Chương 92: Trần Phủ soán vị
-Đại Vương, Trần Nguyên Trác cùng bạn bè thân hữu tất cả 18 người toàn bộ bị tru diệt cả nhà. Thuộc hạ đã cố gắng can ngăn nhưng quan gia hắn một mực không nghe, bây giờ kinh thành đang toàn bộ giới nghiêm, tin tức bị phong tỏa.
Trần Phủ nghe Trần Ngô Lang báo cáo sắc mặt biến ảo, Tràn Nguyên Trác không chịu thua cuộc liều lĩnh xông vào cung giết người thực sự là ngoài dự đoán của hắn, Nhật Lễ không sợ ảnh hưởng thẳng tay tàn sát cũng ngoài dự liệu của hắn. Sau bao năm cầm quyền hắn đột nhiên cảm thấy chính trường tranh đấu với mình tự nhiên có chút xa lạ, chính trường không phải là nơi so đấu quyền mưu hai bên dựa vào trí kế mà quyết thắng bại sao, các ngươi dùng vũ lực hoàn toàn xé rách mặt là chuyện thế nào. Trần Phủ đã quen với việc chơi bày mưu tính toán, kĩ lưỡng chuẩn bị đột nhiên hình thức trò chơi trở nên xa lạ làm hắn nhất thời có chút luống cuống không biết làm sao. Ngược lại bên cạnh hắn Trần Kính nhanh chóng đứng ra nói:
-Huynh trưởng chuyện Nhật Lễ chém giết tông thất căn bản không thể giấu được bao lâu, tin này mà truyền ra huynh đệ chúng ta ắt sẽ bị coi là đồng đảng của hắn trở thành cái đích cho người chỉ trích, chi bằng chúng ta nhân lúc này dứt khoát cùng hắn phân rõ quan hệ, dựa theo đại thế mà lật đổ hắn
Chi hậu nội nhân phó chưởng Nguyễn Nhân cũng đi theo phụ họa :
-Đại vương, Hữu Tướng Quốc nói không sai, đại vương ngài phải chớp lấy cơ hội, nhanh chóng ra tay. Tôi có quen hệ trong thành vệ quân có thể giúp Đại vương ngài bí mật ra khỏi kinh thành.
Trần Phủ bừng tỉnh đại ngộ liên gật đấu:
-Tốt cứ đinh như vậy, ta cùng đệ chia lượt rời khỏi kinh thành, đến Thiên Trường phát hịch kể tội Nhật Lễ chiêu mộ binh mã về kinh bình định.
Vốn dĩ theo nguyên bản quỹ đạo lịch sử, nơi hội binh của Trần Phủ sẽ là phủ Thanh Hoa nhưng hiện tại tại một thế này hắn cùng chi nhánh Trần Nhật Duật đã sớm ai đi đường nấy nhìn nhau không vừa mắt. Trần Nhật Chiêu dù không biết Trần Phủ đứng sau việc Trần Nhật Thanh mất tích nhưng lấy quan hệ hai bên hiện tại tuyệt đối sẽ không cho hắn sắc mặt tốt, trừ lực lượng nhà mẹ đẻ Lê gia ra, Trần Phủ đừng hòng nhận được hỗ trợ gì từ Thanh Hoa phủ.
Chợt lúc này có người hầu vào thông báo công chúa Thiên Ninh bí mật đến phủ cầu kiến. Hai huynh đệ nhìn nhau nở ra nụ cười, quý nhân đã tới, Thiên Ninh Công chúa sở hữu điền trang rất rộng lớn, gia nô tư binh không ít, đáng nói nhất nàng thân là trưởng công chúa, dòng chính hoàng thất, lực hiệu triệu không tầm thường, hai con trai của nàng cũng nằm trong những người bị Nhật Lễ tru diệt, nay nàng tìm đến đấy ắt hẳn là muốn khuyên giải với bọn họ chống lại Nhật Lễ, vừa hay cùng bọn họ là 1 cái ý định, chỉ cần thuận nước đẩy thuyền là có thể kéo nàng gia nhập, tỉ lệ thành công lại cao lên rất nhiều.
Trần Phủ không chần chờ, hạ lệnh người hầu dẫn Thiên Ninh Công chúa vào gặp mặt, dưới tình huống tâm đầu ý hợp hai bên rất nhanh đạt thành thỏa thuận liên minh. Không chỉ vậy Thiên Ninh công chúa còn đứng ra bảo đảm sẽ đứng ra thuyết phục Chương Túc Quốc thượng hầu tộc trưởng chi nhánh Chiêu Minh đại vương Trần Quang Khải cùng nhau hợp binh nổi dậy. Thỏa thuận xong xuôi, mỗi người chia nhau hành động theo kế hoạch, lần lượt trốn khỏi Thăng Long đến Thiên Trường tụ hợp. Đến khi Nhật Lễ phát giác mọi chuyện đã là hơn 10 ngày sau, 3 người sớm đã trốn thoát từ lâu. Dưới con giận dữ, Nhật Lễ hạ lệnh tống hoàng hậu của mình- con gái Trần Phủ vào lãnh cung, phái Trần Ngô Lang dẫn binh truy kích. Nhưng Trần Ngô Lang sớm đã cùng Trần Phủ đồng mưu, không kéo chân còn là tốt làm sao có thể thật sự chuyên tâm truy bắt, kết quả đương nhiên là vô công mà về.
Tháng 10 năm Đại Định thứ 2 Trần Phủ ở Thiên Trường dấy cờ khởi binh, công bố tin tức Nhật Lễ tru diệt tông thất ở kinh thành, nhất thời hoàng tộc các nơi chấn động. Hịch vừa được tuyên cáo, Trần Nguyên Đán lập tức hưởng ứng, mang theo 2000 binh mã theo về, Thiên Ninh Công chúa cũng đích thân lãnh 3000 tư binh đến hợp binh. Có 2 người này làm khởi đầu, tông thất các nơi nhao nhao hưởng ứng kéo binh đến dưới cờ, cùng nhau thảo phạt Nhật Lễ nhất thời liên quân thanh thế đại thịnh. Chỉ có điều trong lúc họ Trần đều như cùng chung kẻ địch có hai chi nhánh vẫn không hề có phản ứng gì vẫn tại chỗ án binh bất động, một bộ sự tình không liên quan đến mình, không ai khác chính là Trần Nhật Chiêu ở Thanh Hoa cùng Trần Quốc Chân ở Nghệ An. Trần Phủ đối với chuyện này cũng là sớm có đoán trước, 2 nhà này kết làm đồng minh chặt chẽ, cùng nhau tiến lùi, Trần Nhật Chiêu không đến đương nhiên Trần Quốc Chân cũng sẽ không đến, không có gì kỳ lạ.
Trần Phủ kiểm duyệt đội ngũ, chợt bất ngờ phát hiện binh lính Lê gia thể trạng thân thể tinh thần so với các đội quân khác thì tốt hơn rất nhiều, tò mò dò hỏi mới biết phủ Thanh Hoa do phát minh nông nghiệp của Trần Nhật Thanh mà đời sống nhân dân trở nên tương đối sung túc, bọn họ Giáp Sơn Lê gia mặc dù không phải trọng tâm chiếu cố nhưng cũng đi theo được hưởng lợi, cơ bản không có bị đói quá lớn, thể trạng tự nhiên là khỏe mạnh hơn lính các vùng khác. Nghe đến bản thân đám gia binh nhà minh không ngớt lời ca ngợi cha con Trần Nhật Thanh, Trần Phủ và Lê Quý Ly trong mắt đều hiện lên vẻ ngưng trọng, bọn họ chợt phát hiện, nhánh Trần Nhật Duật lưu giữ thực lực có thể vượt qua bọn họ tưởng tượng rất nhiều, chỉ là phần ngoại vi ảnh hưởng đã như vậy, vậy thì nòng cốt trung tâm, gia nô tư binh của nhánh Trần Nhật Duật ắt còn phải mạnh hơn thế này nhiều. Bọn họ nhìn nhau ẩn ẩn có chút hối hận chính mình vì tham lam quyền không chế Chiêm Thành mà đem nhánh Trần Nhật Duật đẩy về phía đối lập. Song nước đổ đi khó hốt thời gian đã qua không thể trở lại, hai bên đã sớm không phải một đường, chỉ có thể trong tâm nhấc lên đề phòng.
Tập hợp đủ binh mã, Trần Phủ dẫn quân tiến về Thăng Long, Nhật Lễ liên tục sai các đạo quân đi đánh dẹp nhưng chủ tướng của những đội quân này đều đã bị Trần Ngô Lang trong bóng tối mua chuộc, phản chiến đầu hàng, gia nhập vào quân đội Trần Phủ. Nhật Lễ không còn binh để phái, các châu quận sôi nổi tạo phản, tạo thành thế vây quanh kinh thành không cho hắn thoát thân. Lúc này hắn đã rơi vào đường cùng, không còn lồi thoát. Lại nghe Trần Phủ đã tự xưng làm đế, đổi niên hiệu là Thiệu Khánh, tông thất đại thần nhao nhao trốn khỏi Thăng Long nghênh đón trong lòng càng thêm sợ hãi. Trần Ngô Lang mới đứng ra khuyên giải:
-Cung Định Vương vốn là cha vợ bệ hạ, bệ hạ chưa từng đối xử tệ với ông ta, cho dù bây giờ dấy binh phản nghịch nhưng tình nghĩa còn đây, hiện giờ chỉ cần bệ hạ mặc thường phục ra hàng, ông ta sợ miệng lưỡi thiên hạ ắt sẽ hậu đãi bệ hạ. Nhật Lễ không có cách nào chỉ có thể đồng ý.
Lúc này trong số đại thần hiếm hoi còn lại có người đứng ra nói:
-Bệ hạ, tuyệt đối không thể ra hàng, kẻ phản nghịch lòng dạ tráo trở không thể tin. Trần Ngô Lang là muốn hại bệ hạ
Nhật Lễ nhìn thấy người này là Ty hình viên đại phu Mạc Dao, trong lòng ấm áp dâng lên. Mạc Dao là con trai của Lưỡng Quốc trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi, tuy nhiên so với người cha học rộng tài cao, Mạc Dao thiên phú thật sự là chẳng ra gì, phấn đấu nhiều năm cũng không có bao nhiêu công tích, chỉ có thể ở bậc quan nhỏ xoay quanh. Nhật Lễ lúc lên ngôi vốn xuất phát từ giao hảo mà cất nhắc hắn lên chức vụ hiện tại, phái hắn đi sứ nhà Minh thay mình cầu phong. Không ngờ đến giờ phút tuyệt cảnh người người xa lánh hắn đối với mình vẫn là không rời không bỏ. Nhật Lễ bèn xua tay lắc đầu:
-Mạc ái khanh, lòng trung của khanh Trẫm biết. Nhưng bây giờ sự thể đã đến nước này, lòng người đã tán, đại thế đã mất, ý Trẫm đã quyết, khanh không cần nói nữa.
Mạc Dao thấy Nhật Lễ thái độ kiên quyết, đã không thể lay chuyển, chỉ thở dài, không nói nữa. Tối hôm ấy Mạc Dao dẫn theo người nhà trốn khỏi kinh thành . Trước khi đi còn để lại một tấu chương xin cáo lão về quê an dưỡng. Nhật Lễ đọc được tấu chương của Mạc Dao, lấy ra ấn tín đóng lên, nhìn tờ tấu chương bây giờ đã không còn bất cứ hiệu lực gì, hắn chỉ cười cười tự giễu.
Ngày 21 tháng 10, Thiệu Khánh nguyên niên, 1370 Công Nguyên, Nhật Lễ mặc áo vải gai theo Trằn Ngô Lang ra bến Đông Bộ Đầu gặp Trần Phủ. Trần Phủ tiếp nhận quy hàng, rồi sai đem Nhật Lễ giam lại ở phường Giang Khẩu.
Nhật Lễ bị giam lỏng ở Giang Khẩu, cảnh lao ngục mất tự do cũng làm hắn có thời gian suy xét lại mọi chuyện, nhớ đến đủ loại dấu hiệu đáng ngờ trước đây, hắn chợt bừng tỉnh, hóa ra Trần Ngô Lang từ đầu đến đuôi là kẻ phản trắc, hắn nhớ đến trước khi các đạo quân xuất chinh tướng lĩnh chỉ huy đều được Trần Ngô Lang mời tiệc khoản đãi, lúc đó hắn không để ý, bây giờ mới biết được thì ra đó chính là lúc Ngô Lang mua chuộc bọn họ.
Nghĩ đến rõ ràng, trong lòng lửa giận nổi lên ngùn ngụt, Nhật Lễ quyết tâm báo thù. Hắn tiêu tiền nhờ quân lính giám thì gọi Trần Ngô Lang tới, lấy cớ là có việc cần nhờ. Trần Ngô Lang không ngờ đến mình đã bị bại lộ, liền dẫn người vội vàng đến nơi. Nhật Lễ thấy Ngô Lang tới liền nói :
-Ta đi vội vã không mang gì trong người, trước đó có giấu lọ vàng trong cung, ngươi đi lấy về cho ta, ta chia cho ngươi một phần.
Trần Ngô Lang ánh mắt lóe lên tia sáng tham lam hỏi:
-Xin công gia nói cho tôi vị trí, tôi lập tức đi lấy.
Nhật Lễ nhìn chung quanh, thấy tuy tùng của Ngô Lang còn đây, biết không dễ ra tay bèn nói:
-Của cải quý giá, tai vách mạch rừng, ở đây nhiều người không tiện.
Trần Ngô Lang không nghi ngờ gì ra hiệu tùy tùng lui ra. Nhật Lễ lúc này mới nói:
-Ngươi đưa tai lại đây, để ta nói cho biết.
Trần Ngô Lang tiến lại gần chiếc sập Nhật Lễ ngồi, đưa nghe ngóng. Nhật Lễ thấy con mồi đã mắc câu, trong nháy mắt dùng hai tay bóp cổ Ngô Lang. Nhật Lễ sức lực không yếu, Ngô Lang rất nhanh bị bóp cổ đến chết.
Tin tức Ngô Lang bị bóp chết truyền đến tai Trần Phủ làm hắn trong lòng cười to, đang lo không có cớ gì giết chết Nhật Lễ, bây giờ không phải liền có sao, bèn giả bộ giận dữ mắng lớn, ra lệnh đánh chết cha con Nhật Lễ rồi đem xác chôn ở núi Đại Mông.
Vài ngày sau, quân lính của Trần Phủ cũng bắt được Trần Nhật Hạch đang cố gắng lẩn trốn, Trần Phủ không chút do dự hạ lệnh xử tử.
Đối với cái chết của cha con Nhật Lễ cùng Trần Nhật Hạch, các tông thất là vô cùng vui vẻ, kẻ đáng chết cuối cùng cũng chết, còn chuyện nào vui hơn nữa đây. Trần Phủ hoàn toàn chiếm lĩnh kinh thành Thăng Long.