Chương 162: Lo Lắng.
Kết quả của chuyến đi sang bên kia không được như mong đợi, ai nấy đều mang theo trong lòng một chút hụt hẫng. lúc đi cũng như lúc về mặt mũi không tươi tỉnh cho nổi.
Về đến An Bình, Tư Thành không nán lại lâu. ông bác dắt xe máy ra, rồi chào mọi người một câu ngắn gọn. sau đó chạy xe theo đường mới để về nhà,
Anh Lâm và hai mẹ con Quốc, nán lại ở An Bình thêm một lát. Anh Lâm có việc muốn qua chỗ công trình đang xây gần đó, gặp ba của Quốc và chủ thầu là bác Thụ, xem có thể thu xếp cho anh một chân làm việc hay không.
Công trình đông người làm việc tiếng búa gõ chan chát vang lên không ngớt, tiếng người ý ới vang lên không ngớt. Ba Quốc đang làm việc nên chỉ tranh thủ giới thiệu ngắn gọn anh Lâm với bác Thụ.
Bác Thụ, chủ thầu, người tầm thước, da ngăm, giọng nói sang sảng, nghe anh Lâm trình bày xong thì trầm ngâm một lúc.
“Bác cũng đang lập một đội thợ xây, nhân lực chưa đầy đủ lắm, cháu ở cùng xóm với chú Hưng thì bác yên tâm nhận vào làm”
Bác Thụ nói, vừa nói vừa rít một hơi thuốc.
“Nhà cửa ở An Bình giờ mọc lên nhiều lắm, làm không xuể. Nếu làm đều thì hai, ba năm tới vẫn còn việc, không lo thiếu. Công việc nặng nhọc một chút nhưng có tiền đều đặn, lại có cái nghề nữa. Chăm chỉ chịu khó là được.”
Nghe đến đó, mắt anh Lâm sáng lên.
“Vâng, vậy cháu cảm ơn bác.”
Bác Thụ nói tiếp, giọng chắc nịch:
“Nhưng mà giờ sắp nghỉ tết rồi, đợi Qua Tết âm cháu hẵng qua đây đi làm. “
Lời nói ấy như gỡ được nút thắt trong lòng anh Lâm. Anh gật đầu lia lịa, miệng cười mà mắt hơi cay. Có một công việc lâu dài, kiếm ra tiền đều đặn, không phải nay đây mai đó, lại không phải đi xa quê. Với anh Lâm đó là điều đáng mừng lắm. Cảm giác rầu rĩ sau chuyến đi sang bên kia cũng vơi đi phần nào.
Quốc và mẹ ngồi chờ ở bên ngoài khu vực làm việc của công trình, dưới tán cây ven đường. Trời về chiều, gió thổi qua mang theo mùi bụi xi măng và đất ẩm. Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng kim loại va vào nhau, tiếng người gọi nhau í ới từ phía trong công trường. Hai mẹ con kiên nhẫn đợi ba Quốc hết ca rồi cùng về.
Suốt buổi đi sang biên giới lần này, Quốc ít nói hơn hẳn thường ngày. giờ đây đã đặt chân lên địa phận đất nước mình, cậu vẫn ngồi im, hai tay đan vào nhau, ánh mắt nhìn xa xăm về phía công trình.
Bà Dung nhìn con trai một lúc lâu, trong lòng dấy lên chút lo lắng. Bà nghĩ con đang buồn vì vụ bắp cải bị ép giá. Trước giờ Quốc chỉ toàn nếm trải sự thuận lợi, nay gặp cú vấp đầu tiên, ngẩn ngơ một chút cũng là chuyện dễ hiểu.
Bà Dung nhẹ nhàng đặt tay lên vai Quốc, giọng chậm rãi, an ủi:
“Đừng buồn con à. Bác Tư Thành cũng nói rồi, người tính không bằng trời tính. Ai mà biết trước được bắp cải lại rớt giá như vậy đâu.”
Quốc giật mình, hơi chột dạ, quay sang nhìn mẹ:
“Con có buồn đâu ạ?”
Bà Dung bật cười, đưa tay véo nhẹ má con trai một cái:
“Lại còn không. Cái mặt ‘đần’ ra thế kia mà bảo không buồn.”
Quốc gượng cười, xoa xoa bên má vừa bị véo, cảm giác tê tê nhưng trong lòng lại ấm lên.
“Rõ vậy cơ ạ? Con có buồn thật, nhưng không phải buồn vì giá bắp cải đâu mẹ.”
Bà Dung nghiêng đầu nhìn con, giọng tò mò xen lẫn quan tâm:
“Thế con buồn chuyện gì? Bình thường mỗi lần đi đâu là con nói đủ thứ, chuyến này im ắng quá chẳng giống con chút nào.”
Quốc im lặng vài giây, như cân nhắc lời nói, rồi mới chậm rãi đáp:
“Con bận quan sát thôi. Con luôn cảm thấy hai thương lái mình gặp hôm nay không đáng tin lắm. Mình không nên trông chờ vào họ mẹ à.”
Bà Dung khẽ thở dài:
“Con vẫn nghĩ là họ bắt tay với nhau để ép giá xóm mình à? Nhưng rõ ràng bác Tư Thành đã dẫn mọi người đi tìm mấy ông chủ buôn khác rồi mà. Giá của họ cũng có chênh lệch gì mấy so với hai ông chủ trước đó đâu.”
Quốc lắc đầu, giọng thấp xuống:
“Có bao nhiêu người bắt tay với nhau thì mình không biết được. Ngay cả bác Tư Thành cũng vậy. Con có nghe ông ấy thỏa thuận với ông chủ Mã, rau của ông ấy bán được giá 8 ngàn, còn rau của xóm mình chỉ có 6 ngàn thôi.”
Nghe đến đó, bà Dung giật mình, hỏi lại con trai:
“Có chuyện đó thật sao? Con có nghe nhầm không? “
Chưa để con trai phải hồi, bà lại nói thêm.
“Nhưng mà xóm mình vừa trải qua đợt sâu bệnh, giá thấp hơn một chút cũng là thường tình.”
Quốc lắc đầu không đồng tình:
“Ở kho hàng của họ, con không thấy họ phân loại kỹ chút nào. Rau đưa về là chất lên chung một xe, chẳng hề phân biệt của nhà nào trồng, ruộng nào tốt ruộng nào xấu. Nếu đã vậy thì việc chênh giá giữa rau của xóm mình với rau của bác Tư Thành, rồi còn tính tiền khác nhau, là có dụng ý khác. Rau của xóm mình trải qua đợt sâu bệnh nhưng chung quy là phần lá ngoài, còn bắp thì vẫn nguyên vẹn mà, không thể giá thấp được. Con muốn sang bên đó thêm một lần nữa, đi thẳng tới thành phố hồi hè hai mẹ con mình từng đi, xem giá ở đó thể nào.”
Nghe con nói, bà Dung thoáng khựng lại. Hình ảnh thành phố lớn bên kia biên giới hiện lên trong đầu bà: đường xá đông đúc, xe cộ chen chúc, nhà cao tầng san sát, khác xa cái thị trấn nhỏ quanh năm yên ắng. Bà chép miệng:
“Con định ra tận đó thật hả? Đường xa lắm đó. Rồi giả như ở đó giá cao đi, thì mình vận chuyển tới đó kiểu gì?”
“Chuyện đó con đang suy nghĩ thì mẹ lại véo má con rồi.”
Bà Dung bật cười, vội thu tay lại, giọng có chút áy náy nhưng vẫn đầy yêu thương:
“Ôi, vậy là lúc nãy con đang suy nghĩ thật hả… cho mẹ xin lỗi con nha.”
Quốc nhìn mẹ, khóe miệng nhếch lên tinh nghịch:
“Xin lỗi suông đâu có được. Mẹ phải đi cùng con thêm một chuyến nữa đấy.”
Bà Dung cười hiền, ánh mắt dịu xuống:
“Không phải mẹ thì ai đi cùng con bây giờ? Ba của con chắc?”
Quốc nghĩ một lát rồi gật gù:
“Thì rủ ba đi cùng luôn. Ba chắc chưa bao giờ đi thành phố lớn như vậy đâu. À mà… chuyện mình tính đi tìm mối khác, mẹ đừng vội nói cho mọi người trong xóm biết nhé. Mình có tìm được mối hay không còn chưa chắc, nói ra sớm quá lại làm cả xóm hoang mang, rồi trông chờ.”
Bà Dung gật đầu ngay, giọng chắc chắn:
“Mẹ hiểu rồi. Chuyện chưa đâu vào đâu thì cứ để trong nhà mình thôi.”
Lúc này, bà mới để ý thấy nét mặt Quốc đã tươi tỉnh hơn hẳn. Ánh mắt cậu không còn đờ đẫn, thay vào đó là sự tập trung và quyết tâm quen thuộc. Nhìn con trai như vậy, lòng bà Dung cũng nhẹ đi không ít.
…
Buổi tối, cơm nước xong xuôi, nhà anh Lâm lại sáng đèn. Người trong xóm nghe tin đều lần lượt kéo sang hỏi thăm tình hình chuyến đi, ai nấy mang theo vẻ mặt thấp thỏm, mong nghe được một tin gì đó khả quan. Gian nhà vốn không rộng mấy chốc đã đông kín người, tiếng thở dài xen lẫn tiếng nói chuyện rì rầm.
Anh Lâm ngồi giữa nhà, chậm rãi thuật lại đầu đuôi chuyến đi sang bên kia, từ chuyện giá bắp cải bị ép xuống còn 5-6 nghìn cho đến việc thương lái hẹn tận ngày 20 mới qua gom hàng. Nói xong, anh im lặng cúi đầu, như thể chính mình cũng không muốn nghe lại những lời đó thêm lần nào nữa.
Trong nhà lập tức vang lên những tiếng xì xào, rồi dần dần biến thành những lời than thở.
“Có 5-6 nghìn một ký, lại còn hẹn tới ngày 20 nữa chứ, Nhỡ họ không đến thì sao? Lúc đó biết kêu ai?”
Một người khác bực bội, đập nhẹ tay xuống bàn:
“Chẳng hiểu tôi ăn bùa mê thuốc lú gì mà năm nay lại giở chứng đi trồng bắp cải.”
“Chắc phải mang một ít ra chợ bán thôi, Chứ chờ kiểu này, khéo cây ra hoa mất. May mà nhà tôi trồng ít, không thì phen này phí công thật.”
Những lời nói ấy như đổ thêm dầu vào nỗi lo lắng vốn đã chất chồng. Ba mẹ Mây ngồi gần đó quay sang nhìn anh Lâm, vẻ mặt đầy băn khoăn.
“Có chắc là người ta sẽ đến không hả cháu? Lỡ họ không đến thì mình tính sao?”
Anh Lâm hơi ngập ngừng, hai bàn tay đan chặt vào nhau, rồi mới dè dặt đáp:
“Bác Tư Thành có nhắc họ kỹ lắm rồi. Kiểu gì trước Tết họ cũng qua mua thôi ạ. Mọi người cứ bán bớt được chút nào thì bán, đỡ được đồng nào hay đồng đó… Như cháu đây, cũng phải chờ chứ biết làm sao bây giờ.”
Không khí trong nhà vẫn nặng nề. Một người chợt nhớ ra, quay sang hỏi:
“Thế năm ngoái nhà Quốc bán cho ai?”
Anh Lâm ngẩng lên đáp:
“Dạ, người ta không đi buôn nữa, nên năm nay mới phải tìm người khác ạ.”
Câu trả lời ấy khiến nhiều người lặng đi. Vụ bắp cải này vốn không ai ép buộc ai phải trồng, mỗi nhà tự tính toán, tự quyết định, nên giờ có chuyện cũng không thể đổ trách nhiệm lên đầu một người nào.
Trong vụ này, anh Lâm là người quen của Tư Thành, lại là người trực tiếp đi gặp thương lái, đứng ra làm đầu mối, nên trong vô hình, mọi kỳ vọng của xóm đều dồn cả lên vai anh. Không chỉ hàng xóm, ngay cả người trong gia đình cũng trông chờ ở anh, điều đó khiến áp lực trong lòng anh ngày một nặng nề.
Đêm xuống, khách trong xóm lần lượt ra về. Nhà lại trở nên yên ắng. Anh Lâm ngồi thừ trên ghế, nhìn ra khoảng tối trước sân mà không buồn đứng dậy. Mấy hôm nay, anh chẳng còn tâm trí đâu để ra ruộng xem những luống bắp cải nữa. Chỉ cần nghĩ tới cảnh mình bỏ bao công sức, trông mong suốt mấy tháng trời, để rồi cuối cùng nhận lại một cái kết bẽ bàng như vậy, lòng anh lại nghẹn lại, nuốt sao cho trôi.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, chờ đợi 5 ngày vậy mà ai cũng có cảm giác dài như cả một tháng. Suốt gần hai tuần nay, trong xóm chỉ quanh quẩn một chuyện chờ đợi, chẳng ai còn thiết tha tính toán làm ăn gì nữa. Nhắc đến bắp cải, có người còn thấy bực, thấy ghét, như thể chính mấy luống rau xanh tốt ngoài ruộng là nguyên nhân mang lại phiền não.
Quốc thỉnh thoảng cũng ra ruộng, vẫn đi lại giữa những luống bắp cải đã cuốn chặt, bẹ ngoài xanh đậm, bên trong chắc nịch. Cậu cúi xuống quan sát từng luống một, rồi lấy giấy bút ra ghi chép số lượng.
Ở trường, không khí những ngày cuối trước kỳ nghỉ Tết đã bắt đầu rạo rực. Kỳ nghỉ chính thức từ ngày hai mươi bốn, nhưng Quốc vẫn phải đến lớp đều đặn, không được phép nghỉ học quá thường xuyên. Trong lớp, học sinh vừa học vừa đếm ngược từng ngày, lòng ai cũng nôn nao.
Thằng Hào ngồi cạnh Quốc, chống cằm, mặt mũi ủ rũ. Nó thở dài một cái rõ to
:
“Đầu tháng thì lo bắp cải không lớn kịp, tới lúc sắp thu hoạch lại nghe tin không bán được. Đúng là trò đời.”
Ở dãy bàn cuối, Mây đứng dậy đi lên, ghé sát bàn Quốc, giọng lo lắng:
“Tầm này năm ngoái là thu hoạch xong rồi, năm nay thật sự bế tắc vậy hả Quốc? Ba mẹ mình ở nhà buồn lắm, mang ra chợ bán được vài bắp, chẳng ăn thua gì. Hôm qua cả nhà ăn thay cơm luôn.”
Hào nghe vậy lại càng than thở thảm thiết hơn:
“Nhà tôi trồng có một đám thôi, 300 cây. Mỗi bữa ăn một cây, mỗi ngày ăn ba cây, cũng phải mất 100 ngày mới ăn hết bắp cải. Tính ra là hơn ba tháng đó. Ôi mẹ ơi, sao mà nhiều thế không biết.”
Nó nói xong thì quay sang nhìn Quốc. Trái ngược với hai đứa, Quốc vẫn ngồi ngay ngắn, nét mặt tương đối bình thản. Hào ngạc nhiên hỏi:
“May không lo à Quốc? Bắp cải nhà mày to lắm đó. Một ngày ăn một cây là no rồi. Mà lúc trước mày trồng bao nhiêu cây giống vậy?”
Quốc đáp gọn:
“khoảng 2000 cây giống.”
“Ôi mẹ ơi…”
Hào suýt nữa thì bật dậy.
“Sắp Tết rồi mà mày không tính làm gì hả?”
Mây chen vào, giọng thấp xuống:
“Nghe anh Lâm nói là ngày hai mươi họ đến mua. Không biết có lại hoãn không nữa. Lỡ họ không đến thì làm thế nào đây, Quốc?”
Quốc ngẩng lên, trả lời dứt khoát:
“Họ không đến thì ngày 21 mình sẽ sang bên đó, tìm người khác mua.”
Mây tròn mắt:
“Tìm người khác? Chẳng phải mối hiện tại là tốt nhất rồi sao?”
Quốc lắc đầu:
“Họ đã hẹn mà không tới thì không thể gọi là mối tốt nhất được. Nếu ngày 20 i họ không tới, cũng là điều dễ hiểu thôi. Mọi người đừng kỳ vọng quá nhiều.”
Hào nghe vậy thì buông người nằm úp mặt xuống bàn, hai tay thõng xuống, giọng vọng ra đầy mệt mỏi:
“Sao mày nghĩ họ sẽ không tới?”
Quốc chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình.
“Họ đang chờ sát Tết để ép giá xuống nữa.”
Hào ngồi thẳng lưng, kinh ngạc hỏi Quốc.
“Cái gì? Giá đã năm, sáu nghìn rồi mà còn muốn ép xuống nữa hả?”
Quốc gật gù.
“Ép được bao nhiêu thì họ ép bấy nhiêu, Bởi vì họ nghĩ bên mình không có lựa chọn nào khác ngoài họ. Nên họ mới rửng rưng như vậy. Thế nên lần tới mình sang bên đó thêm một chuyến nữa, bên đó đất rộng người đông kiểu gì cũng sẽ tìm được một mối tốt hơn.”
Hào và Mây thì nhìn nhau, trong lòng vẫn đầy lo lắng, nhưng đâu đó cũng le lói một chút hy vọng từ sự bình tĩnh khác thường của Quốc.
Đến đúng ngày 20 con đường dẫn vào xóm vẫn vắng tanh. Không một chiếc xe tải nào xuất hiện, cũng chẳng có bóng dáng thương lái đâu như lời hẹn. Cảnh tượng ấy lặp lại y hệt lần hẹn đầu tiên, khiến người ta chỉ còn biết cười chua chát. Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông, vậy mà người trong xóm đã chờ tới lần thứ ba rồi, kết quả vẫn là bị thương lái bên kia cho leo cây, đứng ngóng dài cổ mà chẳng được gì.
Cả xóm bắt đầu xôn xao. Nhà chú thím trồng nhiều bắp cải nhất đã đứng ngồi không yên, ruột gan như có lửa đốt. Đến chiều, chú thím sang nhà Quốc, vừa bước vào sân đã thở dài thườn thượt, như muốn trút hết nỗi bức bối trong lòng ra cho nhẹ.
Những lời thím nói ra, nghe đi nghe lại vẫn chỉ là những câu quen thuộc suốt hai tuần qua:
“Lúc đầu thím cũng định làm theo nhà cô chú với thằng Quốc, ráng chờ thêm xem sao. Nhưng phen này coi chừng lỗ nặng rồi. Người ta không đến mua, thím cũng chẳng biết xoay xở thế nào nữa. Chợ vừa rồi qua xóm mình, ai cũng mang bắp cải ra bán, giá năm, sáu nghìn mà vẫn ế đầy ra. Có nhà chở ra tận thị trấn thì bán được nhanh hơn chút. Chắc thím cũng phải đi thị trấn vài chuyến thôi, kẻo lại không có tiền ăn Tết.”
Bà Dung ngồi nghe, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh:
“Thím nghĩ vậy cũng phải. Nhưng mà thím nghe nhà tôi, cứ nán lại thêm ít hôm nữa xem sao. Để mai nhà tôi sang bên biên giới thử một chuyến, xem có kiếm được mối nào không. Chứ bán lẻ ngoài chợ hay thị trấn thì như muối bỏ bể. Phải bán được sang bên Tàu thì mới Ngon Luôn.”
Thím tròn mắt, rõ ràng không giấu được sự ngạc nhiên:
“Nhà cô chú định sang bên đó thật à? Cận Tết thế này rồi, liệu có ăn thua gì không?”
Bà Dung đáp chậm rãi:
“Kết quả thế nào thì giờ cũng chưa nói trước được. Hôm nay ba thằng Quốc vừa tạm dừng công việc xây nhà ở An Bình rồi. Mai nhà tôi đi sớm, có gì tối về tôi sẽ báo lại cho thím.”
Nghe vậy, thím nuốt ực một cái, như cố bám lấy chút hy vọng mong manh còn sót lại:
“Vậy cô chú đi cẩn thận. Cố gắng tìm được mối nào đó về mua cho xóm mình. Giá thế nào cũng được, một, hai nghìn thím cũng bán. Miễn sao họ về mua trước Tết là được.”
Tiễn chú thím ra về, trong nhà Quốc mới dần yên ắng trở lại. Cả gia đình ngồi quây quần bàn tính chuyện sáng mai sang bên kia biên giới.
Ba Quốc vừa nhận tiền công từ công trình xây dựng, trong túi có sẵn tiền mặt nên trong lòng cũng bớt lo phần nào. Ông nhìn hai mẹ con vẫn khá điềm nhiên, trong khi những nhà khác trồng nhiều bắp cải thì đã đứng ngồi không yên, mất ăn mất ngủ. Có người còn bảo nằm mơ cũng thấy cảnh thương lái chạy xe về mua rau.
Ba Quốc lắc đầu, nửa đùa nửa thật:
“May mà ba còn đi làm công trình. Chứ ở nhà suốt với hai mẹ con chắc cũng nóng ruột y như bà con trong xóm. Bắp cải bán không được thì nhà mình vẫn có thịt để ăn, đừng có buồn nghe.”
Bà Dung cười nhẹ, tiếp lời chồng:
“Ông có tiền công, tôi đi chợ có tiền, thằng Quốc thi học sinh giỏi cũng có tiền thưởng. Bắp cải có ế hay mất mùa thì cũng không ảnh hưởng quá nhiều, chỉ tiếc công sức mình bỏ ra thôi. Tội nhất là mấy nhà kia, trông chờ cả vào vụ bắp cải này, giờ thành ra vậy, ăn Tết sao mà ngon được.”
Quốc nghe vậy liền lắc đầu:
“Mẹ nói vậy hơi sớm quá không? Biết đâu ngày mai mình tìm được mối thì sao?”
Ba Quốc tỏ ra hoài nghi, nhún vai:
“Cũng có thể là không tìm được ai.”
Quốc lại đáp, giọng đầy tự tin:
“Bên đó đông người lắm, ba chưa sang nên chưa biết thôi. Không tin thì ba hỏi mẹ ấy.”
Bà Dung gật gù, nhớ lại chuyến đi trước, ánh mắt thoáng sáng lên:
“Phải đó. Thành phố bên đó lớn hơn thành phố bên mình nhiều. Ông qua rồi là lác mắt cho mà xem.”