Chương 154: Rắc Rối Tình Cảm.
Nguyệt gật đầu khẽ khàng, ghé vào trong nhà chào hỏi mẹ Quốc thêm vài câu rồi lủi thủi ra về, dù nó là người ngoài nhưng dường như cũng rất thất vọng với thái độ này của Quốc, không chỉ là chuyện tác hợp không thành mà còn vô ý gây cho bạn mình khó xử.
Cô hoàn toàn không biết được Quốc sẽ phản ứng gay gắt đến vậy, có thể là bạn của mình không phải “gu”của anh họ. Cô tưởng tượng ngày mai sau khi Quốc nói chuyện với Hạnh, rồi cô bạn mình lại ôm mặt ngồi khóc tu tu trong lớp vì bị từ chối. Chỉ nghĩ thôi Nguyệt đã sợ phải đi lên lớp rồi.
Qua vài ngày sau, Quốc mới quay lại trường. Mọi thứ dường như đã lắng xuống. Không còn những ánh nhìn soi mói, không còn tiếng xì xào bàn tán về thư tình hay chuyện học sinh giỏi như trước. Bạn bè gặp Quốc vẫn chào hỏi bình thường, thầy cô cũng cư xử như mọi ngày. Cảm giác ồn ào, thoáng qua hồi trước giống như một cơn gió mạnh, đến nhanh rồi cũng tan nhanh.
Việc ôn thi học sinh giỏi cấp tỉnh được triển khai khá âm thầm và gấp gáp. Nhà trường dự kiến sau khi thi học kỳ xong mới tổ chức thi, nên thời gian chuẩn bị không nhiều. Giáo viên cũng không đặt ra kỳ vọng quá cao với cấp độ thi tỉnh. Với các thầy cô, việc có học sinh được gọi đi thi cấp tỉnh đã là đáng quý, còn chuyện đạt giải thì để tùy duyên.
Tài liệu ôn thi được phát cho học sinh từ đợt thi huyện rồi, những thứ cần dạy thì đã dạy, việc còn lại là tùy thuộc vào khả năng tự thân vận động của học sinh, chỗ nào không hiểu thì lên hỏi riêng. Không còn những buổi kèm cặp sát sao như hồi thi huyện.
Vì vậy, mỗi cuối tuần Quốc chỉ ghé qua phòng cô Ninh một buổi. Cậu mang theo tập tài liệu đã trao đổi về một vài vấn đề khúc mắc. Hai cô trò trao đổi ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề. Cũng không còn những bữa cơm trưa chung như trước.
Thời gian còn lại, Quốc chủ động sắp xếp để học các môn khác. Ngoại trừ tiếng Anh là thế mạnh, mấy môn còn lại đều sắp bước vào giai đoạn thi cuối học kỳ. Lớp này không phải lớp G, thầy cô sẽ không nương tay trong việc ra đề nên phải học hành một chút nếu muốn đạt học lực khá. Nhất là mấy đợt cậu nghỉ ở nhà bị thiếu điểm kiểm tra, nay được giáo viên tạo điều kiện kiểm tra bù, có môn là 15 phút, có môn là kiểm tra miệng.
Trong vòng 1 tuần mà có tới năm sáu bài kiểm tra, khiến cho cậu và mấy đứa hay nghỉ học một phen bận rộn. Sau đó mọi chuyện sách vở được giải quyết ổn thỏa, chờ đến ngày thi cuối kỳ mà thôi.
Điều khiến Quốc vẫn còn lấn cấn trong lòng không hẳn là mấy lá thư làm quen lẻ tẻ, mà chính là câu chuyện viết thư tình ấy. Người ta bớt chú ý đi, chứ không phải là hoàn toàn quên. Ngồi trong lớp, Quốc vẫn cảm nhận được ánh mắt của vài bạn nữ thỉnh thoảng liếc sang chỗ mình, không còn vô tư như trước. Cảm giác như thấy cậu vẫn đang “FA” nên đâu đó vẫn có người chực chờ một cơ hội nào đó.
Những lá thư làm quen chung chung thì Quốc có thể lờ đi, coi như chưa từng đọc. Nhưng riêng bức thư của cô em gái lớp 10 kia, cậu đã phải đọc lại vài lần. Có thể là do em ấy giỏi văn, câu chữ trôi chảy, nhẹ nhàng, không phô trương cũng không quá sướt mướt. Cũng có thể, đơn giản đó là những lời thật sự được viết ra từ trong lòng, nên mỗi câu mỗi chữ đều mang theo một cảm xúc rất thật, rất trong.
Dù sao thì hồi cấp hai, Quốc đã là học sinh có tiếng trong trường. Việc được để ý cũng không phải là chuyện lạ. Nhưng đọc thư rồi, cậu mới biết rằng em ấy đã âm thầm chú ý đến mình từ dạo đó. Những chi tiết nhỏ nhặt mà em kể, một lần Quốc đứng phát biểu trước cờ, trực nhật hay biểu diễn văn nghệ trong trường, hết thảy khiến Quốc bất giác sững lại. Hóa ra, có những khoảnh khắc vô tư của mình lại bị người khác dõi theo và ghi nhớ suốt từng ấy năm.
Với loại tình cảm như vậy, nếu từ chối thẳng thừng thì phũ phàng quá. Quốc không phải không hiểu lòng người, cũng không muốn làm tổn thương một cô bé còn đang trong độ tuổi nhiều mơ mộng.
Thỉnh thoảng, mấy em gái lớp 10 đi ngang qua sân trường, đám bạn của Thúy Hạnh lại hay trêu chọc:
“Ê… anh Quốc của mày kìa?”
Chỉ một câu nói vu vơ như thế cũng đủ khiến con bé đỏ bừng mặt. Hạnh vội quay đi, bước chân nhanh hơn, giả vờ như không nghe thấy. Đến khi ra khỏi tầm nhìn của mọi người, em mới lén ngoảnh đầu lại, ngước nhìn lên dãy phòng học của khối 11. Ánh mắt vừa rụt rè vừa chờ đợi. Nhìn thái độ đó, có thể đoán rằng Minh Nguyệt vẫn chưa nói gì với bạn mình, khiến Hạnh vẫn ôm trong lòng một chút hi vọng mong manh.
Chẳng biết từ lúc nào, mỗi khi đến trường, trong đầu Quốc lại thoáng hiện hình ảnh của Thúy Hạnh. Chưa hẳn là thích, càng không phải rung động rõ ràng. Chỉ là mỗi lần đứng trên hành lang nhìn xuống sân trường, thấy mấy em lớp dưới đi qua đi lại, cậu lại nhớ tới bức thư kia. Nhớ tới những dòng chữ nắn nót, nhớ tới cảm xúc chân thành mà người ta đã đặt vào đó. Nếu cứ để mọi thứ lửng lơ như thế, cảm giác lấn cấn này sẽ còn đeo bám Quốc rất lâu.
Một buổi chiều phiên chợ, sau khi tan học, Quốc ghé qua chợ để xem tình hình buôn bán của mẹ. Từ sau khi bán cháo, công việc ở chợ bận rộn hơn một chút nên mẹ Quốc về nhà trễ hơn, có khi quá giờ trưa dọn dẹp xong mới về nhà. Dọc đường đi, rất nhiều học sinh cũng đang trên đường tan học. Nhà gần thì đi bộ, nhà xa thì đạp xe thành từng nhóm, vừa đi vừa cười nói rôm rả.
Chiều hôm đó đúng vào phiên chợ quê. Tan học xong, Quốc đạp xe ghé qua chợ để xem tình hình buôn bán của mẹ. Con đường dẫn ra chợ quen thuộc bỗng đông hơn mọi ngày. Học sinh tan trường đi về thành từng tốp nhỏ, nhà gần thì thong thả đi bộ, nhà xa thì đạp xe lách qua nhau, tiếng nói cười vang lên rộn ràng cả một đoạn đường làng.
Đang đạp xe chầm chậm, Quốc chợt nhìn thấy phía trước một dáng người quen quen. Cái cặp đeo sau lưng và kiểu tóc buộc gọn ấy khiến cậu khựng lại. Quốc đạp nhanh hơn vài vòng, rồi bất ngờ dừng xe, ngoảnh đầu nhìn lại. Quả nhiên là Thúy Hạnh.
Hạnh đang dắt chiếc xe đạp đi bên lề đường. Bánh sau xẹp hẳn xuống, rõ ràng là bị xịt lốp.
Thấy Quốc quay lại, em hơi giật mình, trên gương mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng giấu đi sự ngượng ngùng sau một nụ cười nhẹ.
Hạnh hỏi trước, giọng có chút lúng túng.
“Sao anh đi đường này?”
“Anh có chút việc qua chợ,” xe bị hỏng rồi à?”
“Dạ… đi được một đoạn thì tự nhiên xịt lốp.”
Quốc nghĩ ngợi một chút rồi nói tiếp.
“Nếu không ngại thì ngồi lên xe anh đèo đi một đoạn.”
Hạnh hơi chần chừ, đưa mắt nhìn chiếc xe của mình:
“Dạ… nhưng còn cái xe này thì sao anh?”
Quốc bật cười khẽ, đổi cách:
“Vậy em đèo đi, anh ngồi phía sau giữ xe cho. Đi kiểu đó cũng được.”
Nếu là người dưng, có lẽ Hạnh đã từ chối. Nhưng đứng trước Quốc, em chỉ do dự vài giây rồi gật đầu. Hạnh ngồi lên trước, chậm rãi đạp xe, còn Quốc ngồi phía sau, một tay giữ càng xe để chiếc xe xẹp lốp không nghiêng ngả. Tốc độ chẳng nhanh, nhưng cũng đỡ hơn đi bộ rất nhiều.
Dọc đường, hai người nói với nhau vài câu phiếm chuyện. Quốc hỏi Hạnh đi đâu, về nhà hay ghé đâu trước. Hạnh hỏi ngược lại việc Quốc ra chợ làm gì. Câu chuyện tự nhiên chuyển sang chuyện trường lớp. Hạnh không quên nhắc tới việc Quốc đạt giải học sinh giỏi cấp huyện, giọng đầy ngưỡng mộ:
“Anh Quốc học giỏi ghê ta, được giải nhất luôn.”
Quốc chỉ cười, đáp lại vài câu khiêm tốn. Không khí giữa hai người vừa gần gũi, vừa có chút ngượng ngùng khó gọi tên.
Đến một con dốc thoai thoải, Hạnh dừng xe lại. Hai người chuyển sang dắt bộ, đi sánh bước bên nhau. Ánh mắt Hạnh thỉnh thoảng lén nhìn Quốc, như muốn hỏi điều gì đó. Chắc hẳn là chuyện bức thư. Nhưng rồi em lại thôi, cúi đầu nhìn bánh xe, im lặng. Quốc không mở lời trước, Hạnh cũng không dám hỏi, giữa hai người là một khoảng lặng vừa yên bình vừa lửng lơ.
Nhà Hạnh chưa tới chợ, cách khoảng 1 cây số. Đi thêm một đoạn, em dắt xe rẽ vào con đường mòn dẫn tới một thôn xóm nhỏ, nhìn thấy lác đác vài mái nhà ẩn hiện sau rặng tre.
“Nhà em ở trong này rồi,”
Hạnh quay lại, mỉm cười,
“cảm ơn anh nha.”
“Không có gì, bạn của cái Nguyệt cũng là bạn của anh mà.”
Quốc gật đầu chào, đứng lại quan sát thêm một chút. Quả đúng như cậu đoán, Hạnh đi được một đoạn thì quay đầu lại nhìn. Lúc này đã cách xa rồi, tâm tình có vẻ thoải mái hơn, em giơ tay lên vẫy vẫy. Quốc cũng vẫy tay đáp lại. Chỉ khi thấy Hạnh dắt xe vào hẳn sân nhà, cậu mới yên tâm quay đầu đạp xe ra chợ.
Có những xúc cảm chưa rõ ràng thì cũng không cần vội gọi tên. Sự ái mộ và cảm mến của Hạnh có thể chỉ là nhất thời, là rung động đầu đời trong trẻo rồi cũng sẽ phai theo thời gian. Quốc không làm rõ mối quan hệ, chỉ lựa chọn cách hành xử tự nhiên nhất. Cậu tin rằng, qua vài tháng nữa, khi mọi thứ lắng lại, những cảm xúc non nớt ấy rồi cũng sẽ trở về bình thường, như cách mà tuổi học trò thường vẫn thế.
Trong những ngày cuối năm, nhà anh Lâm trong xóm phát sinh chuyện lớn. Chị Ngọc, vợ anh Lâm, sau bao ngày chờ đợi cuối cùng cũng sinh đứa con đầu lòng. Quá trình sinh đẻ gặp chút khó khăn, do không có phương tiện đi lại, xe đạp thì khó mà xe máy thì đâu dễ mượn.
Cuối cùng anh Lâm lại sang nhà Quốc mượn cái xe công nông, lót thêm một lớp rơm, rồi cả chăn nữa, dùng cái xe công nông chở cả người và đồ ra thị trấn. Sau năm ngày thì trờ về nhà với một thành viên mới.
Ca sinh diễn ra suôn sẻ, mẹ tròn con vuông.
Tin vui lan nhanh, người đi chợ ghé tai nhau kể, người đi làm đồng cũng tranh thủ hỏi thăm. Với những gia đình quê như họ, chuyện thêm người thêm của luôn là việc trọng đại.
Đến ngày đầy tháng, mẹ Quốc dậy sớm, lựa trong chuồng con gà mái tơ, đong thêm một cân gạo nếp thơm, để mang sang bên đó, để phục vụ cho thời gian kiêng cữ.
Quốc gật đầu, xách đồ theo mẹ sang nhà anh Lâm. Căn nhà hôm nay đông vui hơn thường ngày, ngoài sân bày mấy chiếc ghế nhựa, trong nhà tiếng cười nói rì rầm. Mùi nước lá tắm trẻ con, mùi xôi nếp mới quyện vào nhau, ấm áp giữa mùa đông giá lạnh.
Thấy mẹ con Quốc sang, anh Lâm vội ra đón, cười tươi:
“ Ôi, cô Dung vẽ quá! Có tí việc mà cũng mang sang thế này.”
“Bày vẽ gì đâu, đây là thông lệ ở quê mà. Thằng cháu ở đâu để bà bế cái nào.”
Như bao người hàng xóm khác đến nhà, ai cũng muốn bế thằng nhỏ một lúc xem mặt mũi rồi gửi lời chúc mấy câu tốt đẹp, để sau này sẽ lớn lên khỏe mạnh đẹp trai và học giỏi. Con anh Lâm đặt tên khai sinh là “Công” trong máy công nông. Tên ở nhà gọi là thằng “Nổ”.
Chị Ngọc nằm trong buồng, da dẻ còn nhợt nhưng nét mặt hiền hòa. Đứa bé ngủ ngoan trong chiếc nôi nhỏ, hơi thở đều đều. Mẹ Quốc ghé lại nhìn cháu, miệng cười không dứt, nói mấy câu chúc phúc rồi mới ra ngoài, tám chuyện với mấy bà trong xóm. Mùa đông rỗi việc nên cứ tụ tập với nhau sưởi lửa trò chuyện rôm rả.
Từ ngày trong nhà có thêm tiếng khóc trẻ con, anh Lâm lúc nào cũng ở trong trạng thái vừa mừng vừa lo. Mừng vì sau bao năm mong ngóng, cuối cùng vợ chồng anh cũng có con, căn nhà nhỏ bỗng dưng ấm lên, có thêm sinh khí. Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì nỗi lo đã lặng lẽ chồng chất.
Đứa nhỏ sinh đúng vào đợt trời trở rét. Trẻ con yếu ớt, chỉ cần ho khan hay sổ mũi một chút là cả nhà đã cuống cuồng. Thuốc thang, rồi tiền sinh nở cho chị Ngọc… những khoản chi cứ nối nhau phát sinh. Số tiền dành dụm suốt cả năm qua, vốn định để xoay xở làm ăn, giờ gần như vơi cạn. Nghĩ tới đó, trong lòng anh Lâm lúc nào cũng nôn nóng, đứng ngồi không yên.
Ngoài đồng, mấy ruộng bắp cải phát triển khá tốt. Chỉ nhìn qua cũng biết năm nay được mùa. Không chỉ ruộng nhà anh, mà ruộng của cả xóm đều xanh rì, báo hiệu một vụ mùa thuận lợi.
Theo đúng tiến độ thì phải ba, bốn tuần nữa bắp mới vào độ đẹp nhất để bán. Nhưng với anh Lâm lúc này, chờ đợi lâu như thế khiến anh không yên tâm. Anh muốn bán sớm, được đồng nào hay đồng ấy, có tiền phòng thân vẫn hơn, nhất là lúc trong nhà vừa có con nhỏ.
Nghĩ tới nghĩ lui, anh Lâm quyết định gọi Quốc ra bàn uống nước, nói chuyện riêng cho rõ ràng.
Anh rót chén trà nóng, đẩy về phía Quốc, giọng chậm rãi:
“Anh có đi xem ruộng rau của xóm mình, thấy năm nay có vẻ được mùa lắm. Tính toán thời gian thì cũng sắp thu hoạch được rồi. Anh định rủ em với thằng Hào sang bên nhà Tư Thành ở An Khánh xem tình hình cụ thể. Cuối năm nhiều việc, sợ người ta đi đâu mất, mình không gặp được thì lỡ dở.”
Quốc cầm chén trà, suy nghĩ một lát rồi đáp:
“Anh tính vậy cũng phải. Nhưng hiện giờ vẫn còn hơi sớm, hiện giờ bọn em đang vướng chuyện ở trường, sắp thi học kỳ rồi. Đợi thi xong tụi em mới đi cùng anh được.”
“Khi nào thi?”
“Sang tuần ạ.”
Nghe vậy, nét căng thẳng trên gương mặt anh Lâm dịu đi đôi chút. Ít nhất cũng không phải chờ quá lâu. Anh gật đầu, nhấp ngụm trà.
Chiều hôm đó, Quốc dắt xe sang nhà Hào. Dạo này trời lạnh, người trong xóm đa phần ở nhà sưởi lửa, ít khi ra ngoài tụ tập. Quốc gặp Hào, nói sơ qua ý định sang An Khánh bàn chuyện đầu ra cho rau củ. Nghe xong, Hào không giấu được vẻ ngạc nhiên.
“Sao sớm vậy? Ruộng nhà tao còn chưa đâu vào đâu, chưa có bắp thì thu hoạch kiểu gì?”
Nói rồi, hai đứa rủ nhau ra ruộng nhà Hào xem thử. Trước lối ra vào, hai mẹ con Hào mới làm thêm một cái cổng tre. Nhìn từ ngoài vào thì gọn gàng, ngăn nắp hơn hẳn, tạo cảm giác ruộng vườn được chăm chút cẩn thận.
Thế nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài.
Vừa bước chân vào trong, Quốc đã nhận ra ngay sự khác biệt giữa vườn nhà Hào và những ruộng bắp cải khác trong xóm. Đất ở đây tuy xốp nhưng không thật sự tơi, màu đất nhạt, ít được cải tạo trong một thời gian dài. Dưới chân, hạt giống cỏ dại còn rất nhiều. Dù chưa mọc cao, nhưng khắp nơi đã lấm tấm mầm xanh, chen chúc giữa các luống.
Hào chống hông đứng giữa vườn, đưa mắt nhìn quanh một lượt, vẻ mặt vừa bất lực vừa sốt ruột.
“Tao cũng chịu khó làm cỏ đấy chứ, nhưng mà làm mãi không hết. Cứ nhặt xong chỗ này, qua vài hôm lại mọc li ti chỗ khác. Mấy bữa nay thấy nó mọc chậm hơn rồi, chắc cũng không ảnh hưởng gì nhiều đâu nhỉ?”
Quốc cúi xuống, nhổ thử mấy cây cỏ non gần gốc cải, giật nhẹ là bật cả rễ. Cậu phủi đất dính trên tay rồi nói:
“Chắc trước đây hai mẹ con ít làm cỏ nên trong đất còn nhiều hạt giống cỏ dại. Cái này phải chịu khó làm một thời gian dài thì mới sạch được. Qua một vài vụ rồi thì nó sạch sẽ như vườn nhà người ta thôi.”
Hào gãi đầu, cười ngượng, ánh mắt vẫn không rời mấy luống cải:
“Yên tâm đi, lần này tao không có làm biếng đâu. Chỉ có điều… bắp cải nhà tao phát triển chậm quá. So với mấy nhà kia người ta đã lác đác có vài bắp cuộn rồi, còn của tao vẫn cứ xòe ra thế này, nhìn chẳng thấy dấu hiệu gì khả quan cả.”
Quốc đi dọc theo các luống cải, quan sát từng cây. Cậu cúi xuống, lật nhẹ mấy lá ngoài xem thân cây. Bắp cải nhà Hào dùng hạt giống nhập từ bên Việt, thân cao, lá vươn dài, bản lá to nhưng mỏng. Lại thêm việc gia đình Hào thỉnh thoảng vặt vài lá ngoài cho người ăn, phần dư thì băm cho vịt, nên nhiều cây mất lá sớm, nhịp sinh trưởng vì thế mà chậm lại.
“Cải bên mày cao mà lại còi hơn mấy nhà khác,” Có thể là do đất trồng sắn với ngô quanh năm, bạc màu hơn. Mày nên bón thêm phân để thúc cây phát triển. Với lại hạn chế vặt lá đi. Đất đã nghèo mà còn bị vặt lá liên tục thì khó cuộn bắp sớm lắm.”
Hào thở dài, đá nhẹ mũi chân vào đất, bụi đất bay lên lẫn trong làn hơi sương lạnh:
“Tao cũng thấy vậy. Nhìn ruộng người ta cải bắt đầu co lá rồi mà vườn mình vẫn cứ xòe ra thế này. Chắc phải qua nhà cái Mây xin một hai bao phân chuồng về bón quá. Tình hình này coi bộ phải thu hoạch muộn hơn rồi. Có gì mày với anh Lâm chờ tao với nhé. Mọi người bán hết mà tao chưa có gì bán thì lúc đó lại loay hoay một mình.”
Quốc lắc đầu, giọng trầm lại:
“Cái này tao không nói trước được. Anh Lâm định chục ngày nữa sang An Khánh đặt vấn đề với bác Tư Thành rồi. Nếu bên đó liên hệ được thương lái qua lấy hàng, thì dù chưa đạt độ ‘chín’ cũng vẫn phải thu hoạch. Chứ hàng ít quá, lần sau thương lái người ta không qua thu đâu.”
Hào cắn răng, thở mạnh ra một hơi, khói trắng phả ra giữa trời lạnh:
“Đành vậy chứ biết làm sao. Thôi thì tao đi bón phân luôn cho kịp. Mày rảnh không? Qua nhà cái Mây phụ tao một tay.”
Hào rất biết cách tranh thủ. Vừa rủ Quốc sang phụ chở phân, vừa tiện thể xem luôn ruộng rau nhà bên đó. Nhà Mây làm ăn cẩn thận, lại chịu khó. Ruộng cải đã được bón phân thúc từ sớm, cây nào cây nấy lá dày, xanh đậm, các lá ngoài đã bắt đầu bắt cầu, cuộn vào trong.
Biết vụ này khả năng được mùa, mẹ cái Mây vui vẻ ra tận vườn xem, hỏi thăm Quốc với Hào xem tình hình bán buôn thế nào.
Quốc nói sơ qua rằng anh Lâm sắp liên hệ với thương lái để bàn chuyện tiêu thụ, còn ngày giờ cụ thể thì chưa chốt được.
Hào than thở ruộng nhà mình còn chậm, giờ mới bón phân thì sợ lỡ thời gian. Nói chuyện vài câu, Hào không dám nán lại lâu, liền dục Quốc chở phân về vườn. Hai đứa mang phân trộn thêm với tro bếp, rồi hối hả bón cho ruộng cải, mong kịp kéo lại phần nào cho vụ rau đang dần trễ nhịp.