Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
de-cho-nguoi-thoi-hoc-nguoi-thanh-tuu-chi-cao-kiem-than.jpg

Để Cho Ngươi Thôi Học, Ngươi Thành Tựu Chí Cao Kiếm Thần ?

Tháng 2 8, 2026
Chương 737: Quan sát thương khung Chương 736: Ma Thần linh.
nhuong-nguoi-day-bao-de-tu-toan-thanh-dai-de-roi.jpg

Nhường Ngươi Dạy Bảo Đệ Tử, Toàn Thành Đại Đế Rồi?

Tháng 1 20, 2025
Chương 475. Đại kết cục Chương 474. Thời Không Trường Hà
ta-that-khong-muon-lam-thien-su-a

Ta Thật Không Muốn Làm Thiên Sư A

Tháng mười một 21, 2025
Chương 1050: Thiên sư (đại kết cục) Chương 1049: Một đường
nghich-do-nguoi-con-muon-ngo-nghich-vi-su-bao-nhieu-lan-nua.jpg

Nghịch Đồ, Ngươi Còn Muốn Ngỗ Nghịch Vi Sư Bao Nhiêu Lần Nữa?

Tháng 2 5, 2026
Chương 710 Hồng Mông Tử Khí Chương 709 vậy liền mở giết
tu-hong-lau-bat-dau-tung-hoanh-the-gioi-vo-hiep.jpg

Từ Hồng Lâu Bắt Đầu Tung Hoành Thế Giới Võ Hiệp

Tháng 2 26, 2025
Chương 426. Đại kết cục! Chương 425. Băng hà
thap-tong-toi-1.jpg

Thập Tông Tội 1

Tháng 1 25, 2025
Chương 59. Hung sát ghi chép Chương 58. Thần bí đường đi
hoa-ngu-dinh-luu-nu-minh-tinh-duong-thanh.jpg

Hoa Ngu: Đỉnh Lưu Nữ Minh Tinh Dưỡng Thành

Tháng 1 11, 2026
Chương 430: Thần kỳ lễ vật Chương 429: Bước đi liên tục khó khăn
tay-du-ta-thien-bong-quyet-khong-dau-thai-lon.jpg

Tây Du: Ta, Thiên Bồng, Quyết Không Đầu Thai Lợn!

Tháng 2 3, 2026
Chương 467: Ngự giá thân chinh Chương 466: Bất đắc dĩ mà về
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 160: Gian Nan Tìm Đầu Ra.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 160: Gian Nan Tìm Đầu Ra.

Quốc ăn cơm xong liền sang nhà anh Lâm. Sau khi biết tin sắp thu hoạch, nhà anh Lâm đã dọn dẹp phần sân trước cho rộng rãi, thoáng đãng, chuẩn bị mấy bao tải, sọt tre dây thừng. Hiển nhiên là đang nóng ruột chờ đến ngày thương lái qua lấy hàng.

Anh Lâm đang ngồi vá lại cái bao tải, thấy Quốc thì ngẩng lên, gật đầu chào:

“Ồ, Quốc đấy à? nghe tin gì chưa?”

“Dạ, mẹ em có kể sơ qua chuyện thương lái rồi, nay em sang hỏi thăm xác nhận thực hư thế nào.”

Anh Lâm buông kim chỉ, thở ra một hơi:

“Ngoại trừ nhà của em thì mọi người đều chốt với thương lái là bán giá 8 ngàn, ngày kia người ta qua lấy hàng. “

Quốc hơi nhíu mày:

“Anh thấy giá đó ổn thật à? Em thấy thấp quá. Ngoài chợ bán lẻ cũng phải 10 ngàn trở lên.”

Anh Lâm cười nhạt, nụ cười có phần mệt mỏi:

“Trong xóm mình ai nghe cũng nói như em cả, nhưng nghe Tư Thành phân tích thì anh thấy giá 8 ngàn là chấp nhận được. Anh cần tiền để xoay xở trong nhà cuối năm rồi, không có tiền là khỏi ăn tết luôn. Vậy nên anh và mọi người nào có dám Kỳ kèo nhiều quá, lỡ người ta bỏ đi, không mua nữa thì cả vụ bắp cải coi như bỏ phí.”

Nói rồi anh đứng dậy, lấy ấm nước rót cho Quốc một chén trà nóng.

Quốc im lặng nghe, nhưng vẫn không giấu được sự không đồng tình:

“Nhưng em nghĩ ít nhất cũng phải bằng giá địa phương. Nếu người ta trả thấp hơn thì mình không nên bán cho họ.”

Anh Lâm lắc đầu:

“Trồng rau ai chẳng muốn bán được giá cao. Nhưng mình muốn là một chuyện, được hay không là chuyện khác. Giờ không bán cho họ, cả xóm mình bán ra ngoài chợ, có ai mua được nhiều bắp cải như thế.”

Anh đưa tay chỉ ra ruộng bắp cải phía sau nhà:

“Bán ngoài chợ có thể được 9-10ngàn, nhưng bán lẻ thì chậm. Mỗi ngày bán được vài chục bắp, cùng lắm vài trăm ký. Còn bán sang bên Tàu, họ lấy một lượt cả tấn, tiền cầm về nhanh. Thấp một chút nhưng nhanh gọn, mình dành thời gian lo nghĩ cho việc khác.”

Không khí giữa hai người lắng xuống. Một bên là sự thực dụng của người đàn ông gánh cả gia đình trên vai, ở vào vị thế của anh Lâm buộc anh phải đưa ra một giải pháp an toàn cho cả nhà.

Quốc đứng dậy, nói chậm rãi:

“Vâng, em hiểu. Nhà anh đã quyết thì em không nói thêm nữa.”

Chào anh Lâm xong, Quốc lại rẽ sang nhà Hào xem tình hình cây trồng ra sao. Nhà Hào nằm sâu hơn một chút, ruộng rau ở phía sau còn lúp xúp, bắp cải mới cuộn bẹ, chưa tới ngày thu hoạch. Cậu ta sốt ruột đi tới đi lui trong vườn, xem cây nào to bán được giá.

Thấy Quốc, Hào thở dài trước cả khi bạn lên tiếng:

“Phen này xong rồi Quốc ơi, ngày kia người ta qua mua rồi mà nhà tao có một xíu thế này, không biến họ có mua không. Lần tới thương lái mà qua, dù họ trả có 7 ngàn hay thấp hơn chút tao cũng bán. Chứ để qua tết chẳng ai mua mất.”

Quốc bước vào trong vường, nghe xong liền lắc đầu:

“Giá như thế thấp quá. Mày chăm ruộng từ đầu vụ tới giờ, tiền giống, rồi công sức bỏ ra không ít. Bán giá thấp quá chẳng lẽ mày không tiếc à?”

Hào cười khổ, đưa tay phủi đất trên quần:

“Tiếc thì tiếc chứ. Nhưng tiếc nhất là không bán được. Đến lúc rau già, nứt bắp, sâu bệnh quay lại thì có muốn bán rẻ cũng chẳng ai mua. Lúc ấy mới gọi là công cốc.”

Hào ngừng lại một chút rồi nhìn Quốc, giọng chùng xuống:

“Nhưng nếu mày có cách nào khác nâng giá lên thì tốt quá. Tao sẵn sàng làm theo.”

Quốc im lặng giây lát, rồi nói:

“Tao nghĩ chưa nên bán vội, phải ra ngoài kia xem người ta bán ra sao đã, chứ thương lái nắm đằng chuôi tùy ý ra giá như vậy, mình thiệt thòi quá.”

Nghe vậy, Hào thoáng do dự. Bắp cải nhà cậu đúng là chưa phát triển đến gia đoạn phù hợp để thu hoạch, nếu bán gấp thì bị ép cũng phải chịu. Nhưng nếu có thể tìm mối khác kéo dài thêm chút thời gian, đó là có lợi cho nhà cậu.

Hai đứa dắt xe đi ngay. Từ chợ xã đến chợ thị trấn, rồi vòng sang An Khánh, ở mỗi chợ, Quốc đều ghé vào sạp bán rau để hỏi. Giá bắp cải vẫn y như mọi năm, không có biến động lớn. Giá cả dao động từ 10-12 ngàn đồng, tuy nhiên mùa lạnh nhà nào cũng trồng bắp cải nên nguồn cung dồi dào, đến cuối phiên chợ, nhiều gian hàng vẫn còn bắp cải chưa bán hết.

Trên đường về, Hào bắt đầu tính toán.

“Bắp cài còn thừa nhiều quá, giờ xóm mình mà bán bắp cải ra ngoài chợ kiểu gì giá sẽ giảm, tao thấy có quá nhiều bắp cải kể cả ngoài thị trấn cũng không tiêu hết được.”

Quốc gật đầu:

“Đúng vậy. Bán lẻ thì được giá nhưng không tiêu thụ nhanh. Bán nhiều thì lại tự tay kéo giá xuống.”

Cả hai cùng im lặng một lúc. Lúc này, lời đề nghị ban đầu của thương lái bên Tàu hiện lên trong đầu cả hai đứa. Tám ngàn một ký, so với thị trường thì thấp, nhưng đổi lại là bán nhanh, giải phóng được áp lực tồn đọng bắp cải vào cuối năm.

“Không đi thì thôi, đi rồi mới biết cái giá 8 nghìn kia cũng không tệ lắm, chấp nhận được.”

…

Ba ngày trôi qua nhanh hơn mọi người tưởng. Từ sáng sớm, trong xóm đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Nhà nào trồng bắp cải cũng chuẩn bị sẵn bao tải, sọt tre, dao cắt, dây buộc. Có nhà còn dọn sẵn một khoảng sân trống để chất bắp cải, chỉ chờ xe tải của thương lái tới là ùa ra ruộng thu hoạch.

Người trong xóm vừa làm vừa ngóng ra đầu đường. Cứ nghe thấy tiếng xe máy chạy qua là lại có người ngẩng lên nhìn, tưởng xe tải đến. Thế nhưng chờ từ sáng tới trưa, rồi sang tận chiều, con đường đất vẫn vắng tanh. Không một bóng xe lạ, chỉ có gió lạnh thổi hun hút phả vào mặt.

Đến tối, sự háo hức ban đầu chuyển thành thấp thỏm. Mấy bà trong xóm đứng tụm lại trước cổng, bàn tán râm ran.

“Sao chưa thấy xe nhỉ?”

“Hay người ta sang muộn?”

“Thường thu mua phải đi từ sáng sớm chứ, chiều còn chở hàng về bên kia nữa.”

“Chắc là có sự cố gì, ngày mai người ta mới qua.”

Hôm sau, anh Lâm không chờ thêm được nữa. Vừa sáng ra, anh đã vội vã sang An Khánh tìm bác Tư Thành hỏi thăm tình hình, có khi hôm qua thu hoạch bên nhà bác trước nên không ghé qua xóm của anh Lâm. Thế nhưng sang đến nơi, anh càng thêm hoang mang. Bên ruộng nhà Tư Thành, bắp cải vẫn còn nguyên trên đồng, chưa hề có dấu hiệu thu hoạch.

Tư Thành nhìn thấy anh Lâm cũng ngạc nhiên không kém:

“Bác tưởng bên cháu thu trước nên mới chờ. Hóa ra bên đó cũng chưa thấy gì à?”

Hai người đứng bên bờ ruộng nhìn nhau, trong lòng đều dấy lên một cảm giác bất an. Không ai nói thẳng ra, nhưng cả Tư Thành lẫn anh Lâm đều ngầm hiểu rằng chuyện này có gì đó không ổn. Tuy vậy, chưa có tin tức xác thực, cũng chưa thấy thương lái chính thức từ chối, Tư Thành vẫn giữ thái độ chừng mực, cố trấn an anh Lâm.

“Thôi, cháu cứ về chờ thêm một hôm nữa xem sao. Biết đâu bên họ bận việc gì đó, cuối năm rồi, nhiều khi sắp xếp xe cộ không kịp.”

Anh Lâm nghe vậy chỉ biết gật đầu. Trong lòng anh nóng như lửa đốt, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Không có Tư Thành làm cầu nối, một mình anh càng không biết phải xoay xở ra sao. Anh lặng lẽ lên xe, trở về nhà với tâm trạng nặng trĩu.

Cả ngày hôm đó, anh Lâm gần như không làm được việc gì ra hồn. Cứ nghe thấy tiếng xe ngoài đường là anh lại ngẩng lên, bước vội ra cổng ngóng về phía đầu xóm. Đến tối, con đường vẫn vắng tanh. Bắp cải ngoài ruộng thì đã đến lứa, lá ngoài bắt đầu già đi, chỉ chờ thu hoạch, vậy mà người mua thì bặt vô âm tín.

Thêm một ngày nữa lại trôi qua trong sự chờ đợi mòn mỏi. Người trong xóm lại tụ tập với nhau nói chuyện bắp cải, có người nói thương lái không đến mua, cũng có người lại hy vọng có biến cố gì đó xảy ra khiến họ chậm chễ qua lấy hàng.

Bên An Khánh, Bác Tư Thành không thể ngồi yên thêm được nữa. Với kinh nghiệm của mình, ông hiểu rất rõ: nếu thương lái sang mua hàng, kiểu gì họ cũng phải đến từ sáng sớm để kịp lấy hàng, ghi chép số liệu, rồi chở về bên đó ngày trong ngày. Giờ đã quá trưa mà vẫn im ắng như vậy, khả năng cao là họ không sang.

Nghĩ tới đó, Tư Thành quyết định sang tìm anh Lâm ngay. Ông chạy xe máy qua con đường tắt quen thuộc, vừa đi vừa tính toán trong đầu đủ mọi khả năng xấu nhất.

Gặp nhau ở sân nhà anh Lâm, hai bác cháu chưa cần nói nhiều đã hiểu ý nhau. Tư Thành chủ động sang đây chứng tỏ Thương láu chưa lấy hàng bên đó. Tư Thành thẳng thắn nói:

“Nếu sớm mai vẫn không có động tĩnh gì thì không thể chờ nữa. Hai bác cháu mình phải lên biên giới gặp thẳng Mã Lão Bản mà nói chuyện cho rõ ràng. Chờ thế này chỉ thêm thiệt thôi.”

“Đành vậy chứ biết làm sao, cả mấy hôm nay cứ sốt ruột chờ người ta, chẳng có tâm trạng làm việc gì bác ạ.”

“Bác cũng thế, ăn cơm xong là bác qua đây ngay đến nói chuyện với cháu. Tình hình này mai mình phải gặp người ta.”

Ngày kế tiếp không có dấu hiệu nào cho thấy Thương lái sẽ qua lấy hàng. Từ sáng sớm, anh Lâm đã đứng ngoài cổng ngóng về phía con đường đất dẫn vào xóm. Đến quá tám giờ mà vẫn không thấy bóng dáng chiếc xe tải nào, lòng anh dần chùng xuống. Bắp cải ngoài ruộng đã tới kỳ thu hoạch, để thêm vài ngày nữa là lá ngoài già, bắp nặng quá dễ nứt, chưa kể sâu bệnh có thể quay lại khi thời tiết ấm dần lên.

Bên huyện An Khánh, tình hình của bác Tư Thành cũng chẳng khá hơn, rau tới thời điểm thu hoạch, ông bác bắt đầu cảm thấy sốt ruột. Vừa nhìn đồng hồ điểm tám giờ, ông đã thở dài, biết là lại có chuyện. Không cần đợi thêm, ông dắt xe ra khỏi sân, nổ máy sang An Yên tìm anh Lâm. Hai bác cháu gặp nhau chưa kịp ngồi xuống uống ngụm nước đã hiểu rằng không thể chần chừ thêm nữa.

“Đi thôi, Lần này ta phải hỏi cho rõ ràng.”

Hai người lại khăn gói sang biên giới thêm một chuyến nữa. Đường quen mà cảm giác nặng nề hơn hẳn những lần trước.

Tới nơi, Mã Lão Bản tiếp họ với thái độ lạnh nhạt thấy rõ. Không còn nụ cười xã giao, hay những câu hỏi han khách sáo như lần đầu gặp mặt. Ông ta chỉ gật đầu qua loa, ra hiệu mời ngồi rồi rót nước một cách hờ hững.

Tư Thành vừa lên tiếng hỏi chuyện sang biên giới lấy hàng, Mã Lão Bản ồ một tiếng làm bộ như bỏ quên thứ gì đó, ông ta đã xua tay, viện cớ quen thuộc.

“Cuối năm mà, bận lắm. Hàng hóa nhiều, xe cộ chưa sắp xếp được,”

Anh Lâm nghe mà nóng ruột, nhưng không hiểu tiếng nên chỉ nhìn sắc mặt hai người. Thấy Tư Thành cau mày hỏi tiếp, anh càng thêm lo.

Tư Thành cố nói thật chậm như sợ người đối diện nghe không rõ

“Vậy Mã Lão Bản có thể sang lấy hàng vào ngày nào? Rau bên đó thu hoạch lúc này là vừa đẹp, mọi người đã sẵn sàng và chờ đợi mấy ngày nay rồi.”

Mã Lão Bản nhún vai, né tránh ánh mắt của Tư Thành.

“Thêm năm ngày nữa đi,”

ông ta nói, nhưng tuyệt nhiên không đưa ra ngày giờ cụ thể. Hỏi tới đâu, câu trả lời vẫn lấp lửng tới đó, lúc thì bảo “xem tình hình” lúc lại nói “để tôi sắp xếp”.

Không khí trong phòng dần trở nên gượng gạo. Tư Thành cũng nhận ra sự thay đổi rõ rệt trong thái độ của đối phương. Ông bác nghĩ bụng, nếu cứ hỏi tiếp, chưa chắc đã được câu trả lời tử tế hơn từ phía họ Mã.

Mã Lão Bản chép miệng một cái tỏ vẻ khó xử, sau đó đổi giọng, đưa ra một đề xuất cho hai người lựa chọn.

“Như vậy nhé, tôi sẽ mua với giá 7 ngàn, 5 ngày nữa qua lấy hàng. Nếu mấy người muốn bán nhanh hơn, tôi sẽ giới thiệu hai người qua chỗ lão Vương, cũng là bạn trong nghề của tôi. Ông ta không bận rộn lắm có thể sang đó lấy hàng sớm hơn tôi 1-2 ngày.”

Mã Lão Bản ngước nhìn đồng hồ treo tường.

“Tôi có việc phải đi bây giờ, hai người qua chỗ lão Vương xem ý ông ta ra sao. Sau đó chúng ta lại bàn tiếp.”

Nói rồi, Mã Lão Bản gọi một người bên ngoài vào, dặn dò vài câu bằng tiếng Trung, sau đó quay sang bảo Tư Thành và anh Lâm đi theo người này.

Hai bác cháu bước ra khỏi phòng.

Người của Mã Lão Bản dẫn họ len lỏi qua mấy con phố nhỏ, chỉ đường tới nhà của Vương Lão Bản. Ông này cũng có một kho hàng, bên trong bán đồ nông sản. Quy mô nhỏ hơn nhà của họ Mã.

Người dẫn đường giới thiệu Tư Thành với lão Vương, sau đó xin phép rời đi.

Vương Lão Bản tiếp hai người ngay tại gian nhà nhỏ phía sau kho hàng. So với Mã Lão Bản, ông ta cao hơn một cái đầu, thân hình gầy gò, vai xuôi, gương mặt dài và hốc hác. Đôi mắt lúc nào cũng nheo lại, ánh nhìn sắc và lạnh, khiến người đối diện có cảm giác như đang bị soi từng li từng tí. Nhìn qua đã biết là dạng người làm ăn tính toán chi li, không dễ nhả ra một đồng lợi nào.

Chưa kịp ngồi ấm chỗ, Vương Lão Bản đã đi thẳng vào vấn đề.

“Ta có thể sang lấy hàng ngay, nhưng giá chỉ có 6 ngàn một ký thôi.”

Tư Thành thoáng sững người, còn anh Lâm thì dù không hiểu hết lời nói, nhưng nhìn sắc mặt của Tư Thành, xem chừng kết quả không tốt lắm.

Vương Lão Bản thấy phản ứng ấy cũng chẳng lấy làm lạ, tiếp tục giải thích bằng giọng tỉnh bơ, như thể đó là điều hiển nhiên.

“Dạo này bắp cải nhiều lắm, khắp nơi đều có. Giá rẻ rồi. Lão Mã không sang mua của mấy người cũng vì lý do đó không có lời thì ai làm, phải không nào. Ta mua sáu ngàn là còn có lãi để bù phí vận chuyển, bốc xếp, xe cộ. Cao hơn nữa thì ta được lời ít, không bõ công sang bên kia gom hàng.”

Nghe tới đây, Tư Thành coi như mất hẳn hứng thú mặc cả. Sáu ngàn một ký, mức giá ấy thấp đến mức chẳng còn gì để bàn. Ông hiểu rất rõ, có nói thêm thì cũng chỉ khiến mình mất giá, lại dễ khiến đối phương khó chịu.

Ông đứng dậy, nói ngắn gọn, giữ lễ.

“Chuyện này để tôi về bàn lại với bà con đã. Sau khi thống nhất được ý kiện mọi người, tôi sẽ báo sau.”

Vương Lão Bản cũng không níu kéo. Ông ta chỉ gật đầu, gọi người ra tiễn khách, thái độ dửng dưng như thể mất hay được một mối hàng cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Anh Lâm vừa mới ngồi xuống chưa kịp uống ngụm nước thì đã thấy Tư Thành ra hiệu đi về. Ra tới ngoài, anh không kìm được hỏi nhỏ.

“Mới đó đã xong rồi à bác? Người ta bảo sao?”

Tư Thành chép miệng, lắc đầu.

“Sáu ngàn một ký. Thấp quá, bác không nói chuyện với ông ta luôn.”

Câu nói ấy khiến anh Lâm im lặng hẳn. Sáu ngàn… bán với giá đó thì coi như lãi chẳng bao nhiêu, thậm chí còn không bằng công sức bỏ ra mấy tháng trời.

Trên đường về, Tư Thành vẫn chưa yên tâm. Ông không muốn chỉ dựa vào lời của hai thương lái kia mà kết luận vội vàng. Nghĩ một lúc, ông rẽ sang khu chợ hỏi qua vài chủ sạp bán rau củ. Khu vực này chỉ ngang với thị trấn, quán xá tương đối vắng vẻ, lác đác có vài người qua lại.

Người bán hàng ban đầu còn khá cởi mở. Người kia ra giá tám ngàn một ký, nhưng chỉ mua số lượng ít về bán lẻ. Khi nghe Tư Thành nói phải gom hàng từ bên kia biên giới, số lượng lớn đến cả xe, sắc mặt đối phương liền thay đổi.

“Đi xa thế tốn kém lắm, Lại còn rủi ro đủ thứ. Nếu là hàng bên kia biên giới, có 6 ngàn tôi cũng ngại sang.”

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, giá bắp cải từ mười, mười hai ngàn tụt xuống còn sáu ngàn. Tư Thành nghĩ mãi mà không thông. Làm sao có chuyện thị trường mất giá nhanh đến vậy?

Chợt Tư Thành nhớ lại. giá mua mà Vương Lão Bản đưa ra cho bắp cải nhà mình còn rất tốt. Nhưng sau khi thương lái sang bên xã An Yên, tận mắt thấy những ruộng rau xóm của anh Lâm, lá bị sâu bệnh đục lỗ, chất lượng không đồng đều, giá rau lập tức bị ép xuống tám ngàn. Và giờ thì còn sáu ngàn.

Nghĩ đến đó, Tư Thành không khỏi thở dài. Ông hiểu ra rằng chất lượng bắp cải bên An Yên ít nhiều đã ảnh hưởng đến quyết định thu mua của thương lái, thậm chí còn liên lụy đến cả ruộng nhà mình ở An Khánh. Một khiếm khuyết nhỏ thôi cũng đủ để người mua vin vào đó mà ép giá đến tận cùng.

Tư Thành cùng anh Lâm trở về xóm để bàn bạc cùng mọi người. TRong xóm ai cũng lo lắng sợ bán bắp cải không được, Thấy Tư Thành và anh Lâm trở về, lập tức kéo nhau sang nhà anh Lâm, ngồi kín cả gian nhà, người đứng kẻ ngồi, ai nấy mặt mày đều nặng như đeo chì.

Tư Thành chậm rãi thuật lại chuyến đi vừa rồi, từ việc gặp Mã Lão Bản trao đổi chuyện làm ăn cho tới khi sang Vương Lão Bản. Nghe cái giá 6 ngàn thốt ra từ miệng bác Tư Thành, cả gian nhà bỗng xôn xao hẳn lên.

“Giá gì mà từ 8 ngàn rớt xuống còn 6 ngàn nhanh thế được?”

“Thấp quá, chưa bằng một nửa giá ngoài chợ.”

“Có khi nào hai ông kia thông đồng với nhau ép giá mình không?”

Tư Thành thở dài, hai tay xoa xoa mép chén trà đã nguội.

“Ép giá thì chắc chắn là có, nhưng tôi với thằng Lâm cũng đã đi hỏi thêm mấy chỗ quanh đó rồi. Có chỗ ra giá 7 ngàn thì hẹn 5 ngày nữa, còn 6 ngàn thì họ ngại sang lấy hàng. Giá thấp quá nên tôi mới phải quay về hỏi lại ý bà con, chứ tự tôi cũng chẳng muốn bán kiểu này.”

Một người trong xóm bực dọc đứng phắt dậy.

“Thôi, 6 ngàn thì tôi không bán. Thà để ở nhà ăn còn hơn. Nhà tôi trồng có một đám, chẳng thiệt hại gì mấy.”

Một người khác phụ họa,

“Nhà tôi cũng thế,tám ngàn thì còn bán được vài chục cân, chứ 6 ngàn thì thôi, để ăn dần cả tháng giêng, thừa thì cho heo.”

Những nhà trồng ít thì nói vậy, giọng vẫn còn cứng. Nhưng những nhà trồng ba bốn đám trở lên thì không ai nói được lời nào. Ánh mắt họ nhìn nhau, đầy lo lắng. Trong số đó có anh Lâm, nhà Quốc, nhà cái Mây, nhà chị Linh, rồi cả mấy nhà chú thím khác. Không khí trong gian nhà bỗng trầm hẳn xuống.

Anh Lâm thở dài một hơi.

“Đã đến nước này rồi thì sáu ngàn cũng phải bán thôi. Sắp tới Tết, ai cũng bận, để lâu thêm mấy ngày nữa mà không bán được thì coi như trắng tay.”

Mẹ cái Mây lại có suy nghĩ khác.

“Hay là mình chờ thêm vài ngày, bán cho cái mối 8 ngàn ấy. Họ bảo 5 ngày nữa mới sang đúng không?”

Mọi người lại bàn tán râm ran. Ý kiến mỗi người một kiểu, không ai chịu ai. Tư Thành ngồi một bên, không chủ động tham gia tranh luận. Ông vốn là người ngoài xóm, nếu bán riêng, bắp cải nhà ông hoàn toàn có thể bán 10-12 ngàn như trước. Giờ vì đứng ra làm trung gian cho cả xóm, lại phải chịu hạ giá xuống 8 rồi 6 ngàn, trong lòng sao có thể thoải mái được.

Ông đặt chén trà xuống, thở dài một hơi tỏ vẻ mệt mỏi.

“Mọi người tự bàn với nhau rồi quyết đi. Cuối năm tôi cũng nhiều việc, không thể chạy tới chạy lui mãi thế này. Bàn xong thì tôi với thằng Lâm qua đó thêm một chuyến nữa, rồi chốt giá và ngày luôn.”

Có người gật gù.

“Thì cứ đợi mối 8 ngàn đi. Năm ngày nữa họ không sang, lúc đó bác Tư Thành qua chỗ 6 ngàn chốt luôn cũng chưa muộn.”

Một người khác lại lắc đầu, nói thẳng.

“Biết là họ ép, nhưng vụ này họ nắm đằng chuôi. Mình không bán thì mình là người thiệt. Để sát Tết nữa, họ lại ép xuống 4-5 ngàn thì còn khổ hơn. Bọn buôn bên Tàu gian lắm.”

“Đúng đấy, hay là mai bác sang thêm chuyến nữa, chốt giá và ngày lấy hàng cho xong. Càng sớm càng tốt.”

Tư Thành nhấp một ngụm trà, suy nghĩ một lúc rồi miễn cưỡng gật đầu.

“Được rồi. Ngày mai tôi với thằng Lâm sẽ qua bên đó lần nữa. Lần này có thế nào thì cũng tự bàn rồi chốt luôn, không về hỏi ý mọi người nữa đâu.”

Quốc từ nãy đến giờ vẫn ngồi lắng nghe, trong đầu liên tục tính toán. Thấy mọi người cơ bản đã nói ra hết những suy nghĩ trong lòng, cậu lên tiếng nói với bác Tư Thành.

“Ngày mai cho cháu đi cùng được không ạ?”

Tư Thành nhìn Quốc, gật đầu.

“Đi thì được, nhưng trẻ con qua biên giới phải có người lớn đi cùng, hoặc làm giấy ủy quyền đàng hoàng thì người ta mới cho qua.”

Thằng Hào nghe vậy cũng háo hức muốn đi theo, nhưng nghĩ tới giấy tờ lằng nhằng, đành ngồi thừ ra, bất lực nhìn Quốc.

Bữa cơm tối hôm đó, cả nhà Quốc ngồi quây quần bên mâm cơm dưới bếp. Câu chuyện từ đầu đến cuối, vẫn chỉ xoay quanh mấy đám rau bắp cải ngoài ruộng.

Mẹ Quốc gắp được vài đũa thì dừng lại, thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Không ngờ năm nay rau củ lại rớt giá thảm như vậy, Bán 6 ngàn thì tiếc công chăm sóc mấy tháng trời, mà không bán thì để đó cũng chỉ uổng cả ruộng. Phụ thuộc vào bên Tàu đúng là rủi ro thật, năm ngoái trúng đậm nên cứ tưởng năm nào cũng được thế, ai dè…”

Ba Quốc ngồi đối diện, tay cầm chén cơm, nghe vậy chỉ lặng im. Ông làm thợ xây, tiền công đều đều, trước đó còn vay mượn để đầu tư trồng rau. May mà mấy công trình vừa rồi trả tiền sòng phẳng, ông đã xoay xở trả hết nợ nần.

Cuộc sống tưởng chừng sẽ trở nên nhẹ nhàng khấm khá hơn, chưa được bao lâu thì lại nghe tin mùa vụ năm nay gặp đủ thứ trắc trở: sâu bệnh, rồi đến giá rau tụt dốc, đầu ra mập mờ không rõ ràng. Nghĩ đến ý định bỏ nghề xây về nhà làm nông hoàn toàn tan biến.

Ông đặt chén cơm xuống, nhìn sang Quốc.

“Thế mai thằng Quốc sang bên đó à?”

“Dạ, con đi cùng bác Tư Thành với anh Lâm, Con không tin là giá mua bên đó lại thấp hơn bên mình. Mua số lượng lớn thì giá thấp hơn một chút là chuyện thường, nhưng giảm hơn một nửa thì không thể chấp nhận được.”

Ba Quốc nghe xong bật cười khẩy, nửa như mỉa mai, nửa như bất lực.

“Không chấp nhận được thì rồi cũng phải chấp nhận thôi. Mình có quyền gì mà ép người ta mua giá cao. Rau củ có phải hàng hiếm đâu, nhà nhà trồng, ngoài chợ đầy ra kìa.”

Quốc hơi nhíu mày, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh.

“Nếu đó là giá ngoài chợ bên đó thì con không nói. Nhưng nếu thương lái cố tình ép giá thì mình là người chịu thiệt. Con thấy mức 6 ngàn là không thỏa đáng. Đợt hè con với mẹ qua bên đó rồi, ba cũng biết mà, giá rau bên ấy thường cao hơn bên mình 3-4 ngàn. Có hạ thì cũng chỉ bằng giá bên mình, chứ sao lại thấp hơn một nửa được.”

Ba Quốc nhìn con trai, ánh mắt thoáng nghiêm lại.

“Ý con là thương lái bên Tàu giở trò?”

Quốc lắc đầu.

“Giờ thì chưa dám khẳng định. Vẫn còn quá sớm để kết luận họ có cố tình ép giá hay không. Bởi vậy con mới muốn sang đó gặp trực tiếp, nhìn cách họ làm ăn, nghe họ nói chuyện, may ra mới hiểu rõ được ý tứ của họ.”

Ba Quốc nghe tới đó thì không giấu được lo lắng.

“Sang bên đó có an toàn không con?Cận tết đi lại phức tạp lắm đó.”

Quốc mỉm cười trấn an.

“Lần trước con đi với mẹ rồi mà, Đường đi cũng quen. Ba có muốn đi cùng không?”

Ba Quốc lắc đầu ngay.

“Ba không rành buôn bán, sang đấy nghe người ta nói cũng chẳng hiểu mấy. Thôi thì ba ở nhà đi xây thêm mấy ngày công, kiếm chút tiền chắc chắn hơn. Hai mẹ con quen đường rồi thì cứ đi.”

Câu nói dứt ra nghe nhẹ nhàng, nhưng trong đó chất chứa không ít bất an. Mâm cơm vẫn còn đó, nhưng cả nhà ai cũng ăn chậm lại, mỗi người theo đuổi một nỗi lo riêng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-quan-van-hanh-thong.jpg
Trọng Sinh: Quan Vận Hanh Thông
Tháng mười một 26, 2025
Buông Xuống Chư Thiên Thế Giới
Cao Lãnh Nữ Thần Sao, Chỉ Là Yêu Đương Não Mà Thôi!
Tháng 3 6, 2025
nga-huu-nhat-phien-son-lam.jpg
Ngã Hữu Nhất Phiến Sơn Lâm
Tháng 2 27, 2025
di-nang-song-thien-phu-loi-dien-phap-vuong-chi-muon-bay-nat
Dị Năng: Song Thiên Phú, Lôi Điện Pháp Vương Chỉ Muốn Bày Nát
Tháng mười một 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP