Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chuyen-sinh-phan-phai-ta-that-khong-phai-la-loli-khong.jpg

Chuyển Sinh Phản Phái: Ta Thật Không Phải Là Loli Khống

Tháng 2 2, 2026
Chương 708: Mới bát trọng khí tu Chương 707: Bạo phần quyết
toan-cau-chuyen-sinh-theo-tieu-ngao-bat-dau-cuop-doat-chu-thien.jpg

Toàn Cầu Chuyển Sinh: Theo Tiếu Ngạo Bắt Đầu Cướp Đoạt Chư Thiên

Tháng 2 1, 2025
Chương 474. Truyền thuyết thần thoại! Chương 473. Thành thần!
hong-hoang-ta-la-minh-ha-chem-do-chu-thien.jpg

Hồng Hoang: Ta Là Minh Hà, Chém Đổ Chư Thiên

Tháng 1 17, 2025
Chương 302. Chúc mừng Sát Lục đạo chủ quy vị! Chương 301. Bạch Xà truyện?
sau-khi-song-lai-bat-dau-tuy-tam-so-duc.jpg

Sau Khi Sống Lại, Bắt Đầu Tùy Tâm Sở Dục

Tháng 4 29, 2025
Chương 0. Phiên ngoại: Chương 01: Úc hệ nữ chính Chương 198. Tái quý kết toán
ngay-mai-truyen-ky.jpg

Ngày Mai Truyền Kỳ

Tháng 2 10, 2025
Chương 1260. Thiên ngoại hữu thiên, ngoài hành tinh thật là thơm Chương 1259. Liều mạng phòng thủ, lãnh tụ khí chất
one-piece-than-toc-thoi-dai-tu-danh-cuop-nami-bat-dau.jpg

One Piece: Thần Tốc Thời Đại Từ Đánh Cướp Nami Bắt Đầu!

Tháng 2 12, 2025
Chương 370. Chư thiên vạn giới Chương 369. Trận chiến cuối cùng, thắng!
danh-sach-chay-tron-tu-moi-ngay-danh-dau-mot-khoi-tien-bat-dau.jpg

Danh Sách Chạy Trốn: Từ Mỗi Ngày Đánh Dấu Một Khối Tiền Bắt Đầu

Tháng 2 7, 2026
Chương 477:: Trương Khiêm kỹ năng mới! Chương 476:: Quỷ tân nương triệu tập ngàn vạn quỷ dị, đối với nhân loại có chỗ tốt!
khong-the-truong-sinh-ta-khong-the-lam-gi-khac-ngoai-vo-han-chuyen-the

Không Thể Trường Sinh Ta Không Thể Làm Gì Khác Ngoài Vô Hạn Chuyển Thế

Tháng 10 12, 2025
Chương 836: Phiên ngoại: Cái kia đại náo Thiên Đình con khỉ Chương 835: Phiên ngoại: Thái Bạch cùng Thanh Liên hai ba chuyện (Hạ)
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 161: Nghi Vấn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 161: Nghi Vấn

Sáng hôm sau, trời còn lành lạnh. Cả nhà Quốc cùng anh Lâm đạp xe xuống An Bình. Con đường khi ấy vẫn còn vắng người, nghe rõ tiếng bánh xe âm thanh kẽo kẹt của chiếc bàn đạp đã han gỉ.

Đến gần trung tâm An Bình, Ba Quốc rẽ vào một con đường nhỏ dẫn tới một ngôi nhà đang xây dở dang. Công trình mới lên được phần tường, sắt thép ngổn ngang, bên trong có vài người đàn ông đang đứng hút điếu thuốc cho ấm người.

Ba Quốc dựng xe, quay lại nói với mọi người:

“Tới nơi làm việc rồi, ba người sang bên đó, nhớ chăm sóc lẫn nhau đừng để bị lạc đấy.”

Anh Lâm nhìn công trình, liền nảy ý hỏi:

“Chú Hưng ơi, Dạo này ở nhà chờ bán rau, rảnh mà sốt ruột quá, chú có sắp xếp cho cháu làm vài công kiếm tiền được không?”

Ba Quốc ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu.

“Để chú bàn lại với chủ thầu xem sao. Ổng là người quen của chú, chắc cũng thu xếp được cho cháu vài ngày. Cháu bận việc, cứ đi qua đó trước đi, có gì tối chú báo lại cho.”

Nghe vậy, anh Lâm vội cảm ơn. Dẫu biết làm thợ xây vất vả, nhưng trong lúc chờ bắp cải chưa bán được, có thêm đồng ra đồng vào vẫn hơn ngồi không.

Ba Quốc quay sang dặn hai mẹ con Quốc với anh Lâm vài câu. Sau đó, ông rẽ vào bên trong công trình, tiếng búa, tiếng trộn hồ vang lên lẫn trong tiếng người gọi nhau í ới. Bắt đầu một ngày làm việc quen thuộc.

Hai mẹ con Quốc và anh Lâm tiếp tục đạp xe về hướng cửa khẩu.

Tới gần trạm kiểm soát, họ dừng lại, dắt xe đi loanh quanh tìm chỗ gửi. Bên ngoài trạm, người qua lại khá đông, xe máy, xe đạp dựng san sát, người thì gánh hàng, người xách túi lớn nhỏ, tiếng nói cười lẫn tiếng gọi nhau ồn ào. Một lúc lâu, anh Lâm mới hỏi được một nhà dân nhận trông xe theo.

Đang đứng chờ trước cổng trạm, bỗng từ phía sau vang lên tiếng xe máy nổ giòn. Quốc quay đầu lại, thấy bác Tư Thành phi xe tới. Bác thắng gấp, dựng xe gọn bên lề đường, động tác quen thuộc của người đi lại khu vực này đã nhiều năm. Tháo mũ bảo hiểm ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau mấy lượt chạy đi chạy lại vài ngày qua, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo, không hề lơ đãng.

Bác gật đầu chào mọi người, hỏi han vài câu xã giao: đến lâu chưa, ăn uống gì chưa… Mẹ Quốc đáp lại qua loa, giọng vẫn còn chút căng thẳng.

Nói chuyện chừng dăm ba câu, bác Tư Thành khoát tay ra hiệu rồi cùng nhau đi vào trạm. Cả bốn người xếp hàng làm thủ tục, trình giấy tờ cho cán bộ kiểm soát. Tiếng đóng dấu cộp cộp vang lên đều đều, từng tờ giấy được trả lại. Qua khỏi barie, họ bước sang phần đất bên kia biên giới.

Lần này, họ vẫn tìm đến kho của Mã Lão Bản. Cũng chỗ sân bãi quen thuộc ấy, mái tôn rộng, xe tải ra vào liên tục, nhưng cảm giác đã khác hẳn mấy hôm trước. Hôm qua Tư Thành vừa ghé qua một lượt, hôm nay lại xuất hiện trước cửa kho thêm lần nữa, ngay cả chính ông cũng thấy hơi ngại ngần.

Vừa thấy mấy người bước vào sân, Mã Lão Bản đang đứng nói chuyện với thợ bốc hàng liền quay sang. Ánh mắt ông ta thoáng sững lại trong chốc lát, rõ ràng không ngờ họ lại quay lại nhanh đến vậy. Rồi rất nhanh, ông nở một nụ cười xã giao, khóe miệng nhếch lên theo thói quen.

“Lại là mấy người sao? vẫn đến vì vụ bắp cải à?”

Tư Thành gật đầu.

“Đúng rồi, chúng tôi đã bàn bạc với nhau và đi đến thống nhất là bán hàng cho ông. Không biết ông có thể thu xếp qua lấy hàng cho chúng tôi được hay chăng, bắp cái độ này đang vừa đẹp đó”

Nghe đến đây, Mã Lão Bản hơi nhíu mày. Ông ta đưa tay chỉnh lại cổ áo, ánh mắt liếc sang đống hàng đang được xếp ở một góc sân như để tránh cái nhìn trực diện của Tư Thành.

“Dạo này hàng nhiều, ta cũng chưa sắp xếp lịch xe. Vậy chỗ lão Vương thì sao? Hai người đã nói chuyện qua chưa?”

Tư Thành đáp gọn, không giấu giếm:

“Ông ấy trả giá 6 ngàn, nói là có thể sang lấy hàng ngay. Nhưng sau khi tôi về bàn lại với mọi người, thì tất cả đều thống nhất vẫn muốn bán cho Mã Lão Bản, không bán cho lão Vương.”

Câu nói ấy vừa dứt, Mã Lão Bản khẽ “à” một tiếng, như thể đã đoán được từ trước. Ông ta không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ xoa xoa cằm, ánh mắt lộ vẻ tính toán.

“Buôn bán thì phải nhìn mặt nhau. Lão Vương trả 6 ngàn, ta không thể quay lại mua cao hơn người ta nhiều quá được. Như thế là phá giá. Thôi thì thấy ông đi lại vất vả, ta nhận lại mối này, nhưng chỉ có thể trả 7 ngàn thôi. Ba ngày nữa ta cho xe sang lấy hàng.”

Nghe đến đó, Tư Thành không trả lời ngay. Ông đứng im một lát, ánh mắt lướt nhanh qua Quốc, qua bà Dung rồi dừng lại ở Mã Lão Bản. Sau một nhịp ngắn do dự, ông chủ động đổi sang nói tiếng Trung. Giọng ông hạ thấp xuống, không còn cái âm sắc rõ ràng như khi trao đổi ban nãy, mà pha thêm chút dè chừng, như sợ người ngoài nghe lọt.

Quốc đứng bên cạnh mẹ của mình, cùng một thái độ im lặng giống anh Lâm, chăm chú lắng nghe, khác với anh ấy. từng câu từng chữ của Tư Thành và ông chủ Mã đều lọt vào tai cậu rõ ràng. Cậu nghe được và hiểu rất rõ.

“Hàng của tôi là hàng tốt, bắp to, đều, không sâu bệnh. Nếu bán riêng, có thể bán giá 10-12 ngàn được không? Còn hàng bên kia chất lượng không đồng đều, ông ngại có thể mua giá thấp hơn, dù sao tôi với họ không có liên quan lắm.”

Trong đầu Quốc thoáng lạnh đi. Hóa ra bác Tư Thành đang muốn tách riêng bắp cải nhà mình ra bán giá cao, còn hàng của mấy nhà trong xóm, trong đó có ruộng nhà cậu, thì chấp nhận bán giá thấp sáu, bảy ngàn.

Mã Lão Bản nghe xong thì khẽ lắc đầu. Ông ta thở ra một hơi dài, như thể đã lường trước đề nghị này từ đầu. Ánh mắt ông không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, trái lại còn mang theo chút thận trọng của người buôn bán lâu năm.

“Ta biết hàng của ông tốt. Nếu bán riêng, ta có thể mua cho ông 8 ngàn. Nhưng chuyện này… Chỉ ta và ông biết thôi, Hàng của bọn họ, ta sẽ mua sáu ngàn thôi.”

Tư Thành trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp:

“Vậy khi nào thì lấy hàng?”

“Ba ngày. Cũng có thể là bốn ngày. Cuối năm nhiều việc, khó nói trước. Nhưng ta đảm bảo chắc chắn sẽ sang mua trước Tết.”

Nghe câu trả lời mập mờ ấy, Tư Thành không giấu được sự sốt ruột. Ông nhấn mạnh, giọng nghiêm lại:

“Ông chủ Mã, chuyện này quan trọng lắm. Ông phải cho tôi một ngày cụ thể để chúng tôi còn chuẩn bị.”

Mã Lão Bản bấm tay tính toán, suy nghĩ một chút rồi nói:

“Vậy thì ngày 20. Ngày đó đẹp, ta sẽ sang lấy hàng.”

“Không thể sớm hơn sao? Lúc đó sát Tết, bận rộn lắm.”

Mã Lão Bản xua tay, cười nhạt:

“Buôn bán lúc nào chẳng bận rộn, ta còn làm đến ngày 28 âm cơ mà. Hàng nội địa thì nhanh, chứ hàng bên ngoài biên giới, đường xa, lại phải kiểm tra, thủ tục rườm rà. Nếu không phải ngươi là người quen của Tiểu Thanh, ta cũng chẳng sang đâu. Nếu ngươi vội quá thì cứ tìm mối khác, chỗ lần trước ta giới thiệu ấy, lão Vương có thể lấy sớm hơn ta vài ngày.”

Tư Thành im lặng một lúc rồi gật đầu, giọng chậm lại:

“Không sao. Tôi tin tưởng Mã Lão Bản, tôi sẽ chờ đến ngày 20. Ông nhất định phải đến nhé.”

Mã Lão Bản cười tươi, giang tay khoác vai Tư Thành vỗ mạnh mấy cái, xem chừng thân mật lắm.

“Yên tâm đi, chỗ quen biết với nhau cả. Ông hãy tin ở ta.”

Cuộc nói chuyện kết thúc ở đó. Bốn người rời khỏi nhà Mã Lão Bản. Tư Thành dẫn cả ba người về một quán nước ven đường, gọi ấm trà nóng rồi mới từ tốn thuật lại kết quả buổi nói chuyện vừa rồi.

Ông nói khá gọn, chỉ nhấn mạnh một điểm: phía Mã Lão Bản đồng ý mua với giá sáu nghìn một ký, ngày hai mươi sẽ cho xe sang lấy hàng. Còn chuyện chênh lệch giá giữa các vườn, chuyện bán riêng bán chung, ông tuyệt nhiên không nhắc tới nửa lời.

Nghe đến “6 nghìn” anh Lâm lập tức chau mày.

“Lại sáu nghìn à bác? Chẳng phải lần trước ông ta nói 8 nghìn sao?”

Tư Thành thở dài, giọng có phần bất đắc dĩ:

“Thì tại hôm trước tôi với thằng Lâm có sang hỏi thêm mối khác, bên đó họ trả 6 nghìn. Ông chủ Mã biết chuyện, giờ quay lại mua thì không thể trả cao hơn người ta được, đành phải hạ xuống cho bằng giá chung.”

Nghe vậy, anh Lâm im lặng một lúc rồi nói thẳng:

“Nếu cùng là 6 nghìn thì thà bán cho mối bên kia. Họ bảo chỉ cần một hai ngày là chuẩn bị xe sang lấy hàng luôn, đỡ phải chờ đến tận ngày 20”

Tư Thành nghe vậy thì chỉ gật đầu, không tỏ ra phản đối.

“Ừ, vậy cũng được. Ai muốn bán bên đó thì cứ bán, nhưng mà Bác đã lỡ hẹn với ông chủ Mã ngày 20 rồi, giờ đổi ý thì cũng khó ăn nói với người ta, nên là bác vẫn bán cho ông ấy thôi.”

Anh Lâm quay sang nhìn hai mẹ con Quốc, rõ ràng đang chờ ý kiến của họ.

“Giờ bên nhà mình tính sao? Chờ đến ngày 20 bán cùng đợt với bác Tư Thành, hay là sang chỗ đầu mối còn lại? Bên kia mà biết tin chắc chỉ một hai ngày là họ sắp xếp xe qua lấy liền đó.”

Bà Dung không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ nhìn sang con trai. Từ đầu đến cuối, bà vẫn giữ thói quen để Quốc quyết những chuyện lớn nhỏ liên quan đến buôn bán.

Quốc suy nghĩ chốc lát rồi nói:

“Ngày 20 là họ hẹn với bác Tư Thành, Thu hoạch xong của bác ấy thì mới đến bên mình. Kiểu gì cũng sẽ chậm hơn một hai ngày. Thôi thì mình qua bên mối còn lại, xem họ lấy hàng lúc nào, giá cả ra sao.”

Anh Lâm nghe vậy thì gật đầu cái rụp.

“Ừ, anh cũng thích bán sớm cho yên tâm. Vậy mình qua đó luôn đi.”

Đúng lúc ấy, Tư Thành lên tiếng, giọng chậm rãi:

“Đường đi thì thằng Lâm biết rồi. Hai mẹ con cứ qua đó trao đổi trước với người ta đi. Bác ở lại đây nói chuyện thêm với ông chủ Mã một chút, xem có thuyết phục ông ấy sang lấy sớm hơn được không.”

Anh Lâm nghe vậy thì hơi khựng lại.

“Nhưng bác không đi cùng thì bọn cháu biết nói gì với người ta? Toàn nói chuyện bằng tiếng Tàu, mình có hiểu hết đâu. Bác chịu khó qua đó hỏi giúp bọn cháu một lúc, lát quay lại đây nói chuyện với ông chủ Mã cũng được mà.”

Lời nói của anh Lâm khiến Tư Thành thoáng chột dạ. Trong lòng ông thầm nghĩ: chuyện của mình thì mình đã chốt xong rồi, việc mấy nhà kia bán cho ai, giá bao nhiêu, thật ra chẳng còn liên quan nhiều. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ngoài ông ra, ở đây chẳng ai rành tiếng Trung. Nếu không đi cùng, bọn họ không biết Tiếng thì bàn chuyện kiểu gì.

“Thôi được rồi, bác đi cùng một chuyến vậy. Coi như làm nốt cho trọn tình trọn nghĩa. Nhưng nói trước nhé, bác chỉ giúp nói chuyện thôi, còn bán hay không là do mọi người tự quyết.”

Anh Lâm gật đầu thở phào nhẹ nhõm. Chuyện buôn bán, nhất là dính đến biên giới, không có người hiểu tiếng thì đúng là khó mà thành được.

Bốn người lại đi bộ qua nhà của Vương Lão Bản.

Khi đi ngang qua khu kho bãi của ông chủ Mã, Quốc vô thức quay đầu nhìn lại một lần. Kho không quá lớn như cậu từng tưởng tượng, chỉ nhỉnh hơn kho của cô Thanh trước kia một chút. Bên trong có chừng bốn chiếc xe tải ra vào liên tục, loại xe trung bình, không phải xe đường dài.

Quốc để ý thời gian mỗi chuyến xe quay vòng chỉ khoảng nửa tiếng, hàng vừa vào đã ra, rõ ràng chỉ phục vụ gom hàng quanh khu vực chứ không phải trung chuyển đi xa.

Tư Thành thúc dục Quốc không nán lại lâu, phải đi bàn chuyện làm ăn, xong sớm còn kịp trở về cửa khẩu.

Tư Thành dẫn mọi người rẽ sang một con đường nhỏ hơn, gập ghềnh đất đá. Đó là đường dẫn tới kho của Vương Lão Bản.

Kho bãi nhà ông chủ Vương hiện ra trước mắt khiến Quốc thoáng chùn chân lại. So với bên ông chủ Mã thì nơi này nhỏ hơn hẳn. Nhà kho lợp mái tôn cũ đã ngả màu xám xịt, vài tấm còn cong vênh. Tường rào xây thấp, nhiều chỗ rỉ sét, dây thép gai chằng chịt. Trong sân chỉ có hai chiếc xe tải loại nhỏ đỗ sát nhau, thùng xe trầy xước, bám đầy bụi đất.

Hai người thợ làm công đang bốc hàng trong kho thấy nhóm người Tư Thành bước vào thì ngẩng lên nhìn, ánh mắt dò xét từ đầu đến chân, vừa tò mò vừa cảnh giác. Không ai chào hỏi, chỉ nhìn rồi lại cúi xuống làm việc, không khí trong sân vì thế mà lạnh đi mấy phần.

Vào đến trong nhà, Vương Lão Bản ra tiếp. Vừa nghe Tư Thành nhắc đến chuyện mua bắp cải, ông ta liền buông một câu bằng tiếng Trung:

“5 nghìn một ký.”

Cả anh Lâm lẫn bà Dung đều sững lại. Quốc cau mày, quay sang nhìn Tư Thành.

“5 ngàn? Sao lại xuống nữa rồi bác?”

Vương Lão Bản nhún vai, giọng thản nhiên như thể đang nói chuyện thời tiết:

“Giá vậy đó. Bán thì bán, không bán thì thôi, đi chỗ khác.”

Câu nói cụt ngủn, thái độ lạnh nhạt đến mức không che giấu của Vương Lão Bản khiến không ai còn hứng thú hỏi thêm. Rõ ràng ông ta không có ý thương lượng. Trong mắt Vương Lão Bản, nhóm người từ bên kia biên giới chỉ là mối hàng có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Anh Lâm nén bực, bước ra ngoài sân rồi mới thở mạnh một hơi:

“5 nghìn đúng là ép người quá đáng. Thôi ta về nhà bán dần còn hơn. Rau củ mình trồng cực khổ, mà qua đây người ta coi như cỏ dại mọc ven đường vậy.”

Quốc im lặng, nhưng trong lòng cũng dậy lên cảm giác khó chịu. Thông thường, buôn bán là cạnh tranh, người mua sẽ nâng giá để giành mối hàng. Đằng này, ông chủ Vương với ông chủ Mã lại thi nhau hạ giá, như thể sợ dính dáng tới hàng từ bên kia biên giới.

Tư Thành chép miệng, cẩn thận phân tích tình huống theo cách nhìn của ông bác.

“Không ổn thật. Lần đầu ông chủ Mã ra 8 ngàn, ông chủ Vương sáu ngàn. Giờ ông chủ Mã xuống 6, ông chủ Vương lại hạ còn 5 ngàn. Không khéo lần sau ông chủ Mã cũng tụt xuống 5 ngàn cho coi.”

Anh Lâm nghe mà ruột gan nóng như lửa đốt. Cả vụ bắp cải trông chờ vào mấy mối này, giờ giá tụt từng ngày, càng chờ càng lỗ.

Quốc thì không nghĩ đơn giản như vậy.

“Lạ thật. Cảm giác như họ đang đuổi khách, không muốn mua hàng của mình. Nếu năm nay bắp cải bên này đã đủ, không có nhu cầu nữa, thì ngay từ đầu họ đã nói không mua rồi. Đằng này lại vẫn mua, nhưng cứ ép giá xuống. Cháu nghĩ bắp cải bên này vẫn tiêu thụ được, chỉ là họ muốn mua rẻ.”

Tư Thành liếc nhìn Quốc, hơi nhíu mày.

“Ý cháu là việc này có gì đó không thỏa đáng?”

Quốc gật đầu.

“Ông chủ Mã với ông chủ Vương quen biết nhau. Có khi nào họ vào hùa, luân phiên ép giá chúng ta không? Một người ra giá thấp để làm mốc, người kia lại hạ theo, dần dần kéo giá xuống đáy. Kéo dài thời gian đến Tết, khi đó mình không còn nơi nào để bán buộc phải bán cho họ với giá rẻ.”

Anh Lâm nghe vậy thì giật mình, nhưng vẫn lắc đầu:

“Nếu họ bắt tay với nhau ép giá, Hay là mình thử sang vài chỗ thu mua nhỏ lẻ khác xem họ trả giá bao nhiêu?”

Quốc gật đầu. Trong lòng cậu đã có quyết định. Muốn biết có bị ép giá hay không, thì không thể chỉ nghe lời hai ông chủ lớn. Phải đi hỏi thêm, càng nhiều nơi càng tốt, mới nhìn ra được giá trị thực của thị trường bên này.

Tư Thành lại dẫn mọi người vòng qua thêm mấy kho thu mua nông sản nhỏ lẻ khác nằm rải rác quanh khu vực. Đường đi ngoằn ngoèo, có chỗ chỉ vừa đủ một chiếc xe máy tránh nhau, hai bên là những bãi đất trống chất đầy bao tải rau củ, mùi bắp cải, cải thảo, su hào trộn lẫn trong không khí.

Những kho nhỏ này quy mô khiêm tốn, phần lớn là nhà dân cải tạo lại. Có chỗ chỉ có một chiếc xe tải cũ đậu trước cửa, có chỗ thậm chí không có xe, phải chờ gom đủ hàng mới gọi xe tới chở. Chủ kho đa phần là những người buôn nhỏ, nói chuyện thẳng thắn hơn nhưng cũng không kém phần tính toán.

Giá cả ở đây khá rõ ràng. Chỗ nào mua số lượng lớn, gom cả tấn thì giá thấp, chỉ loanh quanh 5-6 ngàn một ký. Chỗ nào mua ít, mỗi lần vài trăm ký, thì sẵn sàng trả cao hơn, 7-8 ngàn, nhưng điều kiện là phải chia nhỏ từng đợt chứ không lấy một lúc.

Tư Thành đứng nghe, trong lòng dần dần nguội đi. Mức giá trung bình mà các kho nhỏ đưa ra đều xoay quanh 6-8 ngàn. So với vậy, giá mà ông chủ Mã hay ông chủ Vương đưa ra tuy thấp, nhưng cũng không hẳn là vô lý. Nhập hàng từ bên kia biên giới, thêm chi phí vận chuyển, thủ tục, rủi ro kiểm tra… mỗi ký rau đội lên không ít tiền.

Anh Lâm nghe xong, mặt tái đi mấy phần, không giấu nổi thất vọng:

“Vậy là… phải bán với giá 5-6 ngàn thật hả bác? Người ta cứ nói dịp Tết rau củ được giá lắm cơ mà. Sao giờ lại thấp hơn cả ngoài chợ thế này?”

Câu hỏi ấy cũng là thắc mắc chung của cả nhóm. Bà Dung im lặng từ nãy giờ, bàn tay nắm chặt quai túi, ánh mắt lo lắng. Quốc thì cúi đầu suy nghĩ, không có nói năng gì nhiều.

Tư Thành thở dài, giọng trầm xuống:

“Người tính không bằng trời tính. Năm ngoái được giá là do may mắn, gặp thời. Năm nay nhà nhà trồng bắp cải, bên này nhiều, bên kia cũng không thiếu. Giá rớt là chuyện sớm muộn. Giờ đã như vậy thì đành chấp nhận thôi, chần chừ thêm bị người ta ép xuống thì chỉ càng lỗ.”

Nói thì nói thế, nhưng trong lòng ông cũng chẳng dễ chịu gì. Bán chung với mấy nhà bên xóm đã phải hạ giá, giờ lại nhìn giá tụt từng ngày, ai mà không xót. May mà ông đã chốt với ông chủ mã bán 7 ngàn, so với 5 ngàn chỗ Lão Vương vẫn còn nhiều hơn 2 ngàn.

Trước khi quay về, Tư Thành vẫn ghé lại kho của ông chủ Mã thêm một lần nữa. Ông không bàn chuyện giá nữa, chỉ khẩn khoản nhắc lại chuyện hẹn ngày lấy hàng, mong ông chủ nhớ kỹ mà sang đúng hẹn, đừng để kéo dài thêm.

Ông chủ Mã nghe vậy chỉ cười xã giao, gật đầu cho qua, miệng nói “yên tâm, yên tâm” nhưng ánh mắt thì đã không còn nhiệt tình như trước.

Ra khỏi kho, Quốc quay đầu nhìn lại lần cuối. Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ. Không phải vì giá thấp đơn thuần, mà vì càng đi, càng hỏi, cậu càng nhận ra một điều: vụ làm ăn này người nắm đằng chuôi không phải là nông dân. Người bỏ ra nhiều công sức nhất lại không phải là người hưởng thành quả nhiều nhất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giai-tri-ta-o-quoc-dan-nu-than-trong-buoi-bieu-dien-phong-than
Giải Trí: Ta Ở Quốc Dân Nữ Thần Trong Buổi Biểu Diễn Phong Thần
Tháng 10 20, 2025
my-nu-lai-tap.jpg
Mỹ Nữ Lai Tập
Tháng 2 27, 2025
15fc951ee082d552b5785e6527cf2f0b
Bác Sĩ Này Rất Vững Vàng
Tháng 1 15, 2025
du-nhan-dai-dia-chu.jpg
Du Nhàn Đại Địa Chủ
Tháng 2 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP