Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
eddb7409c593b600a97cfc87e515a094

Kuroko Mạnh Nhất Cầu Thần

Tháng 1 16, 2025
Chương Chương Chương 222.
ngau-nhien-gap-lai-cung-thue-ta-cung-voi-hoa-khoi-hai-huong-xong-len

Ngẫu Nhiên Gặp Lại Cùng Thuê, Ta Cùng Với Hoa Khôi Hai Hướng Xông Lên

Tháng 10 22, 2025
Chương 556: Đại kết cục Chương 555: Đó là một bí mật không thể nói!
toan-toc-thien-phu-them-tai-ta-mot-than-mot-nguoi

Toàn Tộc Thiên Phú, Thêm Tại Ta Một Thân Một Người

Tháng mười một 20, 2025
Chương 122: Hủy diệt Liễu gia ( đại kết cục)-2 Chương 122: Hủy diệt Liễu gia ( đại kết cục)
quy-di-the-gioi-ta-lay-nhuc-than-tran-van-vat.jpg

Quỷ Dị Thế Giới, Ta Lấy Nhục Thân Trấn Vạn Vật

Tháng 1 21, 2025
Chương 298. Trấn áp Thận Hải Chương 297. Chấp chưởng Thuế Phàm châu
warhammer-40k-lac-tu-nhan-cuu-vot-the-gioi.jpg

Warhammer 40k: Lạc Tử Nhân Cứu Vớt Thế Giới

Tháng 4 11, 2025
Chương 771. Phiên ngoại —— Lộ Minh Phi đánh nổ đại thằn lằn ( ba ) Hydra Chương 770. Phiên ngoại —— Lộ Minh Phi đánh nổ thổ dân đại thằn lằn, 7K( hai )
tro-choi-xam-lan-nguoi-dua-vao-may-sua-chua-giet-xuyen-het-thay.jpg

Trò Chơi Xâm Lấn, Ngươi Dựa Vào Máy Sửa Chữa Giết Xuyên Hết Thảy?

Tháng 1 29, 2026
Chương 183: Thời chi đạo bia Chương 182: Dị giới hành giả
son-hai-do-tu-an-yeu-bat-dau-dai-de-chi-lo

Sơn Hải Đồ: Từ Ăn Yêu Bắt Đầu Đại Đế Chi Lộ

Tháng 2 5, 2026
Chương 5150 Chương 5149
ta-tai-tong-man-viet-nhat-ky

Ta Tại Tổng Mạn Viết Nhật Ký

Tháng mười một 21, 2025
Chương 584: Hoàn tất -FULL Chương 583: Đem công lao thoái thác
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 159: Tiền Bồi Dưỡng.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 159: Tiền Bồi Dưỡng.

Ngày thương lái Trung Quốc sang xem hàng cũng trùng đúng ngày trường tổ chức lễ tổng kết học kỳ một. Dương như mấy người làm ăn hay quan chức đều rất thích chọn ngày đẹp để tổ chức sự kiện. Hai việc quan trọng đều dồn lại trong cùng một ngày.

Buổi lễ tổng kết được tổ chức trong tiết chào cờ sáng thứ Hai, sân trường từ sớm đã đông đủ học sinh ngồi theo từng hàng, trên bục chào cờ có giăng một tấm rèm rồi một tấm biển chữ vàng trên nền đỏ, Tổng Kết Học Kỳ I Năm học XXX-YYY.

Tiếng loa phóng thanh vang lên quen thuộc, mở đầu cho buổi lễ. Sau phần nhận xét chung của ban giám hiệu, cô Hà bí thư đoàn trường, bước lên bục, cầm tập quyển sổ trên tay, g bắt đầu công bố kết quả thi đua học kỳ một.

Không ngoài dự đoán, khối lớp A tiếp tục dẫn đầu cả trường về phong trào thi đua cũng như kết quả học tập. Thành tích ấy không chỉ là niềm tự hào của tập thể học sinh mà còn là điểm cộng lớn cho giáo viên chủ nhiệm, góp phần giúp thầy cô đạt danh hiệu giáo viên giỏi, giáo viên ưu tú trong năm học.

Sau phần trao cờ thi đua cho các tập thể, buổi lễ chuyển sang nội dung được mong chờ nhất: tuyên dương cá nhân có thành tích xuất sắc trong kỳ học vừa qua. Danh sách học sinh giỏi được đọc lên trước.

Từng cái tên vang lên giữa sân trường rộng, các học sinh giỏi lần lượt bước lên bục nhận giấy khen trong tiếng vỗ tay đều đặn. Học sinh khá thì không lên sân khấu, giấy khen sẽ được giáo viên chủ nhiệm phát sau khi về lớp. Chứ học sinh khá mà lên thì giáo viên trao thưởng mỏi tay luôn.

Tiếp đó là phần tuyên dương học sinh đạt giải học sinh giỏi cấp huyện. Những học sinh này không chỉ được nêu tên trước toàn trường mà còn được thầy hiệu phó trực tiếp trao phong bì tiền thưởng ngay trên bục, kèm theo những cái bắt tay trang trọng. Với một ngôi trường huyện như An Bình, mỗi giải thưởng cấp huyện đều là niềm tự hào chung, là minh chứng cho chất lượng dạy và học của cả thầy và trò.

Trong danh sách ấy, cái tên Quốc được xướng lên không một chút bất ngờ. Cậu là người đạt giải cao nhất trong kỳ thi năm nay, nên khi bước lên bục, cậu được đứng ở trung tâm, nhận giấy khen và phong bì từ thầy hiệu phó, cúi đầu lễ phép rồi quay xuống.

Tưởng như vậy là xong, nhưng ngay sau đó, cô Hà lại tiếp tục đọc tên của Quốc được gọi tên lần thứ hai. Lần này, cậu lên nhận giải ba học sinh giỏi cấp tỉnh. Cả sân trường thoáng xôn xao, bởi cấp huyện vốn đã là thành tích rất cao đối với học sinh trong trường rồi, lên đến cấp tỉnh là cực kỳ hiếm.

Trên bục, hiệu trưởng đích thân trao phong bì, bắt tay Quốc thật chặt, nở nụ cười hiếm hoi trước toàn trường. Chỉ có một mình Quốc đứng đó, giữa sân khấu rộng, cảm giác vừa tự hào, như thể mọi ánh nhìn đều đang dồn cả về phía cậu.

Với thành tích nổi bật như vậy, cô Hà không thể để Quốc xuống ngay. Cô gọi cậu ở lại, trao micro vào tay và đề nghị cậu phát biểu vài lời trước toàn thể học sinh. Quốc hơi sững lại trong chốc lát, rồi vẫn bước lên phía trước, cầm micro, đứng giữa sân trường đầy nắng sớm, chuẩn bị nói những lời đầu tiên của mình trước hàng trăm ánh mắt đang dõi theo.

Đứng trước đám đông, nếu là người khác có lẽ đã run tay run chân, nói chưa hết câu đã quên mất ý. Nhưng với người đã từng sống qua một kiếp, Quốc từng không ít lần đứng thuyết trình trước hội trường lớn, bên dưới là toàn những người có tiền, có địa vị xã hội, ánh mắt soi mói còn áp lực hơn gấp bội. So với những buổi ấy, sân trường cấp ba An Bình lúc này chẳng tạo ra được bao nhiêu sức ép.

Quốc hít một hơi nhẹ, ánh mắt bình thản quét một vòng xuống phía dưới. Cậu bắt gặp mấy gương mặt quen thuộc: thằng Hào đứng cuối hàng lớp, nhe răng cười đầy tò mò; cái Mây đứng ngồi ở phía trên, mắt sáng không giấu nổi sự trầm trồ, mỉm cười vỗ tay tán thưởng. rồi tới Minh Nguyệt và Thúy Hạnh ở dãy lớp 10, hai đứa đứng hơi lệch về phía sau, thấy Quốc nhìn xuống thì cười tươi lắm, vẫy vẫy cái tay. Những gương mặt ấy khiến tâm trạng Quốc nhẹ nhõm hẳn đi.

Cậu đưa micro lên, bắt đầu phát biểu.

Mở đầu, Quốc chọn lối nói quen thuộc, đúng chuẩn “văn mẫu”: cảm ơn nhà trường đã tạo điều kiện, cảm ơn ban giám hiệu đã quan tâm, cảm ơn thầy cô trực tiếp giảng dạy, đặc biệt là cô giáo chủ nhiệm đã luôn động viên, dìu dắt. Tiếp đó là lời cảm ơn tập thể lớp, bạn bè đã hỗ trợ nhau trong học tập. Từng câu từng chữ đều rất tròn trịa, không thừa không thiếu, đúng tinh thần đề cao tập thể trước khi nói tới cá nhân.

Chỉ đến đoạn sau, Quốc mới khéo léo nhắc tới bản thân mình. Cậu nói rằng kết quả đạt được không chỉ nhờ sự cố gắng cá nhân, mà còn có yếu tố may mắn chiếm phần lớn. Cậu thậm chí nhấn mạnh, may mắn có khi chiếm tới 60% kết quả bài thi, còn lại mới là năng lực. Lời nói nghe qua thì khiêm tốn, nhưng lại rất hợp tai người nghe.

Với học sinh bên dưới, đó là một bài phát biểu có phần văn vở, dài dòng, nghe qua rồi quên. Nhưng với thầy cô đứng trên bục và quanh sân, từng câu từng chữ đều “đúng chuẩn” văn mẫu, không để lộ bất kỳ sơ hở nào để bắt bẻ hay xoáy sâu.

Một thầy giáo đứng gần đó khẽ nói nhỏ với người bên cạnh:

“Em học sinh này cho vào công tác đoàn trường được đấy.”

Người kia gật gù, cười nhạt:

“Không chỉ thế đâu, tố chất làm đảng viên luôn ấy chứ. Học sinh giỏi của trường ta, quả nhiên là khác.”

Có thầy còn buông thêm một câu đầy tự hào:

“Trên phòng giáo dục có lời khen cho trường An Bình chúng ta, thành tích học tập mỗi năm lại tăng lên một chút.”

Quốc kết thúc bài phát biểu bằng một câu ngắn gọn, cúi đầu chào rồi trả micro cho cô Hà. Khi bước xuống, cậu trở về vị trí của lớp mình, lập tức cảm nhận được những ánh mắt dõi theo. Không chỉ trong lớp, mà cả học sinh các lớp khác cũng nhìn sang, có tò mò, có thán phục, cũng có chút khoảng cách vô hình được kéo giãn ra.

Thằng Hào nghiêng người sát lại, hạ giọng hỏi đầy háo hức:

“Ê, phong bì được bao nhiêu vậy?”

Quốc liếc sang, đáp gọn:

“Chắc vài trăm ngàn thôi.”

Hào tròn mắt:

“Ít vậy à?”

Quốc cười nhẹ, không nói thêm, chỉ nghĩ thầm trong lòng. Tiền thưởng giải chỉ là một phần nhỏ. Khoản “bồi dưỡng” những thứ đi kèm sau thành tích, mới là thứ đáng giá hơn nhiều.

Sau buổi lễ chào cờ, học sinh các lớp lần lượt giải tán, trở về phòng học tiếp tục thời khóa biểu như thường ngày. Không khí trong trường dần lắng xuống, những tràng vỗ tay và tiếng xôn xao ban nãy cũng theo đó mà tan đi. Trên lớp, tiết học diễn ra bình thản, nhưng đối với mấy đứa vừa được xướng tên khen thưởng buổi sáng thì trong lòng vẫn còn lâng lâng, khó tập trung hoàn toàn vào bài giảng.

Cuối giờ, cô giáo chủ nhiệm có ghé qua mang theo vài xấp vở mới và vài tờ giấy khen:

“Những bạn đạt danh hiệu học sinh khá ở lại một chút, cô phát giấy khen và phần quà.”

Cả lớp lục tục đứng lên ra về, chỉ còn lại vài đứa ngồi lại, trong đó có Hào và mấy bạn nữa. Cô giáo bước lên bàn giáo viên, xếp gọn mấy tờ giấy khen cùng chồng vở mới tinh. Lớp này không có học sinh giỏi cấp trường, toàn là học sinh khá, nên mỗi người được phát sáu quyển vở, động viên tinh thần học tập.

Cô đọc tên từng người, từng bạn lên nhận giấy khen, cúi đầu cảm ơn rồi trở về chỗ ngồi, vẻ mặt ai nấy đều vui vẻ. Đến lượt Quốc, cô Ninh không chỉ phát giấy khen như các bạn khác mà nhắc riêng:

“Quốc, lát nữa tan học em nhớ lên phòng văn thư nhận tiền bồi dưỡng nhé.”

Quốc nhoẻn miệng cười, không dấu được niềm vui.

“Có tiền bồi dưỡng rồi ạ?”

Cô Ninh gật đầu.

“Có rồi, với một học sinh cô nghĩ là khá nhiều đó.”

Tan học, những học sinh từng tham gia đoàn dự thi học sinh giỏi được gọi tập trung tại phòng văn thư của trường. Căn phòng nhỏ nhưng lúc này khá đông người, chủ yếu là mấy anh chị lớp 12 từng thi huyện, thi tỉnh đứng chờ, vừa chờ vừa trò chuyện rôm rả.

Cô Hà trực tiếp ngồi sau chiếc bàn gỗ kê sát cửa sổ phòng văn thư, cô lấy ra một chồng phong bì đã được xếp ngay ngắn theo thứ tự. Bên cạnh là tờ danh sách ký nhận tiền thưởng.

Cô chỉnh lại kính, cầm danh sách, giọng đọc rành rọt, từng cái tên vang lên trong căn phòng nhỏ. Mỗi lần có người bước lên, cô lại đưa phong bì, nhắc ký tên, gật đầu một cái coi như xong thủ tục.

“Kiến Quốc, giải Nhất học sinh giỏi cấp huyện, giải Ba cấp tỉnh. Nhiều tiền nha, chúc mừng em. Năm sau tiếp tục cố gắng.”

“Dạ, cảm ơn cô.”

Giọng cô Hà cao hơn thường lệ một chút, đủ để tất cả đều nghe rõ. Cả phòng im lặng trong chốc lát. Quốc đứng dậy, bước lên phía trước, dáng người thẳng thắn, vẻ mặt bình tĩnh hơn hẳn những bạn khác. Khi phong bì được đặt vào tay, cậu cảm nhận rõ độ dày của nó, nặng hơn tưởng tượng.

Quốc ký tên vào sổ, nét chữ gọn gàng, rồi lùi sang một bên nhường chỗ cho người tiếp theo, không nói thêm lời nào. Nhưng ánh mắt của nhiều người trong phòng đã vô thức dõi theo cậu.

Tiền bồi dưỡng cấp huyện là hai triệu rưỡi, thi cấp tỉnh thì tăng lên ba triệu tám. Cộng thêm tiền thưởng giải, tổng cộng hơn năm triệu đồng. Ở thành phố có thể chỉ là con số bình thường, nhưng với học sinh cấp ba vùng quê này, ấy là cả một khoản tiền lớn, đủ để trang trải bao nhiêu thứ cho gia đình.

Mấy anh chị lớp 12 đứng gần cửa sổ xì xào không giấu được cảm xúc.

“Quốc học lớp 11 mà đã đạt thế này rồi, sang năm thi tiếp kiểu gì chẳng có giải nữa.”

“Đúng là sinh ra để học giỏi. Sướng thật, vừa có danh vừa có tiền.”

“Thời gian nhanh ghê, mới ngày nào vào cấp ba, giờ mấy tháng nữa là thi tốt nghiệp rồi.”

Những lời ấy lọt vào tai Quốc, nhưng cậu chỉ mỉm cười coi như gió thoảng. Cậu cẩn thận cho phong bì vào trong ngăn cặp, kéo khóa lại. Tiếng khóa “rẹt” vang lên khẽ khàng, nhưng trong lòng cậu lại thấy nhẹ hẳn, như kết thúc được một việc lớn trong kỳ học vừa qua. Cậu chào cô giáo rồi bước ra khỏi phòng văn thư.

Quốc đạp xe về nhà, bánh xe lăn đều trên con đường đất quen thuộc. Trong lòng cậu có một cảm giác hân hoan hiếm thấy, thứ cảm xúc rất lâu rồi mới xuất hiện. Cậu đã nghĩ sẵn cảnh đem số tiền vừa nhận được ra khoe với mẹ, bà nhất định sẽ vừa bất ngờ vừa vui, có khi còn trách yêu vài câu.

Nhưng khi đẩy cửa bước vào sân, Quốc thấy Mẹ ngồi trên chiếc ghế nhựa đặt sát hiên, tay cầm chén trà đã nguội, mắt nhìn xa xăm ra ruộng bắp cải phía sau nhà.

Quốc dựng xe, cất tiếng hỏi ngay.

“Có chuyện gì vậy mẹ?”

Bà ngẩng lên, thở ra một hơi dài rồi chậm rãi kể lại chuyện hồi sáng. Thương lái Trung Quốc theo lời bác Tư Thành dẫn qua xóm, xem bắp cải, ra giá 8 ngàn một ký. Cả xóm xôn xao, mấy nhà khác đã đồng ý bán hết rồi. Riêng nhà mình, vì Quốc không có ở nhà, bà chưa đưa ra quyết định.

Nghe xong, Quốc trầm ngâm một chút rồi hỏi:

“Vậy người ta có giấy tờ gì không mẹ?”

“Không, chỉ nói miệng thôi, hẹn vài hôm nữa quay lại lấy hàng.”

Quốc khẽ gật đầu, giọng nhẹ đi:

“Thế thì không lo. Lần sau họ tới mình bán cùng vẫn được mà. Bắp cải nhà mình tốt, họ không từ chối đâu. Với lại con thấy mẹ từ chối là đúng đấy, 8 nghìn thì rẻ quá. Ít nhất cũng phải bằng giá ngoài chợ mới nên bán.”

Cậu vừa nói vừa tính nhẩm trong đầu, rồi buột miệng:

“Năm ngoái là 12 ngàn một ký đó. Giả sử bán tám ngàn thì lỗ 4 ngàn một ký, nhân lên 2 tấn là mất 8 triệu rồi.”

Mẹ Quốc nghe vậy thì chau mày, lắc đầu:

“Nhưng đâu phải chỉ mỗi nhà mình trồng. Trong xóm ai cũng trồng, rồi bên An Khánh nữa. Người ta mua số lượng lớn, giá thấp hơn một chút cũng phải. Còn tiền vận chuyển, kho bãi, đủ thứ chi phí. Bác Tư Thành bên đó phân tích mẹ thấy rất hợp lý .”

Quốc ngồi xuống ghế đối diện.

“Nhưng nhà mình vẫn nên giữ giá 10-12 ngàn mẹ à. Để lần tới họ sang, con sẽ nói chuyện trực tiếp xem sao. Nếu vẫn 8 ngàn thì con không bán đâu. Con sẽ tìm cách khác.”

Bà Dung nhìn con trai, hơi ngạc nhiên:

“Cách khác là cách gì?”

Quốc cười, vẻ mặt lại thoải mái hẳn ra:

“Dạ, để từ từ rồi tính. Từ giờ đến tết còn nửa tháng nữa cơ mà. À mà hôm nay con vừa nhận tiền bồi dưỡng thi học sinh giỏi đó, được hơn 5 triệu.”

Câu nói ấy khiến mẹ Quốc sững người. Bà nhìn con trai, tưởng mình nghe nhầm.

“Nhiều vậy hả con?”

Quốc gật đầu, mở cặp ra, rồi lấy tiền trong phong bì ra đếm.

Mẹ Quốc nhìn xấp tiến trong tay con trai, từ nỗi lo bắp cải, tâm trạng bà dịu xuống hẳn. Năm triệu đối với bà không phải ít bằng cả năm bà buôn bán rau ngoài chợ, chắt chiu từng đồng.

Bà thở dài, giọng nửa mừng nửa cảm khái:

“Đúng là học cái chữ nó giàu hơn làm nông con ạ…”

Quốc cười:

“Chỉ cần mình làm việc nghiêm túc thì làm nông cũng kiếm được tiền mẹ ạ, con đi thi là trả lại tiền mua tỏi cho ba thôi. Trước con có vay tiền mẹ mua đồ lặt vặt đúng không? Hôm nay con trả lại nè.”

Nói rồi cậu rút tiền ra, định đưa cho bà. Nhưng mẹ Quốc vội xua tay:

“Gớm nữa. Tiền thi được thì anh cứ giữ đi. Mẹ có tiền mà, ba con đi làm công trình cũng có tiền nữa, lấy tiền của con làm gì. Chuyện mua tỏi giống thì kệ đi. Ba con không có tính toán đâu, coi như ông ấy góp vốn vào ruộng rau.”

Bà dừng lại một chút, ánh mắt lại hướng ra ruộng bắp cải xanh rì ngoài kia, giọng chậm và nặng hơn:

“Quan trọng bây giờ là phải tìm cách bán bắp cải đi thôi. Qua tết là khó bán lắm, mà giá thì càng thấp.”

Quốc im lặng nghe, trong đầu đã bắt đầu tính toán.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

zombie-tan-the-ta-bat-dau-tuc-tu
Zombie Tận Thế, Ta Bắt Đầu Tức Tử
Tháng 10 4, 2025
kinh-di-tro-choi-bac-si-nay-so-quy-con-kinh-khung.jpg
Kinh Dị Trò Chơi: Bác Sĩ Này So Quỷ Còn Kinh Khủng
Tháng 1 17, 2025
theo-tue-nguyet-dao-qua-bat-dau-thanh-thanh.jpg
Theo Tuế Nguyệt Đạo Quả Bắt Đầu Thành Thánh
Tháng 1 25, 2025
vua-thanh-ao-bao-tim-cuong-vuong-thanh-lanh-giao-hoa-de-cho-ta-dong-phong.jpg
Vừa Thành Áo Bào Tím Cương Vương, Thanh Lãnh Giáo Hoa Để Cho Ta Động Phòng
Tháng 2 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP