Chương 153: Kết quả, nổi danh.
Việc bán thêm cháo buổi sáng vào mùa đông không làm gia đình Quốc có thêm nhiều thu nhập so với hồi bán chè. Chủ yếu là lấy công làm lãi, mỗi phiên nhiều hơn 30-50 ngàn đồng, . Gian hàng của mẹ Quốc tiếp cận được nhiều hơn với “tệp khách hàng”. Trước đây, bánh giò, chuối chiên hay chè đều dành cho người có điều kiện rủng rỉnh một chút thì nay người có hoàn cảnh khó khăn hơn cũng có thể ngồi ăn.
Từ những người có nhà ở xa, thức dậy sớm đi chợ, đi bán củi, bán gà… không kịp ăn sáng có thể ghé vào húp một tô cháo, bên cạnh những sự lựa chọn khác là bánh đúc và bánh cuốn trong chợ. Ưu điểm của gian hàng cháo là, chỗ ngồi và không gian rộng rãi hơn, không phải bon chen trong khu ăn uống, nay đã có phần xập xệ và chật chội. có thể không ngon bằng bánh cuốn nhưng sẽ hấp dẫn hơn bánh đúc.
Đặc biệt là mấy người lớn tuổi xuất hiện ở quán nhiều hơn, ăn bát cháo gừng hoặc tía tô để giải cảm. Mùa đông trẻ con và người già hay ốm vặt lắm. Cũng có người muốn trần thêm quả trứng, đây là yêu cầu nằm ngoài sự chuẩn bị của mẹ Quốc. Cũng may bếp nhà Thu Hà vào mùa này không bao giờ tắt, có thể mua trứng ngay ngoài chợ, mang vào trong nhà trần qua nước sôi rồi đem cho khách. Dĩ nhiên là tính thêm tiền lên 8 ngàn. Dạng khách này có điều kiện và không xuất hiện thường xuyên.
sau lần góp ý của vị khách nọ thì mẹ Quốc có mua thêm chục trứng cho vào rổ rồi để sẵn trong nhà Thu Hà. Ngoài trứng thì rau thơm, ớt và gừng, tỏi hành… đều là những loại gia vị mà nhà quầy nhà Quốc mua rất nhiều. Những bà cụ có tuổi thường ra sông ra suối, hoặc hái ở trong vườn đem ra một hai bó nhỏ kiếm vài nghìn tiền lẻ để mua mắm muối. Tính ra họ cũng bán hàng dễ hơn từ khi có hàng cháo, cứ chủ động mang đồ tới rồi lấy tiền luôn không cần phải ngồi chờ người qua đường mua.
Không mở hàng cháo thì thôi, mở rồi mới biết trong địa phương còn có nhiều gia đình hoàn cảnh khó khăn hơn nhà của Quốc. Mẹ của cậu nghe chuyện nhà của mấy ông bà cụ, rồi cũng xem nhẹ chuyện lợi nhuận, nhiều khi cũng chẳng lấy tiền mấy người già.
Cháo mẹ Quốc nấu thực ra không phải thứ gì quá xuất sắc hay cầu kỳ. Chỉ là cháo trắng ninh xương cho ngọt nước, thêm hành phi, rau thơm và chút thịt băm. Nhưng chính cái sự đơn giản ấy lại vừa miệng và quen thuộc với những người nông dân vốn chỉ cần ăn no là đủ.
Qua hai phiên chợ việc bán cháo dần đi vào ổn định, mẹ Quốc bán hàng một thời gian rồi nên thích ứng nhanh, cũng không lo không có người phụ bán hàng. Mỗi khi bà vào nhà rửa bát thì ông cụ bán hộ một lúc, thậm chí là cho khách tự múc tự cho gia vị luôn.
Khi ấy trong trường học những lời đồn về kết quả cuộc thi học sinh giỏi cấp huyện. Dù chưa có thông báo chính thức nhưng tin đó cứ từ sở giáo dục trên huyện truyền tới hội đồng nhà trường rồi truyền tới học sinh. Người ta kháo nhau rằng năm nay có học sinh đạt điểm rất cao, thậm chí có người được giải nhất. Còn cụ thể ra sao thì chưa biết.
Qua hai ngày nữa, tin đồn lại càng rõ ràng hơn.
Trong giờ sinh hoạt ngày cuối tuần, sau khi nghe lớp trước lớp bó báo cáo tình hình học tập của lớp xong xuôi, cô Ninh mới bắt đầu lên tiếng, hôm nay cô ăn mặc đẹp hơn, áo phao tối màu làm nền khăn quàng màu đỏ, gương mặt tươi tắn ẩn hiện mập mờ sau chiếc kính cận.
“Như vậy là chúng ta sắp kết thúc học kỳ 1 chỉ còn 3 tuần nữa là bắt đầu thi, thời gian này sẽ có rất nhiều bài kiểm tra, em nào thiếu điểm, sẽ phải làm kiểm tra bù bằng nhiều hình thức khác nhau, kiểm tra miệng, 15 phút, hoặc là chấm vở bài tập. Cô đề nghị lớp chúng ta tập trung đi học đầy đủ, không vì trời lạnh mà không tới trường.”
Ngừng một lúc, ánh mắt cô Ninh thoáng nhìn về phía cuối lớp.
“Ngoài ra, lớp của chúng ta có một tin mừng khi bạn Kiến Quốc đã xuất sắc giành giải nhất bộ môn ngoại ngữ trong kỳ thi cấp huyện vừa qua. đề nghị các em cho một tràng pháo tay chúc mừng bạn ấy.”
Cả lớp bắt đầu xì xào, vài ánh mắt hướng xuống cuối lớp xen lẫn tiếng pháo tay nổ rần rần. Thằng Hào ở bên cạnh không chỉ vỗ tay mà còn túm lấy vai Quốc, lắc qua lắc lại như muốn chữ nghĩa trong đầu Quốc rơi ra ngoài.
“Ôi trời, ghê vậy mày, giải nhất luôn à?”
Quốc ngồi yên ở cuối dãy bàn, hai tay đặt gọn trên mặt bàn, tim đập nhanh hơn một chút dù cậu đã mơ hồ đoán được kết quả của mình.
Cô giáo hít nhẹ một hơi rồi nói tiếp:
“ Ngoài môn ngoại ngữ thì trường có thêm 2 giải khuyến khích bộ môn ngữ văn và giải ba môn Toán. điều này cho thấy chất lượng giáo dục của trường chúng ta đang ngày một đi lên. Chỉ cần các em học hành nghiêm túc, sau này hoàn toàn có thể thi vào các trường cao đẳng, thậm chí là đại học.”
Sau giờ học, cô giáo gọi Quốc ở lại. Khi chỉ còn hai cô trò trong lớp, cô mới nói rõ hơn. Giọng cô không giấu được sự tự hào, nhưng xen lẫn trong đó là một nỗi buồn nhẹ.
“Cô chúc mừng em đã đạt giải nhất, cô cảm giác như em vốn đã giỏi từ đầu rồi. Dù có hay không có sự kèm cặp của cô, em vẫn sẽ đạt được kết quả này. Làm giáo viên, ai cũng mong mình giúp được học trò tiến xa hơn. Nhưng với em, cô thấy mình… chưa làm được nhiều.”
Quốc im lặng vài giây rồi lễ phép đáp:
“ Dạ không đâu ạ, em có thể biết một chút về giao tiếp nhưng nếu về học thuật thì em vẫn phải cải thiện nhiều ạ. Em nghĩ mình có thể đạt giải trước kỳ thi, giải 3 hoặc khuyến khích gì đó, nhưng được giải nhất thì chắc chắn có là có công sức của cô. Kiếm được từ 7-8 điểm rất dễ, từ từ 8-9 điểm thì lại rất khó.”
Cô giáo nghe vậy thì cười nhẹ,
“Em đã nói thế thì cô sẽ nhận vinh dự này vậy. Môn ngoại ngữ thì có 2 trên 4 bạn đi thi có giả, giải nhất là của em, còn bạn kia được giải 3. Năm nay thi hơi muộn nên có thể kỳ thi tỉnh sẽ diễn ra sau khi thi xong học kỳ 1, Nếu có kế hoạch ôn tập cô sẽ thông báo lại cho em sau.”
Vài ngày sau, kết quả chính thức được công bố trước toàn trường, Tên của mấy học sinh được đọc lên trong buổi chào cờ đầu tuần, trong đó người đạt giải nhất cấp huyện là một cái danh xưng gì đó ghê gớm lắm.
Từ hôm đó, Quốc trở thành cái tên được nhắc tới nhiều hơn. Thầy cô biết, bạn bè biết, học sinh khóa dưới cũng biết đến cậu như một học sinh giỏi có tiếng của trường. Cái Hào quang ấy lớn đến mức cái đứa chơi thân như Hào và Mây còn cảm thấy xa cách, không với tới.
“Ngồi cạnh học sinh giỏi tao thấy ngại quá nha Quốc, hay là mày lên ngồi bàn đầu đi. Ngồi dưới này thầy cô để ý thì mệt lắm. Mệt mấy đứa ngồi gần như tao chứ không phải mày đâu.”
“Thì ngồi gần đứa học giỏi như tao thì mày mới học tập được chứ, chưa nghe câu gần mực thì đen gần đèn thì sáng à?
Hào chắp tay.
“Sáng… chói cả mắt luôn, tao không có quen. Mày đi thi học sinh giỏi, còn cái đứa đi câu cá, gánh phân trồng rau là một đứa khác. Hai đứa này không có giống nhau.”
Quốc cười phì.
“Có ai bảo là trồng rau không được thi học sinh giỏi đâu. Chỉ là ngoại ngữ thôi mà, giống như sang tàu biết tiếng tàu vậy đó. Chú mấy điểm toán lý hóa của tao cũng bình thường, nào có gì nổi bật.”
Hào chép miệng, khinh khỉnh.
“Đấy là mày không học hết sức thôi, chứ tao nhìn thấy bài kiểm tra, còn thời gian mà mày không làm hết đề, lúc nào cũng làm hơn một nửa.”
Quốc nhìn Hào, không nghĩ cậu bạn lại tinh ý đến vậy.
“thì đề khó quá tao lười nghĩ thôi. với lại kỳ thi này vốn là tham gia kiếm chút tiền bồi dưỡng, còn trả nợ cho mày chứ. Từ giờ cho đến lúc thu hoạch, tao không có đồng nào á, toàn phải xin mẹ thôi.”
“Mày sướng nhỉ, thiếu tiền liền đi thi học sinh giỏi, ở trường cũng có cách kiếm tiền, chẳng bù cho tao, dạo này trời lạnh toàn ở nhà chả làm gì kiếm tiền, ngoài việc chờ cái ruộng rau kia.”
“Nếu mày chịu khó học thì đi thi giống tao được mà, mày không học thì kêu ai. Với lại kỳ tới có hội thi thể thao như năm ngoái. cơ hội đó, tranh thủ rèn luyện từ bây giờ đi.”
“Đợi trời ấm lên đã, lạnh thế này luyện tập nỗi gì.”
Từ sau khi tên Quốc được xướng lên trong buổi chào cờ, không khí xung quanh cậu ở trường bỗng nhiên khác hẳn. Đi giữa sân trường giờ ra chơi, Quốc cảm nhận rất rõ những ánh nhìn hướng về phía mình. Không còn là những cái liếc qua vô tình như trước, mà là ánh mắt dừng lại lâu hơn, dịu dàng hơn, thậm chí có phần ngưỡng mộ.
Mấy bạn nữ trong trường bắt đầu thì thầm khi thấy Quốc đi ngang qua. Có người giả vờ nói chuyện nhưng mắt lại len lén nhìn theo, có người chủ động chào hỏi, cười tươi hơn thường ngày. Ngay cả vài bạn học giỏi bên khối A, vốn trước đây chẳng mấy khi để ý tới cậu, cũng cố tình xuất hiện nhiều lần trước mặt Quốc, khi thì mượn cớ đi ngang lớp, lúc lại đứng ở hành lang lâu hơn cần thiết.
Rồi một hôm, Quốc còn chưa kịp cất sách vở thì Hào đã lao tới. Trên tay thằng này là một phong bì tự chế. làm từ giấy được xé ra từ quyển vở. bên ngoài còn được vẽ trang trí hoa lá, trái tim.
“Ê, Quốc, có một đứa con gái gửi thư cho mày nè! “
Không đợi Quốc phản ứng, Hào tự tiện mở ra đọc vài dòng đầu, giọng đọc cố tình lên bổng xuống trầm.
“Anh Quốc thân mến, từ ngày đầu tiên em nhìn thấy anh…”
Được mấy câu mở đầu thì hào nhăn mặt, có vài câu chữ sến súa mà miệng của nó không phát âm được. bèn đút vào trong phong bì đưa lại cho Quốc.
“ôi thôi, không đọc nữa, trả mày nè.”
Nói là không đọc tiếp, nhưng thực chất Hào và mấy đứa xung quanh đã kịp xem tên người viết ở cuối thư là ai. Còn nội dung thế nào, chẳng ai thật sự quan tâm, bởi dù sao bức thư ấy cũng đâu phải viết cho Hào.
Không dừng lại ở đó, trong hai ngày tiếp theo, Quốc lần lượt nhận thêm hai phong thư nữa. Tổng cộng ba bức, được nhét vào hộc bàn, có bức kẹp trong quyển vở, có bức được nhờ bạn khác đưa hộ. Hai bức đến từ học sinh lớp 11, tên tuổi hoàn toàn xa lạ, Quốc chưa từng gặp hay nói chuyện bao giờ. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời cậu nhận được thư tình, cảm giác ban đầu là ngạc nhiên đến lúng túng.
Quốc mang cả ba bức thư về nhà, cẩn thận đặt lên bàn học. Cậu đọc từng bức thư một cách chậm rãi. Những dòng chữ nắn nót, chứa đầy sự rung động non nớt của tuổi học trò. Để viết được những dòng ấy, người viết hẳn đã phải suy nghĩ rất lâu, lấy hết can đảm mới dám gửi đi.
Trong ba bức thư, có hai người hoàn toàn xa lạ, chỉ biết đến Quốc qua danh tiếng và vài lần nhìn thấy từ xa. Riêng bức còn lại, đề tên lớp 10A. Đọc đến giữa thư, Quốc chợt khựng lại. Qua cách xưng hô và những chi tiết nhỏ được nhắc đến, cậu nhận ra ngay người viết là Thúy Hạnh, bạn của em họ mình.
Quốc khẽ thở dài, khi nội dung thư có vẻ mùi mẫn quá, lại nhớ đến cái dáng vẻ ngại của của em nó khi qua gặt lúa, cũng như buổi khai giảng đầu năm. Dưới sự “mai mối” của Minh nguyệt, Thúy Hạnh có lẽ có chút cảm tình và ái mộ với Quốc, nhưng đến mức viết thư tình như vậy xem ra không hề là ái mộ đơn thuần.
Dù Quốc đồng ý hay từ chối, cách nào cũng khiến đối phương khó xử. Một lời từ chối thẳng thừng có thể làm tổn thương, còn một câu trả lời mập mờ lại gieo hy vọng không cần thiết. Quốc hiểu rằng chỉ một câu nói bất cẩn của bản thân có thể trở thành ký ức buồn, khiến tuổi học trò của người khác không còn trọn vẹn.
Chuyện tình cảm không vội được và Quốc chọn im lặng.
Cậu cho rằng những bức thư ấy chỉ xuất phát từ sự ái mộ nhất thời. Qua vài ngày, vài tuần, khi cảm xúc lắng xuống, sự hứng thú rồi cũng sẽ phai nhạt. Im lặng, trong trường hợp này, có lẽ là cách ít gây tổn thương nhất.
Sự im lặng của Quốc không chỉ dừng lại ở việc không hồi đáp mấy bức thư tình vụng về được nhét vội vào hộc bàn. Cậu còn xin nghỉ học liền mấy hôm, lấy cớ sức khỏe không tốt, nhà lại có chút việc cần phụ giúp. Quốc chủ động thu mình lại, hạn chế xuất hiện ở lớp, tránh những ánh nhìn tò mò nửa dò xét nửa trêu chọc của bạn bè, và cũng tránh luôn những cuộc gặp gỡ vô tình có thể khiến con gái người ta suy nghĩ lan man.
Mấy ngày nghỉ, Quốc tranh thủ ra ruộng phụ ba mẹ làm cỏ. Ruộng bắp phía sau nhà đang vào giai đoạn quan trọng, cần bón thúc để cây phát triển nhanh, lá cuộn lại thành bắp non. Cậu cúi lưng giữa nắng chiều, tay nhổ cỏ, tay vun gốc, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Công việc chân tay khiến đầu óc Quốc tạm thời nhẹ đi, những chuyện ở trường như bị đẩy lùi ra xa.
Nhưng đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Quốc đã cố tình ở nhà mấy hôm, hạn chế tiếp xúc với bên ngoài, vậy mà sóng gió vẫn tìm đến tận cửa.
Chiều hôm đó, Quốc đang ngồi trong bếp phụ mẹ chuẩn bị “gia vị” cho phiên chợ sắp tới. Mẹ cậu vừa nhặt ớt, vừa dặn dò đủ thứ, còn Quốc thì thái hành tây, thỉnh thoảng đáp lại vài tiếng cho phải phép.
Bỗng từ ngoài cổng vang lên một giọng con gái trong trẻo, quen thuộc:
“Anh Quốc ơi!”
Quốc ngẩng đầu lên, chưa kịp phản ứng thì người đã chạy xộc vào sân. Là Minh Nguyệt, cô em họ bên nhà chú thím. Nguyệt vẫn còn mặc đồng phục học sinh, cặp sách khoác hờ trên vai, chắc là tan học xong ghé qua thẳng đây. Con bé chạy lăng xăng vào nhà, gương mặt hớn hở.
Vừa thấy mẹ Quốc, Nguyệt đã bô bô cái miệng”
“Chào bá với anh nha! Hai người đang làm gì thế?”
Mẹ Quốc cười hiền.
“Bá làm đồ cho phiên chợ ngày mai đó. Có chuyện gì mà trông cháu vui dữ vậy?”
Nguyệt nghiêng đầu, cười tươi:
“Vậy mà cháu tưởng anh Quốc ở nhà làm cỗ, mừng đạt giải nhất học sinh giỏi cấp huyện chứ.”
Câu nói vừa dứt, tay mẹ Quốc đang rửa bát khựng lại. Bà quay sang nhìn con trai, ánh mắt đầy ngạc nhiên:
“Ủa? Thế thi hồi nào mà mẹ không biết gì hết vậy?”
Minh Nguyệt thì vẫn thao thao bất tuyệt, kể lại chuyện thầy cô đọc tên Quốc giữa sân trường, bạn bè vỗ tay rào rào ra sao, giọng đầy tự hào, như thể chính mình mới là người được giải.
Nghe đến đoạn “giải nhất” gương mặt mẹ Quốc rạng rỡ hẳn lên. Nụ cười tươi hiện rõ trên khóe môi, ánh mắt lấp lánh vui mừng:
“Trời đất ơi, cái hôm đó dậy sớm là đi thi đó hả? sao không nói gì hết cho ba mẹ biết vậy con?”
Quốc khẽ đáp, giọng hạ thấp:
“Chỉ là kỳ thi bình thường thôi ạ.”
Minh Nguyệt lập tức xen vào, mắt tròn xoe:
“Thi cấp huyện mà bình thường nỗi gì. Lại còn giải nhất nữa chứ. Em không ngờ anh Quốc giỏi vậy luôn đó.”
Mẹ Quốc cười không khép được miệng, vẻ tự hào hiện rõ trên từng nếp nhăn nơi khóe mắt:
“Để tối mẹ nói cho ba con biết. Ổng nghe chắc mừng lắm.”
Sau khi “khoe khoang” xong xuôi, Minh Nguyệt mới quay sang Quốc, hất cằm ra hiệu:
“Anh Quốc ra ngoài sân chút đi, em có chuyện cần nói.”
Hai anh em ra ngoài hiên, không có người lớn. Nguyệt nghiêng người nhìn anh, giọng bớt hồ hởi hơn:
“Mà sao mấy hôm nay anh nghỉ học vậy? Có đau ốm bệnh tật gì không?”
“Không sao đâu, anh chỉ ở nhà phụ mẹ thôi.”
Nguyệt “à” một tiếng, rồi hạ giọng, kéo ghế ngồi sát lại, vẻ mặt chuyển sang tò mò thấy rõ:
“Thế… bức thư tình của bạn em gửi, anh đọc chưa?”
Quốc nhíu mày, quay sang nhìn thẳng vào cô em họ. Ánh mắt cậu nghiêm lại, không còn vẻ dễ dãi thường ngày:
“Anh đọc rồi. Nhưng anh không thích việc em xui bạn bè làm vậy đâu.”
Nguyệt sững lại trong giây lát, môi hơi mím, rồi phản ứng ngay:
“Em làm gì đâu? Là do người ta cam tâm tình nguyện đó chứ.”
Quốc im lặng một lát rồi mới chậm rãi lên tiếng. Giọng cậu không còn gay gắt, nhưng từng lời nói ra đều rõ ràng, có suy nghĩ kỹ:
“Chuyện tình cảm là thứ không thể ép buộc được. Em suốt ngày gán ghép anh với bạn em, nói riết rồi người ta tưởng là thật thì sao? Anh là con trai, có bị nói ra nói vào chút thì cũng qua. Nhưng bạn em là con gái, lỡ anh xử không khéo, người ta buồn, người ta tổn thương thì sau này hai đứa làm sao còn nhìn mặt nhau nữa.”
Nghe đến đó, Minh Nguyệt hơi khựng lại. Ánh mắt đang lanh lợi bỗng chùng xuống, Con bé đưa tay mân mê vạt áo, rõ ràng đã nghe lọt tai, nhưng vẫn chưa chịu thua hẳn.
“Vậy thì…”
Nguyệt ngập ngừng một giây, rồi ngước lên nhìn anh, giọng nửa đùa nửa thật,
“anh cứ đồng ý đi. Dù sao Thúy Hạnh cũng học khá giỏi trong lớp, lại xinh xắn nữa, đâu có gì thiệt cho anh.”
Quốc khẽ nhíu mày. Cậu giơ tay lên, gõ nhẹ một cái lên trán Nguyệt. Không đau, nhưng đủ khiến con bé kêu “á” một tiếng rồi lùi lại một chút. Lần này, Quốc nghiêm giọng hẳn, ánh mắt không còn vẻ xuề xòa thường ngày:
“Chuyện tình cảm không phải trò chơi đâu. Còn đang đi học mà đã lo chuyện không đâu rồi, anh của em trông giống người cần em mai mối sao? Tóm lại, anh không muốn em xen vào chuyện này nữa, nghe chưa?”
Nguyệt xoa xoa trán, môi mím lại. Con bé không cãi nữa. Gương mặt rạng rỡ khi nãy giờ đã chùng xuống thấy rõ, trong mắt thoáng hiện lên vẻ bối rối. Nó cúi đầu, giọng nhỏ hẳn đi, không còn cái vẻ lanh chanh thường ngày:
“Nhưng mà… mai nó có hỏi thì em trả lời sao đây?”
Quốc nghe vậy chỉ biết lắc đầu, thở dài một tiếng. Cậu đưa mắt nhìn ra sân, suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Thôi, Có gì anh gặp mặt nói chuyện trực tiếp cho rõ ràng. Chứ để em đứng giữa chuyển lời, lỡ hiểu sai hay suy diễn lung tung thì càng rắc rối thêm.”