Chương 91: Đêm đẫm máu
Tháng 9 năm Đại Định thứ 2, 1370 Công Nguyên
Phủ Cung Tĩnh Vương đèn đuốc sáng trưng, 1 nhóm người vũ trang đầy đủ tập trung giữ sân. Trần Nguyên Trác khuôn mặt lạnh lùng quét mắt quan sát, thấy người đã đến đông đủ, liền nói:
-Tốt lắm, mọi người xuất phát, chúng ta cùng nhau vào cung giết thằng con hoang kia.
Mọi người sôi nổi tán đồng, đoàn người tay lăm lăm đao kiếm tỏa ra hàn mang khiếp người, nhanh chóng đến hoàng cung, bọn cấm quân phòng thủ sớm đã bị mua chuộc, từ bên trong mở ra cửa cung để mặc cho bọn hắn tiến vào. Đoàn người này không ai khác chính là Trần Nguyên Trác cùng các tông thất kiêm đồng minh chính trị của hắn. Giờ khắc này ai nấy đều đang mài đao soàn soạt chỉ hận không thể đem Nhật Lễ chém thành 8 khối.
Nhật Lễ từ nhỏ bị ghẻ lạnh mà lớn lên dẫn đến hắn phát triển thiên lệch, dưới bề ngoài hiền lành là tâm thù hận dài lâu, có thù tất báo. Những người từng bắt nạt hắn thuở nhỏ, hắn một người cũng không muốn bỏ qua. Thời đầu Hiến Từ Thái hậu còn sống Nhật Lễ còn không dám lộ liễu, chỉ dám trong âm thầm đùa nghịch thủ đoạn. Đối với cha con Trần Nguyên Trác cái túc địch này hắn không dám công khai ra tay sợ khiến bà nội phật ý. Thế là Nhật Lễ bèn chơi đòn vòng quanh, hắn thăng Trần Nguyên Trác lên làm Thượng tướng quốc, hàm Thái tể, thống lĩnh bách quan. Tốt, đây là lời Nhật Lễ nói trên chiếu thư ai tin thì đúng là ngu xuẩn. Chỉ cần hiểu về cấu trúc quyền lực chính trị sẽ biết lời này thuần túy là xằng bậy.
Chế độ các triều đại có một loại tồn tại đặc biệt đó là hư hàm và hư chức. Chế độ này nguồn gốc là do các lịch đại quân vương lo ngại quyền lực mạnh mẽ của các đại thần bậc cao mà sinh ra. Các đại thần ai nấy địa vị tôn sùng uy vọng to lớn hoàng đế nếu công khai ra tay bãi chức sẽ khiến triều đình khủng hoảng, danh dự bị ảnh hưởng, các thần tử sẽ cho rằng hắn là kẻ cạn tàu ráo máng, không màng tình nghĩa. Thế là dưới tình thế tiến thoái lưỡng nan, các quân vương nghĩ ra một biện pháp đó là bề ngoài tôn đại lần lên cao, trong ngấm ngầm thì tước đi thực quyền- quyền xử lý quốc sự của đại thần.
Quy trinh cơ bản là như sau, đầu tiên Hoàng đế thiết lập 1 cơ quan danh nghĩa là phụ tá mình xử lý quốc sự đóng vai trò thư ký. Cái cơ quan thư ký này ai nấy đều phẩm cấp rất thấp công việc cơ bản chỉ là xử lý văn thư lặt vặt, cái này làm các trọng thần mất đi cảnh giác. Dưới cái nhìn của họ đây bất quá là một đám thư lại mà thôi, có thể gây ra cái sóng to gió lớn gì cơ chứ, để ý cũng không thèm để ý. Nhưng sau đó dần dần theo thời gian trôi đi, bọn họ dần cảm thấy không đúng, bọn thư lại này dưới danh nghĩa xử lý văn thư dần dần xâm lấn quốc sự, các tấu chương chuyển đến phủ trọng thần càng lúc càng ít ngược lại qua tay bọn thư lại này càng ngày càng nhiều, lúc này bọn họ mới giật mình nhìn lại phát giác không ổn. Nhưng lúc này đã quá muộn đám thư ký văn thư đã thành công cướp đoạt thực quyền, quốc sự bây giờ đều qua tay bọn hắn, trọng thần uổng có địa vị cao nhưng thực tế đã mất đi quyền lực trở thành cái vỏ rỗng. Thủ lãnh của đám văn thư dù phẩm cấp thấp đã trên thực tế trở thành tể tướng còn trọng thần thì bị gạt ra rìa ngồi chơi xơi nước, chức vị của hắn thuần túy trở thành bài trí, trông thì đẹp mà không dùng được – hư hàm hư chức từ đây mà ra.
Hư hàm hư chức bản chất ban đầu là các chức vị thực sự có thực quyền trong quá khứ nhưng theo biến thiên thời đại quyền lực bị rút mất đi. Các hoàng đế đời sau sử dụng các chức này để phong cho các đại thần mình trông ngứa mắt mà không tiện ra tay khiến cho bọn họ bề ngoài là được thăng chức, được hoàng ân cuồn cuộn, thực tế biến thành quang côn tư lệnh, cái rắm quyền lực cũng không có. Trường hợp thứ hai sử dụng hư hàm hư chức là hoàng đế sủng ái thần tử nhưng không muốn cho thêm thực quyền thế là vinh phong cho tên thần tử này một số hư hàm hư chức, thần tử tuy không có thay đổi về thực quyền nhưng được nhận thêm lương bổng từ hư hàm hư chức, địa vị từ hư hàm khiến hắn trên danh nghĩa trở nên cao hơn các đồng liêu nên cũng vô cùng vui vẻ nhận lấy phần thưởng này. Có thể thấy được hư hàm hư chức được ban sẽ có 2 trường hợp hoặc là hoàng đế ghét ngươi nhưng không dám ra tay công khau, trường hợp thứ 2 là ngươi rất được lòng hoàng đế nên được gia phong thêm. Mà hiển nhiên lấy quan hệ ác liệt của Trần Nguyên Trác với Nhật Lễ, Nhật Lễ gia phong đương nhiên là trường hợp thứ nhất.
Thượng Tướng quốc danh nghĩa là cao hơn Tả Hữu Tướng quốc nhưng Tả Hữu Tướng quốc nắm công việc xử lý quốc sự ở Trung thư Môn hạ còn Thượng Tướng quốc thì không. Với việc “thăng: Trần Nguyên Trác lên làm Thượng Tướng quốc, vị trí Hữu Tướng Quốc trống ra được Cung Tuyên Vương Trần Kính em trai thân thiết với Trần Phủ tiếp nhận, Trần Nguyên Trác hoàn toàn bị loại khỏi 2 tỉnh Trung thư Môn hạ, mất đi thực quyền, ngược lại Trần Phủ thành công 1 lần nữa độc chưởng triều chính.
Người không biết có thể thắc mắc Trần Kính cùng Trần Nguyên Trác đều là anh em với Trần Phủ tại sao Trần Phủ lo ngại Trần Nguyên Trác đối nghịch mà ngược lại lại yên tâm với Trần Kính. Nguyên nhân cũng đơn giản mẹ đẻ Trần Phủ Minh Từ Hoàng thái phi cùng mẹ đẻ Trần Kính Đôn Từ Hoàng Thái phi là hai chị em đều cùng họ Lê và là cô ruột của Lê Quý Ly. Sự tồn tại của Lê gia của Lê Quý Ly không chỉ đơn giản là người ủng hộ cho bọn họ mà còn là cầu nối để hai anh em này trên cơ sở thân cận từ hai bà mẹ có thể tin tưởng lẫn nhau. 3 người Trần Phủ, Trần Kính và Lê Quý Ly thuộc cùng 1 vòng tròn lợi ích, ngoài ra Đỗ Tử Bình xuất thân Đỗ gia cũng cùng bọn họ vô cùng thân cận – Trần Khắc Chung hỗ trợ Lê gia lật đổ Trần Quốc Chẩn nguyên danh là Đỗ Khắc Chung, vì những lẽ này mà tự nhiên đám người này tìm đến cố kết lại với nhau tạo thành 1 liên minh vô cùng chặt chẽ. Nên thực tế lịch sử Trần Phủ trọng dụng tin tưởng Lê Quý Ly cùng Đỗ Tử Bình dù hai tên này liên tục thất bại cũng là có lý do của hắn, rốt cuộc đều là người thân tín, dùng vẫn yên tâm hơn là kẻ ngoài, chỉ có một vấn đề ở chỗ Trần Phủ quên đi một sự thật, thân tín mà năng lực làm việc phế vật thì chỉ là gánh nặng không hơn không kém.
Nếu như chỉ là chính mình tạm mất đi quyền lực Trần Nguyên Trác còn có thể chịu đựng được, dù sao cũng không phải là lần đầu hắn bị tước quyền. Nhưng từ khi Hiến Từ Thái hậu qua đời, đã không còn ai kiềm chế Nhật Lễ càng không thèm kiêng nể gì, dưới kiến nghị của Trần Nhật Hạch, Nhật Lễ tìm đủ mọi loại lý do bắt giữ tống giam, tịch biên tài sản các đồng minh của Trần Nguyên Trác, điều này làm hắn thật sự không nhịn được nữa. Đã Nhật Lễ ngươi tự cắt đứt đường sống hòa giải, thì chúng ta cũng không khách khí, ép ngươi phải lấy mạng mà trả.
Đám người xông vào trong cung, xộc thẳng vào tẩm điện của Nhật Lễ lùng sục, nhưng kì lạ là cho dù tìm kiếm khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng Nhật Lễ đâu.
Trần Nguyên Tiết thần sắc kinh hoảng dò hỏi:
-Cha, không thấy thằng con hoàng đó đâu cả, chúng ta làm sao bây giờ ?
Trần Nguyên Trác thần sắc ngưng trọng, đầu óc vận chuyển nhưng cũng không nghĩ ra biện pháp, chỉ đành bất đắc dĩ nói:
-Chắc hẳn hắn còn trốn ở đâu đó, chúng ta chia ra tìm kỹ hơn xem.
Đám người phân tán đi khắp nơi trong cung, lật tung mọi ngõ ngách bắt lấy cung nữ hoạn quan dò hỏi nhưng đều không thu được gì. Nhưng họ không biết rằng lúc này Nhật Lễ đã sớm không còn trong cung. Trước cổng doanh trại thành vệ quân, Nhật Lễ thở hổn hển không ra hơi, thấy đã đến nơi an toàn mới nhẹ nhàng thở ra. Còn tốt, may mắn hắn tại thời điểm bọn người Trần Nguyên Trác xông vào cung kịp thời phát hiện, nhanh nhẹn mà chui xuống gầm cầu ẩn nấp, chờ bọn người đi qua liền thừa cơ trèo tường trốn ra khỏi cung, nếu không cái mạng này ắt khó giữ được. Thấy Nhật Lễ bộ dáng chật vật trên người quần áo rách rưới, trên người rất nhiêu chỗ trầy xước, binh lính thành vệ quân kinh hoảng báo cáo cho Trần Nhật Hạch và Trần Ngô Lang.
Trần Nhật Hạch thấy Nhật Lễ đến thì kinh ngạc hỏi:
-Bệ hạ sao lại ra nông nỗi này, trong cung có chuyện gì xảy ra ư ?
Nhật Lễ thần sắc căm phẫn gằn giọng nói:
-Cha con Trần Nguyên Trác dẫn người vào cung muốn giết Trẫm, may mắn Trẫm phúc lớn mạng lớn mới trốn thoát được. Các ngươi mau mang binh theo Trẫm vào cung bắt phản nghịch.
Hai người nghe lệnh điều động thành vệ quân hộ tống Nhật Lễ về cung. Thấy đám người Trần Nguyên Trác đã không còn ở đó, Nhật Lễ không chần chờ ra tay phản kích, hạ lệnh thành vệ quân chia nhau đi bắt giữ . Thành vệ quân nhanh chóng hành động, xộc vào phủ đệ các tông thất, chém giết. Bọn người Trần Nguyên Trác vừa vô công mà về, không ngờ đến Nhật Lễ phản kích lại đến nhanh như vậy, dưới bất ngờ không kịp trở tay, toàn bộ bị bắt giữ.
Đám người bị giải đến trước mặt Nhật Lễ, ai nấy đều lớn tiếng chửi bới không ngừng.
Trần Nhật Hạch chớp lấy cơ hội tâu trình:
-Bệ hạ, kẻ phản nghịch người người đều có thể tru diệt, xin cho xử chém toàn bộ bọn chúng trọng chỉnh quốc pháp.
Trần Ngô Lang đột nhiên lại đứng ra khuyên bảo:
-Bệ hạ, bọn họ đều là tông thất có uy vọng, nếu toàn bộ giết chết e rằng sẽ làm lòng người hỗn loạn, chi bằng chỉ giết đầu đảng là cha con Trần Nguyên Trác nhưng người còn lại thì tuy theo mà xử phạt khác nhau, để yên lòng các hoàng thất.
Trần Ngô Lang biết rõ hoàng tộc họ Trần trải rộng khắp nơi kết hôn nội tộc làm quan hệ rắc rối khó gỡ, đừng nhìn ở đây chỉ có 18 người nhưng ai nấy sau lưng mạng lưới nhân mạch đều không đơn giản, người giao hảo với bọn hắn ở địa phương rất đông đảo.
Trần Nhật Hạch đứng ra phản bác:
-Ngươi nói lời này là có ý gì ? Từ xưa đến nay tội phản nghịch là lớn nhất, nếu không trừng trị mạnh tay, sao có thể làm thiên hạ sợ, như thế chẳng phải về sau bất kỳ là ai đều có thể phản ?
Trần Nhật Hạch sao có thể đồng ý tha cho đám người này, bản thân hắn là 1 cái tông thất dòng thứ ngoại vi, xa cách dòng chính không biết đã bao nhiêu đời, may mắn bám vào Nhật Lễ cái đùi này mới có thể thượng vị, bây giờ có cơ hội tốt diệt trừ tông thất đỉnh cấp hắn đương nhiên không thể bỏ qua, một cái củ cải 1 cái hố, đám người này không đi chết thì tài sản và địa vị làm sao đến phiên hắn Trần Nhật Hạch cơ chứ ?
Nhật Lễ vốn dĩ vì Trần Ngô Lang ngăn cản mà do dự nghe được lời này cũng mắt lộ hung quang. Đúng thế đám người này đã muốn giết mình, làm loạn thần tặc tử sao có thể bỏ qua. Trong lòng suy nghĩ như vậy Nhật Lễ vung tay hạ lệnh xử quyết toàn bộ.
Đêm đó là một đêm kinh động, Nhật lễ chưa thỏa mãn với việc chỉ giết 18 người tham gia mà còn hạ lệnh tru diệt toàn bộ gia nhân người hầu, thê thiếp con nhỏ đều không bỏ qua. Kinh thành ngập trong biển máu.