Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
song-mac-chiec-nhan-cua-ta-lien-thong-van-gioi

Song Mặc, Chiếc Nhẫn Của Ta Liên Thông Vạn Giới

Tháng 2 1, 2026
Chương 389: ý tưởng đột phát Chương 388: lại vào Ân Gia
55216a5d8fb646a63eb06e59b99ee411

Thập Niên Sáu Mươi: Trong Đầu Có Quầy Hàng Nhỏ

Tháng 4 2, 2025
Chương 594. Đại kết cục Chương 593. Dẫn rắn (8)
tu-tien-gioi-tro-ve-tru-than.jpg

Từ Tiên Giới Trở Về Trù Thần

Tháng 2 3, 2025
Chương 728. Tiến nhập mới thời không Chương 727. Đánh chết Âu Dương Thiên
dau-la-khai-sang-co-thu-toc-ta-la-co-chien-vuong

Đấu La: Khai Sáng Cơ Thú Tộc, Ta Là Cơ Chiến Vương!

Tháng mười một 7, 2025
Chương 334: Chương cuối: Kết thúc Chương 333: : Bại vong, phải có cái thất bại bộ dáng!
d503a902c22bedc20682bf21a591fee2

Bắt Đầu Đánh Thẻ Nhân Hoàng Thể

Tháng 1 15, 2025
Chương 626. Sau cùng chi chiến Chương 625. Phá hư mà đi
Toàn Dân Tông Chủ Ta Người Xuyên Việt Có Hack Làm Sao Vậy

Toàn Dân Tông Chủ: Ta Người Xuyên Việt Có Hack Làm Sao Vậy

Tháng mười một 4, 2025
Chương 177: Kết thúc Chương 176: Tù Long
conan-tu-than-de-mat-toi-ta.jpg

Conan Tử Thần Để Mắt Tới Ta

Tháng 1 6, 2026
Chương 328: Tử thần bút ký Chương 327: 4 giai, thần nhãn
thanh-van-truc-thuong-ta-that-qua-muon-vao-buoc

Thẳng Tới Thanh Vân: Ta Thật Quá Muốn Tiến Bộ!

Tháng 2 10, 2026
Chương 1405: Nhận rõ thực tế Chương 1404: Danh tiếng
  1. Trọng Sinh Làm Nông Dân
  2. Chương 156: Đánh giá chất lượng.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 156: Đánh giá chất lượng.

Mấy ngày nghỉ lễ Dương Lịch, Ông trời dường như chiều lòng người. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây. Sáng sớm và chiều tối vẫn lạnh cắt da, hơi thở vừa ra khỏi miệng đã hóa thành khói trắng, nhưng ban ngày có nắng ấm, đủ để người ta cởi bớt áo khoác, tranh thủ đi lấy củi, thăm ruộng vườn.

Vào đầu giờ chiều một ngày nọ, anh Lâm rủ Quốc và Hào sang An Khánh để gặp bác Tư Thành bàn chuyện mùa vụ. Ông bác này buổi sáng thường hay bận việc ngoài chợ, muốn gặp thì nên qua vào khung giờ trưa, đầu giờ chiều. Ba người đạp xe đi đường tắt men theo sườn núi, qua vài con đèo con dốc liền đặt chân tới địa phận An Khánh. Con đường nhỏ chạy giữa những thửa ruộng trơ gốc rạ, đất khô nứt nhẹ dưới chân, gió thổi mang theo mùi của rơm rạ và bùn đất.

Anh Lâm và Hào đã sang nhà Tư Thành vài lần, Con chó canh nhà chỉ ngẩng đầu nhìn qua loa rồi lại gầm gừ một lúc, âm thanh phát ra đủ để gia chủ nhận biết nhà có khách.

Tư Thành khi này đang ở trong sân, đang cặm cụi pha thuốc trừ sâu. Ông đổ từng ca nước vào bình màu vàng, rồi đổ thêm một dung dịch đã pha loãng vào đó, sau đó lắc cái bình do dung dịch tan đều. Loại bình phun thuốc có dây đeo vai, phía trước có tay cầm nối với vòi phun, rất tiện lợi cho việc phun tưới.

Thấy mấy người tới, ông ngẩng đầu lên cười chào. Quốc và Hào nhìn cảnh đó không khỏi thắc mắc, liền hỏi:

“Vườn rau của bác bị sâu bệnh phá nhiều lắm hay sao mà phải xịt thuốc vậy bác?”

Tư Thành vặn chặt nắp bình, thong thả đáp:

“Chưa có sâu bệnh, bác chỉ phun thuốc để phòng trước mà thôi, phòng bệnh hơn chữa bệnh mà. Lúc này cải đang vào giai đoạn lá bắt đầu cuộn, rất quan trọng, quyết định năng suất cả vụ, nên phải cẩn thận.”

Anh Lâm xoa hai bàn tay vào nhau nửa đùa nửa thật đáp.

“Trời mùa đông lạnh giá, sâu bệnh trốn hết cả rồi còn đâu?”

Tư Thành cười xòa.

“Bác xem dự báo thời tiết, thấy đợt nắng ấm kéo dài, khả năng sâu bệnh phát triển là có nha”

Anh Lâm vẫn còn băn khoăn:

“Phun thuốc thế này, sau này hái bắp cải về ăn có ảnh hưởng gì không bác?”

Tư Thành cười xòa, giọng chắc nịch:

“Bây giờ phun, đến lúc thu hoạch thì thuốc đã bị rửa trôi đi nhiều rồi, không lo ngộ độc. Với lại thuốc bác dùng là loại dược tính nhẹ, đã pha loãng, chủ yếu để phòng sâu chứ không phải diệt chết hàng loạt.”

Nói rồi, bác khoác bình thuốc lên lưng, dẫn mấy người đi một vòng xem ruộng rau. Ruộng bắp cải được quây lưới gọn gàng, giống cách nhà Quốc đang làm. Cây giống thì cùng loại với ruộng nhà anh Lâm và Hào, nên tốc độ phát triển cũng gần tương đương, nhìn qua là biết có thể thu hoạch cùng đợt.

Nhà bác Tư Thành chỉ trồng duy nhất bắp cải, không xen lẫn cây nào khác, kể cả tỏi. Bác không làm cỏ kỹ như Quốc, giữa các luống vẫn lác đác cỏ dại, nhưng bù lại đã bón thêm phân đạm để thúc cây phát triển mạnh. Vào mùa đông, cỏ không mọc nhanh, Tư Thành để chúng ở tầng thấp còn giúp giữ ẩm cho đất, hạn chế đất khô nẻ.

Anh Lâm nhìn ruộng bắp cải, trong lòng sốt sắng, liền hỏi:

“Với tốc độ này thì tầm bao lâu nữa mình thu hoạch được hả bác?”

Tư Thành vừa quan sát lá cải vừa đáp thản nhiên:

“Không cần gấp đâu. Cứ để bán vào gần Tết, lúc đó giá tốt hơn.”

Anh Lâm nghe vậy vẫn chưa yên tâm, nói thêm:

“Cháu sợ gần Tết nhiều việc, thương lái không thu xếp kịp để qua gom hàng. Hay là mình sang đó đánh tiếng trước xem sao bác?”

Tư Thành gật gù:

“Cháu lo xa thế cũng tốt. Chắc chắn ta phải sang nói chuyện với người ta trước rồi. Nhưng người bên kia, họ đã sang là họ lấy hàng luôn. Hẹn trước cả chục ngày đến lúc đó sợ là họ lại quên, mình lại mất công chạy đi chuyến nữa.”

Anh Lâm tuy trong lòng vẫn nóng như lửa đốt, nhưng nghe bác Tư Thành phân tích cũng thấy hợp tình hợp lý. Cuối cùng anh đành gật đầu, chấp nhận chờ thêm tới cận Tết, hy vọng khi ấy giá bắp cải sẽ cao giống như Tư Thành nhận định.

Nghĩ một lúc, anh Lâm lại dè dặt lên tiếng:

“Vậy… nếu được, bác có thể dành chút thời gian sang chỗ tụi cháu xem qua ruộng rau một lượt không? Từ giờ đến lúc thu hoạch vẫn còn thời gian, nếu có chỗ nào làm chưa đúng, mong bác chỉ bảo thêm cho tụi cháu với.”

Tư Thành nghe vậy thì trầm ngâm. Thực ra chuyện bán bắp cải bên anh Lâm chẳng liên quan gì đến ông. Cây cối trồng ra sao, sản lượng nhiều ít, bán được giá thế nào đều là việc của mấy người trong xóm anh Lâm cả. Ông sang đó xem, vừa tốn công, vừa chẳng được lợi lộc gì.

Nghĩ là vậy, nhưng nhìn lại thì từ mùa hè đến giờ, mấy đứa nhỏ này làm ăn cũng khá chăm chỉ, lại chưa có kinh nghiệm, cái gì cũng phải tự mày mò. Hơn nữa, sau này nếu thương lái có hỏi han, mình cũng cần biết sơ qua tình hình bên này để tiện đường dẫn mối. Cuối cùng, Tư Thành thở nhẹ một tiếng, gật đầu đồng ý.

“Được, để bác phun thuốc xong đã, rồi sẽ thu xếp qua đó xem một chuyến coi như biết nhà biết cửa. Mấy đứa ở xã nào, xóm nào ?”

Nghe ông nhận lời, anh Lâm mừng ra mặt, vội vàng nói địa chỉ. Mấy người xem thêm một vòng ruộng rau nhà bác Tư Thành, nhìn hết mấy đám ruộng, lại nghe kể đợt này Tư Thành trồng hơn 2400 cây giống, cây nào cũng phát triển đều đặn, năng suất dự tính không nhỏ.

Xem xong, mấy đứa xin phép ra về, sợ nấn ná lâu trời tối, đường đi lại khó.

…

Hai ngày sau, Tư Thành chủ động chạy xe máy sang xóm anh Lâm. Ông mặc quần áo sạch sẽ, gọn gàng, chân còn đi giày đàng hoàng. Từ An Khánh sang đây cũng không xa, hỏi thăm vài người là tìm được đường, Mất 40 phút, Tư Thành đã tới tận cổng nhà anh Lâm.

Anh Lâm trông thấy khách quý liền hớn hở ra đón, lại nói người trong nhà pha ấm chè nóng. bày ghế mời ngồi. Uống được vài ngụm, trong khi ba của Anh Lâm ngồi tiếp khách, anh Lâm chạy sang gọi thêm Quốc và Hào tới cho đông đủ.

Ở quê, nhất là vào mùa đông, người ta hay tụ tập nói chuyện cho ấm nhà ấm cửa. Thấy có người lạ đi xe máy tới nhà anh Lâm, mấy nhà hàng xóm bắt đầu xì xào, rồi lần lượt kéo sang đứng xem. Chẳng mấy chốc, sân nhà anh Lâm đã lố nhố người.

“Ai thế?”

“Nghe nói quen với thằng Lâm, qua bàn chuyện bắp cải. Có khi là người thu mua rau cho xóm mình đó.”

“Vậy hả? Thế thì phải qua chào hỏi một tiếng chứ.”

Nghe những lời xì xào ấy, Tư Thành cũng có phần bất ngờ. Ông không ngờ sang bên này lại được tiếp đón rôm rả đến vậy, trong lòng thoáng có cảm giác mình giống như ông chủ lớn thật sự. Qua vài câu chào hỏi, ông mới hiểu ra mọi người đang hiểu nhầm mình là người thu mua bắp cải.

Ông xua tay cười, vội giải thích:

“Không phải đâu. Tôi ở An Khánh, cũng chỉ làm ăn nhỏ thôi. Vụ bắp cải này tôi giống như bà con cả, đều trồng rồi chờ thương lái bên kia sang thu mua.”

Dù vậy, một bác trong xóm vẫn sốt ruột nói:

“Bên này nhà tôi trồng nhiều lắm, sắp đến ngày thu hoạch rồi mà chưa biết bán cho ai. Có gì bác giúp đỡ thằng Lâm với bà con trong xóm tôi nhé.”

Tư Thành gật đầu, ánh mắt ôn tồn:

“Ừ, tôi qua đây cũng là để xem tình hình. Có gì biết được, tôi sẽ nói lại, cùng nhau tính cho ổn thỏa.”

Rồi như không còn đủ kiên nhẫn đứng nói chuyện trong sân, mấy người trong xóm lần lượt mời bác Tư Thành ra ngoài thăm ruộng rau nhà mình. Ai cũng muốn ông xem qua một lượt, vừa để khoe thành quả, vừa mong được góp ý thêm điều gì đó vì Tư Thành là một người làm nghề lâu năm, kinh nghiệm trồng trọt đầy mình.

Ruộng nhà anh Lâm nằm ở vị trí đầu tiên trong cuộc “khảo sát”. So với ruộng nhà Tư Thành bên An Khánh thì chất lượng không hề thua kém. Bắp cải gieo cùng một loại giống, cùng thời điểm nên cây lớn khá đồng đều, lá dày, bắt đầu cuộn bắp rõ rệt. Hàng lối không được thẳng tắp nhưng bù lại được làm cỏ thường xuyên, trông rất thoáng.

Mấy nhà khác trong xóm mua giống ngoài chợ, nên cây to cây nhỏ không đều nhau, có luống nhìn khá đẹp, nhưng cũng có chỗ còi cọc, phát triển chậm hơn hẳn.

Tư Thành vừa đi vừa quan sát kỹ, thỉnh thoảng cúi xuống lật thử vài bẹ lá, gật gù không nói nhiều. Đến đâu cũng có người hỏi han, ông chỉ trả lời ngắn gọn, đại ý là “được” “chăm thế này là ổn”.

“Tính tôi thì hay lo xa, mọi người nên phun thuốc hoặc rải tro bếp để phòng sâu bệnh, tôi thấy mấy ngày nay nắng ấm, sâu bệnh dễ phát triển, mọi người lại trồng nhiều như vậy, dễ lây lan lắm.”

“Bác Tư Thành đây quả là người cẩn thận, bác đã nói vậy thì chúng tôi sẽ làm theo.”

Trong số những vườn ông đi qua, ruộng rau nhà Hào là lép vế thấy rõ nhất. Cây cải thấp bé, lá xòe ra nhưng cuộn chậm, nhìn không được “lực” như những nhà khác. Tư Thành đứng lại lâu hơn, xem kỹ chất đất rồimới chậm rãi góp ý.

“Đất nhà này bạc màu, trước giờ trồng ngô sắn nhiều quá, ít cải tạo. Lẽ ra đầu vụ nên bón thêm phân đạm để thúc cây, lúc đó cải sẽ to và khỏe hơn. Giờ cậu có bón phân chuồng thì cũng không phải thời điểm thích hợp nhất, năng suất khó mà đạt như mong muốn.”

Nghe tới đó, Hào chỉ biết đứng im, gật đầu liên tục. Mấy điều này cậu cũng đã lờ mờ đoán ra, nhưng khi được người có kinh nghiệm nói thẳng, trong lòng lại càng thêm lo lắng.

Trái ngược hẳn với ruộng nhà Hào là vườn rau nhà Quốc. Ngay từ lúc bước vào, Tư Thành đã để ý. Nhà Quốc trồng giống bắp cải khác với mọi người, cây thấp, tán gọn, thân chắc, lá dày. Đặc biệt giữa các luống cải còn được trồng xen tỏi, hàng lối ngay ngắn, nhìn rất sáng mắt.

“Nhà này dùng cây giống bắp cải gì vậy? Ở chỗ mình chưa thấy loại này bao giờ, không phải của bên Tàu đấy chứ?”

Quốc gật đầu xác nhận

“Dạ đúng rồi, cháu mua ở bên Tàu đó bác.”

“Cậu này liều thật, may mà nó phát triển tốt, trồng xen với Tỏi cũng rất hay, phen này lại kiếm thêm một khoản ấy chứ.”

Ông bác tỏ ra hứng thú, đứng lại hỏi han khá lâu. Làm vườn bao năm, ông chưa từng trồng tỏi quy mô lớn. Một phần vì thị trường tiêu thụ không mạnh, phần khác là tỏi nhập giống to củ nhưng mùi không thơm, không cay bằng tỏi địa phương. Người dân thì chuộng tỏi ta, nhưng trồng loại đó lại không mang lại giá trị kinh tế cao. Cách làm của Quốc khiến ông vừa ngạc nhiên vừa phải gật gù công nhận là khéo tính.

Đi một vòng quanh xóm, Tư Thành nhẩm tính trong đầu rồi kết luận: tổng số bắp cải ở đây còn nhiều hơn cả ruộng nhà ông bên An Khánh. Nếu cộng hai bên lại, sản lượng năm nay không thua kém năm ngoái, ước chừng cũng gần chục xe hàng, đủ sức hấp dẫn thương lái bên kia biên giới sang thu mua.

Trước khi về, Tư Thành hẹn anh Lâm:

“Chừng mười ngày nữa bác sẽ qua đây. Lúc đó bác cháu ta qua bên kia bàn trước với thương lái, Gọi họ qua xem hàng rồi chọn ngày thu hoạch.”

Nghe chốt được mốc thời gian cụ thể, anh Lâm thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng anh như trút được một gánh nặng, ít nhất mọi chuyện đã có hướng đi rõ ràng, không còn mù mờ như trước.

Chỉ riêng Hào là vẫn nơm nớp lo. Nhìn ruộng cải nhà mình rồi nghĩ đến lời bác Tư Thành nói, cậu sợ nhất là đến lúc thu hoạch chung, bắp cải nhà mình vẫn chưa kịp lớn, khi ấy vừa tiếc công, vừa khó xử với mọi người trong xóm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tai-tan-thu-thon-lang-le-cau-thanh-dai-boss.jpg
Ta Tại Tân Thủ Thôn Lặng Lẽ Cẩu Thành Đại Boss
Tháng 2 2, 2026
hong-hoang-nha-ta-dai-su-huynh-co-chut-tien
Hồng Hoang: Nhà Ta Đại Sư Huynh Có Chút Tiện
Tháng 10 14, 2025
nguoi-tai-cao-vo-doc-sach-lien-manh-len.jpg
Người Tại Cao Võ, Đọc Sách Liền Mạnh Lên
Tháng 1 20, 2025
tan-the-da-tu-nhieu-phuc-ta-che-tao-than-linh-gia-toc.jpg
Tận Thế! Đa Tử Nhiều Phúc! Ta Chế Tạo Thần Linh Gia Tộc
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP