹ vài câu.n.

Khi chiếc xe bus sơn màu xanh trắng từ xa chạy tới, Quốc giơ tay vẫy. Xe thắng lại, cửa mở ra xì một tiếng. Cả nhà lần lượt bước lên, tìm ba chỗ trống ngồi gần nhau. Đến khi xe lăn bánh, tiếng động cơ ầm ầm vang lên, ba Quốc mới thở ra một hơi cất tiếng hỏi

“Đi lung tung vậy có sợ lạc không? Xe này đưa mình đi đâu thế?”

Mẹ Quốc nhìn bộ dạng cảnh giác quá mức của chồng, không nhịn được cười, nhẹ giọng trấn an:

“Yên tâm đi, con trai mình ở đây rồi, không lo bị lạc đâu. Ông chỉ cần ngồi yên, đừng chạy lung tung là được.”

Ba Quốc hắng giọng, liếc nhìn những hành khách xung quanh, rồi chống chế:

“Tôi có phải con nít đâu mà chạy lung tung.”

Nói xong ông vẫn ngồi dựa sát vào thành ghế, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, ánh mắt dán ra cửa sổ. Xe bus lao đi trên con đường rộng thênh thang. Ban đầu, cảnh vật hai bên vẫn còn mang dáng dấp vùng biên,nhà thấp, thưa thớt, xen kẽ ruộng vườn và kho bãi.

Xe chạy được 40 phút, mọi thứ dần đổi khác.

Nhà cửa dần dày lên, tầng cao nối tầng thấp, san sát nhau. Đường sá mở rộng, thẳng tắp, làn xe phân chia rõ ràng. Xe cộ qua lại tấp nập không ngớt, đủ loại từ xe con, xe tải cho tới những chiếc xe buýt nối đuôi nhau. Biển báo giao thông, đèn tín hiệu hiện ra liên tục, trông rất hiện đại.

Ba Quốc nhìn không chớp mắt, thỉnh thoảng lại khẽ lắc đầu, như không tin vào những gì mình đang thấy. Nếu không sang bên này, có lẽ cả đời ông chỉ biết đến những khung cảnh ấy qua chiếc tivi cũ ở nhà.

Quốc ngồi bên cạnh, thấy vẻ mặt ngơ ngác của ba, chỉ mỉm cười.

Đích đến lần này chính là nơi mà dịp hè vừa rồi hai mẹ con đã từng ghé qua.

Lần thứ hai quay lại, bà Dung vẫn không khỏi choáng ngợp. Thành phố hiện ra khang trang và rực rỡ hơn nhiều so với ký ức của bà. Đường phố treo đầy đèn lồng đỏ, băng rôn chào năm mới kéo dài dọc các tuyến đường lớn. Biển quảng cáo nhấp nháy, loa đài phát nhạc Tết rộn ràng, không khí mua sắm cuối năm tràn ngập khắp nơi.

Nói là sang để làm ăn, nhưng vừa đặt chân vào thành phố, việc đầu tiên Quốc làm lại chẳng liên quan gì đến rau củ hay kho bãi. Cậu nhìn qua nhìn lại ba mẹ một lượt, thấy vẻ ngoài của hai người đậm chất thôn quê, rồi không nói không rằng kéo cả hai vào một sạp hàng quần áo ở gần đường.

Ba Quốc còn chưa kịp phản ứng đã bị con trai đẩy vào trong, miệng lẩm bẩm:

“Đi làm ăn chứ có phải đi chơi đâu, mua sắm làm gì cho tốn…”

Quốc vừa nhìn giá treo trên kệ vừa nói tỉnh bơ:

“Đã sang đây rồi thì phải ăn mặc cho đàng hoàng một chút, mặc đồ cũ quá, lát nữa gặp khách hàng người ta coi thường mình.”

Mẹ Quốc nghe vậy thì không phản đối nữa, chỉ đứng nhìn xung quanh. Cửa hàng sáng sủa, quần áo treo ngay ngắn, không sang trọng quá nhưng cũng sạch sẽ, hợp với tuổi trung niên. Ngoài đường gió lạnh thổi hun hút, trong tiệm lại ấm áp dễ chịu.

Chủ tiệm là phụ nữ trung niên, miệng lưỡi trơn chu tiến ra chào hỏi.

“Em trai, mua quần áo sao?”

Quốc đạp lại bằng tiếng Trung.

“Đúng rồi, em mua quần áo cho cha nương, chị cho em xem vài bộ quần áo mùa đông, giá cả hợp lý một chút.”

Chủ sạp tươi cười, mời gia đình Quốc đi vào sâu bên trong, giới thiệu cho mấy mẫu quần áo. Cửa hàng bán đồ phổ thông, phù hợp với khách hàng có mức sống trung bình, trong tiệm ít đồ cao cấp thời thượng, đều là mẫu đã ra một hai năm, không còn hot nhưng phải lạc hậu. Đi ngoài đường có thể dễ dàng bắt gặp người qua đường mặc đồ tương tự.

Quốc chọn cho ba một chiếc áo len mỏng màu sẫm mặc trong, bên ngoài là áo khoác dáng đơn giản, không quá cầu kỳ nhưng đứng đắn. Đến lúc ba Quốc thử đồ, nhìn mình trong gương, ông có chút ngượng ngùng. Cả đời quanh quẩn ruộng vườn, công trình, mấy khi mặc đồ mới tinh, lại còn là đồ mua ở thành phố lớn thế này, mấy năm rồi ông mới lại mua quần áo cho mình.

Quần áo của mẹ thì có màu sắc tươi sáng hơn, áo len đen, áo khoác đỏ, có mũ trùm đầu, phần cổ áo và vành mũ có bọc một lớp lông. Mặc vào thấy trẻ ra vài tuổi.

Đến lượt Quốc, cậu chọn nhanh hơn. Áo len mỏng, khoác ngoài gọn gàng, trông chững chạc hơn hẳn dáng vẻ học sinh thường ngày. Ba người chọn cho mình thêm một đôi giày nữa, hoàn thành một combo đầy đủ, nhìn trong gương đã bớt đi dáng vẻ nông dân quê mùa.

Quốc còn cẩn thận hỏi chủ tiệm xịt nhẹ một chút dầu thơm lên cổ áo cho ba mẹ. Mùi hương nhè nhẹ lan ra, át bớt mùi vải mới còn nồng. Ba Quốc nhăn mặt lúc đầu, rồi lại xuôi xuôi, kéo cổ áo lên ngửi thử, không nói gì thêm.

Hàng hóa trong tiệm đều là loại phổ thông, không phải đồ hiệu đắt tiền, giá cả ở mức chấp nhận được. Chủ Quán mở hàng bằng đã bán được khác nhiều hàng tâm tình rất chi là vui vẻ. Tính tiền xong, ba Quốc cầm túi đồ trên tay, bên trong toàn là quần áo cũ từ quê nhà. bước ra cửa hàng với một tâm thế hoàn toàn khác, tự tin hơn nhiều khi đi giữa dòng người đông đúc.

Sau đó, cả nhà ghé vào một quán ăn ven đường. Quán không quá lớn nhưng sạch sẽ, khách ra vào tấp nập. Ngồi xuống bàn, ba Quốc lặng lẽ quan sát, nghe con trai nói chuyện với chủ quán bằng tiếng bản xứ một cách lưu loát, tự nhiên. Lúc ấy, ông mới thật sự hiểu vì sao hai mẹ con lại có thể tự tin đi sang đất xứ người như vậy.

Bà Dung cũng nghe loáng thoáng vài câu quen thuộc, đúng là những câu hồi trước Quốc từng dạy cho mình.

Ba Quốc hạ giọng nhắc con:

“Sang đây làm ăn hay đi chơi thế này, đừng có ham vui kẻo lỡ việc lớn đó.”

Quốc vừa lau thìa, lau đũa đưa cho ba mẹ, vừa cười đáp:

“Có thực mới vực được đạo chứ ba. Mình ăn mặc sạch sẽ, đàng hoàng như vậy thì người ta mới không xem thường. Lát nữa bàn chuyện làm ăn cũng không bị lấn át. Chứ thấy mình nhà quê quá, người ta lại ép giá.”

Ba Quốc gật gù:

“Nghe cũng có đạo lý. Đi gặp khách mà bụng sôi ùng ục thì đâu có được, thôi thì phải ăn no.”

Quốc nhìn sang ba, hỏi thêm một câu:

“Ba thử uống rượu bên này không?”

Ba Quốc thoáng ngạc nhiên, rồi hai mắt sáng lên:

“Được hả? Thế gọi cho ba một cốc đi. Uống vào cho ấm người, lát nữa gặp người ta cũng tự tin hơn.”

Bà Dung trừng mắt nhìn hai cha con, rõ ràng không mấy đồng tình, nhưng lại ngại nói tiếng Việt giữa xứ người, đành im lặng. Quốc bật cười, quay sang gọi chủ quán rót cho ba mình một cốc rượu nhỏ. Ba Quốc nốc một hơi cạn sạch, khẽ xuýt xoa vì cay, rồi cười ha hả, tinh thần phơi phới hẳn lên.

Ăn uống xong xuôi, Quốc không vội vàng đi tìm mối ngay. Cậu chủ động hỏi thăm mấy người dân đi ngang đường để tìm đến chợ dân sinh gần nhất, rồi cùng cha mẹ đi chợ một vòng xem giá cả trong chợ như thế nào. Bà Dung nghe vậy cũng gật đầu, trong lòng vừa tò mò vừa hồi hộp.

Chợ dân sinh trong thành phố được quy hoạch rất bài bản, bên dưới là nền bê tông khu nào ra khu đó, cái chợ nhỏ ở quê không thể nào so sánh được. nhưng lúc nào cũng đông đúc. Người mua kẻ bán chen vai, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả vang lên rộn ràng.

Quốc đi chậm lại, vừa nhìn vừa hỏi giá từng sạp. Khi hỏi đến bắp cải, cậu đặc biệt chú ý. Người bán trả lời khá thống nhất: trong chợ, bắp cải dao động từ 8-9 tệ tương đương 15-18 nghìn tiền việt, loại bắp cuộn chặt, lá xanh, bán rất chạy. Vào siêu thị lớn, giá còn cao hơn, lên tới 10-12 tệ ng đó là loại bắp cải từ nông trại đã qua kiểm tra an toàn thực phẩm, đóng gói đàng hoàng.

Quốc đứng lặng vài giây, trong đầu nhanh chóng xâu chuỗi lại mọi chuyện. Rõ ràng rau củ không hề mất giá như lời mấy lão Mã, lão Vương đã nói, ngược lại, còn có dấu hiệu nhích lên khi cận Tết. Nhất là bắp cải, dịp này rất được ưa chuộng. Ở đây, bắp cải cuộn thịt chấm xì dầu là món ăn quen thuộc trong mâm cơm ngày Tết, gần như nhà nào cũng làm. Nhu cầu cao, giá tăng là điều dễ hiểu.

Thấy Quốc đứng lại không đi nữa, mẹ Quốc tiến tới hỏi nhỏ.”

“Sao rồi con? giá cả bên này thế nào?

“Giá bên này 15-18 nghìn tiền của mình cơ, rõ ràng là không thấp như thương lái trước đó tới hỏi mua, bắp cải xóm mình so với bên này cũng đâu có thua kém.”

Mẹ quốc dạo qua một vòng cùng con trai, tự nhiên đã quan sát qua hàng hóa và nhận ra điều tương tự. Bắp cải bên này có to có nhỏ, so với chúng thì bắp cải mọi người trồng ở quê, không tính là xuất sắc nhưng chẳng phải là tệ.

“Giá cao như vậy, không phải con định mang hàng từ bên mình qua đây bán đó chứ? đường xa lắm nha, mình là người lạ muốn mở sạp ở đây không có đơn giản.”

“Mình không bán trực tiếp, phải tìm người thu mua, rồi mình cấp hàng cho họ. Thành phố này lớn như vậy, không chỉ có một khu chợ. Con buôn chắc có nhiều lắm. Giờ ta đi tìm để hỏi thử xem sao.”

Việc tiếp theo là tìm người bán buôn. Quốc để ý trong khu chợ có không ít xe tải nhỏ chở rau củ ra vào liên tục. Mỗi khi xe dừng lại giao hàng, tài xế thường tranh thủ ngồi nghỉ, hút thuốc, uống nước chờ bốc dỡ xong.

Quốc chủ động tiến lại, bắt chuyện rất tự nhiên, hỏi thăm vài câu về đường xá, rồi khéo léo chuyển sang hỏi vị trí tổng kho nông sản trong thành phố.

“Đại ca, xe của ngươi là chở từ tổng kho nào tới?

“Ngươi hỏi tổng Kho là muốn nhập hàng về bán sao?”

“Đúng vậy, ta đi một vòng quanh chợ xem qua mấy sạp hàng thấy hàng của xe ngươi chở tới rất tốt nên muốn hỏi xem ngươi lấy hàng ở đâu?”

“Cái này dễ thôi…Nhưng mà sau này có định buôn bán cần chở hàng, cứ gọi cho ta nhé.”

Những người tài xế, vốn là lao động phổ thông, địa vị xã hội không cao, lại chẳng có lý do gì phải giữ mồm giữ miệng, nên trả lời rất nhiệt tình. Nhờ vậy, Quốc nhanh chóng nắm được vị trí tổng kho cung cấp thực phẩm cho khu chợ này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

c38146bed0c076080fd181e7208b8988
Lão Tử Là Cóc Ghẻ
Tháng 1 16, 2025
than-hao-tu-bi-set-danh-bat-dau.jpg
Thần Hào: Từ Bị Sét Đánh Bắt Đầu
Tháng mười một 27, 2025
tu-duong-gia-gia-bat-dau.jpg
Từ Đương Gia Gia Bắt Đầu
Tháng 12 9, 2025
ta-that-la-bac-si-tam-ly.jpg
Ta Thật Là Bác Sĩ Tâm Lý
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP