Chương 90: Kiếp nạn của Hộ bộ nhà Minh
Thành Nam Kinh Hồng Vũ năm thứ 3, 1370 Công Nguyên
Sứ đoàn Đại Việt do Đỗ Thuấn Khâm dẫn đầu sau 4 tháng lên đường cấp tốc đã đến kinh đô nhà Minh. Phía triều đinh nhà Minh được tin sứ đoàn đến báo tang đã ra thành tiếp đón từ trước.
-Chư vị xin mời theo ta, hoàng thượng đang ở Tây Hoa môn chờ chư vị
Đến Tây Hoa môn, vừa gặp Minh đế, Đỗ Thuấn Khâm, Mạc Dao, Lê Nguyên Phổ sứ đoàn 3 người kinh ngạc, đôi mắt trừng lớn, không vì gì khác, chỉ vì Minh đế lúc này trên người mặc tang phục. Thấy 3 người kinh ngạc Chu Nguyên Chương nở nụ cười hòa ái nói:
-Vương nước các ngươi bất hạnh tuổi xuân mất sớm, Trẫm nghe được tin này rất thương tiếc, nghĩ đến cái đức nhân ái của bậc Thiên tử ngày xưa nên mặc áo tang cùng chia buồn.
3 người thấy Chu Nguyên Chương nói vậy thì quỳ xuống, nước mắt đầy mặt, khóc nói:
-Bệ hạ nhân đức, thật là bậc thánh quân đời nay, ân của bệ hạ lớn như trời biển, nước chúng thần không biết lấy gì để báo đáp bệ hạ.
Thấy ba người bộ dáng khóc sướt mướt, Chu Nguyên Chương vô cùng hài lòng, thầm nghĩ không uổng công hắn cái hoàng đế này đích thân lên sàn diễn, trông thái độ đám sứ thần man di này chắc hẳn đã bị cảm động đến rối tinh rối mù. Chu Nguyên Chương mặc áo tang đương nhiên cũng không phải vì cái gì xót thương Dụ Tông, 2 người xa lạ đến mặt còn chẳng gặp 1 lần, nào có cái gì tình cảm mà thương xót, chẳng qua do An Nam là nước đầu tiên đến triều cống tỏ ý thần phục Đại Minh của hắn, hắn cần thể hiện ra một bộ tình sâu nghĩa đậm để làm tấm gương khuyến khích các man di hải ngoại khác đến thần phục. Đại khái ý tư chính là ta thân làm lão đại ca mà còn đích thân vì tiểu đệ chết mà để tang, có ai làm được sao, các ngươi nhìn thấy đại ca ta tốt như vậy còn không mau đến nạp đầu quỳ bái.
Chu Nguyên Chương ra hiệu cho 3 người đứng dậy bắt đầu ôn tồn hỏi han, 3 người đều nhất nhất đáp lại, chợt hắn chợt chuyển giọng hỏi:
-Trẫm nghe nói trong tông thân nước các ngươi có một anh tài hiếm có, tuổi còn trẻ mà chiến công đã không tầm thường. Trẫm nghĩ đến nước các ngươi ở nơi xa xôi khốn khó, nhân tài như vậy ở nước các ngươi không thể phát huy hết tài năng, không bằng các ngươi đưa hắn sang đây, Trẫm cho hắn đi theo bên cạnh Ngụy Quốc công học tập binh pháp đến khi thành tài thì trở về, các ngươi thấy sao ?
Chu Nguyên Chương đưa ra đề nghị này tự nhiên cũng có dụng ý của mình, noi theo biện pháp khống chế chư hầu của người Mông Cổ xưa kia. Thành Cát Tư Hãn khi thành lập đế chế Mông Cổ cũng đồng thời thành lập một đội cận vệ tên là Khiếp Tiết (Khesig) đội cận vệ này ngoài đảm nhiện trâch nhiệm bảo vệ an toàn của Đại hãn còn còn tuyển mộ các vương tử quý tộc từ các nước chư hầu làm lính, bọn họ được điều động đến hầu cận làm các Đại hãn có cơ hội thuận tiện thi hành chính sách lôi kéo mua chuộc bằng tiền tài, quyền lực hay nữ nhân đem những người này chuyển hóa thành thân tín của bản thân, khi đến thời hạn Đại hãn Mông Cổ sẽ đưa bọn họ về nước làm vua từ đó thu được chư hầu trung thành. Biện pháp này tuy không phải lúc nào cũng thành công nhưng hiệu quả vẫn là không tệ, rốt cuộc không phải ai trên đời cũng có thể chống đỡ được mua chuộc. Khi nghe được Dịch Tế báo cáo về Trần Nhật Thanh, Chu Nguyên Chương trong đầu liền lập tức nảy ra ý tưởng này.
3 người nhìn nhau một lúc, lúc sau mới ngập ngừng nói:
-Tâu bệ hạ, chuyện ấy quả là sự thật nhưng trời cao đố kị anh tài, vị công tử ấy của nước thần chẳng may mắc phải bệnh hiểm nghèo, năm kia đã tuổi xuân mất sớm rồi ạ.
-Vậy ư, thật đáng tiếc. Thôi, coi như Trẫm chưa nói đi
Chu Nguyên Chương cũng không để ý, đây bất quá là một ý định hắn lâm thời nảy sinh mà thôi, không thành cũng không có gì to tát. Cùng ba người trò chuyện xong, Chu Nguyên Chương quay sang văn sĩ đang đứng bên cạnh:
-Vương Liêm, ngươi thay Trẫm soạn điếu văn cho An Nam vương Nhật Khuê, đến Hộ bộ lĩnh 50 lạng bạc cùng 50 tấm lụa đi theo sứ đoàn An Nam sang nước đó phúng điếu.
-Thần tuân chỉ
Vương Liêm nhậm được mệnh lệnh lập tức rời đi chuẩn bị,3 ngày sau khi sứ đoàn Đại Việt trở về ngoài nhân số ban đầu đã có thêm đoàn đội nhà Minh do Vương Liêm dẫn đầu đồng hành.
Vương Liêm theo sứ đoàn Đại Việt đến Thăng Long không hề chậm trễ mà triển khai công việc. Trước lăng của Dụ Tông, hắn tay cầm chiếu thư lớn tiếng tuyên đọc:
Phụng Thiên thừa vận, Hoàng đế nói rằng:
“ Trẫm xuất thân áo vải, nhân Trung Quốc lắm nạn, bèn dấy binh dẹp loạn nước xong, xếp việc binh để yên dân, thống nhất Trung Hoa. Năm đầu mới lên ngôi, bèn sai sứ đến gặp tù trưởng tứ Di, cho biết Trung Quốc ta đã yên. Riêng ngươi Nhật Khuê, sai bồi thần đãi ngộ sứ giả tỏ lòng thành, hoan hỷ như từ lâu đã là bề tôi. Các nước khác chưa kịp tới, chỉ riêng ngươi cho sứ giả đến sân đình, Trẫm nhìn lên trời mà nghĩ, đây quả là phúc cho dân An Nam. Liền mệnh Trung thư bộ Lễ phỏng theo thời xưa mà đúc ấn tín, sai Thị độc Hàn lâm học sĩ Trương Dĩ Ninh mang sắc đến nước ngươi biểu dương sự hiền đức và khuyến khích lòng thành. Ngày 14 tháng 4 năm nay, Trung thư tâu rằng sứ thần nước ngươi là Đỗ Thuấn Khâm đến báo tin ngươi đã mất. Trẫm bất giác giẫm chân than rằng: Hiền vương ở nước phía Tây Nam, sao sớm vội từ giã cõi đời thế ! Vì vậy bèn sai sứ đến tế.
Hỡi ôi ngươi Nhật Khuê, lúc sống có kiến thức, lúc chết biết việc đáng làm, cầu trời phù hộ cho nước ngươi và con cháu ngươi được đời đời thế tập”
Khâm thử.
Vương Lâm vừa đọc chiếu phúng điếu xong, kế tiếp là lễ sắc phong phó sứ nhà Minh là Lại bộ chủ sự Lâm Đương Thần tiến lên đọc chiếu :
Phụng Thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu rằng:
“Trẫm lấy danh chính thống, cai trị thiên hạ, nghĩ đến nước An Nam các ngươi biết tôn kính hâm mộ Trung Quốc; năm ngoái Quốc vương Trần Nhật Khuê dâng biểu xưng thần, Trẫm sai sứ mang chiếu thư và ấn, phong làm Quốc vương An Nam. Sứ đến gần biên giới thì được tin Nhật Khuê mất. Nay Thế tử Nhật Kiên có thể thể theo chí của người trước, nên mệnh đặc sứ đến khảo xét điển lệ nối dõi. Bởi vậy mệnh ngươi Nhật Kiên thế tập, phong làm Quốc vương An Nam; trao cho ấn vàng, cũng ban cho 40 tấm lụa kim tuyến. Bọn Thuấn Khâm cùng những kẻ dưới quyền tổng công 14 người được ban lụa ỷ, lụa bạch, phân biệt khác nhau ”
Khâm thử.
Nhật Lễ hưng phấn tiếp chiếu, hắn được Minh đế công nhận là lợi ích về danh nghĩa, 40 tấm lụa thượng hạng lại là chỗ tốt thật sự, giá trị tuyệt đối không thấp. Đỗ Thuấn Khâm cùng người trong sứ đoàn nghe nói mình cũng có phần ai nấy đều lộ ra thần sắc vui vẻ, Nhật Lễ ăn thịt, bọn họ cũng đi theo uống canh, muỗi lại nhỏ cũng là thịt, tiền đến trước mặt ai mà chê chứ, phải biết đã rất lâu rồi triều đình Đại việt không có phát đủ bổng lộc đâu.
Nhật Lễ được ban thưởng nếm đến ngon ngọt, đầu óc não động, đột nhiên phát hiện ra cách kiếm tiền mới. Không riêng Nhật Lễ, quân vương các nước chư hầu ai nấy đều không phải đèn cạn dầu, đều là đầu óc tinh quái. Thế là tư đó các nước mở ra hình thức triều cống liên tục không ngừng, vài tháng lại có 1 lần cống, sứ đoàn nước này vừa đi thì nước khác đã tới làm Hộ bộ nhà Minh trích ngân khố đến kêu khổ không thôi.
Chưa dừng ở đó sứ đoàn các nước công khai mang hàng hóa nước mình giả bộ cống phẩm mà buôn lậu trốn thuế vào Đại Minh kiếm lợi kếch xù. Cuối cùng phải đến khi Chu Nguyên Chương bị trò vô lại của các nước chọc đến phát bực, hạ lệnh cấm tiệt triều cống liên tục, chỉ cho 3 năm 1 lần, không được mang theo nhiều đồ, kiếp nạn của Hộ bộ nhà Minh mới chấm dứt.
Chú thích: 2 chiếu thư trên đây đều là nội dung có thật, trích dẫn từ Minh thực lục phần Thái tổ Cao Hoàng đế thực lục